Hộ Tâm

Thiên Diệu và Nhạn Hồi thoải mái nghỉ một đêm, sáng sớm hôm sau, Chúc Ly tới gõ cửa phòng Thiên Diệu.

Phòng Nhạn Hồi và Thiên Diệu rất gần, phía Chúc Ly vừa có động tĩnh, Nhạn Hồi đã thức dậy trước, nàng vừa ngồi dậy, bên ngoài đã có người vào hầu hạ. Nhạn Hồi không quen với đãi ngộ như vậy, vốn muốn bảo họ ra ngoài, nhưng một người hầu trong số đó nói: "Cô nương hôm nay cô phải gặp Vương gia, tốt nhất là nên chải kiểu tóc của Thanh Khâu."

Nhạn Hồi suy ngẫm, cảm thấy cũng có lý, dù sao cũng đã đến địa bàn của người ta, những người Yêu tộc này không kỳ thị nàng là người tu tiên đã tạ ơn trời đất rồi, những chuyện khác nàng vẫn nên cố gắng nhập gia tùy tục vậy.

Vậy là nàng đứng trước gương trang điểm, để mặc mấy thị nữ chải tóc mặc váy cho nàng.

Đến khi xong xuôi, nàng ôm vết thương trên mặt nhìn thử, cảm thấy ăn mặc của Thanh Khâu cũng rất thích hợp với mình.

Lúc Nhạn Hồi ra ngoài, Chúc Ly và Thiên Diệu đều đang chờ trong sân. Trông thấy Nhạn Hồi, ánh mắt Chúc Ly lập tức sáng lên, má nó đỏ bừng, vội dời mắt sang nơi khác, giọng nói có hơi run: "Cô... cô cũng thích hợp với..."

"Vết thương trên mặt thế nào rồi?" Chúc Ly đang nói nửa chừng thì bị Thiên Diệu cắt ngang, "Tối qua không băng lại à?"

Hắn hỏi rất đúng lúc, không chỉ Nhạn Hồi, lần này ngay cả Chúc Ly cũng không để ý tại sao Thiên Diệu lại ngắt lời mình.

Nhạn Hồi sờ cằm, "Hôm qua người hầu đắp thuốc giúp ta, nói là sợ ảnh hưởng tới trị liệu hôm nay nên không băng lại."

Chúc Ly gật đầu, "Ta tới đưa các người đi tìm đại y sư đây, hôm nay y sư ở phủ Tam hoàng thúc ta trị bệnh cho thúc ấy, ta đưa cô đi coi vết thương, vừa khéo Tam thúc ta muốn gặp Thiên Diệu."

Muốn gặp Thiên Diệu? Nhạn Hồi suy ngẫm, cũng đúng, chắc là người của Thanh Khâu ai cũng đều muốn gặp Thiên Diệu.

Chúc Ly nói tiếp: "... Sau đó sẽ đi gặp Đại quốc chủ."

"Gặp... ai?" Nhạn Hồi sửng sốt, "Đại quốc chủ? Đại quốc chủ của nước Thanh Khâu các ngươi hả?"

Chúc Ly gật đầu.

Nhất thời lòng Nhạn Hồi có chút rụt rè.


Nàng là người tu tiên, từ nhỏ đã được giáo dục rằng tộc Cửu Vĩ Hồ rất ghê gớm, không nên đụng vào, đặc biệt là Đại quốc chủ của họ, là một đại yêu quái không biết đã sống bao nhiêu năm, một hơi ăn hết mười người cũng không nhả xương.

Nhạn Hồi to gan hơn người tu tiên bình thường một chút, nhưng không to gan đến mức nghe thấy phải đi gặp đại yêu quái lợi hại nhất thiên hạ cũng không run chân. Đặc biệt là trong tình thế Tiên Yêu lưỡng giới đang gươm nỏ sẵn sàng, nếu có câu nào không nói rõ, không chừng sẽ mất mạng như chơi...

Nếu nàng chết ở Thanh Khâu, thì ngay cả người kêu oan cho nàng cũng không có.

"Ta không đi." Nhạn Hồi lắc đầu nguầy nguậy, "Đại quốc chủ các ngươi nhất định muốn gặp hắn, ngươi kêu hắn đi là được rồi, một mình ta đi về dưỡng thương đây."

Thấy Nhạn Hồi kiên quyết bán đứng mình như vậy, đầu mày Thiên Diệu khẽ động, Chúc Ly vội nói: "Cô không cần sợ, người tộc ta ân oán phân minh, trước đó ở núi Thần Tinh cô đã cứu ta, là ân nhân của ta, Hoàng gia gia chỉ cảm kích cô thôi."

"Cảm kích ta thì đơn giản lắm, cho ta tiền là được rồi."

Chúc Ly hơi giận: "Mạng của ta há có thể dùng tiền tài đong đếm."

"Đối với ta thì có thể đó."

Chúc Ly: "..."

"Trị thương cho cô ấy trước đi." Thiên Diệu lên tiếng bước ra khỏi tiểu viện trước.

Tam vương gia này của tộc Cửu Vĩ Hồ mấy năm trước đã không còn nhìn thấy rõ, sức khỏe cũng yếu, phải dùng tới thuốc tục mạng mấy năm, cứ năm ba ngày y sư lại phải tới phủ, bởi vậy trong phủ còn đặc biệt xây một sân viện cho y sư, để y sư nghỉ ngơi ở đây.

Nhạn Hồi tới nơi liền vào thẳng sân viện của y sư, chưa ngồi trong phòng bao lâu đã có người truyền đại y sư sắp tới.

Chúc Ly bên cạnh Nhạn Hồi ho khẽ, nhắc nhở nàng: "Ta nghe nói hôm nay hình như tâm trạng đại y sư không tốt lắm, chút nữa chỉ để y sư coi vết thương, đừng nói gì với y sư hết. Đừng nói gì hết nhé."

Nhạn Hồi nhướng mày: "Ngươi sợ y sư đó à?"


"Nực cười!" Chúc Ly mắng, nhưng giọng lại yếu ớt, "Ta chỉ là... người tộc ta rất kính trọng y sư cứu người"

Vừa dứt lời, y sư đã xách rương tới.

Nhạn Hồi không ngờ rằng, đại y sư được Thanh khâu sùng bái lại là một nữ nhân. Nàng ta đặt rương thuốc trong tay lên bàn đánh "ầm" một tiếng.

Sắc mặt nàng ta rất khó coi, những người khác đều hành lễ với Chúc Ly, nàng ta lại không nhìn Chúc Ly lấy một lần, bước mấy bước tới trước mặt Nhạn Hồi "Người bị thương là cô à?" giọng điệu nghe vô cùng bực bội.

Mặt Nhạn Hồi phải để nàng ta chữa trị, vậy nên nàng bèn im lặng không nói nhẫn nhịn.

Nữ nhân kia bóp cằm Nhạn Hồi, không khách sáo xoay sang trái, trong thoáng chốc Nhạn Hồi cơ hồ nghe thấy tiếng cổ mình kêu răng rắc...

Mẹ nó... nếu dùng sức thêm một phần nữa, chắc cổ nàng bị vặn gãy mất...

Nhạn Hồi toát mồ hôi, đang định nói đổi người trị thương thì nữ nhân kia nói "Vết thương do kiếm có hàn độc, bị thương một ngày, hàn độc thấm vào xương hai phần, dùng kim châm cứu chín ngày, uống thuốc chìn ngày để khử hàn độc" nàng ta vừa nói, tiểu đồng bên cạnh bèn ghi lại.

Nàng ta nói rất nhanh, không biết tiểu đồng kia có nhớ được không, nói xong phần mình bèn xách rương thuốc đi. Không ai dàm cản nàng ta, ngay cả Chúc Ly cũng chỉ có thể nhìn, mọi người đều im lặng, duy chỉ có Thiên Diệu nhíu mày xen vào "Sau khi vết thương lành có để lại sẹo hay gì không?"

Bước chân nữ nhân kia khựng lại, ánh mắt lạnh đi, quay đầu nhìn hắn "Trị thương là trị thương, ta đâu có lo chuyện sửa sang sắc đẹp để lại sẹo hay không liên quan gì đến ta?"

Thiên Diệu còn chưa lên tiếng, Chúc Ly bên cạnh đã nói "Y sư, hôm nay trị cho Tam thúc ta xong rồi sao?"

"Trị cái con khỉ ấy" nàng ta thô lỗ nói, khiến Nhạn Hồi tưởng rằng người trước mặt mình là một hán tử "Để hắn ta chết cho xong, Lão tử không muốn phí sức kéo dài nửa mạng tàn của hắn đâu"

Chúc Ly nuốt nước bọt, âm thầm lùi một bước. Bên cạnh lập tức có người hầu chớp thời cơ lui ra ngoài, xem ra là mời cứu tinh. Thiết nghĩ... vị y sư này bình thường cũng hay nổi nóng lắm.


Xem ra chuyện này mọi người quen thuộc lắm.

Nhạn Hồi thầm nhận định trong lòng đây tuyệt đối là một hán tử.

Mắng Chúc Ly xong, dường như nàng ta còn chưa hả giận, quay đầu nhìn Thiên Diệu, quan sát hắn từ trên xuống dưới "Hả, Yêu long à!" Nàng ta thoáng im lặng, tiếp đó giọng điệu mỉa mai một cách kì quái "Yêu khí nồng đậm nhưng nội tức nông cạn, nghe nói hai mươi năm trước ngươi đã yêu một tiên nhân lạnh lùng, bị hại không ít..."

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều giật mình.

Nhạn Hồi cũng kinh ngạc, chuyện của Thiên Diệu và Tố Ảnh, trên giang hồ chưa từng có lời đồn, bởi vậy đến nay tất cả mọi người trong giới tu tiên đều không biết Tố Ảnh và Thanh Quảng chân nhân lúc xưa đã liên thủ giết Yêu long ngàn năm. Thấy vẻ mặt Chúc Ly, hiển nhiên Yêu tộc bình thường cũng không biết chuyện này.

Thiên Diệu chỉ nhìn đại y sư, ánh mắt lạnh lẽo.

"Không phải đồng tộc ắt có dị tâm" Lúc nói chuyện, vẻ mặt y sư vô cùng kì quái, giống như đang mỉa mai châm chọc Thiên Diệu, nhưng ánh mắt nàng ta cũng có mấy phần đau đớn "Yêu những tiên nhân vô tâm vô phế như vậy, hại mình đến bước đường này, tất cả là do ngươi tự làm tự chịu thôi..."

Thiên Diệu chỉ nghe, không phản bác lấy một câu.

Nhạn Hồi vẫn luôn biết chuyện bị Tố Ảnh "phanh thây" là nỗi đau âm ỉ trong sâu thẳm tận đáy lòng Thiên Diệu, hắn không tha thứ cho Tố Ảnh, cũng không tha thứ cho bản thân lúc đó đã yêu Tố Ảnh. Hắn không phản bác đại y sư, vì hắn vốn không thể nào phản bác. Vết thương của hắn bị vạch ra trước chốn đông người mà không hề báo trước, nhưng hắn không tránh né, là vì...

Hắn cũng muốn nhân chuyện này trừng phạt bản thân.

Trừng phạt con người trú ngụ trong lòng hắn, con người trước đây đã ngu xuẩn yêu Tố Ảnh.

"Đáng đời ngươi!"

"Đủ rồi" Nhạn Hồi đập bàn đứng dậy, chắn trước mặt Thiên Diệu, ánh mắt nhìn đại y sư, đồng tử đen láy loé hàn qunag "Có gì mà đáng đời"

Bị Nhạn Hồi ngắt lời, đại y sư vô cùng giận dữ "Khi ta nói chuyện lúc nào mà tới người ngoài nước Thanh Khâu chen vào!" Nàng ta tiện tay ném một viên thuốc về phái Nhạn Hồi, nàng nheo mắt, từ thủ pháp này có thể nhìn ra, đại y sư này y thuật cao minh nhưng thân pháp công phu thật sự...

Qúa vụng về.

Nhạn Hồi tuỳ tiện vung tay, viên thuốc kia lập tức được Nhạn Hồi chặn lại, đánh lên người đại y sư, lực đạo còn mạnh hơn lúc nàng ta vứt sang, đập lên vai khiến nàng ta kêu đau, viên thuốc nổ tung, vai nàng ta lập tức bắt đầu thấy ngứa ngáy khó chịu.

Đại y sư nghiến răng, vội buông rương thuốc lúng túng tìm thuốc bên trong.


"Người ngoài nước Thanh Khâu như ta nói tiếp đây. Người sau lưng ta có gì mà đáng đời" Nhân lúc nàng ta hoảng loạn, Nhạn Hồi từ trên cao nhìn xuống nàng ta nói "Yêu thì yêu, bị thương thì bị thương, ngốc thì ngộc, có liên quan gì tới người qua đường như cô đâu? Đừng nói người trước đây hắn yêu là tiên nhân, cho dù hắn yêu heo gà chó hay yêu hòn đá vứt ngoài đường cũng chẳng liên quan gì tới cô. Hắn không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với người khác, có lỗi với đạo đức, có lỗi với trái tim. Thật sư đáng đời, đáng bị cô mắng, đáng bị cô giày vò chính là kẻ bỉ ổi mưu quyền tính kế, chà đạp trái tim người khác kìa. Kẻ bỉ ổi như vậy không liên quan tới thân phận tiên nhân hay yêu quái, cũng không liên quan tới thân hình cao thấp mập ốm, chỉ liên quan tới trái tim thôi"

"Không liên quan tới cô, không liên quan tới ta, cũng không liên quan tới hắn"

Sau một tràng này, căn phòng im lặng không tiếng động.

Đại y sư đang tìm thuốc cũng chỉ cầm bình thuốc không có động tác gì nữa, dường như thuốc nàng tự chế cũng không có hiệu quả trị ngứa.

"Bồ Phương?" Bên ngoài bỗng truyền vào tiếng quát hơi yếu ớt của một nam nhân.

Đại y sư nghe vậy đột nhiên sực tỉnh, chốp lấy rương thuốc, lập tức chạy ra cửa như một con thỏ.

"Ngươi càng ngày càng không biết phép tắc, quay lại đây cho ta" Người đó hét lớn, nhưng Bồ Phương đã chạy mất. Sau đó truyền tới tiếng ho của nam nhân kia.

Chúc Ly lập tức bước ra cửa, Nhạn Hồi hiếm khi thấy đứa trẻ choai choai thích làm cao này hành lễ với ai, nó cung kính gọi "Tam thúc"

Nam nhân kia đang ho bên ngoài được dìu vào phòng, Chúc Ly cũng vội tới dìu.

Nhạn Hồi nhìn thấy người đến, không thể không than, yêu quái của tộc Cửu Vĩ Hồ thật sự quá đẹp, quá đẹp...

Cho dù đôi mắt kia ánh màu xám, không hề có chút thần thái, nhưng ngũ quan thân hình anh tuấn này phàm phu tục tử còn lâu mới sánh kịp.

Chúc Ly dìu người đến vào ngồi trong phòng, tuy Chúc Ly gọi người này là Tam thúc, nhưng trông y chẳng khác gì thanh niên hai mươi tuổi, có điều giữa đôi mày có chút từng trải mà thanh niên không hề có.

"Thiên Diệu đó à..."

Nhạn Hồi vẫn còn đang mê đắm dung nhan y, bỗng nghe y như than thở cảm thán gọi tên Thiên Diệu "Cách biệt hơn hai mươi năm, ngươi có khoẻ không?"

-------------------------------------------

Thả thính mai có chương mới "Chiêu diêu", ai đớp thính không?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận