Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận


【Hệ thống: Thông báo, bài kiểm tra diễn xuất thứ hai sắp bắt đầu.

Địa điểm: quán cafe Poirot.

Kịch bản: "Chị đây chưởng quản 7 đại dương, dùng bản lĩnh một chân đạp 5 thuyền".

Vai chính: [Số 1], vai phụ: [Số 7], [Số 11], [Số 17], [Số 24], [Số 35].

Xin hãy hoàn thành bài kiểm tra trong thời hạn một tuần.】
Nghe thấy thông báo, trước mắt Hanada Saharuna tối sầm, cô lập tức bật kênh chat của lớp lên gào thét.
【Group lớp
Hanada Saharuna [Số 1]: Dựa vào cái gì?! Rõ ràng bài kiểm tra đầu tôi đã dính chưởng rồi! Vì sao đến bài thứ 2 vẫn là tôi?!
Okawa Shidai [Số 4]: Tôi check qua rồi, bài kiểm tra đầu tiên bởi vì vụ việc "The Challenger" phát sinh quá đột ngột, chúng ta không thể hoàn thành được kịch bản "Cảnh sát mắt sáng như đuốc, phát hiện ý đồ của tên trộm đồ lót".

Vì vậy hệ thống mới phán chúng ta không đạt tiêu chuẩn, nhưng bởi vì bài đầu là bài tặng điểm, cho nên chúng ta mới không phải chịu phạt.


Tuy không có hình phạt, nhưng hai người chúng ta lại một lần nữa bị ném vào trong hồ bốc thăm......!Nhưng mà Hanada này, bà cũng đen thật đấy, chưa gì đã bị bốc thêm phát nữa, chậc chậc chậc.
Hanada Saharuna [Số 1]: Ông đừng có ở chỗ này vui sướng khi người gặp họa! Aaaa! Tại sao lại cố tình là cái kịch bản này! Một đứa độc thân từ trong bụng mẹ như tôi thì diễn hải vương* cái gì? Tay con trai tôi còn chưa từng sờ qua đâu! Tôi diễn cái rắm!
*hải vương: chỉ người lăng nhăng, bắt cá nhiều tay
Okawa Shidai [Số 4]: Phụt, ai bảo bà xui xẻo? Tôi khuyên bà vẫn nên tranh thủ thời gian lên mạng học thuộc mấy câu nói kinh điển của tra nữ đi, bằng không đến lúc diễn không đạt lại bị đá vào không gian trừng phạt đó.
Học sinh trường Teitan [Số 11]: Vốn tưởng rằng bơi vào tim tỷ tỷ~
Bác sĩ Beika [Số 17]: Không ngờ lại bơi vào ao cá ~
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Cho rằng tỷ tỷ chỉ có một ao cá ~
Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]: Lại không nghĩ tỷ tỷ là hải vương ~
Thiên kim nhà tài phiệt [Số 7]: Còn chưởng quản cả 7 đại dương ~~~ Hanada trâu bò nha ~ Hôm nay bọn em chính là cá của chị~~
Hanada Saharuna [Số 1]:......!Đệch, cái kịch bản hải vương này thế mà còn nam nữ ăn cả?!】
Mắt Hanada Saharuna hoa lên, vô lực nằm liệt trên ghế, cảm thấy cuộc đời không còn gì để mất nữa.
Cô nhớ rất rõ ràng, quán cafe Poirot đó nằm ngay dưới văn phòng thám tử Mori.

Hôm nay cô chơi lớn ở xưởng rượu làm cái trò thời khắc đỉnh cao kia, mấy người Mori Kogoro đảm bảo đã nhớ kĩ mặt cô rồi! Nếu trong lúc cô đang làm bài kiểm tra mà gặp được bọn họ.......!Thì không phải là xấu hổ đến nỗi muốn độn thổ nữa, mà là nhục đến chết luôn á!
Tốt xấu gì cô cũng đang là cảnh sát đó! Nếu bị người nào qua đường chụp lại up lên mạng, tuyệt đối sẽ hot vô cùng, sẽ bị đóng trên chiếc đinh mang tên tội ác mặc cho mọi người sỉ vả! Hanada Saharuna suy sụp ôm đầu, dmdmdm! Chẳng lẽ còn chưa làm cảnh sát khổ cực đến nỗi lao lực mà chết thì đã chết vì mất mặt sao?
Lúc này mới để ý Hanada Saharuna không bình thường, Sato Miwako quay đầu nhìn sang cô: "Hanada em sao thế? Sắc mặt em trông xấu vậy?" Nói đến đây cô nghĩ tới gì đó, quan tâm hỏi: "Còn khó chịu vì nhìn thấy thi thể sao? Haiz, lần đầu thì đúng là sẽ có chút không khỏe.....!Như vậy đi, chờ xong việc chị sẽ bao em đi ăn ngon, chỉ cần không nhớ tới nó nữa là được!"

"Không, không phải ạ." Hanada Saharuna lắc đầu, giờ cô lấy đâu ra sức mà quan tâm xác chết xác sống chứ? Toàn tâm toàn ý cô đang đặt hết ở bài kiểm tra số 2 chết dẫm kia kìa!
Nhìn ánh mắt quan tâm của Sato Miwako, Hanada Saharuna đột nhiên cầm tay cô ấy thành khẩn hỏi: "Tiền bối Sato, nếu.....!Em nói là nếu! Nếu có một ngày có em trở thành tin hot trên mạng, chị đừng xem được không?"
"Hả? Là sao?" Sato Miwako bị lời nói không đầu không đuôi của cô làm cho phát ngốc:" Hanada em nói "trở thành tin hot" là có ý gì?"
"Em nghe người khác nói trên mạng có vài thành phần rất thích bôi đen cảnh sát blabla đó! Nhỡ đâu có một ngày em cũng bị nói xấu thì sao giờ? Em không muốn những tiền bối kính yêu như chị Sato và mọi người đọc được tin đồn không tốt về em thôi!" Hanada Saharuna dùng đôi mắt ngập nước nhìn Sato, biểu cảm chờ mong: "Vậy nên, nếu có một ngày điều đó trở thành sự thật, tiền bối ngàn vạn lần đừng xem, cũng ngàn vạn lần đừng tin, nhé?"
Sato Miwako ngẩn người, rất nhanh liền xua tay cười: "Hanada em nghe chỗ nào nói vậy! Đừng lo lắng quá! Chúng ta là cảnh sát mà, nếu có người dám vô cớ bôi nhọ em sẽ bị phán tội phỉ báng!" Nói xong cô còn bổ sung một câu: "Em yên tâm đi, tên nào dám làm thế thật chị sẽ tự mình đi bắt hắn! Sau đó cẩn thận thẩm vấn, trả lại trong sạch cho em!"
Tiền bối Sato, chị căn bản không hiểu! Hanada Saharuna che mặt lại, cô chỉ muốn tranh thủ chút thời gian chạy trốn trước khi sắp chầu trời thôi mà!
"Đúng vậy, Hanada đừng lo gì hết." Takagi lái xe nhìn Hanada qua gương nói, "Tuy rằng xã hội có không ít người mang ác ý với cảnh sát, nhưng nếu có người dám vô cớ bôi đen em, bọn anh nhất định sẽ giúp một tay."
Hết người này đến người kia, chả hiểu ý người ta gì hết! Hanada Saharuna vô cùng bực mình.
"Xem ra không những nôn nhanh, ảo tưởng làm người bị hại cũng rất mạnh đấy? Vừa rồi không cẩn thận lỡ phun luôn cả não ra rồi hả?" Matsuda Jinpei ngồi trên ghế phụ lười biếng nói.
"......" Hanada Saharuna gắt gao nhìn chằm chằm gáy Matsuda Jinpei, quyết định nếu có ngày cô hot trên mạng vì làm hải vương, nhất định cũng phải kéo luôn tên khốn này xuống nước.
Ha, ha, ha! Đến lúc đó cô sẽ nói tên này chính là nguồn cơn khiến mình sa đọa! Tra nam chết dẫm mồm mép khốn nạn bán sắc lừa tiền!!
"Hắt xì!" Matsuda Jinpei đột nhiên hắt xì một cái.
"Nè! Nói cái gì vậy chứ!" Sato Miwako không vui nhìn Matsuda Jinpei, nếu không phải đang ở trên xe cô đã lôi đầu anh xuống gõ một trận.
"Không sao đâu chị Sato....." Hanada Saharuna nhìn lưng Matsuda Jinpei, sâu kín nói: "Theo em thấy, so với em thì khả năng thanh tra Matsuda bị bôi đen trước càng cao hơn.

Dù sao thì mồm miệng anh ta so với súng liên thanh cũng chẳng kém là bao, ngày nào cũng pằng pằng pằng mà bắn, xác suất đắc tội với người khác kinh khủng hơn em nhiều."

"......" Matsuda Jinpei.
"Phụt!" Sato Miwako bị Hanada Saharuna chọc cười, dựa vào vai cô cười ra tiếng: "Em nói rất đúng Hanada! Thanh tra Matsuda đúng là có một cái miệng đặc biệt có thể bắn pằng pằng pằng!"
Takagi Wataru vừa nhếch môi định cười, liền đụng phải ánh mắt liếc qua của Matsuda Jinpei: "......"
Takagi Wataru cứng đờ thu lại tươi cười, yên lặng lái xe.

Giờ khắc này anh đã cảm nhận được rõ ràng, trong tiểu đội bốn người này địa vị của mình chính là dưới tận cùng đáy của xã hội.
- ------------------------------------
Hanada Saharuna mang kính râm đeo khẩu trang trốn sau cột điện, bồn chồn nhìn chằm chằm quán cafe đối diện, biểu tình ngưng trọng như đang gặp kẻ thù truyền kiếp.
Trái ngược với vẻ an tĩnh bên ngoài, giờ phút này cô đang điên cuồng gào thét vào kênh chat.
【 Group lớp:
Hanada Saharuna [Số 1]: Mấy người xác định đây là lúc quán cafe ít khách nhất chứ?! Đừng gạt tôi! Tôi sắp vào thật đó!
Okawa Shidai [Số 4]: Xác định xác định! Ây dà bà hỏi nhiều quá rồi đấy.

Mấy ngày nay chúng tôi đều đến quán Poirot ngồi canh, chắc chắn 3 giờ chiều là lúc cửa hàng bọn họ ít người nhất đó.

Tôi tính toán rồi, giờ tan tầm là 5h30, suy ra bà có tận 2 tiếng rưỡi để diễn liền.

Tổng cộng 5 người mỗi người nửa tiếng, vừa đẹp!
Hanada Saharuna [Số 1]: Tôi không muốn! Tôi sợ vl! Nếu bị người khác nhìn thấy thì tôi lên báo ngồi mất! Khéo khi còn là kênh tin tức pháp luật luôn! Số 4, ông đừng có mà ra vẻ đứng nói chuyện không sợ đau eo như thế! Cục diện bây giờ đều là lỗi của ông!

Okawa Shidai [Số 4]: Thì để bù đắp lỗi lầm, tôi đã giúp bà chỉnh sửa lời thoại hải vương với tự mình chỉ đạo các bạn học điều tra lượng khách quán Poirot rồi còn gì! Đừng có lằng nhằng nữa! Vào nhanh lên đi! Bây giờ đã là 3 giờ, đúng lúc bên trong 1 mống khách cũng không có, chính là thời cơ tốt nhất!
Đúng rồi, nhớ tháo khẩu trang với kính râm ra.....!Thật tình, một hải vương oai hùng như vậy mà lại ăn mặc chẳng khác gì stalker.


Ông thì biết cái cứt! Người sắp nhục mặt chết có phải ông đếch đâu!
Nếu có thể, Hanada Saharuna rất muốn vọt tới bóp cổ Okawa Shidai mà lắc một trận, để cậu ta thế chỗ cô ngay lập tức.
Nhưng hiện thực quá tàn khốc, người bị chọn trúng là cô, kịch bản hệ thống đưa ra cũng không thể thay đổi.

Hanada Saharuna không có biện pháp kháng cự dâm uy của hệ thống, chỉ có thể căng da đầu mà tuân thủ quy định.
Cô vô cùng không tình nguyện tháo kính râm và khẩu trang xuống nhét vào trong túi, sau đó hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đi về phía quán cafe Poirot.
Hanada Saharuna đẩy cửa kính quán cafe ra, chuông gió trên cửa phát ra tiếng "đinh đang" thanh thúy.
"Hoan nghênh quý khách ~"
Giọng nam êm tai vang lên, Hanada Saharuna ngẩng đầu, thấy một thanh niên tóc vàng da ngăm đeo tạp dề của quán  đang đứng ở nơi cách cô vài bước mỉm cười.
Đôi mắt ánh tím của đối phương hơi cong cong, nụ cười đáng yêu lại thân thiện.
A.......!cảm giác giống chó Akita vậy, Hanada Saharuna nghĩ.
Đột nhiên cô có chút nghi hoặc, sao cô không nhớ quán cafe Poirot lại có người phục vụ giá trị nhan sắc cao như vậy nhỉ, không phải ở đây chỉ có mỗi Enomoto Azusa thôi sao?
Đúng, Hanada Saharuna, người chỉ xem đến tập 508 của "Thám tử lừng danh Conan", hoàn toàn mù mặt những nhân vật lên sàn lúc sau..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận