Hôn Nhân Chớp Nhoáng Quấn Quýt Chồng Yêu


Hoa Mộng Lê lén lút liếc nhìn anh, vài nét gian xảo không dễ dàng nhận ra lóe lên trong đôi mắt cô ta.

Những lời nói khi nãy không những thành công tẩy trắng cho bản thân cô ta mà còn hung hăng đâm Hoa Hiểu Bồng một nhát, giúp cô ta dần dần biến thế thụ động thành chủ động.

Lục Cẩn Ngôn lắc lư ly rượu ở trong tay, khẽ nhấp một ngụm rượu.

Ánh đèn đổ xuống một cái bóng tăm tối lên gương mặt tuấn tú của anh, khiến cho vẻ mặt của anh càng trở nên u ám.

Lúc này, Hoa Hiểu Bồng đi xuống từ trên lầu, cô đã thay một chiếc váy dài viền hoa màu trắng, khiến cô trông vô cùng thuần khiết.

Lục Cẩn Ngôn lạnh lùng liếc mắt nhìn cô một cái, trong ánh mắt tràn ngập sự dò xét.

Anh không hoàn toàn tin vào những lời nói của Hoa Mộng Lê, thế nhưng anh cũng không phải không tin.

Một người phụ nữ mê tiền, hâm mê hư vinh, lòng dạ gian xảo đầy mưu mô làm ra loại chuyện này cũng không phải chuyện kỳ lạ.

Huống chi cô gả vào đây cũng chỉ vì mười triệu kia.

Người phụ nữ này có một lớp ngụy trang hoàn hảo để che giấu toàn bộ sự dơ bẩn và xấu xí của cô.

Khi nhìn thấy cánh tay của Hoa Mộng Lê được băng lại, cô hơi sửng sốt, vội vàng hỏi: “Chị, cánh tay của chị bị sao vậy?”
“Không cẩn thận làm xước một chút.

” Hoa Mộng Lê hời hợt nói.

“Ồ.

” Cô nhướng mày lên, còn nghĩ rằng cô ta đã cắt cổ tay bày tỏ tình yêu với Lục Cẩn Ngôn nữa chứ.

Cô nghe Tiểu Hà nói đã từng có một người phụ nữ làm như vậy, khiến cho máu văng tung tóe, kết quả Lục Cẩn Ngôn chỉ nói ra một chữ: “Bẩn!”

Anh chê máu của người ta dơ bẩn, sau đó khịt mũi khinh thường mà lạnh lùng rời đi.

Người giúp việc bưng trái cây tới.

Hoa Mộng Lê cố tình cầm lấy một miếng cam đưa cho Lục Cẩn Ngôn: “Cẩn Ngôn, ăn cam đi.


Lục Cẩn Ngôn nhận lấy, mặc dù vẻ mặt vẫn không có một tí cảm xúc nào, nhưng mà Hoa Hiểu Bồng không hề bỏ qua hành động kỳ lạ này của anh.

Nếu như là cô đưa tới thì Lục Cẩn Ngôn chắc chắn sẽ chê bẩn mà không nhận lấy.

Cô là một người phụ nữ dơ bẩn, những món đồ mà cô chạm vào đều là đồ bẩn, đặc biệt là thức ăn.

Hoa Mộng Lê là một người trong trắng, sạch sẽ hơn cô, thuần khiết hơn cô, dĩ nhiên anh sẽ không chán ghét cô ta.

Cô lặng lẽ dời mắt sang chỗ khác, lấy một miếng cam ăn vào.

Miếng cam không hề ngọt như trong tưởng tượng, thậm chí còn dường như hơi đắng chát, cô nuốt một ngụm nước bọt, âm thầm nuốt trôi mùi vị đó xuống.

Hoa Mộng Lê cười thầm trong lòng, thái độ của Lục Cẩn Ngôn đối với cô ta đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều so với trước đây.

Trước đây anh căn bản không thèm để ý đến cô ta, xem cô ta như không khí, thế nhưng bây giờ, ánh mắt của anh khi nhìn vào cô ta gần như đều chứa đựng sự ấm áp, thậm chí còn nhận lấy cam mà cô ta đưa qua.

Đây là một khởi đầu rất tốt.

Cô ta tin rằng mối quan hệ của bọn họ sẽ phát triển nhanh chóng, đến lúc đó Hoa Hiểu Bồng sẽ phải cuốn gói cút khỏi nơi này rồi.

Cô ta đưa một tay che nửa miệng, dáng vẻ ăn trông rất tao nhã, mặc dù không xuất thân từ nhà giàu nhưng từng cử chỉ hành động đều không hề khác gì so với những cô chủ nhà giàu.

Hoa Hiểu Bồng thì lại cho cả miếng cam vào miệng, tướng ăn vô cùng khiếm nhã, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với cô ta.


Dĩ nhiên Lục Cẩn Ngôn cũng nhìn thấy những điều này, mặc dù là chị em họ nhưng lại khác nhau một trời một vực, một người dịu dàng như nước, một người dữ dằn như lửa; một người trông có vẻ hiền lành tốt bụng, một người lại giống như một đứa mưu mô gian xảo.

Hoa Mộng Lê đứng dậy nói: “Tôi trở về phòng đây.


Cô ta cố tình đi về phía Lục Cẩn Ngôn, cố tình vươn bàn chân xuống dưới bàn trà, giả vờ không cẩn thận bị vấp ngã mà loạng choạng nhào vào trong lòng Lục Cẩn Ngôn.

“Xin lỗi, thật xin lỗi……” Cô ta xấu hổ đến mức mặt mày đỏ bừng, liên tục xin lỗi nhưng lại không hề đứng dậy.

Cô ta muốn cảm nhận sự thay đổi mà cơ thể tuyệt đẹp của mình mang đến cho người đàn ông này.

Cô ta không phải chưa từng có đàn ông và kinh nghiệm, ngược lại cô ta còn rất biết cách tán tỉnh đàn ông, biết làm như thế nào để khơi gợi du͙ƈ vọиɠ của một người đàn ông.

Trong khoảng thời gian đào hôn, cô ta đã quyến rũ được một cậu ấm, chuẩn bị gả cho anh ta, nhưng mà không ngờ tình tiết lại xoay chuyển nhanh đến như vậy.

Cô ta ngồi lên trên đùi của Lục Cẩn Ngôn, phần mông dán sát vào cơ thể của anh, nhẹ nhàng chuyển động, ma sát nơi nhạy cảm của anh.

Anh chỉ cần có một chút phản ứng nhỏ nhoi thì cô ta sẽ có thể cảm nhận được.

Nhưng mà không có, anh không hề phản ứng một chút nào.

Vậy mà anh lại không có phản ứng với cô ta!
Một cảm giác thất bại khó tả ập đến và vây quanh cô ta.

Đây chính là lần đầu tiên mà một người đàn ông không có phản ứng với cô ta!
Lục Cẩn Ngôn cũng đã nhận ra, lý do mà anh không nhúc nhích, để mặc cho Hoa Mộng Lê ngồi lên trên người của mình là vì anh muốn xem thử rốt cuộc bản thân có phản ứng với cô ta hay không.

Thế nhưng không hề có, anh vẫn không có phản ứng.

Adrenaline của anh vẫn đang ở chỉ số âm, mức độ hoóc môn vẫn đang chìm trong giấc ngủ đông, không hề có một tí du͙ƈ vọиɠ nào.


Trên đời này có một loại bệnh gọi là bệnh lãnh cảm tâm lý.

Lục Cẩn Ngôn là một trong những bệnh nhân đó.

Lần đó ở khách sạn, anh bị bỏ thuốc nên mới không có sự lựa chọn mà ngủ với một người phụ nữ.

Mặc dù sự dây dưa trong một đêm đã khiến anh có ấn tượng tốt đối với Hoa Mộng Lê, thế nhưng ấn tượng tốt không đồng nghĩa với du͙ƈ vọиɠ, cô ta vẫn bị bỏ rơi ở ngoài lưới chướng ngại vật của anh.

Bởi vì cô ta cũng giống như vô số người phụ nữ bên cạnh anh vậy, cực kỳ yêu mến anh lại còn cầu xin sự yêu thương của anh, những người phụ nữ như vậy khiến anh cảm thấy vô cùng nhàm chán, không hề có bất cứ tính khiêu chiến nào cảm.

Khi tiếp xúc với cơ thể của bọn họ, anh cảm thấy giống như tiếp xúc với một chú cún cưng đang vẫy đuôi, không ngừng lấy lòng mình vậy.

Sao anh lại có thể có du͙ƈ vọиɠ chứ?
Hoa Hiểu Bồng lại không giống với tất cả những người phụ nữ khác.

Vào lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, cô cả người trần như nhộng ngồi trong bồn tắm, anh cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

Sau đó, cô thách thức anh hết lần này đến lần khác, khiến cho cảm giác muốn chinh phục của anh bị đẩy đến giới hạn cao nhất, khiến cho cụm từ “khiêu chiến” lần đầu tiên xuất hiện trong từ điển của cuộc đời anh.

Từ lúc sinh ra cô đã là một người ngang bướng, cả người đầy gai nhọn, tràn ngập sự bướng bỉnh, quật cường, không chịu phục tùng.

Khi cô nhìn vào anh, trong đôi mắt không hề có anh, từ trước đến giờ cô chưa từng thật sự để anh vào trong mắt.

Trong lòng cô càng không hề có anh mà chỉ có tên đàn ông đã chết kia.

Lần nào cô cũng tỏ vẻ khuất phục với anh ở ngoài mặt, thế nhưng trong xương tủy lại không giống như vậy, từ trước đến giờ cô thật sự chưa từng đầu hàng lần nào.

Anh muốn chinh phục cô, giống như một con người muốn chinh phục đỉnh núi không có cách nào chạm tới vậy.

Loại cảm giác khao khát chinh phục này hoàn toàn che lấp căn bệnh thích sạch sẽ của anh.

Lúc này Hoa Hiểu Bồng đang nhìn vào bọn họ, lá gan của Hoa Mộng Lê thật sự càng ngày càng lớn rồi, cô ta hoàn toàn không để cô vào mắt.

Cho dù Lục Cẩn Ngôn có yêu thích cô ta thì cô vẫn là người vợ danh chính ngôn thuận của anh.


Cô đi tới hai bước, nắm lấy cánh tay của Hoa Mộng Lê kéo cô ta đứng dậy.

“Chị họ, vị trí này là của em đấy.

” Cô đặt mông ngồi xuống, còn dùng sức một chút.

Cô nghĩ rằng Lục Cẩn Ngôn đã cứng rồi, thế nhưng sau khi ngồi lên mới nhận ra anh không có, điều này trái lại khiến cô cảm thấy hơi bất ngờ.

Thế nhưng cô chỉ mới ngồi được vài giây thì đã cảm nhận được sự thay đổi của anh.

Đây là phản ứng muộn à?
Cô cố tình chuyển động vài cái.

Lục Cẩn Ngôn lập tức nổi lên du͙ƈ vọиɠ.

Bây giờ anh vừa nhìn thấy cô thì sẽ có phản ứng, khiến anh muốn tấn công, muốn chiếm lấy cô, muốn cắm lá cờ của mình vào lãnh thổ của cô.

Gương mặt của Hoa Mộng Lê vừa xanh vừa trắng: “Hiểu Bồng, em đừng hiểu lầm, chị chỉ không cẩn thận vấp ngã mà thôi.


“Chị à, chị cũng rất biết cách ngã đấy, ngã cũng rất chính xác, em lại không biết làm như vậy.

” Hoa Hiểu Bồng châm chọc cười lên một tiếng.

Cô cùng nhau lớn lên từ nhỏ với Hoa Mộng Lê nên biết rất rõ cô ta là con người như thế nào.

Biết giả vờ, biết diễn, được xem là một diễn viên xuất sắc.

Một tia sáng lạnh lùng và tối tăm lóe lên trong đôi mắt của Hoa Mộng Lê, thế nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: “Em đấy, vẫn giống hệt như lúc trước, cứ thích giận lẫy thôi.


Câu nói này đang âm thầm chế nhạo cô có tính tình trẻ con không hiểu chuyện.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận