Hoa Lê Rụng Trong Sân

Ngày Bạch Thiên Thiên bị bắt, tri phủ thẩm vấn một lần cả đêm, vật chứng lấy ra, còn chưa đợi nhân chứng đưa tin, thiếu phu nhân Sở gia đã thừa nhận tất cả.

Tri phủ đại nhân bỗng ngoài ý muốn, hỏi tới tung tích ngân lượng thì Bạch Thiên Thiên lại hé miệng không đáp, như thế có phần khó giải quyết, cũng may Sở phủ không ép buộc vội vã, vì vậy giam vào ngục rồi định đoạt sau.

Bạch Thiên Thiên ngây ngốc trong phòng giam có điều kiện coi như không tệ, chỗ thật cao trên vách tường mở một cánh cửa sổ, rất nhỏ, nhưng có ánh sáng xuyên vào, mặt đất cũng không phải chốn cỏ khô bằng phẳng, ở trong góc có một giường gỗ, trên giường có chăn nệm, trừ đó ra cũng không có gì khác.

Xem ra quan tâm của Sở Thành Dực vẫn có chút tác dụng.

Ngủ say sưa một đêm, sáng hôm sau khi tỉnh lại mặt trời đã lên cao, ngây ngốc trong ngục nhàm chán, Bạch Thiên Thiên đứng dậy tản bộ dọc theo góc tường, bức thong thả đến giờ cơm trưa, người thăm tù đầu tiên đã tới, ngọc bội leng keng, một tiếng gọi “Ngục tốt ca ca” ngọt ngào, không phải Lâu Tuyết Trần tên tuổi lan xa thì là ai?

Ngục tốt này lần đầu tiên được mỹ nhân gọi thân mật như vậy, hơi thần hồn điên đảo, tự mình mở cửa tù ra cho Lâu Tuyết Trần, trước khi đi vẫn không quên dặn dò: “Từ từ nói chuyện, ta canh chừng cho các ngươi.”

Lâu Tuyết Trần cười ngọt ngào một tiếng, cười đến Bạch Thiên Thiên không biết nên khóc hay nên cười.

“Ăn cơm!” Tuyết Trần cô nương vừa quay đầu lập tức thay đổi sắc mặt, tức giận rên một tiếng, bày giỏ mang đến trên đất.


Bạch Thiên Thiên cũng không đói, chỉ vội hỏi: “Sở phủ bây giờ thế nào?”

“Còn có thể như thế nào, ngươi thừa nhận toàn bộ, lão thái gia phát hỏa rất lớn, còn phạt đại thiếu gia quỳ trong thư phòng một đêm.” Lâu Tuyết Trần ngồi trên mép giường, ấn lên chăn đệm, cau mày bất mãn nói: “Sao ngươi ngồi chồm hổm trong lao ngục lại thoải mái như vậy…”

“Còn không biết khi nào có thể đi ra ngoài đấy.” Bạch Thiên Thiên lầm bầm một câu, cúi đầu ăn vài miếng thức ăn, lại hỏi: “Sở Thành Tường hắn về phủ chưa?”

“Không có.” Lâu Tuyết Trần cũng hơi nổi giận, vì vậy cố ý chuyển hướng câu chuyện sang tán gẫu việc nhà, Bạch Thiên Thiên câu có câu không đáp lời, cho đến khi cơm nước xong ngục tốt đuổi người, nàng còn hơi buồn bực, coi như Sở Thành Tường lấy được ngọc giác cũng tội gì phải chơi trò chơi mất tích, mình sx không bám lấy hắn không buông…

Ước chừng ban đêm, trong ngục bắt đầu âm trầm, Bạch Thiên Thiên vừa mới mở chăn chuẩn bị ngủ, cửa tù lại mở ra, ánh sáng lờ mờ thoáng hiện ra người tới mặc bộ quần áo trắng, vóc người cao lớn. Lần này cai ngục còn chưa nói chuyện đã bị nam tử lấp ngân phiếu đuổi ra ngoài.

Sở Thành Tường đứng ở cửa ngục, dựa vào ánh trăng mông lung dò xét nữ tử một phen, tiếp theo cười nói: “Nha đầu ngốc, sao mỗi lần rời phủ nàng luôn có thể khiến mình chật vật như vậy?”

Bạch Thiên Thiên cũng ngẩng đầu nhìn hắn: “Chàng qua đây, ta có chút chuyện muốn hỏi chàng.”


“Hả?” Nhị thiếu gia rất hứng thú nhíu mày, đi tới bên giường ngồi xuống, rất tự nhiên đưa tay nắm lấy đầu vai nàng, thân mật nói: “Nương tử muốn bức cung rồi, ta thẳng thắn được khoan hồng…” Nói xong hắn hôn lên cái trán trơn bóng của nữ tử một cái.

Bạch Thiên Thiên cũng không phản kháng, chỉ thẳng người hỏi: “Từ đầu đến cuối chàng đến gần ta đều vì lừa gạt khối ngọc giác này sao?” Nàng hỏi lạnh nhạt, âm thanh không lớn, nhưng Sở Thành Tường nghe được lại giống như một đạo sấm sét, trong mắt hắn đủ loại thần sắc, thật lâu, mới khó khăn đáp: “Đúng vậy.” Hắn ôm nữ tử trong ngực, lẳng lặng nói: “Nhưng ta yêu nàng, ta sẽ không làm chuyện tổn thương nàng, nàng phải tin tưởng…”

“Ta hoài nghi chàng khi nào.” Bạch Thiên Thiên mặc cho hắn ôm, “Ta yêu chàng tin chàng, mới giao di vật của mẫu thân cho chàng, nhưng chàng đối với ta thế nào?”

“Ta…” Sở Thành Tường há miệng, âm thanh die enda anle equy ydonn lại nghẹn trong cổ họng, hắn cúi người, nhìn mắt nữ tử, giờ phút này, trong mắt đen nhánh tràn đầy không tin tưởng, trong lòng đau nhói, không nhịn được cúi đầu hôn cánh môi nữ tử.

Bạch Thiên Thiên cũng hôn lại hắn, bốn mắt nhìn nhau, vành tai tóc mai chạm nhau.

Thật lâu, đôi môi tách ra thì Bạch Thiên Thiên lại hỏi: “Chàng lừa ta?”

Nhị thiếu gia nhỏ giọng đáp: “Đúng, nhưng sau này sẽ không.”


“Vì sao chàng phải gạt ta?” Nữ tử cắn môi, vùi đầu.

“Bắt đầu là vì ngọc giác, sau lại sợ đại ca cận thủy lâu thai, nên lừa dối nàng nói giữa chúng ta có hôn ước.” Chuyện cho tới bây giờ cũng không có gì cố giấu giếm, hắn cũng nói thật ra, lời vừa ra khỏi miệng, giống như tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, lại bình thản.

Bạch Thiên Thiên ngẩng đầu, ánh trăng chiếu lên mặt mũi nam tử, tuấn lãng giống như nửa năm trước, chỉ có điều hơi có vẻ thành thục, nàng đưa tay chạm lên mặt hắn, khẽ thở dài: “Thật ra nếu ban đầu chàng thẳng thắn đối đãi, ta đại khái cũng sẽ thích chàng, ta cũng sẽ không vì ân oán đời trước mà buông tha hạnh phúc của mình…”

“Thiên Thiên…” Sở Thành Tường thâm tình kêu một tiếng, nhưng trong giây lát dừng lại, hắn chăm chú nhìn vào lòng bàn tay nữ tử, các cảm xúc chợt lóe lên trong mắt, cuối cùng chuyển thành đau thương nhàn nhạt: “Nàng chính là không tin được ta…” Hắn cười khổ, tay nắm đầu vai nữ tử cũng nới lỏng.

Dưới ánh trăng mông lung, ngọc giác trong lòng bàn tay nữ tử tỏa ra ánh sáng dịu dàng lộng lẫy.

Bàn tay trắng nõn của Bạch Thiên Thiên vừa đảo, cất di vật của mẫu thân vào trong ngực, cười nói: “Ngươi lừa ta, ta đã cầm lại, cho nên bây giờ chúng ta huề nhau!” Nàng thừa dịp hai người thân thiết lấy lại đồ của mình, như thế mà thôi.

“Thiên Thiên…” Sở Thành Tường hạ thấp mí mắt, che đậy nội tâm đau đớn, bờ môi hắn khẽ run, muốn nói điều gì, nhưng lại không nói, tình yêu xây dựng trên cơ sở tin tưởng lẫn nhau, hắn lừa nàng trước, bản thân cũng không thẳng thắn, thì yêu cầu đối phương hoàn toàn tin tưởng như thế nào.

Thật lâu, hắn đứng dậy, giơ tay sửa lại tóc mai cho nữ tử, chậm rãi nói: “Cho dù như thế nào, ngày mai ta sẽ cứu nàng ra ngoài.”

“Không cần.” Bạch Thiên Thiên cười ngẩng đầu, “Ta dùng ngọc giác màu trắng này đổi lấy một mạng của mình, đại khái lão thái gia sẽ đồng ý.” Từ khoảnh khắc khi Sở Thành Dực nói rõ tất cả dieendaanleequuydonn chân tướng, nàng đã tính toán tự cứu mình như thế nào, không thể nhờ và đại thiếu gia, nhị thiếu gia không tin được, như thế, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.


Xuất phủ như thế nào, ra tù như thế nào…

Ngày mai, nàng tự do! Hai bên không truy cứu lẫn nhau nữa, cho dù là Hạ Mạt Nhi hay Sở Thành Dực, Sở Thành Tường, những yêu hận tình thù kia chấm hết toàn bộ.

Vừa nghĩ tới đây, nàng cười thật thoải mái, “Ta nghĩ, ngoại trừ mạng ta ra, ngọc giác này đại khái còn giá trị chút ngân lượng…” Nàng mím môi mắt cười cong cong như trăng lưỡi liềm, cho dù như thế nào, thu hoạch nửa năm qua quả nhiên rất dã man, học xong buôn bán, nếu có thể vơ vét chút tiền bạc từ Sở phủ dùng mở phòng thêu, vậy trọn vẹn rồi.

Quan trọng hơn là, bản thân nàng nhận thức được: Sẽ không ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với mình, nếu muốn cuộc sống không lo nghĩ, chỉ có thể dựa vào mình!

Chỉ có điều Bạch Thiên Thiên nhìn về phía Sở Thành Tường thì trong lòng chắc chắn hơi chua xót.

Nhị thiếu gia bình tĩnh nhìn nàng lâu thật lâu, cuối cùng xoay người rời khỏi phòng giam, lúc mở cửa tù ra thì hắn xoay lưng về phía Bạch Thiên Thiên nói: “Từ lúc mới bắt đầu ta đã sai rồi, ta không nên dối gạt nàng, là ta có lỗi trước, không oán được nàng không tin ta, nhưng…” Hắn còn chưa nói dứt câu, đã khom lưng ra khỏi cửa tù.

Bạch Thiên Thiên nhìn theo bóng lưng của hắn khe khẽ thở dài, thôi thôi, những thứ tình hay yêu kia, cũng như mây trôi.

Giờ phút này, trong lòng nàng bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận