Hôn Nhân Cưỡng Chế Của Nhóc Ngốc FULL


trans by Lạc Đình!
26
Nhóc ngốc là thật tâm thật ý muốn cảm ơn ân nhân cứu mạng ông xã, không có y thì không có ông xã ngày hôm nay, nếu không có ông xã ngày hôm nay, cậu chắc chắn vẫn còn là tên ngốc không ai cần.

Hôm nay cậu hầm canh bồ câu thiên ma* cho ông xã, trên đường về thì nghe thấy trợ lý trong công ty của ông xã đang dẫn một vị omega cao gầy đi vào bên trong.

*hình minh họa canh bồ câu thiên ma đây.

"Hề tiên sinh, mời đi bên này.

Tôi lập tức đi báo với Lạc tổng là anh đến."
Omega cao gầy gật đầu có chút cao ngạo.

"Được."
Giọng nói thanh thúy như ngọc thạch va vào trong tai của nhóc ngốc, cậu lập tức dựng lên cảnh báo.

Phía trước phát hiện tình địch!
Có omega xinh đẹp muốn đơn độc đi gặp ông xã của cậu!
- -Lập tức báo với Lạc tổng anh ta đến rồi.

Lập tức báo cáo, chứng minh không có hẹn trước, có thể trực tiếp không cần hẹn trước nhưng lại được ông xã ưu tiên tiếp đãi, càng chứng minh omega này ở chỗ của ông xã của cậu được hưởng đặc quyền.

Huống hồ trợ lý tiên sinh lại quen thuộc như thế, omega này không biết đã tìm ông xã cậu biết bao nhiêu lần rồi!
Nhóc ngốc vô cùng thông minh, chỉ vài lần đã hiểu rõ mấu chốt –omega này tám phần là ân nhân cứu mạng của ông xã!
Nhóc ngốc xoay người ra ngoài, từ đằng sau nhìn người ta thân cao chân dài, dưới bộ tây trang vừa vặn mơ hồ có thể thấy được eo nhỏ mông vểnh, trong lòng ăn một miệng một ngàn miếng chanh.

Cậu không muốn cảm ơn nữa, cậu muốn đem ông xã giấu đi.

Cậu là lòng dạ hẹp hòi nhất!

27
"Hề Bối, sao hôm nay em lại tới đây vậy?"
Lạc Thi Nhân có chút hoài nghi, từ mấy năm trước khi đối phương từ chối lời cầu hôn của mình, hắn liền không làm phiền cuộc sống của đối phương, rất giữ thể diện mà lui lại vạch xuất phát, căn bản không đoán được sẽ có lúc đối phương tự thân tìm đến cửa.

"Thi Nhân, em hôm nay cũng là vô sự không lên Tam Bảo điện*" omega tinh tế này giọng nói rất ôn hòa nhưng lại ẩn chứa cường ngạnh, " Nghe nói anh bỏ dở chuyện hợp tác với nhà em, lần này em đặc biệt tới nói chuyện này."
*ý chỉ không có chuyện gì thì sẽ không đến, nó liên quan đến một điển cố về tín ngưỡng, mọi người có thể tìm hiểu thêm trên mạng nhé.

"Tôi bỏ dở?"
Lạc Thi Nhân không hiểu ra sao, lập tức hồi tưởng lại, đúng là gần đây hắn có đá văng mấy nhà cung ứng nguyên vật liệu mà chất lượng còn thiếu sót, trong đó chắc là có công ty của Hề gia.

"Việc kiểm soát chất lượng của quý công ty quả thực không đạt đến yêu cầu của chúng tôi, nhân viên của tôi chỉ làm việc theo quy tắc, không có chỗ nào không đúng tiêu chuẩn..."
"Thi Nhân, em cho rằng bằng mối quan hệ của chúng ta, anh ít nhất cũng để lại cho em một con đường sống."
Trong lòng Lạc Thi Nhân hơi khó chịu, nhưng vẫn bị sự cảm kích nồng đậm che giấu lại.

"Xin lỗi, công ty không phải của một mình tôi, tôi không có khả năng đem chuyện công và tình cảm riêng tư nhập vào làm một." Bữa trưa thịnh soạn khiến tâm trạng của hắn duy trì ổn định," nếu em có khó khăn gì về mặt kinh tế, tôi có thể tự mình giúp đỡ...!đúng rồi, số cá nhân của tôi đã đổi rồi, tôi đưa danh thiếp cho em."
Sau khi Tiêu Bản Đan có sinh nhật mới thì đặc biệt đi phòng kinh doanh chọn số mới theo sinh nhật của hai người bọn họ, Lạc Thi Nhân tiện thể cũng đổi luôn, cũng in danh thiếp mới.

Hề Bối khi nhìn ngón vô danh của hắn thì ngẩn người.

"Anh thật sự kết hôn rồi?"
"Đúng." Lạc Thi Nhân gật đầu rất tự nhiên, "khi đó tôi cũng nói qua là chuẩn bị kết hôn, còn chưa làm lễ cưới, tới lúc đó còn mong em nể mặt tham gia."
Mặt Hề Bối trắng bệch, nhất thời nhìn không ra ai mới là người đáng thương cầu mà không được.

Thật kỳ quái.

- ----
Nhóc ngốc như con thạch sùng dán trên tường.

Mặc dù tường của công ty kín không kẽ hở nhưng cậu vẫn bướng bỉnh cố gắng muốn nghe thấy đôi câu ba lời từ bên trong.


Nhưng đây là ân nhân cứu mạng của ông xã tới nha!
Người khác đều nói, sau khi được cứu mạng thì lấy thân báo đáp, nhưng ông xã đã là của cậu rồi không thể lại chia cho người khác.

Nhóc ngốc chỉ là nghĩ đến ông xã bị người ta cướp mất liền tủi thân đến mức chóp mũi đều là chua xót, cậu nỗ lực chớp mắt không để cho bản thân không có tiền đồ mà khóc lên.

Cậu đặc biệt giỏi! Căn bản sẽ không khóc đâu.

28
Nhìn thấy omega xinh đẹp ngẩng đầu ưỡn ngực từ trong phòng làm việc của ông xã ra ngoài, nhóc ngốc thận trọng* ló đầu ra.

*Nguyên tác là狗狗祟祟 chỉ hành động lén lút, thận trọng, là một từ trên mạng, hình minh họa bên dưới.

A, người đó thật sự rất xinh đẹp nha.

Nhóc ngốc đầy mặt u sầu-- Cậu thua kém.

Lúc đó vừa hay Lạc Thi Nhân ra ngoài, hắn vừa mới xem lại việc cung cấp hàng lúc trước của công ty Hề Bối, vô cùng gay go.

Hắn nhíu mày chuẩn bị đi bộ phận thu mua dự định nói chuyện lần nữa với người phụ trách.

"Tiểu Vương, nói với bộ phận thu mua một tiếng, bây giờ tôi qua..." Lạc Thi Nhân ngừng nói, đi về phía chỗ ngoặt phòng chờ cho khách, góc tường lộ ra mái tóc ngố*, nhấp nhô hai cái liền biến mất nhưng lại bị hắn một tay túm lại được, " Đản Đản em chạy cái gì? Vẫn chưa về nhà."

*tóc ngố của các c đây, chính là cái sợi tóc bên trên đỉnh đầu kia kìa.

Ngày thường nhóc ngốc đưa cơm xong sẽ trực tiếp về luôn, hôm nay lại ôm túi giữ nhiệt ở chỗ này nghe trộm, nhìn là thấy lén lút.*
*Nguyên tác là 猫腻 tương tự như câu giấu như mèo giấu sh*t của Việt Nam mình.


"Em không có chuyện gì, em vừa nghỉ một lát.

Ông xã anh làm việc đi, em không làm phiền..." nhóc ngốc viền mắt hồng hồng ôm túi giữ nhiệt lên đi ra ngoài nhưng mũ áo hoodie bị túm lại, ngốc nghếch bị ông xã kéo lại.

"Tiểu Vương, báo với bộ phận thu mua, buổi chiều ba giờ tôi qua một chuyến." Lạc Thi Nhân vừa nói vừa bắt nhóc ngốc vào văn phòng, " nói đi, tôi hiện tại không bận rồi."
Nhóc ngốc không biết làm sao chỉ cúi đầu thở dài.

"Ông xã..." nhóc ngốc ủy ủy khuất khuất, " người trong lòng anh rất xinh đẹp, anh có phải là không cần em nữa không?"
Cậu rất sợ bị bỏ rơi.

29
"Nói nhảm cái gì vậy." Lạc Thi Nhân nhìn nhóc ngốc một mặt đau khổ, nhịn không nổi muốn cười, " y là ân nhân của tôi, không phải là người trong lòng."
Hắn quả thật từng theo đuổi Hề Bối, nhưng theo đuổi không có kết quả cũng không có miễn cưỡng, sự khoan dung của hiện tại phần lớn là thành lập từ ân tình năm đó.

"Nhưng y rất đẹp!" nhóc ngốc đặt túi giữ nhiệt in chữ " tiệm Tiểu Quả Quả" xuống, cố gắng khoa chân múa tay nói, " chân của y dài như vậy, eo nhỏ như thế, mông còn đặc biệt cong."
Nhóc ngốc vừa nói vừa vặn vẹo thân mình nhấc cái mông dịch qua dịch lại nhấn mạnh thì bị ông xã vỗ một cái.

"Vớ vẩn, nhìn cái gì." Lạc Thi Nhân cau mày, " một omega như em nhìn một omega khác kỹ càng như vậy làm gì."
"Anh đánh mông em..." nhóc ngốc ủy khuất giậm chân, " anh còn nói anh không nhìn trúng y, không nhìn trúng y anh còn đánh em, em lại không có ngang bướng."
"Được rồi được rồi, vậy tôi xin lỗi em." Lạc Thi Nhân căn bản không thật sự chê cười người ta, " Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi xoa giúp em."
"Bạo lực gia đình chỉ có không có và vô số lần!" nhóc ngốc lòng đầy căm phẫn, " trên phim đều nói từ lần đầu tiên phải phản kháng, ông xã em muốn đánh lại!"
Lạc Thi Nhân có một người vợ từ trên trời rơi xuống, chỉ có thể ôm lấy người để cậu vỗ mông.

"Đánh đi đánh đi, cho em đánh."
Nhóc ngốc đem bản thân nhét vào càng chặt, cố gắng đánh mông ông xã, kết quả cọ đến mặt đỏ ửng.

Thân thể nhóc ngốc cứng đờ trong lòng ông xã, nghe thấy ông xã hắng giọng nói chuyện.

"Còn đánh sao?"
"Không đánh nữa không đánh nữa." kẹo sữa vị đào từ thân thể nhóc ngốc tỏa ra khắp phòng, cậu dường như bị CO2 trong không khí đâm vào cổ họng, mặt ửng hồng hắng giọng, " em về nhà rửa bát đây, ông xã tạm biệt!"
Bị súng chọc thật dọa người.

Nhóc ngốc sợ hãi.


30
Lạc Thi Nhân gần đây bận việc của chuỗi cung ứng.

Nói ra thì cũng là sai lầm của hắn, hắn không hề biết chất lượng sản phẩm mà công ty Hề Bối cung cấp lại kém như vậy, nhưng người phụ trách của bộ phận thu mua trước đây vỗ mông ngựa lại vỗ đến vó ngựa*, tự cho là mình thông minh mà chiếu theo đơn thu mua toàn bộ mãi đến khi đổi người lãnh đạo thì sự việc mới bại lộ mà ầm ĩ đến tai Lạc Thi Nhân.

*ý nói nịnh nọt nhưng nịnh nhầm chỗ dẫn đến phản tác dụng.

Lạc Thi Nhân không thể không chỉnh đốn lại một phen, hắn nhấn mạnh, mặc kệ là bất kì ai đều không thể vì mối quan hệ cá nhân mà đi đường tắt*, bao gồm cả bản thân hắn, nguồn hàng bên Hề Bối nếu tốt dĩ nhiên có thể hợp tác, nhưng nếu còn là loại hàng chất lượng kém, vậy liền dứt khoát hủy bỏ, không nhất thiết phải lưu lại bất kì tình cảm nào.

*Nguyên tác歪门邪道 là đường ngang ngõ tắt.

Vì thế mà Lạc Thi Nhân bị dày vò cả một khoảng thời gian, không khỏi tự kiểm điểm bản thân trước đây làm cầu nối cho sự hợp tác của hai công ty liệu có phải là quá lỗ mãng không.

Hắn lúc trước là ở một buổi tiệc đấu thầu tình cờ gặp lại Hề Bối, đối phương nhận ra hắn ngay tại đó, Lạc Thi Nhân gặp lại ân nhân thì vô cùng kích động, thuận lý thành chương mà trao đổi phương thức liên lạc.

Hề Bối là con trai nhỏ của Hề gia, gia cảnh cũng tính là vượt trội, lời nói cử chỉ đều là một bộ dạng cao quý.

Lạc Thi Nhân ban đầu cũng là muốn cùng với ân nhân tiếp tục đoạn duyên lúc trước, chỉ là qua vài lần tiếp xúc lại cảm thấy có chút mất tự nhiên khó có thể nói ra, hai người không có đoạn nhân duyên này nên Lạc Thi Nhân dứt khoát từ bỏ, theo đuổi không được liền dừng lại.

Lúc đầu vì sao cảm thấy mất tự nhiên?
Lạc Thi Nhân nhất thời nghĩ không ra, hệ thống nhận diện khuôn mặt đã mở cửa nhà rồi, nhóc ngốc buộc mái ngố thành bím nhỏ* đeo tạp dề phóng đến.

*bím tóc nhỏ xinh của Đản Đản.

"Ông xã về rồi ạ." Nhóc ngốc vui vẻ cười híp mắt, chui vào lòng ông xã đòi ôm, "em cùng dì giúp việc học làm bánh xoài nghìn lớp*, làm cho ông xã ăn có được không?"

*bánh xoài nghìn lớp.

"Sao đột nhiên lại muốn làm cái đó?"
"Vì ông xã gần đây rất mệt, quá vất vả rồi." nhóc ngốc cười híp mắt, " muốn làm cho ông xã ngọt một chút."
Cậu siêu ngọt ngào..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận