Hệ Thống Trùng Sinh Của Nam Phụ Phản Diện


【 Tổng giám đốc mới của tập đoàn Thẩm thị lên nhậm chức, một thế hệ thiên tài kinh doanh lại xuất hiện! 】
Thẩm Nam nhìn tiêu đề sốt dẻo này, trầm mặc một hồi lâu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cậu ta bắt máy.

“Tiểu Nam! Anh đoạt giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất rồi!!”
Giọng nói kìm nén phấn khích của Cố Thành vang lên, Thẩm Nam cũng vui mừng khôn xiết: “Chúc mừng A Thành! Em biết là anh có thể làm được mà!”
Sau hưng phấn, Thẩm Nam nhớ lại chuyện vừa rồi, cuối cùng hạ quyết tâm: “A Thành, em quyết định sẽ tiếp quản việc kinh doanh của gia đình.”
Cậu ta muốn có được tự tin để đứng bên cạnh Cố Thành, hơn nữa cũng không muốn phụ lòng sự cố gắng vất vả của anh trai mình.

_____
Thu sang.
Thẩm Thần Uyên nhìn Kiều An càng ngày càng tròn trịa, lại suốt ngày ru rú trong nhà, hắn chợt lâm vào trầm tư.

Thậm chí giờ đây nhóc đối tượng còn không hứng thú với việc làm nông nữa, trong vòng một tháng này, ngoại trừ buổi trưa đi đến công ty để đưa cơm cho hắn, thì cậu cũng không hề ra khỏi cửa.

Thẩm Thần Uyên chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày mình lại muốn Kiều An rời khỏi nhà để đi ra ngoài chơi.
Không còn cách nào khác, Thẩm Thần Uyên buộc phải trở nên tàn nhẫn, mỗi ngày khi thức dậy, hắn đều sẽ ôm “Gà con vàng” trong lồng ngực mình ra khỏi ổ chăn, sau khi rửa mặt xong thì dẫn đối phương đi chạy bộ buổi sáng.
May mắn thay, Kiều An không hề bày xích gì với việc chạy bộ buổi sáng này, khi chạy mệt còn có thể được Thẩm Thần Uyên cõng về, cậu rất vui ~
Nhưng có một chuyện Kiều An không thể nào chấp nhận được, thấy tủ đồ ăn vặt trống trơn của mình, cậu quay đầu sang, nhìn chằm chằm Thẩm Thần Uyên với đôi mắt tròn xoe trông mong.
“An An, ăn vặt nhiều sẽ không tốt đâu.” Bị đối phương nhìn chằm chằm với ánh mắt lên án như vậy, hiếm khi Thẩm Thần Uyên có thể kiên trì được một lúc, từ chối lời cầu xin của Kiều An.
Trước kia chỉ có một trăm ngày thôi, nên hắn có thể cho Kiều An ăn thỏa thích, nhưng vì một cơ thể khỏe mạnh kể từ bây giờ, hắn phải kiểm soát chế độ ăn uống của cậu.

Kiều An cũng hiểu điều này, nhưng khi nghĩ đến việc mình không thể được ăn khoai tây lát, mì gói, que cay nữa, lòng cậu lại đau nhói!
Kiều An ỉu xìu nhào vào trong lòng Thẩm Thần Uyên, ngửi được mùi hương trên người của đối phương mới cảm thấy đỡ hơn một chút.

Dù thế nào đi chăng nữa, Thẩm Thần Uyên mới là quan trọng nhất, cậu phải thật khỏe mạnh để ở bên ngài Thẩm cả đời.
“Ngoan nào,” Thẩm Thần Uyên ôm Kiều An, nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại của nhóc đối tượng: “Sau này mỗi ngày chỉ có thể ăn một bịch đồ ăn vặt thôi, được chứ?”
Kiều An vốn tưởng rằng ngay cả một bịch cũng không được ăn, thế nên lập tức vui vẻ: “Vâng ~”
_____
Vài năm sau, lấy cảm hứng từ 11.11*, cuối cùng Thẩm Thần Uyên cũng đã tìm được một công việc phù hợp với Kiều An.
(*) 11.11 双十一: Ngày 11 tháng 11 là lễ độc thân, cũng là ngày hội mua sắm ở Trung Quốc.
Ở trước máy quay phim, Kiều An hồi hộp cầm bản thảo mà Thẩm Thần Uyên đã viết cho mình, lắp bắp đọc theo: “Chào, chào mọi người, đây là phòng livestream của Kiều An.”
“Tất cả những thứ mà tôi sắp giới thiệu tiếp theo đều là sản phẩm của Ẩm thực Thần An, ừm…… Chắc chắn có giá cả thấp nhất trên internet.


Bởi vì được đăng trực tiếp trên trang đầu tiên của Ẩm thực Thần An, thế nên có rất nhiều người truy cập vào phòng livestream này.
【 Tôi bấm vào rồi lại bấm ra, đọc tên của thương hiệu mấy lần, không sai, đúng thật là Thần An.

(khiếp sợ.jpg) 】
【 Sao tôi cảm thấy streamer giống như là người mới thế 】
【+1, mặt lạ hoắc, chưa từng gặp qua bao giờ 】
“Là hàng chính hãng, được bán trực tiếp từ nhà máy.”
“Đây là lần đầu tiên tôi làm streamer…… Tôi thành niên rồi, 22 tuổi đó!”
“Tặng một bông hoa nhỏ là cái gì vậy…… À, cảm ơn ‘tôi là một cư dân mạng’ đã tặng hoa.”
Sau nhiều năm được Thẩm Thần Uyên chăm nom, giờ đây cả người Kiều An đều trông đẹp hơn rất nhiều, vừa nhìn đã thấy lòng mình vui sướng.

Hơn nữa tuy rằng rất hồi hộp, nhưng dáng vẻ ngoan ngoãn lại lễ phép ấy của cậu đã lập tức thu hút một đám fan phụ huynh.
Sau khi trả lời một số câu hỏi của cư dân mạng, Kiều An cũng không còn hồi hộp như lúc đầu nữa.

Và tiếp theo chính là phần mà cậu mong đợi nhất — Giới thiệu sản phẩm!
“Đây là vị mới nhất của chúng tôi, ăn siêu ngon.”
“Còn có cái này nữa! Đây là đùi gà mà tôi thích nhất, thịt rất tươi, ngon cực kì!”
Kiều An vừa giới thiệu vừa xé mấy bịch ra ăn.

Cậu không biết dùng từ gì để hình dung, nhưng cách cậu ăn lại trông rất ngon miệng, chỉ nhìn thấy bộ dạng hưởng thụ này của cậu cũng khiến cho người ta vô cùng thỏa mãn.

Bởi vì đây là lần đầu tiên Kiều An livestream, thế nên Thẩm Thần Uyên vẫn luôn ở cạnh cậu trong suốt quá trình.

Thấy Kiều An ăn ngon lành, lại còn không quên ôm chặt những bịch đồ ăn vặt khác trong lòng, hắn mỉm cười bất lực, nhóc mèo háu ăn này.
Thôi không sao, lần này chiều em ấy một lần vậy.
Đây là đồ ăn vặt do nhà máy của mình nghiên cứu ra, nên Thẩm Thần Uyên cũng không cần lo ngại đến vấn đề sức khỏe, nhưng hắn vẫn sợ Kiều An ăn vặt nhiều quá thì sẽ không ăn cơm nổi, vì vậy hắn vẫn hạn chế khẩu phần của đối phương.
Bây giờ nghĩ lại, e là do Kiều An thấy có thể được ăn vặt nên cậu mới đồng ý làm công việc này……
“Giá cả……” Nhìn thấy câu hỏi trên sóng comment, Kiều An tìm tờ giấy mà Thẩm Thần Uyên đưa cho, trả lời: “Đùi gà này giảm giá 20%, giá gốc là 20 bây giờ chỉ còn 16 thôi!”
【 Không thể giảm thêm một chút ư 】
【 Lần đầu tiên livestream mà, giảm thêm một ít nữa đi ~】
“Chuyện này……” Kiều An không dám tự quyết định, cậu quay đầu sang nhìn Thẩm Thần Uyên.
Thẩm Thần Uyên thấy Kiều An thích nghi khá tốt, hắn cũng không ngại kiếm ít tiền lại, huống chi chỉ là một chút xíu này: “Ừm, vậy lấy giá nhập hàng đi.”

Cư dân mạng nghe thấy giọng nam trầm thấp vang lên từ bên ngoài màn hình thì có chút kích động, cũng có người âm thầm châm biếm rằng cái này chỉ là mấy chiêu trò cũ rích, nhưng ngay lập tức, bọn họ lại thấy Kiều An mở to hai mắt, nói năng rất có khí phách: “Không được! Nếu vậy thì Thần Uyên không thể kiếm tiền!”
“Chỉ giảm 20% thôi!”
Cậu đã biết giá cả ở bên này rồi! Cho dù một tệ thì cũng là tiền!!
Cư dân mạng:…… Huhuhu streamer này, không phải cậu nên đứng về phía của chúng tôi ư?
Cứ như vậy mà Kiều An đã có công việc đầu tiên của mình.

Thật ra ngay từ lúc đầu, Kiều An là vì Thẩm Thần Uyên nên mới ở trong nhà.

Nhưng qua một khoảng thời gian, cậu lại phát hiện ra ở trong nhà rất là vui, vậy nên cũng đã quên mất ý định ban đầu của mình.
Hiện giờ Thẩm Thần Uyên nhìn thấy cậu làm việc thì rất vui, thế nên cậu nhất định phải làm công việc này cho thật tốt, kiếm tiền về cho Thần Uyên!
Hết lần livestream này rồi tới lần livestream khác, sau đó Kiều An còn đăng ký Weibo, lại vô tình trở thành một blogger ẩm thực, chuyên chia sẻ những món ăn yêu thích của mình.

Tất nhiên, phòng livestream của cậu vĩnh viễn chỉ bán sản phẩm của Thần An.
【 Hôm nay Thần Uyên dẫn mình đi ăn yến tiệc kiểu Pháp! [hình ảnh] [hình ảnh] Món ở hình đầu tiên siêu ngon, đề cử cho mọi người! 】
【 Oa huhu qwq, đợi chừng nào tôi có tiền thì sẽ đến nhà hàng này để check-in! 】
【…… Phóng độc đêm khuya.


【 Trông ngon quá đi ~ quay đầu lại lặng lẽ lấy gói mì tôm của mình ra.


【 Ôi, lúc ban đầu tôi vốn tưởng An An chỉ là một streamer mới, còn sợ sau này cậu ấy sẽ bị người khác ức hiếp…… Huhuhu, không ngờ rằng cậu ấy lại là vị nhà của Thẩm tổng, thật khiến người khác hâm mộ 】
【 Sự ghen tị đã khiến tôi hoàn toàn thay đổi (nước miếng.jpg) 】
Khi một cư dân mạng vô danh tiết lộ "Thân phận" của Kiều An, tin tức này đã hùng hổ xông lên vị trí thứ hai trong bảng hot search, đồng thời, lượng fans của siêu thoại Thần An đã tăng vọt chỉ trong một đêm.
【 Mất trí nhớ, người phục vụ, tổng tài, anh hùng cứu “Mỹ nhân”…… Hóa ra cốt truyện trong tiểu thuyết thật sự tồn tại!!! 】
_____
Mùa đông, “Bé gà vàng” mềm mại và “Lão sói xám” làm tổ trên ghế sô pha, trước TV là kênh nông nghiệp quen thuộc.
Trên màn hình, một người chú trung niên đang xách trong tay một con gà mái với bộ lông gọn gàng và cái mào đỏ tươi.

Tiếng kêu của gà mái vừa dài vừa vang dội, nghe xong cũng tràn đầy sức sống.
Giọng nói của người chú to rõ, trong mắt mang theo khát khao sự sống, ông mỉm cười nói với camera: “Nhờ có sự tài trợ của Tài chính Thần An mà trang trại của chúng tôi mới có thể cải tử hoàn sinh, giờ đây nó đã phát triển thành xưởng gà đứng thứ nhất của thành phố A, thành công trong việc dẫn dắt các bà con cùng nhau làm giàu.”
“Cảm ơn ngài Thẩm đã ủng hộ! Chúng tôi sẽ luôn nuôi gà thật tốt, tạo ra công nghệ nuôi gà tiên tiến nhất, đồng thời cam kết sẽ mãi cung cấp cho Ẩm thực Thần An với giá thấp nhất!”

Màn hình chuyển về phòng phỏng vấn, người dẫn chương trình nhìn người ngồi ở bên kia, hỏi: “Ngài Thẩm, mọi người đều biết ngành mà Tài chính Thần An đầu tư sản xuất nhiều nhất chính là nông nghiệp và thực phẩm, hiện giờ Ẩm thực Thần An cũng rất nổi tiếng.

Vậy xin hỏi ngài Thẩm nhận định như thế nào về khía cạnh này? Mục đích ban đầu để ngài ra sức ủng hộ việc ăn uống lành mạnh là gì?”
Người đàn ông có dáng vẻ trưởng thành hơn trước nghe thấy thế thì dừng lại một chút, sau đó phân tích sơ lược quan điểm của mình từ dưới lên trên, từ thị trường cho đến tiêu thụ.
Còn về phần mục đích ban đầu của mình, Thẩm Thần Uyên không nhắc đến mà chỉ chuyển sang chủ đề khác.

Nhưng nếu nhìn kỹ, ta có thể phát hiện thấy đáy mắt của người đàn ông ẩn chứa một ý cười dịu dàng.
Trên sô pha, “Lão sói xám” ôm “Bé gà vàng” vào trong lòng, gác đầu lên trên vai của đối phương: “Mục đích ban đầu của tôi, đương nhiên là vì……” Thẩm Thần Uyên cong khóe miệng, nét mặt dịu dàng: “Trong nhà có nuôi một nhóc háu ăn.”
Nhóc háu ăn Kiều An đỏ mặt, nhe nanh múa vuốt xoay người sang chỗ khác, sau đó lại đột nhiên nhào vào trên người Thẩm Thần Uyên.

Thẩm Thần Uyên đỡ được cậu, nhéo đôi má mũm mĩm của đối phương vài cái, hắn mỉm cười hôn lên chóp mũi của Kiều An.
Hắn không phải là người vĩ đại, cũng không có kế hoạch đồ sộ hay mục đích lớn lao gì, xuất phát điểm của hắn chỉ là muốn khiến cho người bên cạnh cảm thấy hạnh phúc mà thôi.
_____
Xu thế phát triển của Tài chính Thần An vô cùng hùng mạnh, lại tích cực tham dự các hoạt động từ thiện, thế nên danh tiếng tăng vọt, chỉ trong vài năm mà tổng tài sản đã vượt xa Thẩm thị.
Ở một buổi sáng bình thường, Thẩm Thần Uyên đã hoàn thành xong hết thảy nhiệm vụ.
Hệ thống: “Leng keng leng keng! Chúc mừng ký chủ, toàn bộ nhiệm vụ đã hoàn thành tốt đẹp rồi!”
Trước khi rời đi, Thẩm Thần Uyên hỏi hệ thống có muốn món quà gì hay không.
Còn có quà nữa ư! Hệ thống nghiêm túc suy nghĩ: “Tôi có thể có được một cơ thể robot không?”
Như vậy thì khi bám vào, nó có thể cử động được!
“Được.”
Cuối cùng, hai người quyết định đi chọn một con robot thông minh.
Hệ thống vừa lướt qua đã nhìn trúng một con robot có tỉ lệ giống với con người, bề ngoài của nó có màu trắng bạc, trông cực kì cool ngầu.
Thẩm Thần Uyên há miệng, thấy có một người khác vây quanh con robot cũng nói “Ngầu quá ngầu quá”, đành phải nuốt câu “Có lẽ sẽ không hợp với ngươi” vào lại trong miệng.
Hệ thống dùng tích phân để đưa cơ thể robot vào trong không gian, sau đó nó vui vẻ chào tạm biệt với hai người.
Kiều An là người chơi thân với hệ thống nhất, nghe vậy thì có chút không nỡ: “Không thể ở lại một thời gian ư?”
“Không được, nếu bây giờ ở lại sẽ vi phạm quy định nghỉ phép.” Hệ thống nhìn hai người trước mặt, đột nhiên lại có một loại cảm giác kì lạ, giống như quả quýt vậy, vừa chua lại vừa ngọt.
“Vậy, ký chủ, An An, tôi phải đi rồi! Sau này hai người phải luôn thật vui vẻ và hạnh phúc nhé!”
“Tương lai có duyên sẽ gặp lại ~”
Chữ cuối cùng vừa dứt, trong đầu Thẩm Thần Uyên lập tức trống rỗng, hắn cảm giác được có thứ gì đó đã rời khỏi cơ thể của mình.
Ánh sáng trắng chợt lóe lên, sau đó biến mất nơi phía chân trời.
Thẩm Thần Uyên thu hồi ánh mắt, nắm lấy tay Kiều An.
“Chúng ta cũng về nhà thôi.”
Kiều An đáp lại, sau đó đột nhiên nhào vào lòng Thẩm Thần Uyên, giọng điệu buồn bã: “Em sẽ luôn ở bên Thần Uyên.”
Nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt của đối phương, Thẩm Thần Uyên ôm lấy cậu, dịu dàng trả lời: “Ừm, tôi cũng sẽ luôn ở bên An An.”
Bốn mùa cuộc đời, cùng người bước qua.
_____
【 Đang tính toán tích phân……】
【 Xem tiểu thuyết nguyên bản x2: -20

Sử dụng kỹ năng “Mộng”: -50
Mang theo đồ vật từ thế giới x1: -2】
【 Nhiệm vụ giải trừ chấp niệm hoàn thành, tích phân đạt được: 100x2=200
Nhiệm vụ chính thứ 1 hoàn thành, 2 hoàn thành, 3 hoàn thành, tích phân đạt được: 200
Làm thêm tại thế giới tinh tế 364, tích phân đạt được: 5
Làm thêm tại thế giới vô hạn lưu 41, tích phân đạt được: 5
Tổng tích phân còn thừa: 438】
【 Điểm kinh nghiệm: 410】
【 Thành công thăng cấp thành hệ thống cấp một.


Lần này có nên lừa ký chủ nữa không đây…… Hệ thống xoắn xuýt xoay vòng vòng trước bảng chọn nhiệm vụ.
Nhiệm vụ giải trừ chấp niệm làm vòng một trăm ngày, nhận được 200 tích phân, mà nhiệm vụ chính làm trong vòng năm năm, cũng được 200 tích phân……
Hệ thống tính toán rõ ràng xong, nó không còn do dự nữa, lập tức ấn chọn “Tham gia kế hoạch giải trừ chấp niệm”.
Tiền bối nói rằng, hệ thống biết lừa ký chủ mới là hệ thống thông minh!
Tích phân ơi tôi tới đây!
_____
Tác giả có lời muốn nói: Hula, thế giới thứ nhất đã kết thúc rồi, tự tung hoa cho bản thân ∠※
Tiếp theo chính là câu chuyện kể về hai đứa nhóc yêu nhau rất bình thường.

Lục Hi Thần: Anh trai trùm trường, người vợ thịnh thế mỹ nhan, vậy mà bình thường?
Tác giả: Vì tôi viết theo cảm xúc của mình, nên nó vô cùng bình thường……
Lục Hi Thần:…… Chậc, đúng thật là.
Tác giả: QAQ (cậu có tin tôi công khai nhũ danh của cậu không? [kề dao.jpg])
# Hoàn toàn không hề giống truyện abo vườn trường
# Là một câu chuyện truyền cảm hứng học tập chăm chỉ và phấn đấu vươn lên mỗi ngày (bushi)
# Trước khi gặp được em, anh chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương.

# Về việc có sinh con hay không, thì cứ để cho hai đứa nhóc tự thảo luận với nhau, chứ mama sẽ không viết đâu ~
_____
Editor: Thật sự rất cảm ơn từng lượt vote, cmt của mọi người trong thời gian qua, đó là nguồn động lực để mình ra chương mỗi ngày .
Nhưng mà mình đã đi học trở lại rồi, nên từ giờ không thể ra chương đều đặn được nữa, mong mọi người thông cảm nhé.

Mình cũng không có lịch ra chương cố định đâu, nhưng mình sẽ cố gắng 1 chương/tuần ạ, nếu thấy lâu quá mà mình không ngoi lên thì là do mình đang bị vùi dập trong đống deadline đó.

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ mình!!!
(ɔˆз(ˆ⌣ˆc).


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận