Hoàng Hậu Rắc Rối

Sau khi Tiểu Yến thành thân được một ngày, đã lâu lắm từ khi về lại Vương triều nàng không ghé thăm Liêu quốc, nên quyết định đi tham quan kinh thành, tiện thể lên Quan Âm tự cầu phúc.

Tiểu Yến và Tiểu Tinh cùng nhau dạo phố, vui vẻ mua mấy món trang sức nho nhỏ. Người Liêu quốc và Vương quốc ăn mặc không khác nhau là mấy, trâm cài, trang sức đều có điểm giống nhau.

Tiểu Tinh kéo Tiểu Yến lại chỗ đang tụ tập đông người. Thì ra là có người mải võ mưu sinh. Tiểu Yến quan sát người đó. Dáng người cao lớn, gương mặt anh tuấn xuất thần, sao lại phải mải võ trong khi mình hoàn toàn có thể làm việc khác kiếm được nhiều tiền hơn. Ví dụ như... à mà thôi!

Người đó lia mắt nhìn về phía Tiểu Yến rồi nhanh chóng dời đến mọi người xung quanh để giao lưu. Tiểu Yến khoanh tay trước ngực, xem tên đó có thể làm trò gì. Nàng không tin có người tuấn mỹ, tài giỏi cái thế giống sư phụ của nàng.

Người mải võ ấy mỉm cười nhàn nhạt:

- Xin hỏi, có ai dám cầm quả táo này đặt lên đầu để ta bắn tên vào không hả?

Mọi người lùi lại mấy bước khiến Tiểu Yến đứng tại chỗ lại sâu hơn dãy người bên ngoài. Nàng mỉm cười:

- Ta!

Nói rồi, nàng đi đến rương gỗ cầm trái táo tung lên tung xuống trên bàn tay. Tiểu Tinh hoảng hốt xông vào kéo tay Tiểu Yến:

- Công chúa, không được đâu, nguy hiểm lắm!

- Ta có võ mà, ngươi lo gì?- Với lại, nàng cảm thấy có niềm tin với người mải võ đẹp trai này, quả táo còn khá to, nàng có thể bắn trúng cả trái nhãn cơ!

Nói rồi Tiểu Yến lùi ra xa 100m, đặt quả táo lên đầu, dang hai tay chờ đợi. Người mải võ giương cung...

Tiểu Yến mỉm cười, nụ cười thật đậm ở khoé môi.

*Vụt* cung tên ghim ngay vào giữa quả táo, nhanh đến thót tim, người đứng xem bên ngoài còn hốt hoảng, duy chỉ có Tiểu Yến vẫn bình thản lấy quả táo xuống, dùng tay giật cung tên ra:

- Ừm... cũng tốt đó!

Mọi người vỗ tay hoan hô, không biết là dành cho người mải võ hay cô nương xinh đẹp dũng cảm. Người mải võ khẽ nhếch môi, cầm 1 cái chậu đồng xin tiền thưởng của những người đứng xem. Tiểu Tinh nhanh nhẹn rút ra 10 đồng đặt vào chậu đồng rồi chạy đến kéo Tiểu Yến:

- Đi ăn gà tiềm không, nô tì biết chỗ này nổi tiếng lắm!

- Được thôi!

Cả hai khoác tay nhau bỏ đi. Người mải võ đưa mắt nhìn theo, khoé môi cong lên thành nụ cười. . .

- Nô tì đã hẹn với phò mã rồi, lát nữa người sẽ đến Quan Âm tự cầu phúc cùng công chúa.- Tiểu Tinh cùng Tiểu Yến đi lên cầu thang của Lộc Ký, nơi này có món gà tiềm rất nổi tiếng.

- Phò mã đang làm gì vậy?- Tiểu Yến nhăn mặt hỏi. Rõ ràng mới thành thân hôm qua, hôm nay từ sớm đã không thấy đâu cả.

- Chắc tuyển phi thêm rồi.- Tiểu Tinh lè lưỡi trêu chọc liền bị Tiểu Yến lấy 1 chiếc đũa gõ lên đầu.

- Nói quở, lỡ thiệt rồi sao?

Tiểu Tinh chu môi xoa xoa đầu, gục cổ lại:

- Thì cái đó là do phò mã thay lòng!

- Em...- Tiểu Yến trợn mắt lên. Tiểu Tinh cười thảo mai:

- Nhưng không có chuyện đó đâu, công chúa xinh đẹp như tiên nữ, lại là thanh mai trúc mã từ bé của phò mã, thành thân cũng đã thành thân rồi, người còn sợ phò mã tơ tưởng đến người khác ư?

Nghe Tiểu Tinh nói vậy, Tiểu Yến mới gật đầu hài lòng, tạm an tâm. . .

Gà được bưng lên, tiểu nhị mở nắp nồi, hương thơm toả ra ngào ngạt. Người mải võ ban nãy cũng đi lên lầu, ngồi bàn đối diện của hai người. Hữu duyên hay cố ý? Tiểu Yến nhàn nhạt uống chum trà, nhìn người mải võ an tĩnh đặt thanh kiếm xuống, kề bên ghế ngồi. 2 sợi tóc dài phía trước mặt của người mải võ bay bay, gương mặt lạnh lùng, phong trần nhưng đẹp đẽ lạ thường. So sánh với cha nàng, chắc cả hai bằng tuổi, khí chất rất giống. So sánh với sư phụ, chắc cả hai đều đẹp ngang nhau, ở sư phụ cho thấy sự ấm áp thanh tao thì cha nàng và người này lại cùng cho ra cảm giác lạnh lùng và tự do. Người mải võ ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Yến, nở nụ cười:


- Thật khéo quá!

- Còn không phải ngươi đi theo ta?- Nàng không tin là có sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy. Tuy người mải võ đó rất anh tuấn, nhưng hắn xem ra cũng đáng tuổi cha nàng, đừng làm trâu già gặm cỏ non chứ! Tiểu Tinh kéo tay nàng, nói nhỏ qua lỗ tai:

- Công chúa búi tóc kiểu người đã thành thân rồi, còn sợ người ta theo đuổi à?

- Em im lặng đi!- Tiểu Yến bị sỉ nhục, giận quá gắt qua cổ họng. Chưa nghe câu đập chậu cướp hoa sao? Mẫu hậu năm đó đã có 2 con vẫn làm cho sư phụ nguyện lập làm hậu, tuy nhiên đã bị từ chối do cha nàng quá xuất chúng, chiếm được trái tim mỹ nhân còn gì!

- Tùy cô nương suy nghĩ, rượu thịt hôm nay cứ để ta chiêu đãi...- Người mải võ ấy vẫn giữ nụ cười như có như không trên khuôn mặt. Tiểu Yến lắc đầu:

- Cứ để ta đãi cho. Ngươi là người có tài, có nên đầu quân cho triều đình không? Ta sẽ đề bạc.- Nàng tùy hứng nói. Người đó nâng chum rượu lên uống cạn 1 hơi rồi nhẹ nhàng đặt xuống:

- Ta sẽ được làm chức gì?

- Bộ đầu rồi từ từ dùng sức lực leo lên!- Tiểu Yến nhướn mày.

- Nhỏ bé vậy ư? Tất cả chức danh đều không xứng đáng với ta!- Người đó lại rót rượu vào ly uống tiếp. Tiểu Yến ngưng đùa giỡn, nàng cảm thấy người này có gì đó rất đáng nghi ngờ. Nàng không tin hắn ta chỉ là tên mải võ bình thường. Tên đó rút ra nén bạc đặt lên bàn đứng dậy:

- Ta có chuyện không ở đây hàn thuyên với cô nương được, ta đi trước đây!

Nói rồi người đó cầm kiếm đi luôn. Tiểu Yến khó hiểu gãi gãi đầu, Tiểu Tinh nói:

- Hắn ta nói tất cả chức danh trong triều đều không xứng với hắn, hắn muốn làm hoàng đế chắc!

- Bậy bạ! Ăn đi!- Tiểu Tinh mở miệng toàn nói chuyện đâm lao thôi. Tiểu Yến nhét cái đùi gà vào miệng Tiểu Tinh rồi gọi tiểu nhị mang ra thêm bình trà khác.

Cả hai từ từ tản bộ, giữa đường thì gặp Phương Minh, Tiểu Yến vẫy tay:

- Vương Minh huynh! ẤY!- Nói rồi lại tự vả vào miệng mình.- Tướng công!

- Buổi sáng ta phải lên triều với cậu, bảo nàng chờ một chút cũng không được.- Phương Minh trách móc. Tiểu Tinh lè lưỡi:

- Công chúa tưởng cô gia tuyển thêm phi!

- Bậy bạ!- Phương Minh gắt, Tiểu Tinh trốn ra sau lưng Tiểu Yến cười ha hả.

Cả ba đi đến Quan Âm tự, Tiểu Tinh cầm giỏ nhan thơm, miệng tíu tít:

- Công chúa và phò mã phải cầu cho được 1 đứa con trai. Sau này còn làm việc lớn!

- Con gái không được à? Xinh đẹp như ta, thông minh như ta, võ công cao cường như ta!- Tiểu Yến hất mặt tự tin. Tiểu Tinh bĩu môi lắc đầu:

- Thì cuối cùng cũng gả sang Liêu quốc thôi!

Phương Minh che miệng cười, Tiểu Yến túm áo Tiểu Tinh cù con bé:

- Dạo này miệng lưỡi của em rất lợi hại, có phải muốn chồng rồi không? Ta phải tiễn em đi càng sớm càng tốt!

- Không, nô tì chỉ muốn hầu hạ cho công chúa thôi!- Tiểu Tinh cầm tay Tiểu Yến rồi nhào đến ôm nàng cứng ngắc. Tiểu Yến hừ 1 cái:

- Sau này gặp được ý trung quân thì đừng cầu xin ta gả em đi nhé, đến lúc đó ta sẽ giữ em lại hầu hạ mình, đi đâu cũng không được!

- Ác quá, ác quá!- Tiểu Tinh chắp tay trước ngực như vị sư mục rồi cười ha hả.

- Lên đến Quan Âm tự rồi thì nghiêm túc một chút đi chứ Tiểu Tinh!- Phương Minh thở dài. Tiểu Yến ôm lấy cánh tay của Phương Minh lắc lắc:


- Chúng ta nên cầu gì nhỉ?

- Tùy nàng thôi.- Phương Minh nhún vai.

- Ta sẽ cầu cho chúng ta vĩnh kết đồng tâm, mãi mãi hạnh phúc, nhỉ?- Tiểu Yến cười tươi rói. Phương Minh gật đầu:

- Dù sau này nàng có bảo ta rời xa nàng thì ta cũng không rời xa nàng nửa bước!

- Ôi chao, tân phu thê ai cũng đều sến súa như vậy ư? "Vĩnh kết đồng tâm, ta không rời xa nàng"!- Tiểu Tinh vượt lên phía trước, vừa xách giỏ tre vừa nhái giọng của công chúa và cô gia. Con sen này không phải dạng vừa đâu, mà là dạng chành bành luôn! Tiểu Yến và Phương Minh đành nhìn nhau cười trừ, ấy vậy mà vắng con bé nàng lại buồn. Có lần Tiểu Tinh về quê thăm cha mẹ, nàng buồn chán gần chết, chỉ mong con ranh ấy về cung nói chuyện xàm xàm cho đỡ chán!

Quan Âm tự nằm ẩn sau một rừng trúc. Ở đây trang nghiêm, yên tĩnh. Hương khói linh thiêng, mờ mờ ảo ảo ẩn trong sương của núi rừng. Băng qua rừng trúc, 1 dòng nước lượn quanh chân tự, có bắt mấy hòn đá để người đi cúng phật bước qua. Tiểu Tinh dẫn đầu, còn Tiểu Yến và Phương Minh chầm chậm đi ở phía sau, vừa đi vừa ngắm cảnh.

Chỗ này đúng là nơi của Phật cư ngụ, linh thiêng, hùng vĩ lạ thường. Kiến trúc của Liêu quốc thời này phát triển nhất vẫn là xay am, miếu, tự và đúc tượng Phật do Liêu Kinh Bảo khá thành tâm, tin tưởng vào việc tốt của đạo giáo dạy bảo.

Tiểu Yến bước vào gian chính của miếu, bắt đầu quỳ lạy, khẩn cầu. Phương Minh ở bên cạnh cũng quỳ xuống nhưng chậm hơn một chút, chàng thấy ở đây không ổn. Bình thường, Quan Âm tự có rất nhiều người đến thắp hương, sao hôm nay lại vắng vẻ đến độ chỉ có ba người? Còn nữa, nhan khói cũng lạ hơn mọi khi, nhan không hề có mùi thơm. Tiểu Tinh đặt bó nhan lên bàn Phật rồi ngáp dài 1 cái:

- Rõ ràng tối qua em ngủ rất sớm, sao giờ lại buồn ngủ đến vậy chứ?

Nói rồi, Tiểu Yến cũng mệt mỏi nhìn Tiểu Tinh, nàng cũng thấy mình rất buồn ngủ. Tiểu Tinh gục xuống sàn. Phương Minh hốt hoảng chạy lại đỡ Tiểu Yến đứng dậy:

- Đừng ngửi khói, là thuốc mê!

- Ta biết... nhưng ngửi đủ rồi mới biết!- Tiểu Yến cũng thiếp đi trong vòng tay của Phương Minh. Chàng ra sức lay gọi Tiểu Yến nhưng nàng vẫn không tỉnh dậy...

*Bốp*

Có người đánh lén sau lưng, Phương Minh ngất đi...

Lúc tỉnh lại, chàng không thấy nương tử và Tiểu Tinh đâu cả, còn mình thì bị nhốt trong một căn phòng đầy mùi vị của sắc dục, cả người sôi sục vô cùng khó chịu. Tiểu Yến lúc sau đẩy cửa bước vào, nàng mặc y phục khá mát mẻ, nàng mặc mỗi chiếc áo yếm và chiếc váy mỏng dù thời tiết bên ngoài không nóng chút nào. Tiểu Yến mỉm cười, chầm chậm tiến đến bên cạnh Phương Minh ngồi xuống:

- Chàng tỉnh rồi ư?

- Ừm... sao nàng lại ăn mặc khó coi như thế?- Nói xong chàng xoay người dùng chăn bọc nàng lại, Tiểu Yến không chịu vùng ra, ám muội nói:

- Chúng ta đã là phu thê rồi, chàng còn sợ cái gì nữa?

- Sao không giống nàng tí nào! Tiểu Yến, đêm động phòng bảo nàng hôn lên má ta, nàng còn ngại ngùng cả buổi trời kia mà...- Phương Minh thấy cả người nóng rực, lời nói cũng không giữ được bình tĩnh. Tiểu Yến nhướn mày:

- Ta vẫn là ta kia mà! Chàng không thấy ở đây... rất thích hợp để... chúng ta có một đứa con ư?

Nói rồi Tiểu Yến không khách khí đưa tay ra sau cởi dây áo yếm ở cổ. Phương Minh vội ngăn lại:

- Không được!

- Tại sao vậy?- Tiểu Yến áp sát người vào người chàng, chiếc áo yếm rơi trượt xuống eo. Phương Minh mê muội quên trời đất vẫn kiên quyết lắc đầu:

- Chúng ta đang ở Quan Âm tự, không nên làm chuyện phỉ báng uy nghiêm như thế!

- Ở đây là Xuân Hoa lầu...- Tiểu Yến thở khẽ vào tai Phương Minh. Phương Minh nhắm mắt lại để bàn tay Tiểu Yến tung hoành khắp người mình...

- Á!- Tiểu Yến hét lên. Phương Minh mở to mắt, đẩy cả người nàng ra ngoài, giận dữ quát:


- Ngươi là ai? Ngươi không phải Tiểu Yến!

- Phương Minh... là ta... ta là Tiểu Yến!- Người đó quỳ xuống sàn hoảng sợ. Phương Minh hừ lạnh:

- Cút ra ngoài trước khi ta giết cô!

Nữ nhân kia uất hận liếc nhìn chàng rồi cúi xuống nhặt chiếc áo yếm, ôm ngực rời khỏi phòng, không quên để lại lời khen ngợi:

- Trúng mê hồn hương vẫn còn tỉnh táo như vậy, đúng là tài giỏi. Nhưng có điều, rượu mời không uống lại uống rượu phạt, ta xem ngươi tiếp theo sẽ làm thế nào!

Phương Minh khó chịu đấm bôm bốp lên giường, mẹ kiếp, chàng trúng xuân dược hay sao mà cả người ngứa ngáy thế này...

- Tướng công!- Hắc y nhân trói chặt Tiểu Yến dẫn vào phòng, nàng khóc đến nỗi cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều là nước mắt. Phương Minh đau lòng nhìn nàng:

- Có chuyện gì vậy hả?

- Con gái ta thích ngươi, ngươi lại đi cưới nữ nhân này, ta có hai lựa chọn cho ngươi quyết định, một là nhìn cô ta uống rượu độc rồi cưới con gái ta, hai là ngươi phải uống rượu độc!

- Không được, quận chúa và Phương thúc thúc chỉ có mình chàng là con trai, rượu đó cứ để ta uống!- Tiểu Yến lắc đầu. Đẹp trai cũng là cái tội, có vợ thôi cũng không yên!

Phương Minh khó chịu nói:

- Con gái ông là ai ta còn chưa biết, có phải nhận lầm người rồi không?

- Ta không cần biết, ngươi có 5 khắc để suy nghĩ chuyện này. Mang rượu độc lên!- Tên hắc y nhân đó dửng dưng để tay ra sau lưng, một nữ nhân bê bình rượu cùng chum rượu đến.

Phương Minh liếc nhìn chum rượu lại nhìn về Tiểu Yến, nàng đang chống cự quyết liệt, không cho chàng uống rượu. Phương Minh thở dài:

- Không cần suy nghĩ, ta sẽ uống! Ngươi phải thả Tiểu Yến ra...

- Quân tử nhất ngôn!- Tên hắc y nhân đó bình thản nhún vai.

Phương Minh khó nhọc cầm bình rượu, tiếng rượu tí tách rơi vô tình. Tiểu Yến khóc hết nước mắt:

- Ngươi điên rồi, phu thê ta có làm chuyện gì đắc tội với ngươi đâu chứ!

Phương Minh nâng chum rượu lên miệng, mỉm cười nhìn Tiểu Yến:

- Không ngờ duyên phận của chúng ta lại ngắn ngủi đến vậy!

- Ta không cho chàng chết, nếu chàng chết ta sẽ không chôn cất chàng tử tế!- Tiểu Yến lắc đầu nguầy nguậy. Phương Minh nhìn nàng, ánh mắt vẫn thâm tình như thế, ngửa cổ uống cạn chum rượu. Tên hắc y nhân cười một tràng sảng khoái. Tiểu Yến thấy cả cơ thể mình xụi lơ, ngã quỵ... Một mảng trời đen tối hiện ra trước mắt...

*******

- Công chúa... công chúa...- Tiểu Tinh vỗ mặt Tiểu Yến. Nàng cựa người tỉnh dậy rồi bật thẳng người như cái máy, nước mắt trào ra, nắm áo Tiểu Tinh vô cùng kích động:

- Phương Minh đâu rồi? Chàng ấy còn sống hay đã chết...

Tiểu Tinh chưa kịp trả lời Tiểu Yến đã bật khóc lớn:

- Chàng ấy rất cứng đầu, biết vậy ta đã không gả cho chàng ấy, giờ thì đã ta là góa phụ, hay rồi!

- Thật ra thì... công chúa à... người thân phận cao quý như vậy, có tái giá cũng chẳng ai dám xem thường đâu!- Lời nói của Tiểu Tinh cứ như châm dầu vào lửa khiến nói bốc cháy phừng phừng, Tiểu Yến khóc lớn hơn nữa, giọng nói cũng lạc đi:

- Ta muốn gặp mẫu hậu, ta muốn người đi tìm cha con tên hắc y nhân đó giết không tha...

- Công chúa bình tĩnh đã... đọc cái này trước đi!- Tiểu Tinh lấy khăn lau nước mắt cho Tiểu Yến, đưa một bức thư. Tiểu Yến cầm lấy, liếc mắt đọc. . .

"Tiểu Yến lớn lên rất xinh đẹp, rất giống mẹ con. Ta ngao du tứ hải, không chăm sóc con được. Nay hay tin con thành thân, ta cũng chẳng có món quà nào quý giá, xin tặng con một phép thử lòng. Phương Minh rất yêu thương con, đối xử với con rất tốt. Ta không sợ con gái mình bị ức hiếp nữa rồi!"

Tiểu Yến khó hiểu nghiêng đầu, lồng ngực vẫn phập phồng vì mấy tiếng nấc nghẹn ngào. Đúng lúc, Phương Minh và Linh San bước vào. . .

Tiểu Yến cắn chặt môi, nước mắt tuôn ra xối xả:

- Mẹ đùa với con à? Vui quá nhỉ?


- Con điên à? Ai rãnh?- Linh San đi đến vỗ lên đầu nàng. Phương Minh nở nụ cười lộ cả hàm răng đều tăm tắp:

- Người ra phép thử này có vẻ là cố nhân của ta và nàng!

- Lời văn rất giống người ấy là cha ta. Bộ cha ta bị rãnh rỗi à?- Tiểu Yến tự hỏi. Linh San thở dài kể rõ đầu đuôi ngọn ngành về chuyện Sở Lâm Vũ nhận lầm Tiểu Yến là Khuynh Triều, còn lầm cả chuyện nàng là con của hắn. Nhưng sau này gặp phải cũng cần tránh xa một chút, hắn tính khí thất thường, không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu.

- Lần sau ra khỏi cung nhớ dẫn theo tùy tùng. Cái mạng của hai đứa không đủ để thoát nạn 2 lần đâu!- Linh San căn dặn đôi phu thê trẻ rồi rời khỏi đó. Tiểu Tinh đuổi theo sau:

- Hoàng hậu, ta và người đi dạo!

Trong phòng còn lại Tiểu Yến và Phương Minh. Phương Minh đi đến ôm nương tử của mình vào lòng:

- Lần này ta phải cảm ơn người đó rồi!

- Có gì phải cảm ơn, vui lắm sao?- Làm hại người ta khóc muốn lòi con mắt!

- Giờ thì nàng đã biết chân tình của ta chưa?- Phương Minh mỉm cười. Tiểu Yến bĩu môi rồi tươi tỉnh hỏi:

- À, mà lúc trúng mê hồn hương, sao chàng lại biết nàng ấy không phải là ta?

- Chẳng phải nàng tắm nước hoa hồng sao? Còn cô gái kia là mùi bách hợp rất nồng. Với lại... ta cũng chẳng biết sẽ làm gì với cô ta lúc đó! Còn rượu độc là giả, chỉ là thuốc mê thôi!- Phương Minh thật tình khai báo, mặc dù đã 16 tuổi nhưng chàng vẫn không biết làm gì với nữ nhân sất!

- Ừm... cùng lắm thì cũng chỉ ôm cô ta thôi, ta không ghen!- Tiểu Yến vùi đầu vào lòng tướng công.- Nếu huynh hôn cô ta, cô ta có thai thì sao nhỉ?

Phương Minh im lặng... cũng chưa biết chắc hôn nhau có mang thai hay không, vẫn phân vân lắm!

*********

Sau 1 tháng tham gia khoá học "sản xuất trẻ em" thì tân đôi phu thê bắt đầu thực hành.

Đàn trai có dạy thế này. Theo lời quận chúa:" Đó là kết tinh của tình yêu, là giây phút thiêng liêng lãng mạn!" Theo lời ngự y:" Đó là vấn đề sinh lý và phát tiết thông thường!"

Đàn gái lại dạy thế kia. Theo lời hoàng hậu nương nương:" Làm nữ nhi không được yếu đuối, phải chiếm thế thượng phong, nhất định phải "đè đầu cưỡi cổ" nam nhân bên dưới!" Còn bệ hạ khá dửng dưng:" Ta sắp bị mẹ con cho tuyệt dục rồi, không nhớ nổi lần cuối cùng "hẹn hò" là khi nào!"

Cả hai tắm rửa sạch sẽ, cẩn thận khoá chốt cửa. Tiểu Yến lo lắng, lấy tay vò nát chiếc áo ngủ mỏng tang của Tiểu Tinh chuẩn bị, nàng trấn an phu quân:

- Lần đầu của chàng ta sẽ nhẹ tay, đừng lo, không sao đâu!

Phương Minh:!!!

- Chúng ta bắt đầu đi!- Tiểu Yến nhắm mắt lên tiếng. Vẻ mặt thận trọng của nàng khiến Phương Minh không kiềm được ngồi thừ ra nhìn, mấy tiếng cười bị nén lại trong cổ họng.

Tiểu Yến he hé 1 bên mắt ra nhìn lên nhìn xuống rồi nhìn Phương Minh, hít một hơi thật sâu nhắm mắt lại. Chàng im lặng, chỉ biết ngồi chờ nương tử diễn trò tiếp theo. Tiểu Yến đợi một lúc lâu, không thấy động tĩnh thì à lên 1 tiếng:

- Ta ở trên, chàng ở dưới. Nhỉ?

Phương Minh nhướn mày nén cười nằm xuống, Tiểu Yến nhanh chóng ngồi lên trên người chàng, đôi bàn tay nhỏ bé mò lung tung khắp nơi vẫn không biết nên làm gì. Phương Minh lại khá nhột, khá ngứa ngáy nằm nhìn Tiểu Yến đang rất chăm chú tập trung chuyên môn.

Nàng cởi được áo ngủ của người bên dưới rồi thì gãi gãi đầu:

- Làm gì nữa nhỉ?

- Nàng biết không?- Phương Minh hỏi lại.

- Mẹ ta không có nói!- Tiểu Yến lắc đầu, vẻ mặt ngây thơ hết cỡ, chưa biết mình sắp bị ăn thịt. Phương Minh ra dáng quân tử, lật người tình thế, đặt Tiểu Yến xuống giường:

- Để ta dạy nàng!

Hì hục 1 lúc, Tiểu Yến phẫn uất hét lên:

- Mẫu hậu, con bị tướng công "đè đầu cưỡi cổ"!

Phương Minh:!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận