Hoán Nhật Tiễn


Tiểu Huyền kinh hãi nhảy dựng lên, chiếc lưỡi thường ngày vốn linh hoạt cũng trở nên cứng đờ. “Sao... sao Thiên Mệnh bảo điển lại ở trong tay ông?”
“Ngươi nôn nóng cái gì, đến sách ta cũng đưa cho ngươi rồi, những điều mấu chốt bên trong sớm muộn cũng sẽ nói với ngươi.” Ông lão bước vào trong ngôi đình nhỏ, ngồi xuống một chiếc ghế đá rồi vỗ tay vào chiếc ghế đá bên cạnh. “Nào, tới đây, chúng ta ngồi xuống rồi có gì từ từ nói. Lão phu bế quan một mạch gần năm mươi năm, đã lâu lắm chưa nói chuyện với ai rồi.”
Trong lòng Tiểu Huyền lúc này đang có rất nhiều điều nghi hoặc, bèn vâng lời ngồi xuống. “Ông hãy nói ông rốt cuộc là ai trước đã!”
“Ta là ai ư?” Ông lão khẽ nở nụ cười tự giễu, sau khi ngẫm nghĩ một chút bèn nói: “Sau bao năm thong thả ngộ đạo, chẳng quản việc đời, lão phu sớm đã quên mất tên của mình rồi. Bây giờ đến Tiểu Trùng Nhi cũng được gọi là Trùng đại sư, vậy ngươi hãy gọi lão phu là Ngu đại sư đi.”
Cho dù trong lòng đang đầy tâm sự, Tiểu Huyền vẫn bật cười trước câu nói của ông ta. “Cái tên này chẳng hay chút nào, chi bằng hãy gọi là Điểu đại sư đi!”
“Ngươi thì biết cái gì? Đây là chữ “ngu” trong từ “ngu muội” chứ không phải chữ “ngư” có nghĩa là con cá[12].” Ngu đại sư bực mình, trừng mắt nhìn Tiểu Huyền. “Đến khi nào ngươi bằng tuổi ta, sẽ biết trên đời này có rất nhiều việc mà hạng phàm phu tục tử như chúng ta không thể đoán trước được. So với mệnh trời bao la khó đoán, trong đám chúng sinh giữa chốn nhân gian này, cho dù là những kẻ thông minh hơn người, tài trí tuyệt cao thì cũng chẳng khác gì một người ngu dốt.”
[12] . Trong tiếng Hán, chữ “ngư” và chữ “ngu” đồng âm - DG.
Tiểu Huyền thấy trong lời ông ta ẩn chứa đầy thiền ý, đang định tập trung lắng nghe, chợt Thanh Nhi đưa tới một quả đào, nó cắn thử một miếng thấy ngọt lịm, liền lớn tiếng khen ngon.

Ngu đại sư nhìn Tiểu Huyền với vẻ cổ quái. “Tên tiểu tử ngươi tuy trông khá có tuệ căn nhưng lại rất dễ bị những thứ nơi phàm trần mê hoặc. Nếu nói Xảo Chuyết cẩn thận chọn lựa mà lại chọn ra một truyền nhân như ngươi, lão phu thực khó mà hiểu nổi.”
Tiểu Huyền phân bua: “Ta đâu phải truyền nhân của Xảo Chuyết đại sư, ông ấy đã chết hơn sáu năm rồi.”
“Xảo Chuyết chết rồi ư?” Ngu đại sư cả kinh. “Sư huynh Vong Niệm của ông ta thì sao?”
Tiểu Huyền đáp: “Vong Niệm đại sư còn chết sớm hơn, hình như đã mười mấy, hai mươi năm rồi.”
Ngu đại sư thở dài một tiếng, những tia sáng trong mắt dần trở nên ảm đạm. “Mấy lão già đó đều chết cả rồi, giang hồ này bây giờ là của những người trẻ tuổi các ngươi...” Thấy trên mặt Tiểu Huyền cũng xuất hiện vẻ ngẩn ngơ, ông ta nghiêm túc nói: “Việc này rắc rối vô cùng, ta cũng không biết nên bắt đầu nói với ngươi từ đâu. Trong lòng ngươi ắt hẳn có rất nhiều điều nghi vấn, muốn hỏi ta điều gì thì hãy hỏi đi.”
Tiểu Huyền gãi đầu suy nghĩ một lát rồi mới cất tiếng hỏi: “Lần cuối cùng ông gặp Xảo Chuyết đại sư là khi nào? Trước khi ông bế quan sao?”
Ngu đại sư ngẩng đầu suy nghĩ một lát, sau đó mới chậm rãi trả lời: “Đó là khi Hành Đạo đại hội lần trước đã qua được mười một năm.”
Tiểu Huyền thầm lè lưỡi, Hành Đạo đại hội sáu mươi năm mới cử hành một lần, như vậy đó đã là việc từ bốn mươi chín năm trước, khi đó phụ thân Hứa Mạc Dương của nó còn chưa ra đời, còn vị Xảo Chuyết đại sư tựa như người trời kia cũng mới chỉ là một thiếu niên... Nghĩ như vậy, nó lập tức cảm thấy thời gian như bóng câu qua cửa, chẳng đợi người nào, trong lòng bất giác trào lên một cảm giác kỳ dị, rất nhiều quãng thời gian đan xen vào nhau.
Ngu đại sư ngẩng đầu nhìn trời, cất giọng trầm thấp mà chậm rãi, đầy vẻ hoài niệm: “Sau cuộc chiến thảm liệt ở Hành Đạo đại hội lần đó, các đệ tử tinh anh của bốn đại gia tộc cơ hồ hoàn toàn tổn thất, sau mười một năm mới dần khôi phục nguyên khí...”

Tiểu Huyền cả kinh, cất tiếng hỏi: “Hành Đạo đại hội này rốt cuộc là như thế nào? Ta cứ nghĩ bốn đại gia tộc chẳng qua chỉ mở một cuộc hội nghị gì đó, chẳng lẽ đó lại là một cuộc đối đầu sinh tử hay sao?”
Ngu đại sư nhìn Tiểu Huyền chăm chú. “Ngươi có biết cái tên Hành Đạo đại hội này từ đâu mà có không?”
Tiểu Huyền lẩm bẩm bốn chữ “Hành Đạo đại hội” mấy lần, đoạn cất giọng nghi hoặc: “Lẽ nào là có ý thay trời hành đạo?”
“Không sai!” Ngu đại sư khẽ gật đầu rồi lại cười khổ một tiếng, thở dài than: “Ta trải qua gần năm mươi năm bế quan mới biết, đạo trời vốn do ông trời đứng ra quyết định, việc làm của lũ phàm phu tục tử bọn ta chẳng qua là cố hết sức mình, nhưng lại chẳng có tác dụng gì cả.”
Tiểu Huyền tỏ ra không đồng tình với quan điểm này. “Cha ta nói với ta rằng nhân định thắng thiên. Mấy người Hán Cao Tổ, Đường Cao Tông đều có xuất thân thảo mãng, bị đám tham quan ô lại bức ép cho không còn đường sống nên mới dựng cờ khởi nghĩa, từ đó làm nên bá nghiệp. Nếu nghe theo mệnh trời, bó tay chờ chết, bọn họ làm sao có thể lập nên một phen cơ nghiệp, trở thành những bậc minh quân được người đời sau truyền tụng?”
“Đường Tông vốn dĩ là danh môn vọng tộc, có điều việc này cũng không cần quá để tâm.” Ngu đại sư cười chua chát, nói. “Nhưng ngươi làm sao biết Đường Tông, Hán Tổ khởi nghĩa tạo phản không phải là vâng theo mệnh trời? Chính vì như thế nên bọn họ mới được thần linh trợ giúp, từ một kẻ áo vải trở thành đấng cửu ngũ chí tôn.” Ông ta chỉ tay lên trời, cất giọng trầm hùng, nói: “Vạn vật trên thế gian này, bất kể là công hầu khanh tướng, bình dân áo vải hay thậm chí là muông thú súc sinh, không ai là không sống cả đời dưới ánh nhìn chăm chú của trời cao, đến cuối cùng đều hóa thành một nắm đất vàng, nào có ai có thể nghịch thiên hành sự?” Rồi ông ta lại cúi đầu nhìn Tiểu Huyền, nói với giọng nhấn mạnh: “Đây chính là mệnh trời!”
Tiểu Huyền thoáng ngẩn người nhưng vẫn chưa chịu phục, cất lời biện bác: “Theo như ông nói thì con người sống trên đời này đều không thể tự làm chủ vận mệnh của mình, tất cả đều do trời cao định sẵn, như thế thì còn có gì thú vị nữa?”
Ngu đại sư xúc động thở dài. “Ý trời vốn do trời định, đâu cần tới đám người phàm tục chen vào, cái gọi là thay trời hành đạo chẳng qua chỉ là lời nói mơ của lũ người ngu ngốc mà thôi. Thuận theo trời thì sống, trái với trời thì chết, sự thú vị của đời người chẳng qua là đưa ra một sự lựa chọn mà thôi, chính sự lựa chọn ấy mới là điều khó có thể quyết định nhất.”
“Lựa chọn?” Trong lòng Tiểu Huyền trào lên một mối nghi hoặc. “Có thể lựa chọn gì được?”

Ngu đại sư nói: “Lão phu tính mấy ngày nữa là tới Hành Đạo đại hội, do đó mới khai quan xuất sơn, nhưng vừa khéo lại gặp được ngươi, đây đúng là ý trời. Các lựa chọn của ta một là giao cuốn Thiên Mệnh bảo điển này cho ngươi, hai là giết ngươi để diệt trừ hậu họa.” Ánh mắt ông ta chợt trở nên lạnh lẽo vô cùng. “Khó là khó ở chỗ bây giờ lão phu cũng không biết nên lựa chọn thế nào mới đúng là vâng theo mệnh trời!”
Tiểu Huyền sợ đến giật nẩy mình, khẽ lẩm bẩm: “Một đứa bé như ta thì có thể gây ra hậu họa gì được?”
Ngu đại sư trầm ngâm nói: “Nếu không phải vì nguyên nhân này, Cảnh Thành Tượng việc gì phải ra tay độc ác với ngươi như vậy?”
Tiểu Huyền nhớ lại nỗi đau trong lòng, bèn căm phẫn nói: “Hắn đã phế võ công của ta, bây giờ ông lại muốn giết ta, đối phó với một đứa bé như vậy mà cũng tính là vâng theo mệnh trời sao?”
“Do đó lão phu mới cảm thấy khó xử.” Ngu đại sư thở dài, than. “Tuy biết ngươi là một mối họa hại nhưng giờ ta còn chưa hiểu rõ ý trời, không muốn làm hại tính mạng người vô tội. Việc đưa ra lựa chọn lần này thực không dễ dàng gì.”
Tiểu Huyền thấy Ngu đại sư tuy sắc mặt bình tĩnh nhưng hành sự lại mừng giận vô thường, ai mà biết được liệu ông ta có muốn giết mình hay không, không khỏi thầm sợ hãi, bèn miễn cưỡng cười, nói: “Ông đã giao sách cho ta rồi, tức là đã đưa ra quyết định, nhất định sẽ không giết ta nữa đúng không?”
Ngu đại sư gằn giọng nói: “Lão phu giao sách cho ngươi là vì được người ta nhờ cậy nên phải làm cho xong; còn về việc có giết ngươi hay không thì phải trông vào ý trời. Hai việc này hoàn toàn khác nhau, há có thể gộp chung?”
Tiểu Huyền bị lời của Ngu đại sư làm cho đầu óc quay cuồng, bèn buột miệng nói: “Ông nói tất cả mọi việc đều đã được ông trời định sẵn, như vậy có lẽ ông trời muốn ông cảm thấy do dự, đến tận lúc chết cũng không biết nên xử lý ta thế nào. Hừm, cái gì mà ý trời, toàn là những điều bịa đặt để lừa gạt người ta, nói thì dễ nghe lắm, chẳng qua chỉ muốn tìm một cái cớ để đối phó với ta mà không khiến bản thân hổ thẹn thôi. Dù sao cũng chẳng ai biết ông trời rốt cuộc có ý gì...” Nói đến đây, nó vội vã dừng lại, chỉ sợ những lời này sẽ chọc giận ông ta.
Ngu đại sư ngây người, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ. Sự khác biệt giữa tư tưởng của ông ta và Tiểu Huyền là ở chỗ coi trời và người cái nào là gốc, cái nào là ngọn. Nếu dựa theo cách nói của Tiểu Huyền, mấy thứ thuận thiên nghịch thiên gì đó suy cho cùng cũng chỉ được đoán định dựa theo tiêu chuẩn yêu ghét của bản thân, có đưa ra lựa chọn thế nào thì cũng đều là theo ý trời...
Phải biết rằng con người ta khi vừa mới hiểu sự đời thường chẳng biết sợ là gì, sau khi tuổi tác lớn dần, kinh nghiệm tăng thêm, họ sẽ bắt đầu quy những hiện tượng không thể giải thích cho quỷ thần. Ngu đại sư kỳ thực đã gần trăm tuổi, trong thời gian bế quan gần năm mươi năm, ngoại trừ tu luyện võ công, ông ta vẫn luôn suy nghĩ về những vấn đề huyền ảo trong trời đất, chỉ là trong lòng sớm đã có một ấn tượng được định hình từ trước, cho rằng mọi việc đều đã được trời cao an bài, con người không thể thay đổi... Lối suy nghĩ của ông ta hoàn toàn khác biệt với một đứa bé ngây thơ như Tiểu Huyền, bây giờ được một lời vô ý của Tiểu Huyền nhắc nhở, trong lòng liền thoáng ngộ ra được một điều.

“Ha ha ha ha.” Ngu đại sư cười vang mấy tiếng, đưa tay vỗ nhẹ vai Tiểu Huyền, dịu giọng nói: “Thằng nhóc ngươi đúng là thú vị, lão phu sẽ đánh cược với ý trời một phen, tạm thời tha cho ngươi. Dù sao võ công của ngươi cũng đã bị phế, sau này có đi hành tẩu giang hồ, e là cũng sẽ bị người ta hãm hại, chi bằng hãy cùng lão phu ở lại nơi này, như thế có lẽ sẽ được sống nốt quãng đời còn lại trong bình yên.” Ông ta đã bế quan gần năm mươi năm, hằng ngày chỉ có con khỉ tên Thanh Nhi kia bầu bạn, hết sức cô đơn, bây giờ gặp được một đứa bé thông minh, lanh lợi như Tiểu Huyền thì tất nhiên là vô cùng yêu thích, muốn được nói chuyện với nó nhiều hơn. Ngoài miệng ông ta liên tục nói là muốn giết nó nhưng kỳ thực trong lòng chẳng có chút sát cơ nào.
Tiểu Huyền thấy Ngu đại sư tạm thời không có ý giết mình nữa thì yên tâm hẳn, nghĩ bụng lão già này đã lớn tuổi như vậy rồi, liệu còn sống được mấy năm? Đợi sau khi lão chết, mình tất nhiên có thể rời khỏi nơi này... Trong lòng thì nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng nó đương nhiên không dám nói ra.
Con khỉ Thanh Nhi thông minh vô cùng, thấy chủ nhân cười nói vui vẻ với Tiểu Huyền thì lập tức dúi cho nó mấy quả đào to tướng, làm Tiểu Huyền bối rối chân tay, dở khóc dở cười. Ngu đại sư đang mải mê suy nghĩ, dường như không hề nhìn thấy hành động nghịch ngợm của Thanh Nhi, chỉ ngồi trầm lặng.
Tiểu Huyền sợ Ngu đại sư lại nghĩ đến việc gì đó mà muốn làm khó mình, hơn nữa nó quả thực muốn biết rõ hơn về bốn đại gia tộc, bèn vội vàng truy hỏi: “Hành Đạo đại hội này mang ý là thay trời hành đạo, vậy tại sao lại khiến cho tinh anh của bốn đại gia tộc bị tổn thất gần hết chứ?”
Ngu đại sư khẽ thở dài một tiếng. “Hành Đạo đại hội chọn ra các đệ tử tinh anh của bốn đại gia tộc chẳng qua là để ứng phó với một ván cược mà thôi.”
Tiểu Huyền ngây người. “Ván cược gì?” Rồi nó bỗng nghĩ tới ván cược giữa mình và Nhật Khốc quỷ lúc trước, cả việc mình và Thủy Nhu Thanh đánh cược với nhau trên thuyền Tu Nhàn, trên khuôn mặt bất giác lộ một nụ cười mỉm.
“Dù sao sau này ngươi cũng sẽ ở lại đây với lão phu, nói với ngươi cũng không sao hết. Đây vốn là một bí mật lớn trong bốn đại gia tộc, chỉ có mấy nhân vật đầu não mới được biết, cho dù là các đệ tử trong môn phái cũng không hề hay biết mục đích thật sự của Hành Đạo đại hội.” Trên khuôn mặt Ngu đại sư xuất hiện một nét đau khổ. “Đây là ván cược giữa bốn đại gia tộc bọn ta với một kẻ thù truyền kiếp, hai bên ước định cứ mỗi sáu mươi năm sẽ phái các đệ tử tinh anh trong môn phái giao chiến với nhau, từ đó bên thua cố nhiên sẽ suy sụp hẳn nhưng bên thắng cũng sẽ bị tổn thương nguyên khí nặng nề...”
Khuôn mặt lộ vẻ cổ quái, Tiểu Huyền buột miệng thốt lên: “Ngự Linh đường!”
Ngu đại sư hết sức ngạc nhiên. “Cái tên này ngay đến bốn đại gia tộc cũng chẳng mấy ai hay biết, ngươi từ đâu mà biết được?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận