Hoán Hồn - Uất Doãn 1x1

Giang Thuỵ khom lưng bế xốc Thẩm Cơ Uy lên.

Thẩm Cơ Uy vô cùng nhục nhã vì chuyện lợi dụng ban nãy, dứt khoát vùi đầu vào vai người đàn ông chẳng dám nhúc nhích cái nào, đến hơi thở nặng nhọc do cơn đau cũng cố gắng kìm nén lại cho bằng hết, không muốn để hắn phát hiện ra cậu vẫn còn giữ được nửa tia thanh tỉnh.

Thẩm Cơ Uy ảo não thầm nghĩ, mặt mũi cả đời cậu đều bị vứt sạch hết vào chuyến này rồi.

Giang Thuỵ ôm Thẩm Cơ Uy vững vàng trong lồng ngực, giương cặp mắt sắc lạnh nhìn Tô Noãn Khiết, nhàn nhạt nói: "Quan hệ giữa cô và Giang Thuỵ, hoàn toàn chấm dứt từ hôm nay."

Hốc mắt Tô Noãn Khiết rơm rớm nước, khuôn miệng mấp máy còn chưa kịp thốt nổi một lời bào chữa, Giang Thuỵ đã thẳng thừng ngoảnh mặt rời đi.

Ngay khi cánh cửa khép lại, Triệu Việt Nghiên liền lách người ra khỏi phòng thay quần áo, sắc mặt trắng nhợt hơn cả giấy, tâm tình cực kì tồi tệ.

Cô ta hỏi: "Chịu tin lời tôi nói chưa?"

"Triệu Việt Nghiên..." Tô Noãn Khiết mặc kệ hai đầu gối sưng đỏ trườn tới gần, ghì siết lấy cánh tay Triệu Việt Nghiên tựa hồ cọng rơm cứu mạng, "Chúng ta còn cách nào để cứu vãn không?"

Tiêu cự Triệu Việt Nghiên dán chặt vào vị trí mà Giang Thuỵ vừa khuất bóng, khớp tay bóp đến kêu răn rắc, tròng mắt nồng đậm tơ máu.

"Còn, đương nhiên còn."

***

Buổi tiệc vẫn chưa thôi náo nhiệt, Giang Thuỵ bỏ lơ hết thảy gấp rút ôm Thẩm Cơ Uy xuống bãi đỗ xe bằng lối ra phụ. Giữa đường Thẩm Cơ Uy liên tục dụi đầu vào ngực hắn thở gấp, miệng cứ lầm bầm gọi "Giang Thuỵ". Tâm trí cậu đã hoàn toàn rối loạn do tác dụng nặng nề của thuốc, theo bản năng chỉ muốn làm những hành động khiến bản thân thoải mái, Giang Thuỵ cảm giác được da thịt đằng sau lớp áo của mình đã bị cậu cọ xát đến nóng ran, hắn hồi tưởng lại nụ hôn lúc nãy, tay chân cũng bắt đầu trở nên luống cuống.

"... Thì ra hai người ở đây." Đương lúc định mở cửa xe, bỗng có một giọng nói nhiễm đậm âm điệu đùa cợt truyền đến từ phía sau, "Tôi vừa kiểm tra camera, tiện thể cũng ghi lại cảnh tượng đặc sắc ở phòng 316, trợ lý Thẩm có muốn xem lần nữa không?"

Giang Thuỵ nghe được rõ ràng rành mạch, nhưng hắn lười phản ứng mấy tên bệnh thần kinh, nhanh chóng nhét Thẩm Cơ Uy vào ghế sau, dùng sức gỡ cánh tay đang bám chặt lấy cổ áo mình ra, xong xuôi mới chống tay lên cửa nghiêng đầu lạnh lùng nhìn người trước mặt.

"Có chuyện gì?"

"Anh ta bị Tô Noãn Khiết bỏ thuốc?" Hoắc Tiểu Lạc rướn cổ ngó vào trong xe.

"Nhắc đến vấn đề này còn phải hỏi cách nhà họ Hoắc các người kiểm soát an ninh thế nào." Ngữ khí Giang Thuỵ lạnh băng, "Cậu ta bị hạ thuốc kích dục, là phục vụ của buổi tiệc làm."


Hoắc Tiểu Lạc nói: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm rà soát lại tất cả nhân viên buổi tiệc, thế nhưng chuyện này cũng không hoàn toàn trách bên tôi được. Sếp của cậu vốn dĩ có mối quan hệ không đơn giản với Tô Noãn Khiết, rời đi cũng là anh tình tôi nguyện, ai có thể cản bọn họ được chứ?"

"Anh tình tôi nguyện?" Giang Thuỵ tức quá hoá cười, nới lỏng cà vạt, giọng gằn thấp, "Gắn camera ở nơi riêng tư được, sảnh lớn thì không?"

Chưa nói tới việc hắn hiểu rõ con người Thẩm Cơ Uy ra sao, chỉ cần nhìn vết cắt loã lồ trên tay cậu, lời nói của Hoắc Tiểu Lạc trắng đen đảo lộn thế nào, khỏi phân tích cũng lập tức có thể rõ ràng.

Quen biết nhiều năm, Giang Thuỵ căn bản chẳng còn xa lạ gì bản tính gian xảo thủ đoạn đó nữa. Ngoài bản thân hắn nắm giữ được xương mềm của cậu ta trong tay, trên đời này chỉ tồn tại hai người duy nhất có đủ khả năng khắc chế con chó săn ranh mãnh của Hoắc gia.

Một người là bác của cậu ta, Hoắc Tôn.

Người còn lại là anh trai của cậu ta, Hoắc Nghiễn.

Toàn bộ trên dưới gia tộc nhà bọn họ bối cảnh trùng trùng phức tạp, ngoại trừ công việc làm ăn, Giang Thuỵ không muốn dính dáng tới bất kì nhân vật nào, nhất là Hoắc Tiểu Lạc. Nếu không phải Giang Diệp Khê rũ bỏ không được chấp niệm năm xưa cứ một mực bám theo cậu ta, Giang Thuỵ sẽ không đời nào để tâm đến mấy trò múa máy tay chân vặt vãnh đó.

Cái gai này, hắn đã thề rằng sớm muộn gì cũng phải rút ra cho bằng được.

Hoắc Tiểu Lạc nhún vai không đáp, Giang Thuỵ cũng không có thời gian lằng nhằng với cậu ta, đang muốn ngồi lại vào xe thì chợt nghe cậu ta hỏi.

"Vì sao bác của tôi lại nói giúp cậu, hai người quen biết nhau?"

"Không quen."

Hoắc Tiểu Lạc không tin: "Không thể nào, bác ấy xưa nay không phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng."

"Bao đồng?" Tiêu cự Giang Thuỵ chòng chọc ghim vào Hoắc Tiểu Lạc, như thể muốn đục thủng hai lỗ trên người cậu ta, "Hôm nay cứu được người, tôi không so đo với cậu. Tốt nhất về sau cậu đừng nên để bản thân dính dáng vào chuyện của Giang Thuỵ, nếu không..."

"Nếu không thì sao?" Hoắc Tiểu Lạc từ nhỏ đến lớn căm ghét nhất chính là bị người khác đe doạ, nghe tới đây ý cười bên miệng nhất thời nhạt xuống.

Giang Thuỵ nói đến đó liền dừng, không trả lời câu hỏi của Hoắc Tiểu Lạc mà chỉ vô cảm liếc cậu ta một cái, sau đó dứt khoát ngồi vào xe, đạp thẳng chân ga rời khỏi nhà họ Hoắc.

Tối hôm đó trở về, Thẩm Cơ Uy lên cơn sốt suốt cả một đêm.


Người cậu nóng bừng bừng, không những bên ngoài nóng, bên trong cũng nóng.

Giang Thuỵ muốn mang cậu đến bệnh viện, nhưng Thẩm Cơ Uy đang nửa tỉnh nửa mơ vẫn nhất quyết không chịu đi, nằng nặc bám cột giường cho bằng được. Giang Thuỵ hết cách đành phải thuận theo ý cậu, sau đó gọi điện cho Giang Diệp Khê hỏi cách giải quyết.

Sau khi xử lí vết thương trên tay thật cẩn thận, Giang Thuỵ đắp tấm khăn ấm lên vầng trán ướt đẫm của người con trai, nhẹ nhàng lau sạch lớp mồ hôi mỏng liên tục tuôn trào. Bỗng dưng Thẩm Cơ Uy cựa quậy làu bàu nói muốn cởi quần áo, Giang Thuỵ nhanh nhẹn trở tay ngăn cản cậu lại.

"Đừng làm loạn, bây giờ tắm nước lạnh sẽ bệnh nặng thêm."

"Nhưng mà tôi nóng..."

Đôi mắt Thẩm Cơ Uy nhiễm một tầng hơi nước mỏng, dáng vẻ chịu đựng ẩn nhẫn hết sức khó khăn, vị trí nào đó vẫn luôn trong trạng thái rục rịch căng cứng bởi chiêu trò ác liệt của Tô Noãn Khiết. Thẩm Cơ Uy có cảm giác nếu như không tốc độ giải quyết ngay giờ phút này, bản thân chắc chắn sẽ bị nổ tung mà chết.

Cuối cùng đại não còn chưa kịp suy xét, cậu đã bất chấp gạt mạnh tay Giang Thuỵ muốn nhào vào nhà vệ sinh xối nước lạnh, nhưng tay còn chưa chạm được tới nắm cửa, eo đã thình lình bị người ta giữ chặt, chỉ trong vài bước ngắn đã đem cậu ném trở lại trên giường.

"Tay đang bị thương chỉ có thể lau người, nếu đã không chịu đi bệnh viện thì cứ cố gắng chịu đựng đến sáng mai, dù gì cũng không nguy hiểm đến tính mạng."

"Anh nói thì hay lắm, có ngon thì mua thuốc về uống rồi nhịn thử xem!"

"..."

Từ khi có ý thức cho đến tận bây giờ, Thẩm Cơ Uy chỉ toàn được tiếp thu những loại kiến thức khuôn khổ theo chiều hướng cực kì thuần khiết. Hơn nữa người nuôi dạy cậu còn là một ông lão đã gần chín mươi tuổi. Dù sống ở thành phố hai năm, làm thêm ở hộp đêm hàng ngày, Thẩm Cơ Uy đã được chứng kiến rất nhiều loại tạp nham, song cậu luôn luôn nhớ đến lời dạy dỗ của ông, hiểu rõ quy tắc chính là quy tắc, ngoại trừ công việc thiết kế, cậu căn bản chưa bao giờ liên tưởng đến phương diện sai trái nào khác.

Phía dưới của chính mình Thẩm Cơ Uy thậm chí còn chưa từng tự xử qua, huống hồ đây còn là thân thể của Giang Thuỵ, đánh chết cậu cũng chẳng dám động vào.

Nhưng nếu không động, cậu sẽ thực sự sống được qua đêm nay sao?

Thẩm Cơ Uy nâng tầm mắt nhìn người đàn ông đang đứng trầm tư bên giường.

"Tôi muốn nghỉ ngơi, anh ra ngoài đi."


Mi tâm Giang Thuỵ thấp thoáng tí âm u, giây kế tiếp lại chợt giơ tay muốn sờ vào gò má cậu, Thẩm Cơ Uy tá hoả, tựa hồ bị giẫm trúng đuôi mà vội vàng né tránh.

"Anh định làm gì?"

"Tự xử hay muốn tôi giúp?"

Da đầu Thẩm Cơ Uy run lên.

Dè dặt ngẩng đầu nhìn vào con ngươi sâu thẳm như viên ngọc trai đen của Giang Thuỵ, Thẩm Cơ Uy cảm thấy vành tai mình đã sắp sửa bốc khói đến nơi, khoé môi đã từng chạm vào khuôn miệng lạnh lẽo ấy chậm rãi nóng lên, hoá thành nham thạch thiêu rụi hết thảy tế bào toàn thân cậu.

Chiếu theo bình thường, Thẩm Cơ Uy nhất định sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội trêu chọc người đàn ông cho đến khi thoả mãn trông thấy gương mặt hắn biến thành chong chóng mười màu, thế nhưng hiện tại cho bao nhiêu tiền cậu cũng không gom đủ can đảm.

Cơ thể đang chứa thuốc, nửa giờ trước, cậu cùng người đàn ông thậm chí đã từng hôn nhau, điểm chí mạng cậu còn là bên chủ động, sáp lại, cúi đầu, hôn đến nhiệt tình!

Mỗi lần hồi tưởng về quá khứ, Thẩm Cơ Uy chỉ muốn đập đầu xuống đất chết quách cho xong.

Thần trí đang lơ lửng ở tận chân trời đầy rẫy xấu hổ nào đó, quần ngủ bất ngờ bị Giang Thuỵ tuột xuống tận khuỷu chân, bởi do khi nãy lúc lau người giùm Thẩm Cơ Uy Giang Thuỵ đã tiện thể thay ra cho cậu bộ pijama, nên hiện tại hắn chỉ cần kéo nhẹ một phát, toàn bộ cảnh tượng đặc sắc phía dưới đã được phô ra lồ lộ.

"..."

Thẩm Cơ Uy hít vào một ngụm khí lạnh.

Giang Thuỵ căn bản không cho cậu thời gian trốn tránh, chưa đầy ba giây đã nhào lên giường nghiêng mình kẹp chân cậu cứng ngắc, chính xác tóm chặt lấy bộ vị đang căng trướng đến mức sưng tấy của cậu, Thẩm Cơ Uy đỏ mặt, thiếu điều chỉ muốn độn thổ tại chỗ, nghiến răng nói: "Anh có bệnh hả?! Buông ra ngay!"

Lời còn chưa dứt, tay Giang Thuỵ đã động.

"Ưm..."

Thẩm Cơ Uy cuống quýt bụm chặt miệng, ngăn chặn tiếng rên rỉ thoát ra ngoài.

"Giang Thuỵ, cái tên điên này!"

"Đây là cơ thể tôi, có gì mà ngại?"

"Có ngon anh cởi quần ra thử xem có ngại hay không?!"

"Thật sự muốn tôi cởi?" Giang Thuỵ nhướng lông mày, tốc độ tăng nhanh tựa như trừng phạt, "Đến chuyện cưỡng hôn cậu còn dám làm, tôi chỉ thay cậu tự xử một chút đã ngượng à?"


"Anh câm mồm! Tôi không có cưỡng hôn!" Người con trai thẹn quá hoá giận hét lớn.

Lỗ nhỏ bị người ta miết nhẹ vài cái.

Non nớt như Thẩm Cơ Uy làm sao có thể chịu nổi kích thích này, chỉ trong vòng vài lần khiêu khích đã chẳng còn đủ sức lực chửi mắng nữa, run rẩy bám lấy vạt áo Giang Thuỵ, cắn chặt môi dưới để khiến bản thân không kêu lên những loại âm thanh đáng sợ nào đó.

Trán cậu rịn mồ hôi, từ rái tai men xuống cần cổ đỏ bừng như quả gấc, một lúc lâu sau, bạch trọc nóng bỏng bắn đầy tay Giang Thuỵ.

Thẩm Cơ Uy vùi đầu xuống gối, tuyên bố với lòng rằng cả đời này sẽ không ngóc đầu lên nữa.

Giang Thuỵ vào nhà vệ sinh rửa tay cho sạch sẽ, lúc bước ra ngoài nhìn thấy Thẩm Cơ Uy vẫn còn giữ nguyên tư thế cũ giống như đã hoàn toàn mất hết hi vọng với thế giới bên ngoài, đến cái mông trần đang phơi bày trong gió cũng chẳng màng chẳng quản. Hắn nhấc chân tiến lại gần, kéo quần lên cho cậu cẩn thận sau đó mới nói: "Ngủ sớm đi, sáng mai cho phép cậu nghỉ ngơi một ngày."

Thẩm Cơ Uy không thèm phản ứng.

Giang Thuỵ biết cậu da mặt mỏng nên cũng không nhiều lời, quay gót trở về phòng mình liền khép cửa lại. Thả lỏng bả vai ngồi xuống ghế mềm, nâng tay xoa nhẹ mi tâm, Giang Thuỵ bỗng dưng có hơi thất thần.

Thật ra, hắn vốn không hề để bụng nụ hôn đó.

Nhưng có lẽ vì cuộc đời chưa bao giờ tiếp xúc thân mật như thế với ai, nên dư vị trong lòng hắn không khỏi bộc phát thành đôi phần cảm xúc lạ lẫm.

Hắn và Thẩm Cơ Uy đều là đàn ông, hôn nhau được, tự xử một lần thì có là gì?

Huống chi đó còn là cơ thể mình, Giang Thuỵ hành động vô cùng thản nhiên thoải mái. Lòng tay từ khô ráo, đến nóng rát, rồi lại ướt đẫm, nội tâm phẳng lặng chẳng chút ngại ngần.

Hắn không muốn để Thẩm Cơ Uy cứ như thế chịu đựng suốt một đêm.

Xảy ra loại biến hoá vi diệu này, nụ hôn giữa bọn họ sẽ trở nên nhẹ tênh hơn rất nhiều, cái Giang Thuỵ hi vọng chính là như thế.

Sống chung một mái nhà, bầu không khí ngượng nghịu hẳn là sẽ không mấy dễ chịu. Thẩm Cơ Uy là một người đơn thuần vô tư, Giang Thuỵ tin cậu sẽ suy xét được cách điều chỉnh tâm tình thế nào giúp cho bản thân nhẹ nhõm nhất, hắn cũng sẽ không phải nặng lòng thêm.

Trong lòng có vướng bận, ánh đèn phòng ngủ cứ thế lay lắc suốt cả một đêm.

Đêm hôm đó trước khi chìm sâu vào giấc ngủ, đại não người đàn ông chợt vô thức nảy lên một tiếng cười thật khẽ.

Trung tâm điều khiển não bộ nói với hắn rằng.

Hắn đã bị một tên con trai mới vào đời cướp mất nụ hôn đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận