Hoá Kiếp Nhân Sinh


Bấy giờ Diệp Khanh ngờ ngợ hiểu ra tại sao Ti Mệnh Tinh Quân nói đế quân không có trong Vân hòa cung thì ra người đã xuống phàm lịch kiếp.

Chẳng phải nói đế quân là vị thần tối cao đến Thiên Quân cũng phải nể mặt vài phần sao? Sao lại còn cần hạ phàm lịch kiếp? Không lẽ tam giới sắp xảy ra đại hoạ gì đó đích thân đế quân sẽ ngự giá thân trinh đi trừ khử hậu hoạ sao? Bao nhiêu nghi vấn đặt ra trong đầu, nàng quyết tìm cho được câu trả lời.
Nhìn về phía Ti Mệnh, nàng thầm nghĩ: “Ti Mệnh đã mang lòng đề phòng, mình có hỏi cũng không có kết quả thôi thì về trước chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn khi đó dùng thức ăn mua chuộc Ti Mệnh huynh chắc sẽ khả thi hơn.”
Diệp Khanh biết rõ Ti Mệnh thích nhất là đồ ăn ở hạ giới, chỉ cần đặt đồ ăn ngon trước mặt hỏi gì nhất định hắn cũng sẽ trả lời.

Nghĩ là làm, Diệp Khanh đứng lên cáo biệt ra về, viện cớ chợt nhớ ra còn có chuyện chưa giải quyết xong phải rời đi trước.
Ti Mệnh có chút bất ngờ khi Diệp Khanh rời đi lúc này, hắn nghi ngờ tiểu hồ ly ma mảnh này đang ủ mưu đồ gì đó.

Nhưng chỉ cần bây giờ nàng ta không gây khó dễ cho hắn thì hắn đã cảm ơn trời phật lắm rồi, tâm sức đâu quan tâm đến những chuyện khác.
Nên cứ vậy để người rời đi, trước khi nàng đi, hắn bắt gặp ánh mắt nàng nhìn về tập sách ghi lại kiếp số của Đế quân.


Hắn vội đem giấu ra sau người vẽ mặt phòng bị như thể một giây tiếp theo nàng sẽ xông tới cướp đồ từ tay hắn vậy.
Nàng vừa bước được mấy bước thì nghe tiếng hắn nói từ phía sau: “Điện hạ, nếu ngài có ý định hạ phàm tìm đế quân thì nên bỏ đi.

Phàm thế rộng lớn hơn, giữa biển người mênh mông người không thể tìm được đế quân đâu.

Cho dù có tìm được, nếu điện hạ nhúng tay vào chuyện trần thế, cứu giúp phàm nhân thì sẽ bị pháp thuật phản vệ, nỗi đau ấy so với chết chẳng dễ chịu hơn là bao đâu.” - Hắn nghiêm giọng nhắc nhở.
Nàng hơi khựng bước trước lời nhắc nhở của hắn nhưng rồi cũng nhanh chóng gạt phắt đi, ý nàng đã quyết ắt không thay đổi.

Nàng muốn nhìn thấy đế quân lúc là phàm nhân thì có gì khác so với thần tiên? Cuốn sổ kia nàng kiên quyết phải xem bằng được.
***
Thời Hồng Bàng - Nhà nước Xích Quỷ (Năm 2879 TCN tương truyền Việt Nam đã hình thành nhà nước Xích Quỷ này cùng lúc với thời kỳ Tam Hoàng Ngũ Đế.

Tuy nhiên, đây chỉ là truyền thuyết dân gian, chưa tìm được bằng chứng chứng minh nhà nước này từng tồn tại.

Vì thế, tác giả mượn tên nhà nước này để tạo ra một đất nước mới cho đế quân Duệ Minh lịch kiếp hy vọng sẽ không bị đọc giả xoáy sâu vào lịch sử.)
Nhâm Tuất, năm thứ 17, xưa con cháu ba đời của Viêm Đế là Đế Minh, sinh ra hai người con một người tên gọi Đế Nghi còn người kia là Lộc Tục (Chính là chuyển kiếp của Duệ Minh) Lộc Tực trí tuệ hơn người vốn được chỉ định để nối ngôi, nhưng nhị hoàng tử lại cố ý nhường cho huynh trưởng Đế Nghi kế vị.
Ngày Đế Nghi đăng cơ, Lộc Tục cũng được phong vương, lấy hiệu là Kinh Dương Vương, cai trị ở phương nam, tức quận Giao Chỉ.

Còn Đế Nghi kế nhiệm vua cha, cai quản phương Bắc.

Vốn là nước sông không chạm nước giếng, giao tình giữa hai huynh đệ cũng không mấy thân thiết.

Xong Đế Nghi nghe lời xàm tấu, nói rằng: “Kinh Dương Vương nuôi binh mưu đồ tạo phản, liên tục khai hoang mở rộng bờ cõi cần cho quân trấn áp nếu không e sợ có ngày Kinh Vương sẽ đánh vô đến hoàng thành khi ấy vương đế sẽ không kịp trở tay.”
Vì thế, Đế Nghi đã hạ lệnh đem quân tiến đánh quận Giao Chỉ.

Kinh Vương bấy giờ nhận được tin đưa thư cầu hoà, hứa sẽ cống nạp lễ vật hằng năm.

Sở dĩ chàng làm như vậy vì không muốn thấy cảnh chiến loạn khiến trăm dân lầm than, khổ cực.

Tuy nhiên.

Đế Nghi chỉ nghe lời khích động của đám quần thần, không chấp nhận giảng hoà vẫn quyết đem binh đánh chiếm Giao Chỉ.

Không còn cách nào khác, Kinh Vương chỉ có thể nghênh chiến.
Trên thảo nguyên mênh mông, cuồng phong thổi lên liên hồi, tiếng vó ngựa hí vang cả một vùng trời, tiếng đao kiếm va vào nhau tạo nên những âm thanh hỗn tạp.
Giết!
Xông lên!

Hai bên binh lính lao vào tàn sát lẫn nhau, đôi bên đều bị thương vong vô số.

Nhìn binh sĩ của mình ngã xuống như rạp, Kinh Dương đau lòng không thôi.

Đôi mắt long lanh đỏ như máu, Kinh Dương nhìn về phía Đế Minh, hét lớn: “Đại huynh, huynh muốn như thế nào mới chịu dừng tay lại.”
“Hôm nay, một là ta chết, hai là đệ bỏ mạng, một rừng không thể có hai hổ.” - Đế Minh lạnh lùng lên tiếng.
“Phụ hoàng sẽ không muốn nhìn thấy chúng ta huynh đệ tương tàn đâu.

Huynh quên di chiếu của tiên hoàng rồi sao?”
“Đừng nhắc đến ông ấy! Phụ hoàng luôn thiên vị cho đệ, ông ta không bao giờ để ta vào mắt.”
Không muốn tiếp tục phí lời với Kinh Dương, Đế Minh dương cung nhắm thẳng mũi tên tẩm độc về phía đệ đệ của mình, quyết tâm lấy mạng Kinh Dương bằng được..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận