Hiệu Ứng Phanh Đĩa FULL


Lâm Dục Thư đương nhiên biết khoảng cách giữa Civic và GTR.
Mã lực lớn nhất của chiếc Civic này là 350, còn của chiếc GTR chưa độ cũng đã là 480, hơn nữa không gian cải tiến rất lớn, chỉ cần độ sơ qua là có thể dễ dàng vượt trên 600.
Nhưng nếu đã dám lên đường đua, tất nhiên Lâm Dục Thư có cách chơi của mình.
Đua xe không hoàn toàn phụ thuộc vào xe tốt hay dở, kỹ thuật lái xe cũng chiếm một phần lớn.
GTR của Tống Khải Minh có đầu xe rất nặng, mỗi lần qua khúc cua là một lần khảo nghiệm kỹ thuật lái.

Vừa rồi y đã nhìn Tống Khải Minh lái, dù sao cũng không phải là tay đua chuyên nghiệp nên chọn thời điểm phanh hay chọn đoạn bắt đầu cua đều không đủ sắc sảo.

Mỗi lần qua khúc cua, tốc độ xe của hắn đều giảm khá nhiều.
Mà Lâm Dục Thư đã chạy vô số lần trên đường đua Long Mã, đã sớm quen thuộc đường đua này.

Thoạt nhìn hắn cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội thắng Tống Khải Minh.
Theo phía sau Tống Khải Minh, Lâm Dục Thư chạy vài vòng trên đường đua để làm nóng động cơ.

Dường như ý thức được chiếc Civic màu đỏ phía sau đang muốn đọ sức, khi qua khúc cua Tống Khải Minh cố ý chắn đường không cho vượt.
Nhưng trận đấu giờ mới bắt đầu.
Qua khúc cua cuối cùng của đường đua, một con đường thẳng lớn xuất hiện trước mắt.

Lâm Dục Thư đạp mạnh chân ga bắt đầu tăng tốc, đám người Lư Tử Bác bên đường đua cũng bắt đầu ồn ào hò hét.

Vì Lâm Dục Thư tăng tốc sớm, hai chiếc xe gần như đồng thời vượt qua vạch xuất phát.

GTR chỉ sau 100m đầu tiên đã dẫn trước Lâm Dục Thư chừng nửa thân xe.

Tiến vào khúc cua đầu tiên, Tống Khải Minh dẫn đầu, còn ép Lâm Dục Thư phanh sớm.

Ra khỏi khúc cua, hai chiếc xe đã gần như cách nhau cả một thân xe.

Nhưng Lâm Dục Thư không vội vã, chỉ đạp ga bám sát phía sau.

Tốc độ đã hiển thị 160km/h, nhưng GTR ở phía trước vẫn đang liên tục kéo dài khoảng cách.
Lâm Dục Thư thầm hỏi, gã này rốt cuộc đã độ đến mức nào vậy?
Những người độ xe để tăng hiệu suất có thể chia thành hai loại.
Một là giống như Lâm Dục Thư, mua phụ tùng ô tô để cải tiến, ví dụ như Civic typeR có nhà máy chuyên cải tiến bằng đồ chính hãng.
Loại còn lại là giống như Tống Khải Minh, thiết kế lại động cơ, điều chỉnh các thành phần khí động học của xe, tóm lại là chỉ dân chuyên mới chơi được kiểu này.
Hiển nhiên GTR này của Tống Khải Minh cũng không phải chỉ đơn giản tăng mã lực, nếu không cũng không đến mức khó đuổi theo như vậy.
Rất nhanh, phía trước xuất hiện khúc cua thứ hai, bởi vì khoảng cách giữa hai xe khá xa, lần này Tống Khải Minh không thể chèn ép y.
Phân tích góc cua tối ưu, y chờ tới thời điểm tốt nhất, thoăn thoắt gạt số, trơn tru phối hợp chân phanh với chân ga, tạo ra một “đỉnh cua sớm”.

Như vậy vừa duy trì tốc độ cao khi vào cua, vừa hạn chế mất gia tốc khi ra cua.

Cứ liên tục như thế qua mấy chỗ ngoặt, mỗi lần cua,Lâm Dục Thư đều rút ngắn khoảng cách một chút, cuối cùng chỉ còn cách nhau một cái đầu xe.
Tống Khải Minh chắc hẳn cũng là người thường xuyên chạy đường đua, tuy không có kinh nghiệm phong phú như tay đua chuyên nghiệp, nhưng cũng khôn khéo chắn những sơ hở để Lâm Dục Thư không thể vượt lên ở những góc cua đó.

Mà trở lại trên đường thẳng, xe của y lại không thể bì kịp, chỉ đành uất ức theo sau Tống Khải Minh.
Hai chiếc xe nhanh chóng đi đến nửa sau của đường đua.

Phía trước sắp xuất hiện ba khúc cua liên tiếp.

Nếu đi theo lộ trình của đường đua, tốc độ xe phải giảm xuống dưới 50km/h mới có thể ra khỏi khúc cua an toàn, nhưng Lâm Dục Thư đã đi vô số lần, y không giảm tốc mạnh để đi sát vào mé trong như Tống Khải Minh, mà chỉ giảm tốc vừa phải để tiến từ mé ngoài vào khúc cua đầu tiên, đuổi kịp Tống Khải Minh.

Nhờ đó y lấy đà biến 3 khúc cua 180 độ thành 2 góc thẳng gần 90 độ.

Ra khỏi khúc cua thứ ba, y đã xảo quyệt vượt qua toàn bộ thân xe của Tống Khải Minh.
Chỉ còn 200m nữa là đến đích, Tống Khải Minh hoàn toàn có cơ hội đuổi theo nhưng sau khi ra khỏi 3 khúc cua kia, hắn thả lỏng chân ga, coi như phát ra tín hiệu “nhận thua”.
Đua xe ăn nhau ở bản thân chiếc xe và kỹ thuật của tay đua.

Lâm Dục Thư ở khúc cua cuối cùng vượt qua Tống Khải Minh đã đủ chứng tỏ kỹ thuật lái xe của y tốt hơn.

Nếu Tống Khải Minh còn ỷ vào tính năng xe vượt trội để cố chấp vượt y trên con đường thẳng cuối cùng thì thắng không đẹp mặt, mà còn có vẻ không hiểu quy củ.
Civic ra khỏi đường đua, đám người Lư Tử Bác lập tức vây quanh, hưng phấn la hét “Tiểu Lâm thật trâu bò”.
Bản thân y khá bình tĩnh, xuống xe tháo mũ, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, y hỏi: “Mấy người không đi chơi sao?” ”
Các “công tử’ vây xem nửa ngày rốt cục có cơ hội, nhao nhao trở lại xe, lái xế cưng vào đường đua.
Xung quanh đang ồn ào bỗng chốc yên tĩnh hẳn.

Lâm Dục Thư đặt mũ bảo hiểm xuống ghế sau, lấy ra một chai nước.

Ngửa cổ uống nước, y thờ ơ liếc về phía sau, thấy Tống Khải Minh đang đỗ xe lại.
Không thể không nói, đua xe thực sự xả hận.

Tất cả phiền não công việc đều bay sạch sau khi thắng Tống Khải Minh.

Tống Khải Minh bước xuống, ánh mắt tìm tòi người đã chiến thắng mình.

Lúc này Lâm Dục Thư còn đang mặc áo sơ mi đi làm, ống tay hai bên tùy ý xắn lên khuỷu tay, cà vạt đã nới lỏng hẳn.

Ngày thường thì hắn chắc chắn không đời nào được thấy bộ dáng này của Lâm Dục Thư.
“Là cậu.” Tống Khải Minh nhanh chóng nhận ra y, trong ánh mắt ngoài kinh ngạc, tò mò, còn có thêm vài phần hứng thú.
“Là tôi.” Lâm Dục Thư vặn nắp chai, “Rất bất ngờ sao? ”
“Có chút.” Tống Khải Minh nói, “Cậu qua khúc cua rất đẹp.


Người này khi đá đểu rất thẳng thắn, khi khen ngợi cũng rất thẳng thắn.
Nói cảm ơn dường như có chút không cần thiết, Lâm Dục Thư dứt khoát im lặng, quay đầu nhìn đường đua.

Không lâu sau, y nói: “Tống Khải Minh.


Hai người tiếp xúc nhiều lần, đây là lần đầu tiên Lâm Dục Thư gọi thẳng tên Tống Khải Minh.
“Ừ?” Tống Khải Minh chỉ đáp một tiếng, giọng nói trầm thấp theo gió đêm thổi tới, thổi đến mức tai y ngứa ngáy.
“Anh lại đây.” Lâm Dục Thư nói, “Tôi có chuyện muốn nói với anh.


Ít nhất trước khi đến đường đua, Lâm Dục Thư vẫn chưa quyết định có nhắc nhở hắn hay không.

Nhưng từ khi phát hiện Tống Khải Minh và mình cùng một giới, đáp án trong lòng y dần rõ ràng.
Giới đua xe cũng chia ra rất nhiều loại, Lâm Dục Thư luôn trung thành chơi JDM (Japanese Domestic Market), chuyên chơi xe cải tiến hệ Nhật.

Nhưng khi xe Nhật mất dần thị trường, giới này ngày càng vắng người, rất nhiều bạn của Lâm Dục Thư cũng chuyển sang chơi xe Đức.
Nhưng Tống Khải Minh vậy mà cũng chơi JDM.


Y vô cùng bất ngờ.

Hôm nay tất cả xe độ ở đây, ngoại trừ chiếc GTR của Tống Khải Minh ra, thì chỉ còn xe của Lâm Dục Thư là hệ JDM.

Y rất khó không sinh ra cảm giác cùng xuồng với Tống Khải Minh.
Y thừa nhận mình có một chút thiên vị trong chuyện thu mua này.
“Cái gì vậy?” Tống Khải Minh đóng cửa xe lại, đi tới cách Lâm Dục Thư 1 mét.

Với hai người không quen thuộc mà nói, 1 mét là khoảng cách lịch sự trong xã giao.

Nếu cố tình lại gần hơn thì sẽ khiến đối phương có chút khó chịu.
Nhưng Lâm Dục Thư vẫn cảm thấy không đủ, lại nói: “Anh tới gần thêm một chút đi.”
Lúc nói lời này, Lâm Dục Thư chú ý bốn phía, tuy rằng bên đường đua có vài người lẻ tẻ nhưng họ đều tập trung nhìn đường đua, không chú ý đến bên này.
“Gần nữa sao?” Tống Khải Minh nghi ngờ tiến một bước.
Càng nghĩ y càng thêm hối hận.
Dù sao nói cũng nói rồi, không cần nán lại thêm.

Lâm Dục Thư mở cửa định lên xe, nhưng Tống Khải Minh đột nhiên kéo cánh tay y lại.
“Lâm Dục Thư.” Tống Khải Minh đóng sầm cửa xe Civic lại, xoay Lâm Dục Thư qua, đè y lên kính cửa sổ xe, “Cậu chạy cái gì? ”
Lâm Dục Thư nhìn gương mặt kề sát trong gang tấc, hơi giật mình, Tống Khải Minh làm sao biết tên y?
Ngẫm lại thì ngày đó khi rời khỏi phòng họp, trên mặt bàn đối diện không có vật gì.

Nói cách khác, Tống Khải Minh đã cầm về danh thiếp của y.
“Tôi không chạy.” Lâm Dục Thư nhíu mày, đẩy ng.ực Tống Khải Minh ra, “Tôi nói xong rồi.”
“Cậu chắc chưa? Tống Khải Minh tiếp tục áp sát, còn bắt chước bộ dáng vừa rồi của Lâm Dục Thư, ghé sát vào tai y mà nói, “Sao cậu không giới thiệu một luật sư mới cho tôi luôn đi? ”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận