Hoàn Châu Y Chi Tiên Ca Ca

Tiểu Yến Tử không nghĩ ra được chính mình lấy thân phận nào chất vấn Vĩnh Kì, nhưng Tiểu Yến Tử nàng làm việc đã từng cần lý do đâu? Mặc kệ bởi vì sao, hồ ly tinh là phải đánh! Vì thế Tiểu Yến Tử không nói nữa, lập tức chạy tới, một bàn tay nắm lấy tóc Bạch Ngâm Sương kéo xuống, tay kia thì đồng thời hướng khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Ngâm Sương mà đánh.

Bạch Ngâm Sương trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người, nàng bao lâu rồi chưa gặp người dã man như vậy —— đúng, là dã man, không phải điêu ngoa —— là nữ nhân, căn bản không nghĩ tới người này cư nhiên không nói một lời, còn là nữ nhân sao? Ngũ a ca trừ phi đầu óc có vấn đề nếu không tuyệt đối sẽ không coi trọng loại nữ nhân này! Cảm xúc trên da đầu cùng mặt gọi thần trí Bạch Ngâm Sương quay lại, nữ nhân chết tiệt, cư nhiên dám đánh vào mặt nàng! Bạch Ngâm Sương vạn phần căm tức, cũng huy động cánh tay, cùng Tiểu Yến Tử vung tay đá chân, chiêu thức cào mặt, véo mũi đều dùng hết, hình tượng gì đều bỏ qua.

Ngũ a ca được Tiểu Thuận Tử bẩm báo liền đi tìm, cho đến khi tìm thấy các nàng, hai người tóc tai đều bù xù, cả người quần áo tả tơi, rất giống tên khất cái. Ngũ a ca vừa thấy Tiểu Yến Tử bị thương, liền giống như trâu đực mắt đỏ như máu gà, “Dừng tay! Ngươi đang làm cái gì?”

Bạch Ngâm Sương vừa thấy lập tức hai mắt doanh lệ, điềm đạm đáng yêu nhìn ngũ a ca, trong lòng đắc ý, xem ngươi kiêu ngạo thế nào, cho ngũ a ca thấy đi, xem hắn còn có thể coi trọng ngươi? Tầm mắt ngũ a ca hướng qua tay nàng, Bạch Ngâm Sương nâng tay mình lên muốn cầm lấy tay ngũ a ca, lại không nghĩ tới ngũ a ca giữ chặt nàng, nhưng không phải phải kéo nàng đứng lên, mà là ném nàng sang một bên, sau đó thần tình mang theo lo lắng đau lòng tiến đến trước mặt Tiểu Yến Tử, “Tiểu Yến Tử, Tiểu Yến Tử, ngươi không sao chứ?” Sau đó chẳng thèm liếc về phía Bạch Ngâm Sương đang nhìn hắn với ánh mắt ai oán.

Ngũ a ca giúp Tiểu Yến Tử đứng lên, giúp nàng điều hòa hơi thở, còn hung hăng trừng mắt với Bạch Ngâm Sương vài lần, miệng hô đau.


Ngũ a ca đau lòng hận không thể thay nàng chịu thương, kiểm tra từ trên xuống dưới một phen, phát hiện trên người Tiểu Yến Tử đại thương cơ hồ không có, toàn là tiểu thương a, ứ thanh a, cả người a, thiếu chút nữa lệ nam nhi rơi, “Tiểu...... Tiểu Yến Tử, ngươi có khỏe không?”

Tiểu Yến Tử không cảm giác được gì, trước kia nàng làm nữ lưu manh phải chịu những thương tích lớn hơn thế này nhiều, “Ai nha! Ngươi là không phải nam nhân a? Tiểu Yến Tử ta là ai a, mấy điểm tiểu thương ấy tính cái gì?”

Bạch Ngâm Sương thất hai người hỗ động, tâm nhất thời lạnh nửa tiếng, đồng thời cũng cảm thấy bất khả tư nghị, ngũ a ca, ngươi là hoàng tử a, có cần phải ăn nói khép nép với một nữ nhân như vậy không? Chẳng lẽ đây là “chân ái” trong truyền thuyết...... trong truyền thuyết sao? Ngũ a ca đường đường là một cái hoàng tử tài ba vì nữ nhân mình yêu mà rời bỏ thân phận, mặc kệ tôn nghiêm, a! Đây là cỡ nào cảm động a! Mà nàng cư nhiên phá hư cuộc tình lãng mạn này, nàng là nữ nhân phá hoại sao? Bạch Ngâm Sương thầm nghĩ tự trách. Nga, không không không...... Ta không muốn phá hư cảm tình của bọn họ trong lúc đó, ta chỉ là muốn cầu ngũ a ca một chỗ dung thân mà thôi, coi như là ngũ a ca dưỡng tiểu miêu tiểu cẩu......

Tiểu Yến Tử căm tức nhìn Bạch Ngâm Sương cúi đầu không biết đang suy nghĩ điều gì, hồ ly tinh chết tiệt, lại nghĩ kế phá chúng ta đi?”Vĩnh Kì, nữ nhân này là ai?”

Tiểu Yến Tử để ý, chẳng lẽ nàng cũng...... Vĩnh Kì vừa mới chuẩn bị mở miệng giải thích, Bạch Ngâm Sương bỗng nhiên vọt lại đây, ôm lấy đùi Tiểu Yến Tử mà bắt đầu khóc thút thít, “Phụ thân tiểu nữ bị gian nhân hại chết, lại thiếu chút nữa bị gian nhân bắt đi, là ngũ a ca cứu tiểu nữ, hiện giờ tiểu nữ thật sự không có chỗ để đi...... Cô nương, ngươi cao quý, thiện lương, ngươi coi ta như là ngũ a ca dưỡng tiểu miêu tiểu cẩu đi, ta sẽ không đụng đến vị trí của ngươi......”

Một phen nói không ngừng khiến Tiểu Yến Tử muốn nhấc chân đá nàng ra ngoài thì nghĩ lại, đúng rồi, ta là Hoàn Châu cách cách cao quý thiện lương thôi, như thế nào có thể khi dễ thiếu nữ gặp rủi ro, nhưng vừa nghe đến câu cuối, nàng liền giận, nói cho cùng, ngươi cũng muốn tranh giành vhi trí đó của cô nãi nãi ta a, thiếu nữ cái gì, đồ hồ ly tinh!

Ngũ a ca thật ra bị Bạch Ngâm Sương nói đến cảm động không nhẹ, a, Ngâm Sương cô nương thật sự là ôn nhu săn sóc, thiện người am hiểu ý. “Tiểu Yến Tử, Ngâm Sương đáng thương như vậy, hãy thu lưu nàng ấy đi.” Nhiều nữ nhân, hắn sớm hoàn thành tốt “nhiệm vụ” hoàng a mã giao, nhanh tiến cung gặp Tiểu Yến Tử.


Đáng tiếc hắn cùng Tiểu Yến Tử tâm không thông minh sắc xảo, như thế nào cũng không thông suốt được dù chỉ một chút.

“Không được! Ngươi mau đuổi loại dụ dỗ người này đi cho ta!” Tiểu Yến Tử vung chân, đem Bạch Ngâm Sương quăng ra ngoài, mệnh lệnh như ý rằng không thuận theo sẽ không buông tha. Nàng đã dưỡng thành thói quen ngũ a ca đối nàng ngàn y trăm thuận, lần này cũng coi là đương nhiên.

Ngũ a ca nhíu mày. Bởi vì bị mỗ con bánh bao thường xuyên làm khó dễ, giờ ngũ a ca cũng không còn giống như trư mà cùng Tiểu Yến Tử sớm chiều ở chung, cảm tình chắc chắn là có, hắn cũng tận lực sủng nàng, nhưng vẫn không thể dễ dàng tha thứ cho hết thảy những gì Tiểu Yến Tử gây ra. Tiểu Yến Tử trước mặt hạ nhân trong phủ gây rắc rối làm mất mặt hắn, ngũ a ca biết vậy nên mặt tối sầm, ngay cả uy nghiêm của a ca cũng thể hiện  “Tiểu Yến Tử, ngươi sao có thể lãnh huyết như vậy, hay cố tình gây sự?”

Tiểu Yến Tử biểu tình đắc ý dào dạt trên mặt dừng lại, nàng không dám tin, ngón tay chỉ vào mũi ngũ a ca, nước miếng văng khắp nơi, “Ngươi vì một hồ ly tinh hung ta, còn nói ta lãnh huyết, ta cố tình gây sự? Ngươi mới lãnh huyết, ngươi mới cố tình gây sự!”

Tiểu Yến Tử một phen đẩy ngũ a ca, chạy đi ra ngoài.


Ngũ a ca lời vừa ra khỏi miệng liền hối hận, chính là làm trò trước mặt nhiều người như vậy, lại không có mặt mũi giải thích với Tiểu Yến Tử, hơn nữa nàng cũng không đợi hắn nói đã đẩy hắn chạy ra ngoài. Hắn nghĩ muốn đuổi theo, lại bị thị vệ ngăn cản, “Ngũ a ca, ý chỉ của Hoàng Thượng, chưa sinh hạ hoàng tự......” Nói đến người này, thị vệ không được tự nhiên khụ một tiếng, “thì hiện tại chưa thể ra khỏi phủ!”

Ngũ a ca tuy rằng lo lắng Tiểu Yến Tử, nhưng không dám công khai cãi lại ý chỉ hoàng đế, trong lòng thở mạnh một hơi dài, thật là, Tiểu Yến Tử tính tình như vậy không biết có thể thông cảm cho hắn không? Xem ra chỉ còn cách về sau đối Tiểu Yến Tử giải thích. Vì thế, hắn hừ lạnh một tiếng, bước chân thư thả trở về phủ.

Gây giông gieo bão xong, Tiểu Yến Tử cùng Bạch Ngâm Sương lần đầu giao phong, Bạch Ngâm Sương thắng một hiệp, tung hoa......

Tiểu Yến Tử thở phì phì chạy khỏi phủ ngũ a ca, ở kinh thành vòng vo đã lâu, đến khi trời đã sáng, vẫn không thấy ngũ a ca đuổi theo tìm nàng, trong lòng thất vọng mắng to Vĩnh Kì. Sau đó mới phát hiện sắc trời đã sáng rồi, đều do Vĩnh Kì cùng Bạch hồ ly tinh đáng chém ngàn đao kia, hiện tại nàng phải hồi cung như thế nào a?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận