Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Editor: Mai Tuyết Vân

Năm học bắt đầu, Thích Hà dặn dò Phồn Tinh.

"Tôi dặn cô này, khi ở trường không được để lộ chuyện chúng ta quen biết từ trước nghe không?" Hắn không muốn tin đồn cô ngốc thích hắn lan đến đây, tốt nhất là hai người cứ xem như không biết nhau.

Tuy ở chung một nhà, nhưng Thích Hà vẫn muốn giữ chút tôn nghiêm của bản thân. Chỉ cần giấu tốt thì sẽ không ai biết hắn có quen cô ngốc.

Cái gì, bạn hỏi hắn và cô ngốc đang có mối quan hệ gì à? Chính là kiểu quan hệ bố thí thương hại, đã hiểu chưa?

Phồn Tinh đang tiện tay xoay vặn khối lập phương rubik, đôi mắt hạnh ngẩng lên nhìn hắn: "Thích Hà, tôi không biết giặt quần áo.""

Từ trước đến nay cô chưa bao giờ giặt đồ nên không biết. Quần áo ba ngày chồng chất ở kia, cô còn bốn bộ sạch sẽ. Cô không biết nhưng Thích Hà biết, vì thế cô mới nhìn hắn.

"Tôi đang nói với cô chuyện sau khi khai giảng!"" Thích Hà hít một hơi sâu có dự cảm xấu.

Phồn Tinh gục đầu xuống, lại tự nói: "Tôi sắp không còn đồ mặc rồi.""

Thích Hà:... Mẹ nó!

Hắn có một cảm giác, đầu óc cô ngốc này vô cùng cố chấp. Nếu bạn không giải quyết vấn đề của cô, cô sẽ không nói chuyện về vấn đề của bạn.


Mà vấn đề lớn nhất lúc này chính là...Cô không biết giặt quần áo, chẳng lẽ muốn hắn giặt giúp sao?

Đàn ông con trai lại giặt quần áo giúp con gái, có quá đáng không? Không thể giặt, cả đời này cũng không thể!

"Quần áo ba ngày qua tôi giặt giúp cô, có phải cô sẽ nghe lời tôi dặn không?" Chà, từ lúc nào mà hắn tự tát mình thế? Mặt là của hắn, tát một cái thì có sao?

Con ngươi trong suốt của Phồn Tinh lấp lánh: "Được.""

Thích Hà nghẹn lời, cmn, hắn chỉ biết rõ ràng là cô nghe hiểu hắn nói gì! Khôn ranh như quỷ, thật sự là người thiểu năng sao? Thích Hà lại một lần nữa tự nghi ngờ nhận thức của bản thân.

Sưu Thần Hào cũng giống như vậy.

[???] Cô ngốc, hiểu được thật sao? Nhưng để Chiến Thần đại nhân giặt quần áo, thật sự làm vậy ư?

Lần đầu tiên Thích Hà giặt quần áo cho con gái, hơn nữa còn là váy ngắn, trong lòng vừa thẹn vừa ngượng còn có chút xấu hổ và giận dữ muốn chết. Cho nên tùy tiện cầm lấy ném tất cả vào trong chậu, cầm lấy một vật bắt đầu chà xát.

Càng giặt càng cảm thấy không thích hợp, hình như mảnh vải hơi nhỏ. Cúi đầu nhìn một cái, lập tức đỏ mặt. Cảm thấy có người bên cạnh đứng nhìn, vì thế ngẩng đầu lên trong tích tắc đã tái mặt.

Vừa xanh vừa hồng, vô cùng kích thích.


Càng kích thích hơn chính là Phồn Tinh bộ dạng nghiêm túc nói: "Nhẹ một chút, đừng làm hỏng.""

Thích Hà tức giận:...

Chết tiệt! Không giặt nổi!

Đứng phắt dậy, đi uống cốc nước bình tĩnh lại!

Qủa nhiên, lúc đó bị ma quỷ sai khiến mới đồng ý để cô ngốc Vân Phồn Tinh vào ở cùng. Cô không chỉ là kẻ ngốc mà còn là một đứa phiền phức.

Sau khi bình tĩnh xong, Thích Hà đã tỉnh táo vẫn phải tiếp tục đi giặt quần áo.

Hắn mắc bệnh rối loạn cưỡng chế, nếu có một việc không làm xong lòng sẽ rất bất an.

Đỏ mặt nhìn áo lót thiếu nữ trong tay, Thích Hà ngửa đầu có cảm giác trời muốn diệt hắn.

Hắn rõ ràng là đang làm bảo mẫu người ta mà!

*

Sau khi khai giảng, Thích Hà phát hiện thế mà Vân Phồn Tinh lại học cùng lớp với hắn.

Dựa vào IQ của cô, được phân vào lớp chọn quả thực lãng phí suất học.

Chủ nhiệm lớp làm như không thấy một người như vậy, sắp xếp cô ở bàn cuối cùng trong lớp. Chỉ cần cô không quấy rầy các bạn khác là được, giống như một linh vật, bình yên vượt qua trung học là tốt rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận