Hôn Nhân Cưỡng Chế Của Nhóc Ngốc FULL


trans by Lạc Đình!
51
"Cái gì cũng không nhớ nổi không biết vẫn còn giả vờ ngoan như vậy, dựa vào cái gì đồ ngốc đó có thể tìm được phiếu cơm? Chính là dựa vào nó giả vờ sao?"
"Hahahaha, tin tức hôm nay thật là tốt, tên ngốc thành ngốc thật rồi, tìm được phiếu cơm đều bị vứt đi, bị thương nghiêm trọng như vậy vì sao lại không dứt khoát chết bất đắc kỳ tử luôn đi."
"Còn nói bản thân là anh hùng? Nó còn có khả năng cứu người, còn cứu một người thành thật? có bệnh sao, cả ngày cứ bô bô, làm sao dứt khoát không chết là được rồi."
"Về già có tiền, tôi muốn chính là tiền, tôi thề nhất định phải có cuộc sống hơn người của người bề trên, đem những thứ rác rưởi lộn xộn này giẫm nát dưới lòng bàn chân.

"Tên ngốc nhặt được tiền thế mà lại đem tiền nhặt được trả lại cho người mất, nó có bệnh sao? Quả nhiên là đồ đần."
"Hahahaha, chỗ tiền đó dĩ nhiên là phiếu ăn lớn rồi, lần này nhất định sẽ là của tôi."
Lạc Thi Nhân cảm thấy máu huyết của bản thân đều lạnh băng, đông thành đá cứng, chọc toàn thân lỗ chỗ có thể lọt được gió.

- ----
"Lạc tổng, Lạc tổng chào anh, tôi là Hề Bối, không biết anh có còn nhớ tôi không."
Lạc Thi Nhân nghĩ lại, lần đầu tiên đồ giả mạo này đứng trước mặt hắn, trong đôi mắt đó ẩn giấu sự tham lam.

"Anh còn nhớ omega ngày đó cứu anh trên biển không?" Hề Bối vừa nói vừa cố ý phóng thích tin tức tố của mình.

Bị hương liệu kem không sữa giá rẻ đó che mắt, não Lạc Thi Nhân không ngừng kích động, còn cho rằng người trước mặt là vị sữa sưởi ấm hắn từ trước đến nay.

"Lạc tổng, công ty chúng ta có thể tăng cường hợp tác không, hỗ trợ lẫn nhau hai bên cùng có lợi."
Hề Bối vẫn luôn lợi dụng hắn.

"Vẫn là Lạc tổng có phẩm vị, nhãn hiệu đồ da này tôi dùng không nổi...!thật ngại quá sao lại để anh mua cho tôi, như thế tôi thật sự rất ngại."
Hắn không nguyện ý hồi tưởng lại chi tiết của ngày đó, nhưng chung quy vẫn là sự đòi hỏi cùng với lòng tham không đáy của y.

"Tối đó uống cái gì vậy? rất lâu rồi tôi nhớ không rõ...!nghe nói vị rượu vang của Romanee Conti* không tồi, không biết có cơ hội nếm thử không."
* Là một điền trang ở Burgundy- Pháp sản xuất rượu vang trắng và đỏ.

Nó được xem là một trong số các nhà sản xuất rượu vang lớn nhất thế giới và chai DRC thuộc loại đắt nhất thế giới.

Nó lấy tên từ vườn nho nổi tiếng nhất của miền- Romanée-Conti.


*Rượu vang Romanee Conti trứ danh.

Lạc Thi Nhân chợt bừng tỉnh đại ngộ, không thể trách bản thân hắn sao lại qua loa kết thúc việc theo đuổi như vậy.

Nếu không phải thêm vào lăng kính của chuyện cũ, ban đầu Hề Bối không thể lọt vào mắt xanh của hắn.

Đều là lỗi của hắn, coi mắt cá thành ngọc trai.

52
"Ông xã anh sao lại trốn đi rồi?" nhóc ngốc ăn đến miệng nhỏ bóng nhẫy, tay đút vào túi đi tìm ông xã, " không thể để bụng đói đâu, ăn cơm đúng giờ mới...ưm."
Lạc Thi Nhân gắt gao ôm chặt bảo bối của hắn vào lòng, dường như muốn đem đối phương khảm sâu vào trong máu thịt vậy.

"Ông xã anh dùng lực mạnh quá." nhóc ngốc khó chịu ngọ nguậy trong lòng Lạc Thi Nhân, khuôn mặt kỳ quái hỏi hắn, " Anh ôm em chặt quá, em bị anh siết đau...ông xã sao vậy?"
"Không..." Lạc Thi Nhân vừa mở miệng thì không thể kiềm chế cổ họng đang run rẩy, trái tim mất khống chế mà chua xót thống khổ cùng với nước mắt tràn mi, hắn không muốn bảo bối trong lòng nhìn thấy hắn chật vật chỉ là nước mắt cứ tự động chảy xuống.

Nhóc ngốc ngoan ngoãn để hắn ôm, nhưng vẫn cảm thấy kì quái.

"Trong phòng bị rỉ nước sao?"
Vì sao lại cảm thấy ướt.

"Không có." Lạc Thi Nhân lau mặt, viền mắt đỏ hoe hiện lên ý cười, hắn thả lỏng nhóc ngốc nhưng lại không nỡ buông tay, vẫn ôm chặt như cũ dường như sợ buông tay sẽ bị người khác cướp mất.

"Chúng ta đi ăn cơm có được không, hả?"
"Hả cái gì mà hả, ông xã anh ngốc quá." Nhóc ngốc cau mày càng chặt hơn, " em thấy trên mặt anh đều là bụi, không phải là bị bụi bay vào mắt đấy chứ, đỏ như vậy.

Mau cùng em đi rửa mặt."
"Đúng..." Lạc Thi Nhân ngoan ngoãn để nhóc ngốc dắt đi, " anh là không cẩn thận bị bụi vào mắt rồi."
" Bụi bay vào mắt rồi, không sao đâu." Nhóc ngốc dùng khăn sạch từng chút từng chút một lau mặt cho ông xã, " lau sạch là ổn thôi, sau này cẩn thận một chút."
"Ừm." Lạc Thi Nhân sợ nói nhiều thêm vài từ sẽ không thể bình tĩnh được, hắn chỉ có thể đồng ý, " nghe lời em."
Sau này đều nghe lời em.

53

Cả thành phố đều chìm trong giấc ngủ say, vài ngọn đèn lẻ tẻ xuyên qua rèm cửa dày, in lên tấm thảm cashmere mềm mại trong phòng hiện lên một khe hở nhỏ hẹp.

Trong phòng ngủ tối đen như mực, chỉ nghe thấy tiếng người hô hấp an ổn mà ngủ say.

Lạc Thi Nhân vẫn còn thức.

Ánh mắt của hắn không xê dịch nhìn chằm chằm người đang an ổn ngủ say ở trong lòng.

Hắn đã mấy ngày không thể nào ngủ được, may mà tố chất alpha dũng mãnh, một thời gian nghỉ ngơi không tốt cũng không xảy ra ảnh hưởng quá lớn.

Gần đây, hắn thông qua chút thủ đoạn, thuận lợi hiểu rõ nhiều chuyện xảy ra với Tiêu Bản Đan những năm đó.

Sau khi qua cái đêm 26 năm trước ấy, ba mẹ Lạc Thi Nhân tốn rất nhiều tiền tìm chuyên gia cứu chữa, không giống Lạc Thi Nhân tiền hô hậu ủng đang được điều trị và phục hồi, nhóc ngốc tự mình lảo đảo quay về viện phúc lợi, không ai biết cậu làm thế nào có thể từ trong nước biển lạnh băng gian nan lên bờ, cũng không có ai biết, cậu một đường nghiêng ngả trở về như thế nào.

Lạc Thi Nhân ngoài hồ sơ nhập viện sơ sài cũ nát tìm thấy từ viện phúc lợi thì ngay cả tình trạng bệnh của Tiêu Bản Đan cũng không biết rõ ràng.

"Sốt cao, gãy xương, bầm tím, viêm phổi, nhiễm toan chuyển hóa*..."
*nhiễm toan chuyển hóa là tình trạng xảy ra khi cơ thể sản xuất quá nhiều axit hoặc khi không loại bỏ đủ axit khỏi cơ thể.

Nếu không được kiểm soát, nhiễm toan chuyển hóa dẫn đến máu, nghĩa là máu thấp (dưới 7,35) do cơ thể tăng sản xuất hoặc cơ thể không có khả năng hình thành (HCO3-) ở thận.

Nguyên nhân của nó rất đa dạng, và hậu quả của nó có thể nghiêm trọng có thể dẫn đến hôn mê và tử vong.

Tiêu Bản Đan cuối cùng cũng giữ được một mạng nhưng lại biến thành một nhóc ngốc ngây thơ.

- ----
Lạc Thi Nhân vuốt ve vết sẹo màu nâu đáng sợ trên cổ tay Tiêu Bản Đan.

Trước đây hắn không biết vì sao lại có vết sẹo đó.

Nhưng hiện tại hắn rõ ràng rồi.


Đó là tự Tiêu Bản Đan nhẫn tâm cắn xé mà lưu lại vết thương.

Tiêu Bản Đan khiến bản thân trầy da tróc vảy, chính là vì nặn dòng máu nóng đỏ tươi để an ủi những đứa trẻ đang khát.

Cho dù, bản thân cậu chẳng qua cũng chỉ một đứa trẻ.

Không có cánh chim vĩ đại, chỉ có đôi vai gầy yếu.

- ----
Lạc Thi Nhân không kể bất cứ điều gì với nhóc ngốc.

Hắn không biết Tiêu Bản Đan nhớ được bao nhiêu, nhưng bất luận Tiêu Bản Đan còn nhớ hay đã quên, chỉ cần đối phương không nhắc đến, hắncũng không nguyện ý lại đi chọc vào vết thương đó.

Hãy để những chuyện cũ cùng với vết thương trên cổ tay Tiêu Bản Đan cùng đóng băng trong quá khứ, đó cũng là một loại dịu dàng.

Tiêu Bản Đan đương nhiên cái gì cũng không rõ, cậu chỉ cảm thấy ông xã ngày càng dính người, ngay cả thỉnh thoảng đi công tác cũng không muốn đi một mình, mặt dày mày dạn quấn lấy muốn cậu đi cùng.

Nhưng nhóc ngốc thông minh ôn nhu lương thiện hiểu lòng người như vậy, đương nhiên là nuông chiều ông xã ngốc rồi.

Bên ông xã chẳng có gì không tốt, cậu thu dọn vali thì có thể cùng ông xã bay tới bay lui đi trời Nam đất Bắc rồi.

- ----
Nhưng mà lần này nhóc ngốc hơi say máy bay, đến nơi lại không quen khí hậu nên có chút không thoải mái.

Cậu nói ông xã không cần bận tâm, tự cậu có thể đối phó được, nhưng ông xã lại bỏ hết công việc trong tay, khẩn trương ôm cậu đến bệnh viện top 3 điều trị gấp.

Bác sĩ đưa cậu đi xét nghiệm máu, lại hỏi không ít vấn đề, cuối cùng còn nói cậu đi siêu âm.

"Chúc mừng hai vị đã trở thành cha mẹ rồi."
Lạc Thi Nhân vô cùng kích động, lộn xộn xin tư vấn của bác sĩ hồi lâu sau đó mới hoảng hốt đưa nhóc ngốc ra viện.

"Bác sĩ gọi chúng ta quay lại lập hồ sơ đó."
"Được được được." mặt Lạc Thi Nhân đầy nghiêm túc, "anh ở bên cạnh, em đừng sợ."
"Em không sợ." nhóc ngốc ngoan ngoãn dắt ông xã đi, trên mặt đều là nụ cười ngọt ngào, " Em đã mong chờ cục cưng rất lâu rồi, siêu vui vẻ luôn."
Lạc Thi Nhân nhìn bộ dạng nhóc ngốc hạnh phúc như vậy, cả trái tim mềm nhũn như bị ngâm trong nước đường vậy.

Kết quả người chuẩn bị làm cha chỉ biết mơ hồ dắt bảo bối ngốc đi, toàn bộ ví và báo cáo đều để quên ở văn phòng của bác sĩ cái gì cũng không mang.


"Bảo bối, em ngồi trong xe đợi anh." Lạc Thi Nhân không muốn Tiêu Bản Đan đi đi lại lại lên xuống lầu, " anh đi lấy đồ xong sẽ xuống ngay."
"Vâng." Trong thế giới của nhóc ngốc đây là lần đầu tiên ngoan như vậy, cậu ngẩng mặt lên hôn ông xã một cái, " em ở chỗ đó chờ anh."
Tiêu Bản Đan không lên xe, kéo theo vali nhỏ của mình, ngồi trên cái ghế dài bên đường nhìn bóng lưng của Lạc Thi Nhân.

Giống ngày đó như đúc.

- ----
" Chủ nhiệm, thật ngại quá, vừa nãy tôi để báo cáo ở đây, tôi đến lấy đi."
"Loại kích động của vợ chồng trẻ các cậu, chúng tôi gặp nhiều rồi." Vị chủ nhiệm trung niên mặc chiếc áo blouse trắng rất ôn hòa và hiền lành, " cậu không nên quá lo lắng, cơ thể vợ cậu rất khỏe.

Đúng rồi, nói lên..."
Lạc Thi Nhân nghe từng câu từng chữ của bác sĩ giống như gõ vào trái tim mình.

"Tôi đã xem báo cáo trước mang thai của hai người, kết cấu phân tử tin tức tố trong cơ thể alpha của cậu với phân tử tin tức tố omega của vợ cậu có tính tương đồng rất cao, máu đang chảy cũng đồng dạng, chẳng trách có thể được kết đôi."
- ----
Mưa to gió lớn, Tiêu Bản Đan ngồi trên ghế bên đường, bên người đặt vali nhỏ.

"Lạc Thi Nhân?" nhóc ngốc cầm giấy hôn nhân kết đôi, yên lặng nhìn ảnh đăng ký của alpha trên đó, có chút không xác định mà lẩm bẩm tự thoại, " quỷ nhát gan lớn lên đẹp trai như vậy sao."
Hạt mưa rơi vỡ tan trên người cậu, giống hệt nước biển cuộn sóng ngày đó.

Cậu nhìn ra ngã tư đường, một chiếc xe dừng lại có một alpha anh tuấn thẳng tắp xuống xe.

Tiêu Bản Đan nghiêng nghiêng đầu.

Trong mắt ý cười như ánh trăng non, dường như theo hơi nước vỡ vụn bay ra một con bướm nhẹ nhàng.

Cậu lộ ra nụ cười vui mừng.

Bạn nhỏ trưởng thành rồi.

- Hoàn-
*******
Tôi nói chứ thật ra em thụ em ấy nhớ hết ngay từ lần đầu gặp mặt luôn ấy, thế mà em ấy lại im lặng, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại đúng là duyên trời định, cái gì của mình vẫn mãi mãi là của mình thôi.

Phiên ngoại sau sẽ nói về bánh bao của nhóc ngốc..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận