Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đổ Đại


Editor: Mây aka Tiên Vân
08|12|2021
ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ♡ﮩ٨ـﮩﮩ٨
Chương 7.
Đại Vương Truân Nhi.
Màn đêm yên tĩnh, trong thôn dường như không có một bóng người.
Mưa nhỏ lất phất, Lý Quế Hoa dầm mưa đi về hướng nhà mình, lo lắng lương thực bị ướt, lại lo lắng trong nhà lớn bé.

Trượng phu của nàng đang bị thương, còn có đám nhỏ.
Cho nên mới nói, Chân Minh Châu nói câu rất đúng, Lý Quế Hoa và Tiểu Thạch Đầu không giống nhau.

Nếu có cơ hội lưu lại, nàng cũng không muốn, nàng còn có người thân và gia đình.
Ai mà không muốn có một cuộc sống tốt đẹp?
Ai mà không muốn sống trong tiên cảnh?
Chính là nàng không bỏ được người nhà.

Lý Quế Hoa hít sâu một hơi, bước chân vội vàng về nhà.

Không thể không nói, ít nhiều gì nàng ở tiên cảnh ăn ngon, bằng không sẽ không còn sức lực mà trở về.

Chỉ là về đến cửa nhà nàng liền nghe được tiếng ho khan, cùng tiếng khóc của hài tử truyền đến, nàng chạy nhanh vào nhà: "Đương gia, ta đã trở về."
Tiếng khóc trong phòng bỗng nhiên im bặt.

Đột nhiên cửa phòng lập tức bị mở ra, ba đứa bé chạy ra ôm chặt Lý Quế Hoa: "Nương, người rốt cuộc cũng trở lại."
"Tẩu tử, tẩu không có việc gì thật là tết quá."
Lý Quế Hoa thở dài một tiếng, nói: "Được rồi, mau vào nhà."
Nàng một mình kéo đồ vật vào cửa, thấy vậy Vương Đại phu quân của nàng đè lại thanh âm ho khan, chống gậy bước xuống giường: "Nương đứa nhỏ, nàng cuồi cùng cũng trở lại!"
Có trời mới biết hai ngày nay Vương Đại bị dày vò thế nào, Lý Quế Hoa ra ngoài hai ngày một đêm, lại là đi vào chỗ nguy hiểm như Mãnh Hổ Lĩnh, hắn cơ hồ cho rằng nàng không quay về được, Vương Đại hốc mắc đỏ lên: "Nàng xem như đã bình an trở về."
Lý Quế Hoa buông đồ vật, chạy nhanh lên đỡ người, nói: "Chàng như thế nào lại ra đây, mau ngồi xuống, ta mang đồ ăn về rồi."
Vương Đại ngạc nhiên: "Cái gì?"

Lý Quế Hoa: "Ta gặp được tiên nhân!"
Lời vừa nói ra làm cả nhà lớn nhỏ trợn mắt há hốc mồm, nàng vội vàng nói: "Đói bụng rồi đúng không? Ta đi nấu cháo cho các ngươi, ta còn đem về nước sạch nữa."
Vương Đại bắt lấy tay Lý Quế Hoa, nói: "Nương đứa nhỏ, nàng, nàng nói cái gì? Nàng đừng có dọa ta......"
Lý Quế Hoa vỗ tay hắn trấn an, nói: "Nhà chúng ta có lương thực rồi, chàng chờ buổi tối ta kể tỉ mỉ cho chàng nghe."
Nàng lại nhìn thoáng qua mấy đứa nhỏ đang nằm trên giường để tiết kiệm sức lực: "Có đồ ăn rồi!
Hai ngày không ăn cơm, người trong nhà đều đã đói đến lắc lư, Lý Quế Hoa đi nhanh nhóm lửa, nàng dặn dò người trong nhà: "Đều ở nhà cho ta, không được đi ra ngoài nhiều lời, nếu cho người khác biết được nhà ta có lương thực.

Đừng nói là lương thực, sợ là cái mạng đều không giữ nổi....."
Bọn họ chịu đói không phải chỉ mới một, hai tháng.

Thế nên nhóm hài tử đều hiểu chuyện gật đầu.
Lý Quế Hoa nấu cháo, ngoài gạo ra Chân Minh Châu còn cho nàng bốn cái lạp xưởng, nàng cắt ra một ít, rồi thái hạt lựu bỏ vào nồi, nhà bọn họ đã lâu không ăn muối.

Lâu dài không ăn muối làm cho thân thể mấy hài tử mềm như mì sợi.
Người duy nhất có thể giúp đỡ là muội muội chồng năm nay chín tuổi và đệ đệ chồng tám tuổi, còn có đại nha chín tuổi nhà nàng.
Phu thê hai người vẫn luôn nuôi dưỡng muội muội và đệ đệ nhà chồng, bọn họ còn quá nhỏ, nếu để bọn họ một mình ở ngoài chính là muốn mạng bọn họ.
Lý Quế Hoa nhận được túi gạo, nghe nói là hai mươi kg.
Nhà họ cho tới bây giờ chưa từng có nhiều gạo như vậy, cho dù lúc trước điều kiện trong nhà tốt nhất thì cũng chưa từng, Lý Quế Hoa nhìn nam nhân cùng bọn nhỏ đã đói meo, cắn răng cho nửa chén gạo nấu một nồi cháo.
Vương Đại ngồi một bên thấy liền không đồng ý: "Nương đứa nhỏ, thế này quá nhiều....."
Nhà họ trước giờ không uống qua cháo đặc như vậy.

Lý Quế Hoa thấp giọng, nói: "Các người đều nói bụng đã lâu, dù sao cũng phải ăn một chút."
Vương Đại vốn cảm thấy nhiều, nhưng cũng không nói gì thêm, nồi cháo sôi ùng ục mang theo mùi thơm, làm cho trong nhà lớn bé không khỏi nuốt nước miếng.

Tiểu tứ nhỏ nhất, nhỏ giọng hỏi: "Có thể ăn sao?"
Lý Quế Hoa: "Có thể."
Nồi cháo chín, toàn gia đình mỗi người cầm một cái chén đã bị mẻ, thật cẩn thận ăn từng ngụm cháo.

"Oa, cháo ngon quá."
"A, đây là cháo sao? Thật là trắng!"

"Con ăn được thịt......"
"Nương bọn nhỏ, sao nàng không ăn? Nếu nàng không ăn, ta cũng sẽ không ăn."
"Ta sáng nay đã ăn nhiều rồi, đêm nay không cần ăn.

Trong nhà có thể tiết kiệm được bao nhiêu liền tiết kiệm....."
"Không được!"
Ở lúc ban đêm trời mưa không lớn, toàn gia khó có được giây phút ấm áp.
Đêm nay, Lý Quế Hoa cùng nam nhân nhà mình nói về chuyện mình gặp được thần tiên.
Mà đồng dạng bên kia, ở homestay Tiểu Thạch Đầu ngủ một giấc ngon lành, cậu đã rấ lâu rồi không có ngủ say giấc như vậy.
Một tiểu hài tử như cậu lưu lạc trong núi sâu rừng già, mỗi buổi tối đều bị tiếng Hổ gầm dọa tỉnh.
Chính là đêm nay, cậu lại ngủ đến an ổn, mặt dù trời sáng cũng chưa có tỉnh lại.
Chân Minh Châu sáng sớm mặc áo lông xuống lầu, cậu còn ngủ đến thập phần say giấc.
( Truyện chỉ được đăng tải ở Wattpad @__S_K_Y__s vui lòng đọc ở trang chính chủ để ủng hộ editor ra chap nhanh:3)
Buổi sáng cô nấu cháo lại luộc vài quả trứng gà.
Cháo + trứng gà + bánh bao hấp, bữa sáng tuyệt phối chính là như thế này.
Chân Minh Châu thích nhất bữa sáng tiểu chuẩn như vậy, không gì sánh nổi.
Chẳng qua sáng hôm nay, cô lại có một chút ưu sầu, bởi vì cô đang nghĩ tới một vấn đề.
Không phải, mà là vài cái vấn đề.
Cái thứ nhất là cách xử lý chuyện của Tiểu Thạch Đầu, tuy rằng cô đã nghĩ kỹ, nếu Tiểu Thạch Đầu không quay về, liềm đem cậu đến đồn công an.
Chính là khi nào đưa đi thì thích hợp? Nếu như muộn mấy ngày, vậy khi cậu nhóc mở cửa thì sẽ như thế nào?
Dựa theo tình huống của Lý Quế Hoa, nếu Tiểu Thạch Đầu mở cửa thằng bé liền sẽ trở về cổ đại a.
Cái thứ hai chính là, cô cũng không biết là mấy người cổ đại đó buổi tối mới xuất hiện hay là trời mưa mới xuất hiện.
Nhưng tạm thời là, bây giờ tới hai người đều tốt, nhưng nếu lỡ có một người xấu xuất hiện thì làm sao?
Cô không có khả năng chống lại nha!
Cái thứ ba chính là, nhà cô kinh doanh Homestay, có thể có khách bình thường sao? Tuy rằng trong tay còn 70 vạn, nhưng cô lo lắng chính là miệng ăn núi lở a! Nghĩ thôi liền sầu mà.
Cứ như vậy thì mỗi ngày đều không có thu nhập.
Cho nên không nghĩ thì thôi, mà đã nghĩ rồi thì thấy vấn đề còn to hơn tưởng tượng nhiều.
Mới khai trương được hai ngày, Chân Minh Châu thấy mình khổ cực kỳ, cô thậm chí còn suy nghĩ, sao lúc trước không đồng ý cùng ba đi du lịch!
Quả nhiên lý tưởng thì tươi đẹp nhưng thực hiện thì lại rất khó khăn, cô muốn trang hoàng tốt homestay rồi bắt đầu kinh doanh, mà không nghĩ được là kế hoạch lại có nhiều biến hóa như vậy.

Một người khách bình thường thì không thấy trong khi mấy người kỳ kỳ quái quái lại một ngày xuất hiện một người.
Cô không dám tưởng tượng là homestay nhà cô còn có thể xuyên qua chỗ nào khác ngoài Túc Triều.

Ôi mẹ ơi! Cô khổ quá.
Chân Minh Châu vừa cắn bánh bao vừa than ngắn thở dài, liền nghe được âm thanh nuốt nước miếng cái "Ực".

Cô ngẩng đầu liền nhìn thấy Tiểu Thạch Đầu chân trần đi tới, cậu đứng ở cửa miệng mút ngón tay, mắt trông mong nhìn Chân Minh Châu đang ăn, nhưng lại không có mở miệng xin.
Chân Minh Châu vẫy vẫy tay, nhóc con bước chân ngắn ngủn lập tức chạy tới, quần áo rộng mặc trên người thập phần buồn cười, cậu ngửa đầu nhìn Chân Minh Châu.
Cô chỉ sang đối diện, nói: "Em sang bên kia ngồi đi."
Cậu nhóc "vâng" một tiếng, bò lên trên ghế dựa.
Chân Minh Châu: "Em chờ ở đây, chị đi lấy cháo cho em ăn, hiện tại em ăn trước cái trứng gà nhé."
Hai người cùng nhau ngồi ăn sáng, Chân Minh Châu nói: "Em ăn cái bánh bao đi, nhưng mà không thể ăn nhiều, bánh bao nhiều dẫu mỡ, ăn nhiều sẽ bị tiêu chảy."
Tiểu Thạch Đầu tuy không hiểu lắm, nhưng cậu biết đại tỷ là người tốt, nói sẽ không sai.
Cậu cẩn thận cắn một ngụm, ngẩng đầu kinh ngạc nói: "Đệ trước đây chưa từng ăn qua đồ ngon như vậy!"
Chân Minh Châu mỉm cười, hỏi: "Vậy thường ngày ở nhà em ăn cái gì?"
Tiểu Thạch Đầu gặm bánh bao, nói: Bánh bao màu đen......"
Cậu lại đếm đếm ngón tay: "Ba ngày được một cái lớn.

Nếu không đủ no, đệ liền đi ra ngoài tìm rau dại ăn."
Chân Minh Châu phát hiện nhóc con này có thói quen đếm ngón tay: "Em còn biết đếm số a."
Đôi mắt Tiểu Thạch Đầu lấp lánh rồi lại ảm đảm vài phần, nói: "Cha đệ là một tú tài."
Vừa nghe xong, Chân Minh Châu liền giật mình, Tiểu Thạch Đầu cho rằng cô không tin, vội vàng nói: "Là sự thật đó, cha đệ thật sự là tú tài.

Cha nói, chờ đệ trưởng thành cũng muốn cho đệ thi khoa cử."
Cậu càng nói âm thanh càng nhỏ, rồi khóc một chút, thấp giọng: "Cha đệ không còn nữa."
Chân Minh Châu vỗ vỗ đầu trọc của cậu, an ủi: "Được rồi đừng khóc, nhóc phải sống thật tốt, thì cha mẹ nhóc trên trời mới an tâm."
Tiểu Thạch Đầu ngẩng đầu, hỏi: "Có thật như vậy không?"
Chân Minh Châu gật đầu: "Thật sự nha, nhất định là do ông trời phù hộ nên nhóc mới gặp được chị."
Cậu nghiên đầu suy nghĩ, rồi gật thật mạnh, tán thành với Chân Minh Châu.
Mặc dù chỉ là đứa con nít nhưng cũng có một chút trực giác, cậu đều cảm nhận được tỷ tỷ này là người tốt.
Từ khi cha mẹ qua đời, cậuchưa từng được ăn no, nhưng mà hiện tại tại cậu có thể ăn đến cái bụng tròn xoe luôn.
"Em ăn xong rồi sao?"
Tiểu Thạch Đầu lập tức gật đầu: "Ăn xong rồi."
Chân Minh Châu: "Vậy bây giờ chúng ta nói chuyện một chút nhé?"
Cô lại bổ sung: "Tuy rằng em rất nhỏ nhưng chị biết em là đứa trẻ hiểu chuyện, chúng ta nói chuyện nha."

Tiểu Thạch Đầu chưa từng gặp qua người lớn nói với cậu lời trịnh trọng như thế, khuôn mặt nhỏ liền nghiêm túc nói "Được." Nhưng thân hình nho nhỏ lại bắt đầu run lên, xem ra có chút sợ hãi.
Chân Minh Châu bật cười, nói: "Không cần sợ, chị cũng không có ăn em, cũng không phải muốn đem em đi bán.

Mà muốn hỏi em một chút, tiếp theo em có tính toán gì không."
Cô nhìn về phía cậu nhóc, nói tiếp: "Em muốn trở về hay là ở lại đây?"
Tiểu Thạch Đầu khó hiểu nhìn Chân Minh Châu hơn nửa ngày, miệng lắp bắp: "Đệ.....đệ có thể ở lại sao?"
Chân Minh Châu gật đầu: "Chắc là.......có thể đi?"
Cô là người ăn ngay nói thật: "Kỳ thật chị cũng không chắc chắn, nhưng nếu em muốn ở lại chỉ sợ là sẽ không trở về được, những người mà lúc trước em từng gặp, về sau sẽ không thể gặp lại nữa.

Như vậy em có đồng ý không?"
Cô bổ sung: "Nơi này với nơi em ở hoàn toản không giống nhau, em phải học tập để thich ứng với những thứ ở đây.

Nhưng mà chị đảm bảo một điều, ở đây em có thể ăn no."
Ánh mắt Tiểu Thạch Đầu sáng lên, nói: "Muốn! Đệ muốn ở lại."
Nhưng sau đó giọng nói lại nhỏ đi: "Nhưng mà em thật sự có thể ở lại sao? Tỷ muốn thu lưu đệ sao?"
Trong mắt cậu xuất hiện một tia chờ mong, Chân Minh Châu thế nhưng lắc đầu, cô nói: "Chị sẽ không thu lưu em, chị sẽ dẫn em tới đồn công an, trên cơ bản em là đứa trẻ không có người thân, nên có lẽ sẽ đến cô nhi viện.

Bất quá ở nơi đó cũng có nhiều đứa trẻ giống như em...."
Tiểu Thạch Đầu lại có chút khẩn trương!
Cậu đều nghe không có hiểu!
Chân Minh Châu: "Chị là một cô gái độc thân, không có biện pháp nhận nuôi em, điều kiện của chị không phù hợp."
Hơn nữa, nếu có điều kiện cô cũng sẽ không nhận nuôi, cô là một người có lòng tốt, nhưng lại không phải thánh mẫu mù quáng.

Cô cũng không cho rằng, mình phải đánh đổi thanh xuân vì cuộc sống của người khác.

Chân Minh Châu có thể giúp cậu nhóc nghĩ cách ở lại, đó là vì cậu còn nhỏ, cha mẹ lại mất sớm, người nhà lại không đáng tin.
Nhưng điều này không có nghĩa cô dành cả đời của mình để giúp đỡ.
Cô lấy lại bình tĩnh, nói: "Hiện tại, về phía nhóc có vấn đề gì cần hỏi không?"
Tiểu Thạch Đầu ngơ ngác: "!!!"
Cậu phải hỏi cái gì!
Hết chương 7.
ﮩ٨ـﮩﮩ٨ـ♡ﮩ٨ـﮩﮩ٨
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ❤❤❤.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận