Hệ Thống Tiền Tỷ Không Đáng Một Xu FULL


Cẩm Lý nhìn mặt nước chấn động, toàn thân bất ổn. 
Tại sao lại phải gặp nhau bằng hình thức đặc biệt này...!anh đây không có muốn!
\[ Ký chủ đừng nghĩ nữa, mục tiêu nhiệm vụ sắp không xong rồi.\]
Vậy ngươi mau cho người xuống cứu hắn đi.
\[ Ký chủ cứu mới được nha!\]
Trẫm không được, trẫm tại sao phải cứu hắn chứ.
\[ Vậy thì đợi kéo ngược lại thôi.\]
...
Mọe.
Cẩm Lý trong lòng âm thầm soạn bản thảo 10000 chữ tế sống hệ thống, đấu tranh tư tưởng gắt gao, cuối cùng vẫn cực kì không tình nguyện nhảy xuống hồ, vớt người lên.
Quần áo đắt tiền dính đầy nước, Cẩm Lý ghét bỏ bê người lên khỏi hồ, đặt xuống nền đất.

Chủ nhân của tiếng nói vừa rồi, lại là tiểu cô nương Cẩm Lý vừa gặp trong phòng tiệc kia.

Cẩm Lý vốn đã ghét bỏ cục phiền phức Kinh Bắc nay lại còn thêm tiểu cô nương này.


Phiền phức nhân đôi.
Trong lòng âm thầm thở dài một hơi.
" Kinh ca ca, anh sao rồi? Mau...!mau đem anh ấy vào trong."
" Tránh ra." Cẩm Lý ghét bỏ đẩy tiểu cô nương kia ra xa, chính mình đặt Kinh Bắc xuống đắt, tiến hành sơ cứu.
" Ngươi...!ngươi làm cái gì thế." Tiểu cô nương run sợ đứng một bên cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của Cẩm Lý, thời điểm thấy Cẩm Lý cúi thấp người hôn lên môi Kinh Bắc, tiểu cô nương cực kì kinh ngạc chạy tới, muốn kéo Cẩm Lý ra.
Cẩm Lý đơn thuần chỉ là hô hấp nhân tạo cứu người:"..."
Con gái nhà ai bị thần kinh, chạy tới đây cản trở trẫm vậy?
" Bác sĩ." Cẩm Lý lấy từ túi áo ra thẻ ngành đưa cho tiểu cô nương:" Gọi người tới."
\[...\] Ký chủ đi dự tiệc cũng mang theo thẻ ngành?!!! Thiên a! Chủ nhân có chắc ký chủ người giao cho nó thần kinh ổn định không vậy?
" A..." Tiểu cô nương ngớ người...!cô vốn không muốn rời đi...!cuối cùng vẫn bị vẻ mặt của Cẩm Lý dọa sợ, mau chóng chạy đi tìm người.
Bên bờ hồ rất nhanh chỉ còn lại Cẩm Lý ướt đẫm đứng bên cạnh Kinh Bắc hôn mê. 
Kinh Bắc chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Cẩm Lý đành lôi cái xe lăn chìm một nữa dưới nước lên, đặt bên cạnh xác...!à không...!đặt bên cạnh Kinh Bắc còn đang hôn mê.
" Ngươi là ai?"
Cẩm Lý vừa đặt xe lăn xuống đất, người vốn đang hôn mê dưới đất cuối cùng cũng tỉnh lại, đang lạnh mặt ngồi nhìn anh, áp suất xung quanh cực kì thấp.
Cẩm Lý không bị khí áp kia dọa sợ, thản nhiên dựa vào gốc cây bên cạnh, lá liễu rủ xuống chạm đến mái tóc ướt nhẹp, anh đường hoàng nhìn thẳng vào Kinh Bắc, hai ánh mắt giao hòa trong không trung.
" Bác sĩ." Thẻ ngành còn chưa cất đi được Cẩm Lý một lần nữa đưa ra.
" Ngươi là ai?"
" Bác sĩ." Trẫm nói ngươi không nghe ra? Bị điếc?
" Ngươi là ai?"
" Bác sĩ." Cẩm Lý kiên nhẫn lặp lại:" Cẩm Lý, là người hẹn ngươi tới bệnh viện trung tâm sáng nay, nhưng ngươi không đến." Cho nên trẫm tới đây để cắn chết ngươi.
" Cẩm Lý?" Kinh Bắc có chút mờ mịt.
" Ở đây...!mau...cứu Kinh ca ca..."
Kinh Bắc còn chưa nhớ ra Cẩm Lý, tiểu cô nương kia đã dẫn người đến.

Người nối người, khuôn viên vắng lặng đã tràn đầy ánh sáng, tiếng người xì xào.
Cẩm Lý hơi lật người, đem chính mình dấu vào nơi ánh sáng chiếu không tới.
Kinh Bắc nhìn đám người vừa mới đến, nội tâm cực kì khó chịu vì bị làm phiền.

" Mau đem anh ấy vào nhà thay đồ...!bị cảm mất." Tiểu cô nương lo lắng chạy tới.
Kinh Bắc cực kì chán ghét tiểu cô nương kia, đen mặt.

Anh nhìn về phía nơi Cẩm Lý đang đứng:" Ngươi đưa ta đi."
Cẩm Lý bị điểm tên:"..."
Đã chốn đi để tránh phiền phức rồi...!hiện tại chạy còn kịp không?
Thôi, dù sao trẫm cũng phải thay đồ, tiện đường mang theo hắn là được.
Cẩm Lý bước ra từ trong bóng tối, lưu loát cúi người bế bổng Kinh Bắc lên.

Cảm giác mất trọng lượng ập tới, Kinh Bắc khó khăn ôm lấy cổ Cẩm Lý, giữ thăng bằng.
" Ngươi..." Giọng điệu lạnh băng mang theo tức giận.
Cẩm Lý không thèm để tâm đến tâm trạng của Kinh Bắc, bế y xuyên qua đám người, khí chất cao lãnh.
" Ngươi thả ta xuống." Kinh Bắc không thỏa mái.
" Tự đi được?" Trẫm nghe nói thiết lập của ngươi, đứng còn không thể nha.
" Đặt ta vào xe lăn là được."
" Phiền phức." Xe lăn bị anh ném ở bên ngoài rồi...!hiện tại quay lại, cực kì mất hình tượng nha.

Vẫn là bế đi an toàn hơn.
Cẩm Lý không có ý định trở lại lấy xe lăn, Kinh Bắc cực kì mất mặt bị anh bế vào sảnh lớn.


Bên trong vẫn còn có rất nhiều nhân vật lớn, định lực cũng được đánh giá rất cao...!vậy mà vẫn bị tư thế của Kinh Bắc dọa sợ.

Kinh Bắc trong lòng gào thét, ngoài mặt lạnh lùng, dùng ánh mắt sắc bén uy hiếp những kẻ nhìn qua đây.
" Chỉ đường." Nhìn bọn họ làm gì...!trẫm làm sao biết phòng nghỉ của ngươi ở đâu chứ!
"1005"
" Tầng 10?"
" ừm."
" Ấn thang máy giúp tôi." Hai tay đều bận rồi.
Kinh Bắc vươn tay, ấn thang máy.
Cẩm Lý khó khăn lắm mới đưa được người vào phòng, đặt Kinh Bắc ngồi trên ghế.
" Quần áo ở đâu?"
" Không cần, giúp ta lấy điện thoại tới đây."
" A..." Cẩm Lý nghiêng đầu nhìn Kinh Bắc:" Tôi lại không phải người hầu của anh." Chưa ai dám ra lệnh cho trẫm đâu.
Cẩm Lý bỏ mặc Kinh Bắc, tự mình tìm quần áo thoải mái để thay.
" Tới lượt anh...!a..." Cẩm Lý thay xong quần áo, lúc này mới nhớ đến Kinh Bắc còn đang mặc áo ẩm bên ngoài, Cẩm Lý mang theo một bộ đồ, trở ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận