Hộ Tâm

Về đến Thanh Khâu, Thiên Diệu đem nội đan Cửu đầu xà đi tìm Quốc chủ, Nhạn Hồi cũng đi theo, nàng khồn có mục đích gì khác, chỉ muốn hỏi Quốc chủ Thanh Khâu một số vấn đề.

“Thiên Diệu có thể chuyển hóa nội đan của Cửu đầu xà, vậy tôi có thể đổi với Thiên Diệu không?”

Trên đường về nàng không hề nhắc với Thiên Diệu bất kỳ vấn đề nào liên quan tới nội đan, mĩ đến lúc này Thiên Diệu mới nghe được ý nghĩ của nàng, hắn không khỏi thất thần nhìn nàng.

“Tôi trả nội đan cho chàng, dùng nội đan Cửu đầu xà để tục mệnh.” Nhạn Hồi nói, “Đây chẳng phải là cách lưỡng toàn kỳ mỹ sao?”

“Không được.” Thiên Diệu lập tức nghiêm mặt từ chối, “Sẽ có nguy hiểm.”

Nhạn Hồi muốn tranh luận với Thiên Diệu, nhưng Quốc chủ Thanh Khâu trên vương tọa đã nói: “Cửu đầu xà tính tình tàn bạo, lúc còn sống làm nhiều điều ác, tu luyện công pháp tà khí vô cùng mạnh, toàn thân đầy kịch độc, cô dùng nội đan của nó để tục mạng, cho dù thành công cũng bị kịch độc hành hạ suốt đời. Chưa nói tới việc nội đan của Cửu đầu xà vốn không đủ duy trì mạng sống của một người. Nội đan Yêu long là chí bảo trong thiên hạ, đâu thể dễ dàng tìm được vật thay thế như vậy.”

Quốc chủ Thanh Khâu vừa dứt lời, Thiên Diệu đã lên tiếng cắt đứt hẳn việc này “Chuyện này không cần nghĩ tới nữa.”

Nhạn Hồi thoáng im lặng,”Vậy chàng thì sao?” Nàng nói, “Nội đan Cửu đầu xà toàn là kịch độc, vậy chàng thì sao? Chàng muốn đưa một nội đan như vậy vào cơ thể sao?”

“Không có nội đan ta cũng sống được.” Thiên Diệu nói, “Chỉ cần gượng qua được trận chiến với Thanh Quảng, ta sẽ không cần nó nữa.”

Nhạn Hồi mím môi, Thiên Diệu không cho nàng cơ hội nói thêm, quay đầu nói với Quốc chủ Thanh Khâu: “Ta đến đây vì muốn hỏi Quốc chủ, trong trận chiến giữa ngài và Thanh Quảng năm mươi năm trước, ngài có biết nhược điểm trong công pháp của hắn là gì không?”

Ánh mắt Quốc chủ khẽ ngưng lại, “Thời gian.”

Thiên Diêu im lặng chờ Quốc chủ nói tiếp, nhưng lại thấy Nhạn Hồi bên cạnh nói: “Hai mươi bảy tháng sau là lúc ông ta yếu nhất.”

Đối với việc Nhạn Hồi trả lời được chuyện này, Thiên Diệu có phần kinh ngạc. Nhạn Hồi tuy hơi bất mãn với việc vừa rồi bị Thiên Diệu chèn ép, song vẫn dẫu môi nói: “Tử Nguyệt từ núi Thần Tinh trốn tới Thanh Khâu, tỷ ấy mang theo ghi chép của sư phụ về thời gian mỗi lần Thanh Quảng cần một số lượng lớn nội đan để nâng cao tu vi trong hai mươi năm nay, mỗi lần trước khi hấp thu nội đan là luc công pháp của ông ta yếu nhất, tấn công vào lúc đó có lẽ sẽ giết được Thanh Quảng.”

Ánh mắt Thiên Diệu chăm chú nhìn nàng, “Nếu vậy ta cũng không chậm trễ nữa, sau khi đưa nội đan vào cơ thể, ta còn cần một khoảng thời gian để thích ứng.”

Hắn xoay người định đi, đúng vào lúc này Quốc chủ Thanh Khâu bỗng lên tiếng: “Ngươi hãy nghiên cứu kĩ Yêu phú mà Nhạn Hồi có được luc trước đi.”


Thiên Diệu xoay người lại, Nhạn Hồi cũng không hiểu.

“Công pháp Thanh Quảng luyện chính là Yêu phú.”

Lời vừa dứt, cả Nhạn Hồi và Thiên Diệu đều giật mình, Nhạn Hồi lập tức nhớ lại trận chiến bên gốc cây hôm đó, đúng là Thanh Quảng từng nhắc tới chuyện nàng tu luyện Yêu phú với giọng điệu kỳ quái trước mặt nàng, thì ra…

Thanh Quảng chân nhân ở núi Thần Tinh không phải tu tiên mà là tu yêu!

Không ngờ ông ta lại dùng cơ thể con người tu Yêu thuật… Hệt như nàng!

Chuyện này thật sự quá chấn động, Nhạn Hồi ngạc nhiên một lúc thật lâu mới lên tiếng, “Nếu vậy… Yêu phú tại sao lại ở Thanh Khâu? Còn tôi… sau này cũng cần hấp thu nội đan mới co thể tu luyện công pháp sao…”

“Yêu phú cô có chỉ tới tầng thứ chín là ngừng, trong phạm vi này, Yêu phú không khác gì với công pháp bình thường, song nếu tiếp tục tu luyện lên trên nữa sẽ giống như Thanh Quảng…”

Thiên Diệu chau mày, “Lên trên còn mấy tầng nữa?”

“Cao nhất là tầng thứ mười hai.”

Thiên Diệu nghe vậy càng nhíu chặt mày hơn. Nhạn Hồi còn nhớ lúc Thiên Diệu mới đọc Yêu phú đã từng nói công pháp này chưa viết hết, lúc đó hắn suy đoán có dài hơn nữa ũng chỉ có mười một tầng, thì ra còn có tầng thứ mười hai…

Hai người im lặng nghe Quốc chủ Thanh Khâu nói: “Càng về sau công pháp này càng khó luyện. Năm mươi năm trước Thanh Quảng muốn lấy nội đan của ta vì ông ta cần nội đan cực mạnh này để công phá tầng công pháp cuối cùng. Hai mươi năm trước muốn lấy nội đan của Thiên Diệu cũng là vì lý do này. Có điều đến nay ông ta vẫn chưa tu được tầng cuối cùng.”

Thanh Quảng chỉ tu đến tầng thứ mười một mà đã lợi hại đến vậy, nếu ông ta thật sự tu luyện hoàn toàn quyển sách này, vậy chẳng phải trong thiên hạ không ai có thể cản ông ta nữa sao…

Trong Vương cung trở nên tĩnh lặng thật lâu, cuối cùng Thiên Diệu lên tiếng phá vỡ im lặng: “Tại sao Quốc chủ lại biết rõ về Yêu phú như vậy?”

Quốc chủ Thanh Khâu im lặng môt đoạn, lúc Nhạn Hồi tưởng ông sẽ không đáp câu hỏi này, đột nhiên ông nói: “Yêu phú này do ái thê đã mất của ta viết.”


Phu nhân của Quốc chủ Thanh Khâu…

Chính là người phàm mà Quốc chủ yêu thương nhất trong truyền thuyết? Là nữ nhân đến lúc tuổi già sức yếu sắp sửa lìa đời, múa một điệu vũ cuối cùng trước mặt Quốc chủ, sau đó tan thành mây khói…

Đó chẳng phải chỉ là một người phàm sao…

Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Nhạn Hồi, Quốc chủ Thanh Khâu hờ hững tiếp lời: “Lúc nàng ấy và ta mới gặp nhau nàng ấy không phải là ngời phàm bình thường mà cũng như Thanh Quảng hiện giờ, tu luyện Yêu phú đến tầng thứ mười một, vất vả không có đột phá. Khi gặp nhau, nàng ấy cũng vốn muốn cướp nội đan của ta, tuy nhiên sau đó vì ta mà cam lòng vứt bỏ tu vi của mình, trở thành người phàm bình thường, hưởng mệnh trăm năm, cuối cùng hóa thân thành cát bụi trở về với trời đất.”

Mấy câu ngắn ngủi đã kể hết chuyện của họ, xúc cảm bên trong có lẽ chỉ bản thân Quốc chủ mới trải nghiệm, song không khó để tưởng tượng Quốc chủ hu nhân trước đây là một nữ nhân thế nào. Bà đã vì Quốc chủ vứt bỏ nhiều thứ đến vậy, cũng chẳng trách Quốc chủ Thanh Khâu có thể nhó về bà nhều năm thế này, tới giờ vẫn gọi bà là “ái thê”

“Thanh Quảng vốn là đồ đệ của phu nhân ta, năm xưa lúc bà ấy từ bỏ tu vi, Thanh Quảng vẫn chưa tu thành, hắn rất say mê Yêu phú, không chịu từ bỏ, do đó đã lén trộm ba tầng cuối cùng của bí tịch, đến núi Thần Tinh tu hành. Hắn vô cùng căm ghét Yêu tộc, thề sẽ giết hết Yêu vật trong thiên hạ. Năm mươi năm trước ta đã ngăn được hắn, thành công chia đôi thiên hạ, Tiên Yêu tạm thời hòa bình, nay Thanh Quảng lại muốn tái chiến, theo lý mà nói, hắn thân là đồ đệ của thê tử ta, lẽ ra ta nên cùng ngươi xuất binh tham chiến…”

Quốc chủ Thanh Khâu khngwj lại, khẽ nhấc cánh tay lên, lòng bàn tay đặt dưới ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào bỗng trở nên trong suốt.

“Thế nhưng, thiên địa luân hồi, trong đại đạo tự có định số, tuy ta được tôn là Quốc chủ, song vẫn chưa thành tiên, thiên mệnh sắp tận, thời gian ông trời ban cho ta sống tạm trên thế gian đã hết, pháp lực trên người ta đang dần tan biến vào vạn vật trong trờ đất. Hiện giờ cơ thể nafyddax trỏe thành vỏ rỗng, chẳng bao lâu nữa sẽ biến mất trong Tam giới.”

Quốc chủ Thanh Khâu…

Mệnh số đã sắp tận…

Nhạn Hồi sửng sốt, có điều nghĩ lại, hành động của Thanh Khâu thời gian qua cho thấy, dường như đúng là Quốc chủ không hề tham dự, đa phần đều do Thái tử đảm đương thay. Tuy nhiên trong tình thế hiện giờ, nếu Quốc chủ về trời, sĩ khí Yêu tộc nhất định sẽ bị tổn hại nặng nề, tin này đúng là nếu giấu được thì nên giấu.

“Yêu long Thiên Diệu.” Giọng Quốc chủ khẽ trầm xuống, “Hiện tại người Yêu tộc có thể nhờ cậy chỉ có ngươi thôi.”

Nhạn Hồi siết tay, xoay sang nhin Thiên Diệu bên cạnh, thấy ánh mắt hắn trầm ngâm, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc


Từ khi hai người vào Thanh Khâu đến nay, tuy rất ít gặp mặt Quốc chủ, nhưng trên dưới Yêu tộc đối với hai người đều rất lễ độ, tất cả các điều kiện cơ bản đều cố gắng đáp ứng, nhất định là làm theo lệnh củ Quốc chủ, ắt hẳn là từ lâu ông ta đã biết thiên hạ này sớm muộn cũng sẽ có cục diện hôm nay…

Vì vậy mà lần trước ông ta ép hỏi Thiên Diệu tìm lại được cơ thể hoàn chỉnh chưa.

“Ta đã bàn giao cho con trai ta tất cả mọi việc, nếu ngươi có thể đánh bại Thanh Quảng, cứu Yêu tộc khỏi nước sôi lửa bỏng, vị trí Quốc chủ Thanh Khâu sẽ thuộc về ngươi.”

Muốn Thiên Diệu làm Yêu vương đời tiếp theo?

Quốc chủ vừa dứt lời, Thiên Diệu đã chau mày, “Ta không cần vị trí quốc chủ này.” Hắn nói ánh mắt toáng nhìn sang Nhạn Hồi, “Ta và Thanh Quảng nhất định phải chiến một trận, không vì Yêu tộc cũng không vì vị trí Quốc chủm chỉ vì bảo vệ trái tim một người.”

Nhạn Hồi bỗng cảm thấy lòng ấm lên, tựa nhu có một hơi ấm từ tim nàng lan ra khắp cơ thể.

“Trong thời gian này ta sẽ thích ứng với nội đan, cũng sẽ nghiên cứu Yêu phú kĩ càng, có lẽ sẽ tìm Quốc chủ thảo luận, nếu có làm phiền mong ngài lượng thứ.” Thiên Diệu nói xong thì gật đầu với Quốc chủ Thanh Khâu, rồi quay người bước đi.

Nhạn Hồi nhìn Quốc chủ Thanh Khâu trên vương tọa, tấy trong ánh mắt lạnh lùng của Quốc chủ lờ mờ ẩn giấu âu lo, lòng nàng nặng trĩ nhưng không hề tỏ rõ, chỉ khẽ hành lễ với Quốc chủ rồi xoay người theo Thiên Diệu ra ngoài.

Ra đến ngoài Vương cung, Thiên Diệu vẫn luôn đi phía trước, Nhạn Hồi âm thầm theo sau hắn, im lặng đi một lúc lâu, đến khi xuống khỏi ngọn núi cảu Vương cung, sắp tới suối băng, Thiên Diệu bỗng dưng lên tiếng, nhẹ giọng nói: “Nhạn Hồi, đừng có bất kỳ tính toán nào liên quan đến nội đan trong tim nàng nữa.”

Hắn ngoảnh nhìn nàng; “Đó là mạng sống của nàng.” Hắn nói, “Cũng là của ta.”

Nhạn Hồi chỉ một mực im lặng.

Về đến nơi ở, Nhạn Hồi tìm Yêu phú đưa cho Thiên Diệu, hắn nói: “Ta chép lại mộ bản là được, bản này nàng giữ lại tiếp tục uyện đi, đến tháng sau tuy rằng thời gian hơi cấp bách, song nếu nàng có thể luyện thêm được một tầng, sẽ tốt hơn cho việc tự bào vệ bản thân mình.”

Nhạn Hồi cũng nghĩ vậy.

Buổi chiều Thiên Diệu chép Yêu phú xong mang đi. Buổi tối, hắn nói phải đi dung hợp nội đan, không ăn cơm cùng nàng, vậy là Nhạn Hồi liền gọi Tử Nguyệt, vốn định trò chuyện với nàng ta tử tế về những chuyện xảy ra ở núi Thần Tinh gần đây.

Chỉ là, hai sư tỷ muội nàng bao năm nay luôn oán hận nhau, vừa nói được mấy câu còn đang điều tiết không khí, thì Huyễn Tiểu Yên hí hửng từ bên ngoài chạy vào, nhìn thấy Tử Nguyệt có mặt, cảm nhận được Tiên khí trên người nàng ta, Huyễn Tiểu Yên thu lại nụ cười trên mặt, hơi hoảng sợ trốn sang bên cạnh Nhạn Hồi.

“Đây là sư tỷ của ta.” Nhạn Hồi vô thức nói, “Không cần sợ.”

Tử Nguyệt đối diện nghe vậy chỉ mím môi không nói, cúi đầu ăn cơm.


Huyễn Tiểu Yên “Ồ” một tiếng, rồi nhỏ giọng nói với Nhạn Hồi: “Chủ nhân, em vừa giác ngộ ra được dạo lý của trận pháp ảo giác lần trước Tố Ảnh nhốt các người.”

Nghe thấy hai chữ Tố Ảnh, Nhạn Hồi ngây người, “Thế nào?”

“Trận pháp lần trước Tố Ảnh chân nhân nhốt các người đó, em đã giác ngộ được rồi! Công pháp của em tăng tiến vượt bậc rồi! Cô có muốn thử xem không?”

Nó vừa dứt câu, Chúc Ly bên ngoài vội vã chạy vào, “Nhạn Hồi, ở suối băng đột nhiên truyền tới tiếng động rất lớn, hình như Thiên Diệu đang ở đó, người ngoài hiện giờ không dám lại gần, cô…”

Nghe đến Thiên Diệu, Nhạn Hồi liền buông đũa, không kịp chào hỏi đã chạy đi.

Còn Huyễn Tiểu Yên vừa thắp sáng pháp thuật trên đầu ngón tay đã thấy Nhạn Hồi chạy mất, nó lập tức nổi giận, hét với Chúc Ly: “Ngài làm gì vậy! Tôi vừa muốn biểu diễn gài đã xông vào làm hỏng chuyện rồi!”

Chúc Ly cũng cáu, nó quay đầu hét lại, “Huyễn thuật vớ vẩn của ngươi thì biểu diễn được gì chứ!” Ý khinh miệt trong lời nó khiến Huyễn Tiểu Yên tức tối phồng má, lúc nó quay đầu muốn đi, Huyễn Tiểu Yên vỗ lên gáy nó: “Từ nay về sau ngươi chính là người hầu của ta! Phải ngoan ngoãn nghe lời ta!”

Hai mắt Chúc Ly trợn to, đứng yên tại chỗ, sau đó ánh sáng trong mắt dần mất đi, nó quay đầu lại nói với Huyễn Tiểu Yên: “Được, thưa chủ nhân.”

Tử Nguyệt đang ăn cơm bên cạnh thấy vậy thì khôn cầm nổi đũa nữa, sửng sốt nhìn hai người.

Huyễn Tiểu Yên nhìn dáng vẻ Chúc Ly, bật cười đắc ý, sau đó xoa đầu Chúc Ly, “Ngoan, tới đây, ta không muốn đi nữa, ngươi cõng ta.”

“Được, thưa chủ nhân.”

Trèo lên lưng Chúc Ly, lúc này Huyễn Tiểu Yên mới quay đầu nói với Tử Nguyệt đang trợn mắt há miệng nhìn, “Ngày mai ta sẽ cho tiểu tử ngốc này tỉnh lại, cô nhớ giúp ta giữ bí mật nhé.”

Tử Nguyệt đành gật đầu, Huyễn Tiểu Yên hét lên một tiếng “Đi”, sau đó “cưỡi” Chúc Ly ra ngoài.

Mãi đến khi hai người đi xa, Tử Nguyệt mới thôi nhìn nữa, càng ở đây lâu, nàng ta càng cảm thấy đạo lý “Yêu quais yêu vật đều ác” mà các sư phụ núi Thần Tinh nhắc đi nhắc lại bên tai quanh năm, thật sự quá đỗi sai lầm.

Trên đời sao có thể chỉ đơn giản dùng hai chữ thiện ác để phân loại tộc người. Chính nghĩa hay gian tà, thiện và ác đều xuất phát tại tâm.

Đại đạo Tiên môn gì đó, quay đầu nhìn lại, họ mới thật sự là những kẻ vô tri.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận