Hôn Nhân Bi Kịch


Căn phòng to như vậy bỗng nhiên trở nên rất yên lặng, yên lặng đến mức Kỷ La Lan có thể nghe rõ âm thanh Hạ Tử Kỳ nhả khói, tàn thuốc li ti rơi xuống từ đầu ngón tay anh.

Kỷ La Lan rất ít nhìn thấy Hạ Tử Kỳ hút thuốc, hoặc nói đúng hơn là Hạ Tử Kỳ rất ít hút thuốc ở trước mặt cô, bởi vì chăm sóc “Thân thể không tốt” của cô.

Đột nhiên Kỷ La Lan không yên lòng, vốn dĩ hôm nay cô ta rất vui vẻ, bởi vì tối hôm qua trong lúc vô tình cô ta thấy được tin nhắn trong di động của Hạ Tử Kỳ.

Tần Tử Lam muốn ly hôn với Hạ Tử Kỳ.

Sáng nay Hạ Tử Kỳ đi gặp Tần Tử Lam cô ta cũng biết, ban đầu Kỷ La Lan tưởng rằng là anh gấp gáp không chờ nổi nên đi ly hôn, nhưng bộ dạng âm trầm hiện tại không giống như cô ta nghĩ.

“Tử Kỳ, ăn cơm đi” Kỷ La Lan nâng cao tinh thần, ám chỉ bản thân mình không cần sợ hãi, Hạ Tử Kỳ yêu cô ta nhiều năm như vậy không phải cái loại con gái kiêu ngạo như Tần Tử Lam có thể cướp đi.

Hạ Tử Kỳ phục hồi tinh thần lại bóp tắt điếu thuốc trong tay, đi vào bàn ăn ngắm nhìn đồ ăn Kỷ La Lan làm.


Thời gian ngắn nên chỉ làm ba món mặn một món canh, nhìn cũng không tệ lắm nhưng vẫn thiếu một chút so với tay nghề Tần Tử Lam.

Như thế nào lại nghĩ tới cô gái kia… Hạ Tử Kỳ đuổi hình ảnh trong đầu mình đi.

Kỷ La Lan ngồi ở đối diện, cái miệng nhỏ ăn cơm, thường dùng ánh mắt liếc nhìn đối phương, rất nhiều lần cô ta ngập ngừng cánh môi muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là không có thể nói thành lời.

Trong lòng cô ta không yên, sợ hãi, sợ hỏi tới kết quả khác một trời một vực với mong muốn, cô ta sợ thất vọng.

Kỷ La Lan là cô gái nhát gan sợ phiền phức, dã tâm cả đời toàn dùng ở trên người Hạ Tử Kỳ, cô ta muốn Hạ Tử Kỳ cưới cô ta.

Hôm nay Hạ Tử Kỳ không tập trung, đến cả ăn cơm cũng không để tâm đến, Kỷ La Lan phát hiện rất nhiều lần, cuối cùng nhịn không được buông chén trong tay: “Tử Kỳ, hôm nay anh về cùng Tần Tử Lam nói thế nào?”Vẻ ngoài hơn người, ngay cả đôi tay đều đẹp xuất sắc, động tác cầm đôi đũa ăn cơm cực kỳ ưu nhã, nghe được Kỷ La Lan hỏi chuyện, động tác Hạ Tử Kỳ hơi chậm lại: “Cái gì thế nào?”Kỷ La Lan nhẹ nhàng cắn môi dưới, ấp úng nói: “Việc anh ly hôn với Tần Tử Lam.

”Cô ta vừa mới dứt lời, lập tức cảm giác được người đàn ông trước mắt lạnh lùng, thân thể như là bị ném vào một thùng nước lạnh, Kỷ La Lan không khống chế được mà rùng mình, ánh mắt mang theo sự nhút nhát.

Như là là cảm giác được cô ta sợ hãi, Hạ Tử Kỳ thu ánh mắt lại, nói: “Không ly hôn”Là Tần Tử Lam không rời hay là Hạ Tử Kỳ không muốn đi? Kỷ La Lan tình nguyện tin tưởng cái trước.

“Tử Kỳ, anh và Tần Tử Lam mới là vợ chồng hợp pháp, em cùng lắm chỉ là tình nhân, trước kia em thật sự chán ghét kẻ thứ ba, nhưng không nghĩ tới có một ngày em sẽ trở thành loại người mình ghét nhất, em cảm thấy bản thân mình không biết phải trái, đoạt chồng người khác, còn muốn máu của người khác”Hạ Tử Kỳ không thích người tự ai tự oán, nhưng anh hổ thẹn với Kỷ La Lan, khi đối mặt với cô ta luôn có nhiều kiên nhẫn hơn.

“Anh và Tần Tử Lam ký hiệp nghị, máu là cô ấy tự nguyện cho, em không cần thiết cảm thấy có lỗi”Sắc mặt Kỷ La Lan sầu muộn hỏi: “Tử Kỳ, nếu cơ thể em tốt hơn, không cần máu của Tần Tử Lam nữa, anh sẽ ly hôn với cô ấy sao? Lúc trước anh còn nói rằng sẽ kết hôn với em mà?”Đối mặt mấy vấn đề này Hạ Tử Kỳ cũng không trả lời cái nào hoặc là nói anh không biết nên trả lời thế nào, cảm xúc mới vừa áp xuống lại tăng lên.

Kỷ La Lan theo anh nhiều năm như vậy, liếc mắt một cái thì đã nhìn ra trong lòng Hạ Tử Kỳ là nghĩ gì, cô ta che giấu ánh mắt mất mát, ngoài miệng tự an ủi nói.

“Tử Kỳ, em chỉ là không muốn anh vì em mà vẫn luôn bị bức bách làm việc mình không muốn.


”Đột nhiên Hạ Tử Kỳ đứng lên cắt ngang lời cô ta nói: “Anh về công ty tăng ca, mấy ngày tới sẽ không đến chỗ em được”“Tử Kỳ.

” Hạ Tử Kỳ đi rất nhanh, Kỷ La Lan đứng dậy muốn đuổi theo anh, anh đã ra khỏi phòng bếp.

Cửa lớn phát ra thanh âm, trong lòng cô ta chấn động, nhất thời không biết nên làm như thế nào.

Kỷ La Lan thất thần đi đến bên cửa sổ nhìn bóng người dưới lầu, cô ta vẫn luôn nhìn cho đến khi không còn thấy bóng dáng.

Dựa vào cái gì người trước trồng cây người sau hái quả chứ? Cô ta thà chặt cái cây đi cũng không muốn Tần Tử Lam được lợi.

Chuyện thứ nhất khi Hạ Tử Kỳ trở lại công ty chính là chuẩn bị thu mua công ty Vĩnh Lạc, trợ lý Cao Minh đưa cho anh một biên bản chuyển nhượng, anh liếc nhìn số tiền, tổng cộng là chín tỷ.

“Ông ta đã ký tất cả văn kiện chưa?”“Đã ký” Cao Minh nói: “Tối hôm qua chúng tôi chuốc say tên họ Tần, cầm cái gì thì ký cái đó, sau khi tỉnh lại ông ta cũng không hề nghi ngờ, còn ngoan ngoãn chuyển chín tỷ qua đây”Hạ Tử Kỳ cười lạnh một tiếng, nhà họ Tần, trừ Tần Tử Lam ra tất cả đều là một đám ngu xuẩn.

“Giải quyết ông ta trong vòng ba ngày” Hạ Tử Kỳ lời ít mà ý nhiều.

“Ba ngày, Hạ tổng, chuyện này chỉ sợ.


.

” Vẻ mặt Cao Minh buồn bực.

Hạ Tử Kỳ đưa ánh mắt nhìn anh ta, bảo anh ta tự mình nghĩ cách.

Lập tức Cao Minh đứng phía sau im lặng, ba ngày thì ba ngày vậy.

Phân phó xong, Hạ Tử Kỳ trở lại bàn máy tính, anh có thói quen mang mắt kính bảo vệ mắt khi xem máy tính, ngón tay ấn phím rất nhanh phản quang trên mắt kính, Cao Minh yên lặng rời khỏi văn phòng, khi đóng cửa còn nhìn trộm Hạ Tử Kỳ một cái, trong đầu quanh quẩn một cái thành ngữ “nhã nhặn nhưng bại hoại”.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận