Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

“Như thế nào? Mùi vị
không tệ chứ?” Hai tay nâng cằm lên, Ly Ương nháy mắt, vừa mong đợi vừa thấp
thỏm nhìn Phượng Hề. Mặc dù vò rượu Vân Tung này đã là trung thượng phẩm, Ly
Ương vẫn cảm thấy chưa đủ tốt. Nàng vốn định tặng Phượng Hề thứ tốt nhất, đáng
tiếc muốn ủ ra rượu Vân Tung thượng phẩm cần tích luỹ kinh nghiệm mấy trăm năm.

Để ly rượu trong tay xuống, Phượng Hề khẽ mỉm cười, tán dương: “Ừ, vị còn tốt
hơn so với lúc trước ta uống rất nhiều. Một vò rượu Vân Tung lớn như vậy ngươi
làm sao có được?”

Theo hắn biết, bởi vì Huyền Thiên Vân Mẫu kia cực kỳ hiếm thấy, nên số lượng
rượu Vân Tung vẫn luôn không nhiều lắm. Hôm nay Ly Ương mang đến thậm chí có
một hũ lớn đầy, hắn cũng không nhớ Tiên giới có người nào hào phóng như vậy.

Rượu Vân Tung mình ủ được Phượng Hề khen ngợi, Ly Ương cảm thấy so với mình
được khen thưởng còn vui vẻ hơn. Đưa tay chỉ mình, Ly Ương hất cằm lên cực kỳ
đắc ý nói: “Rượu này là ta ủ.”

Phượng Hề có chút kinh ngạc, “Ly Ương học ủ rượu lúc nào?”

“Mới vừa học, bất quá ta cũng chỉ ủ rượu Vân Tung, thứ khác vẫn còn chưa thử
qua.” Ly Ương cũng rót cho mình một ly, nếm mùi vị. Nói thật ra, chỉ cần nghĩ
tới đây là rượu mình tự ủ, uống đã cảm thấy khác với người khác.

“Ta nhớ phương pháp chế tạo rượu Vân Tung cực kỳ phức tạp, sao mới vừa học liền
chọn khó như vậy?”

Rũ mắt xuống nhìn rượu Vân Tung trong suốt trong ly, Ly Ương cong môi, cố lấy
làm nhẹ nhõm nói: “Ngày đó thấy bộ dạng ngươi cầm một lọ rượu Vân Tung ngửa đáy
lên trời mong chờ có thể rơi ra một giọt nửa giọt nữa, liền nghĩ dù sao trong
lúc rãnh rỗi dứt khoát ủ chút cho ngươi đỡ thèm. Xem như là ta đáp tạ việc ta
đến chỗ ngươi ăn không uống không lâu như vậy.”

Phượng Hề ngẩn ra, tựa hồ có chút ngoài ý muốn, “Vậy thì đa tạ.”

“Ngươi thích là tốt rồi.” Ly Ương cười cười, không nói gì thêm, quay đầu nhìn
ao sen sau lưng. Nếu ngươi thích, đó chính là tốt. Nửa che con ngươi, khóe
miệng Ly Ương hơi giơ lên, tựa hồ đang cười, ánh mắt nhìn về ao sen mang theo
chút ý vị không rõ cảm xúc, không nhìn ra đến tột cùng đang suy nghĩ gì.

Nhận thấy được Ly Ương tựa hồ có tâm sự, Phượng Hề cũng không có hỏi, chẳng qua
là cùng nàng an tĩnh uống rượu. Mắt thấy một hũ rượu Vân Tung lớn ít đi nửa vò,
Ly Ương vẫn không có chút ý tứ dừng lại. Phượng Hề lắc đầu một cái, đưa tay
ngăn lại tay Ly Ương tiếp tục rót rượu, bất đắc dĩ nói: “Ly Ương, ngươi tính

uống hết vò rượu Vân Tung này chỉ trong hôm nay sao?”

Lúc này Ly Ương mới giật mình rượu Vân Tung đã ít đi nửa vò, ngượng ngùng cười
một tiếng, “Cái này, ta không có chú ý.”

“Tác dụng của rượu Vân Tung chậm mười phần, ngươi uống tiếp như vậy sợ là sẽ
say.” Phượng Hề cười khẽ, phát hiện mình nói đã quá muộn. Uống nhiều như vậy,
Ly Ương đã có một chút say, hai gò má dính vào nhàn nhạt đỏ ửng, nằm dựa trên
lan can trong đình ngơ ngác nhìn ao sen. Phượng Hề bất đắc dĩ, dứt khoát lấy cổ
cầm ra ngoài khảy đàn.

Tiếng đàn trùng điệp thản nhiên nhẹ nhàng chậm chạp như suối, chát chúa linh
động, tràn ngập bốn phía núi Phượng Kỳ, dụ cả chim trong núi cũng nghe tiếng mà
đến, tùy theo bay múa. Nhìn chim vòng quanh đình không ngừng kêu to bay múa, Ly
Ương vốn cảm thấy có chút không tỉnh táo không khỏi hăng hái lên, phi thân lên,
rơi vào trên ao sen, theo khúc đàn đạp nước mà múa.

Trên sóng biếc, giữa sen trắng, váy trắng của cô gái thắng tuyết, dáng người
nhẹ nhàng bồng bềnh bay liệng, mềm mại thon thả múa theo gió, vung tay áo bay
bay giống như tinh hoa của sen biến thành. Không cần Ly Ương suy nghĩ, thân thể
liền tự nhiên mà múa theo khúc đàn, dường như bầu trời mang đến. Hai mắt nhắm
lại, Ly Ương đắm chìm ở trong cảm giác kỳ diệu này, tựa hồ có đồ vật gì đó giấu
ở sâu trong thân thể, rục rịch chộn rộn muốn bắt đầu khởi động ra.

Tiếng đàn đột nhiên dừng, Ly Ương vốn mong muốn thân thể tưng bừng lên một bữa,
cặp mắt mở ra, dừng ở trên một mảnh lá sen. Đưa tay đè lại lồng ngực của mình,
Ly Ương cúi đầu, hai hàng lông mày nhíu chặt. Nàng giống như bỏ lỡ vật rất quan
trọng, thoáng một cái đã qua, trong lòng trở nên trống rỗng. Nếu tiếng đàn
không đột nhiên dừng lại, nói không chừng có lẽ nàng cũng có thể bước được.

Phượng Hề nhìn Ly Ương bộ dạng phục tùng trầm tư trong ao, cau mày, ánh mắt dò
xét có chút không xác định, rồi lại mơ hồ kỳ vọng cái gì. Sớm không biết thiếu
nữ từ khi nào đã cởi ra bộ dáng trẻ trung ban đầu, Ly Ương mới vừa nhắm đôi mắt
nhanh nhẹn nhảy múa trên ao sen, lúc giở tay nhấc chân giống Nhân Phi năm đó như
đúc. Mang theo khí lạnh đặc biệt, di đời mà độc lập, tốt đẹp giống như không
nên tồn tại ở thế gi­an này. Kỹ thuật nhảy như vậy, khí chất như vậy, trừ Nhân
Phi ra thế gi­an này không thể có người thứ hai.

“Nếu ngươi nguyện ý chờ nàng, luân hồi rồi, nàng tổng hội trở lại bên cạnh
ngươi.”

Lời của Trọng Túc năm đó vang vọng ở bên tai, Phượng Hề nắm chặt hai tay, đáy
lòng lần đầu tiên dâng lên vẻ chờ mong.


Nhân Phi, là ngươi trở về sao?

Ly Ương ngẩng đầu lên, phát hiện Phượng Hề kinh ngạc nhìn nàng, giống như lần
trước, tựa hồ đang xuyên thấu qua nàng nhìn người khác. Không cách nào coi
thường chờ đợi và khát vọng mơ hồ lưu động trong cặp mắt phượng kia, ánh mắt
như vậy khiến cho trong lòng Ly Ương đau xót. Đó là tơ vương hắn đối với Nhân
Phi, triển lộ quá mức rõ ràng ở trước mặt nàng, không cách nào làm như không
thấy.

Mủi chân nhẹ điểm mặt nước một cái, Ly Ương nhảy về trong đình. Thấy Phượng Hề
tựa lưng vào ghế ngồi rũ mắt xuất thần suy tư điều gì, vẻ mặt chuyên chú mà dịu
dàng, Ly Ương khẽ cắn môi, cố gắng làm bộ như không có gì hỏi: “Thế nào?”

Phượng Hề lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng lắc đầu một cái, hé miệng cười một
tiếng, “Không có sao.”

“Ồ.” Ly Ương thuận miệng đáp một tiếng, nhìn Phượng Hề không có gì xảy ra, đột
nhiên cảm giác được không khí nơi này khiến cho nàng khó có thể hô hấp, tò mò
và nghi vấn trong lòng tựa hồ tùy thời cũng sẽ nhảy ra.

“Ly Ương là theo Mộ Nghi học múa?” Thấy Ly Ương cúi đầu không nói, Phượng Hề
hỏi.

Ly Ương lắc đầu, “Ta chỉ là ưa thích nhìn Mộ Nghi múa, cũng không chịu khó theo
học như vậy.”

“Vậy mới vừa rồi...” Phượng Hề nắm ngón tay thật chặt, trong lòng lại có chút
không dám tiếp tục suy nghĩ nữa. Hơn bốn nghìn năm chờ đợi, hôm nay có một chút
xíu có thể như vậy, muốn sớm ngày chứng thực, lại càng sợ công dã tràng...

“Có thể hôm nay uống nhiều quá, tiếng đàn của Phượng Hề thật hay, nghe nghe
liền không nhịn được nhảy theo tiếng đàn. Khó coi sao?” Ly Ương nhìn Phượng Hề,
có chút thấp thỏm. Đây là lần đầu tiên nàng múa, hơn nữa nàng căn bản cũng
không biết mình đang nhảy cái gì.

“Không, rất đẹp.” Phượng Hề mím môi cười một cái, thật lòng tán dương, trong
mắt mang theo tâm tình phức tạp Ly Ương nhìn không hiểu.

“Phượng Hề...” Đáy mắt Ly Ương xẹt qua một nụ cười khổ, người hắn khen ngợi
chính là nàng sao?


Nghe được Ly Ương gọi hắn, Phượng Hề ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ra hiệu nàng
nói tiếp.

Rũ mắt tránh qua ánh mắt Phượng Hề, Ly Ương chần chờ một chút, nhẹ nói: “Ta và
nàng rất giống sao?”

Nụ cười trên mặt Phượng Hề cứng đờ, con ngươi chợt phóng đại, kinh ngạc nhìn Ly
Ương.

Ly Ương cúi đầu, Phượng Hề không nhìn thấy nét mặt của nàng, chỉ có thể nghe
được thanh âm đè thấp của nàng, có chút chần chờ, “Đây là lần thứ hai, đã hơn
một lần nghĩ ta và nàng rất giống sao?”

Phượng Hề ngẩn ra, nguyên lai là phản ứng của hắn quá mức rõ ràng. Thật ra thì
hai người bọn họ không hề giống, bất luận là tính tình hay là dáng ngoài cũng
chênh lệch khá xa. Trừ điệu múa hôm nay, cơ hồ không tìm được bất kỳ chỗ tương
tự. Phượng Hề cười khổ, đại khái là hắn quá nhớ Nhân Phi. Trước khi có chứng
thực, hắn vốn không nên mong đợi như thế.

“Ngươi không giống Nhân Phi, chỉ là ta quá nhớ nàng.” Phượng Hề mỉm cười lắc
đầu, các nàng vốn cũng không giống nhau. Trong trí nhớ Nhân Phi là cô gái an
tĩnh không màng danh lợi, nhu mỹ tĩnh đẹp đến mức khiến người hướng tới. Sau
khi chuyển thế dung mạo có lẽ sẽ thay đổi, nhưng tính tình sẽ không thay đổi
nhiều như vậy.

“Như vậy...” Hít một hơi thật sâu, Ly Ương không biết là may mắn nhiều hơn chút
còn là mất mát nhiều hơn chút.

Ai cũng không nói gì thêm, yên lặng lan tràn ra ở giữa hai người.

Qua hồi lâu, Phượng Hề mới nhàn nhạt nói: “Không còn sớm, ngươi cần phải trở
về.”

“Ừ.” Ly Ương đáp một tiếng, rồi mới miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, đứng dậy rời
đi.

Thấy Ly Ương rời đi, Phượng Hề hơi nhíu lông mày, trong mắt lóe lên ánh phức
tạp, nhẹ giọng kêu: “Ly Ương.”

Nghe được Phượng Hề gọi nàng, Ly Ương dừng bước lại, xoay người hỏi: “Chuyện
gì?”

“Ta muốn đi ra ngoài một hồi, đại khái đợi đến sau khi Tiểu Cửu xuất quan mới
có thể trở lại. Mấy ngày nay, ngươi chớ trở lại núi Phượng Kỳ.” Phượng Hề đứng
lên, bên mép mang theo một tia cười nhạt. Ý nghĩ của Ly Ương, hắn sớm nên nhận
thấy được, hôm nay đã là chậm.

Ly Ương sửng sốt, ngay sau đó hiểu Phượng Hề đã cảm giác được cái gì. Nàng
không nên hỏi, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi ra lời. Thật ra thì đã sớm nghĩ

đến sẽ là cái kết quả này, chỉ bất quá vẫn muốn thử một lần thôi.

“Được.” Nàng nghe được thanh âm bình tĩnh của mình, thậm chí mang theo nụ cười
thản nhiên. Ly Ương không biết mình đến tột cùng là tâm tình gì, không khó qua
cũng không đau lòng, giống như mình đã không đếm xỉa đến, ở một chỗ khác nhìn
mình và Phượng Hề.

Trở về núi Nguyên Hoa, Ly Ương trực tiếp đến trong sơn cốc ủ rượu của mình.
Thấy tài liệu ủ rượu chất đống đầy phòng, Ly Ương lấy sổ tay ra, tìm ra phương
pháp chế tạo “Xuất Vân” ngày thường mình thích uống nhất, bắt đầu tìm tài liệu
đầy phòng.

Cỏ Phương Phỉ, thuần tiên lộ, ngưng lộ quả, hoa Giải Ngữ... Sau khi xem hết tất
cả nguyên liệu một lần, Ly Ương phát hiện còn thiếu một nguyên liệu quan trọng
nhất, con mực Hương Sơn. Ly Ương kéo khóe miệng, lần lượt xếp đặt tốt nguyên
liệu tìm được rồi mới lên đường đi Hương Sơn.

Hương Sơn, ở ngoài mấy vạn dặm phía tây của núi Nguyên Hoa, trên núi quanh năm
nóng bỏng như lửa. Đỉnh núi Hương Sơn bảy hồ lớn liền nhau, hồ nước nóng bỏng
sôi trào, trừ mực Hương Sơn ra, trong hồ không còn sinh vật khác. Mực Hương Sơn
từ trong ra ngoài, không chỉ da thịt, ngay cả tạng phủ và gân cốt cũng đen
nhánh như mực. Vậy mà chất thịt của mực Hương Sơn lại dị thường ngon sảng khoái
trơn nhẵn, là một trong những cao lương mỹ vị nổi danh ở tiên giới.

Khi Ly Ương đến, phát hiện chung quanh bảy hồ lớn tụ hợp không ít tiên nhân tới
bắt mực. Đối chiếu phương pháp bắt mực của tất cả mọi người, Ly Ương cuối cùng
vẫn là xuống nước bắt cá. Đợi đến bắt đủ mực Hương Sơn rồi, Ly Ương thu hồi
bình ngọc, một khắc không ngừng chạy về núi Nguyên Hoa. Tập hợp đủ nguyên liệu,
khác liền dễ làm. So với rượu Vân Tung phương pháp chế tạo phức tạp mà nói,
phương pháp chế tạo Xuất Vân đơn giản tới cực điểm. Đem tất cả nguyên liệu nấu
chung rồi ngâm vào thuần tiên lộ rồi phong vò, chôn ở lòng đất bảy mươi bảy năm
là được.

Đem hai vò Xuất Vân vùi sâu vào dưới tàng cây hoè kim trước nhà, Ly Ương ngồi
liệt trên mặt đất, bỗng dưng mất hơi sức. Sau khi đi ra từ núi Phượng Kỳ, nàng
giống như nằm mộng rất dài, cho tới bây giờ mới phục hồi tinh thần lại.

“Ngươi không giống Nhân Phi, ta chỉ là quá nhớ nàng.”

“Mấy ngày nay, ngươi chớ trở lại núi Phượng Kỳ.”

Ngón tay không tự chủ cắm vào trong đất bùn, Ly Ương chỉ phát giác hình ảnh
trước mắt càng ngày càng trở nên mơ hồ, xem không rõ ràng. Trong thoáng chốc
giống như là có đồ vật gì đó nhỏ xuống mu tay, một giọt tiếp một giọt. Tâm tình
đè nén ở đáy lòng không thể nhận ra lúc trước lập tức bắt đầu khởi động lên,
mãnh liệt đến khiến người không thể tự kiềm chế. Khẽ run bả vai, Ly Ương dùng
sức che miệng lại, cố gắng không để cho mình khóc ra thành tiếng.

Trong mắt ngươi, hoặc giả ta ngay cả tư cách giống như nàng, cũng không có...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận