Hệ Thống Thu Nợ


Buổi tối 19: 30.

Tào Mạnh đang ăn mì ở một tiệm mì, ăn xong hắn còn phải đi bệnh viện lĩnh di thể của cha, sau đó sẽ mang đi hỏa táng như bình thường, cũng không phiền toái lắm.

Đúng lúc đang ăn mỳ, điện thoại của hắn vang lên, cầm điện thoại lên nhìn, là số xa lạ, hắn nhận lấy điện thoại, nghe được giọng nữ kiều mỵ ở phía bên kia, Tào Mạnh chớp mắt liền phản ứng, là Phùng Vận gọi đến .

Phùng Vận dò hỏi: "Tiểu Tào, ngươi đang ở đâu? Đã ăn cơm chưa?"

Tào Mạnh không biết vì sao Phùng Vận gọi điện thoại cho hắn, có chút nghi ngờ hỏi hỏi: "Dì, bây giờ ta đang ăn, đã trễ thế này, ngươi có chuyện gì không?"

Phùng Vận giọng nói ôn nhu đáp lại: "Là như thế này, dì đột nhiên nhớ lại, lúc trước ba ngươi cất một tấm thẻ ngân hàng tại chỗ của dì, dì nghĩ rằng bây giờ ngươi khẳng định cần dùng tiền gấp, nghĩ đem thẻ trả lại cho ngươi."

Thẻ ngân hàng? Lão già cất một tấm thẻ ngân hàng tại chỗ Phùng Vận? Nàng đang nói dối! Mối quan hệ giữa bọn họ không có tốt lắm, làm sao có thể đem tiền đặt ở chỗ nàng.


Hắn dừng lại một chút, cảm thấy không hiểu được ý nghĩ của Phùng Vận, có chút không chắc chắn, một khi đã như vậy, không bằng tương kế tựu kế, để xem tột cùng bên trong đầu của vị mỹ phụ này đang suy tính điều gì!

Tào Mạnh giả vờ kinh ngạc vui mừng mà nói: "Thật vậy sao? Thật tốt quá, cám ơn dì.

Bây giờ cháu đang ở tiệm "thích ăn mỳ" ăn mỳ, dì thuận tiện mang qua đây giúp cháu với." Sau đó đem địa chỉ nói cho Phùng Vận, bởi vì không biết Phùng Vận mục đích rốt cuộc là cái gì, hắn cũng không có tùy tiện tới cửa để tìm nàng.

Sau đó giúp nàng gọi một tô mì, không quan tâm nàng ăn hay không, hắn chỉ thể hiện lòng biết ơn mà thôi.

20 phút sau, một chiếc ô tô màu đen ngừng tại phụ cận tiệm mì.

Phùng Vận bước ra từ phía trên xe, mặc chiếc váy dài màu đen che phủ toàn bộ cơ thể, váy mới chỉ qua đầu gối, đôi chân dài và mảnh mai như đôi chân của thiếu nữ.

Mái tóc được làm tỉ mẩn, bị kẹp bởi chiếc trâm gài tóc tinh tế, thân hình quyến rũ, đôi mắt mơ mộng như nước.

Cặp chân dài được bao bọc bởi một đôi xăng đan thắt lụa đắt tiền, gót mũi chân như viên ngọc, tựa như đóa hoa xấu hổ kiều diễm, trắng nõn động lòng người, mạch máu màu xanh xuyên qua làn da mu bàn chân như ẩn như hiện, rất là gợi cảm.

Nhan sắc của Phùng Vận lập tức hấp dẫn mọi ánh mắt, càng huống chi là Tào Mạnh đang ăn ở dưới lều bên ngoài tiệm mì.

Nhìn quanh một chút Phùng Vận lập tức liền nhìn thấy Tào Mạnh, nàng ngồi vào đối diện hắn, đôi chân đẹp vắt qua nhau, động tác rất đoan trang thục nữ.

Tào Mạnh cười cùng Phùng Vận chào hỏi, "Dì à, phiền toái ngài đi một chuyến rồi" sau đó liền hỏi: "Dì đã kịp ăn tối chưa vậy?"

Phùng Vận sửng sốt, Tào Mạnh hỏi vấn đề này làm nàng có chút bất ngờ, dưới tình huống bình thường, không phải trước tiên nên dò hỏi vấn đề thẻ ngân hàng sao? Dù sao mấy vạn đồng đối với một đứa nhỏ vừa mất đi cha mẹ, không tính là nhỏ, chẳng lẽ là nàng không bình thường sao?

Phùng Vận lắc lắc đầu, nói: "Còn chưa có kịp."

Lúc sau, quay mặt lại, nhìn thấy nhân viên phục vụ bưng một tô mì tới đặt phía trước mặt của mình, Phùng Vận đầu tiên là nghi hoặc, sau đó lập tức giật mình, nàng vừa muốn mở miệng nói nàng không đói bụng, Tào Mạnh đã giành mở miệng trước nói: "Ăn không nói, ngủ không nói, dì, chúng ta ăn xong rồi nói."


Phùng Vận xem Tào Mạnh kiên quyết như vậy, chỉ có thể gật gật đầu, đáp ứng nói: "Được rồi."

15 phút sau, hai người đều đã ăn xong.

Phùng Vận rút ra một tờ giấy ăn, tao nhã lau miệng, nàng thế mà ăn hết rồi...

Kỳ thật nàng khó tính khi ăn uống, nhưng không nghĩ tới chính là tô mì này lại đặc biệt hợp khẩu vị nàng, là trùng hợp sao?

Phùng Vận đem tấm thẻ cầm ra, để tới trước mặt của hắn, nói: "Đây là cha ngươi giao cho dì, hiện tại dì giao trả lại cho ngươi."

Nhìn đến tấm thẻ ngân hàng này, Tào Mạnh đã có thể xác định, tấm thẻ ngân hàng này tuyệt đối không phải là của cha hắn, càng không thể nào là Khương Đỉnh Lũ bảo Phùng Vận đưa tới, khả năng đây là tiền riêng của nàng.

Nhất thời, trong lòng Tào Mạnh cũng là có chút là lạ, hắn còn cho rằng Phùng Vận cùng Khương Đỉnh Lũ sống chung vói nhau nhiều năm như vậy, nhất định là cùng một loại người, dù là phụ nữ đi nữa, so với Khương Đỉnh Lũ có thể thiện lương bao nhiêu?

Như vậy nhìn xem...

Là hắn nghĩ lầm rồi?


Tào Mạnh không có nhận lấy, đem thẻ ngân hàng trả lại cho Phùng Vận, lắc đầu nói: "Dì à, dì đừng gạt ta, cha ta khi còn sống cũng chưa từng dành quá nhiều tâm trí để quan tâm đến ta, làm sao có khả năng sau khi mất còn lưu một khoản tiền tại chỗ dì, ta biết là ngài đáng thương ta, nhưng quân tử không ăn của ăn xin, ta có tự trọng."

Phùng Vận nhíu mi, giọng nói của nàng mang nức nở khóc: "Ngươi, đây thật là ba ngươi lưu cho ngươi, tại sao ngươi đứa nhỏ này không nghe dì khuyên bảo."

Tào Mạnh sửng sốt, hắn còn không có khóc, nàng làm sao còn khóc? Uất ức như vậy?

Hắn dưới sự bất đắc dĩ, đành phải nhận thẻ ngân hàng, sau đó, vì dỗ dành Phùng Vận, hắn cùng Phùng Vận tâm sự một chút, hóa giải một chút tâm tình của nàng.

Phùng Vận thấy Tào Mạnh nhận thẻ ngân hàng, tâm lý thư giãn kông ít, trong lòng cũng buông lỏng cùng hắn nói chuyện , thường thường còn có khả năng cười lên hai tiếng, âm thanh rất êm tai, người cũng rất xinh đẹp, tính cách cũng tốt, Khương Đỉnh Lũ đây là đạp bao nhiêu cứt chó? Có thể lấy tấn làm đơn vị a.

Trong lúc Tào Mạnh đang cùng Phùng Vận nói chuyện phiếm, cũng không có nói tới Khương Đỉnh Lũ, nhất là vì làm nhạt tên Khương Đỉnh Lũ, làm cho Phùng Vận đắm chìm trong trước mắt, hai là bởi vì vừa cùng người ta ăn cơm, liền nói tới chồng nàng, điều này giống như là có mưu đồ gây rối, tuy rằng Tào Mạnh quả thật có.

Liếc nhìn thời gian, Phùng Vận chuẩn bị rời đi, hắn làm sao có thể để nàng đi về nhà, mở miệng mời nói: "Dì có thể đi dạo với cháu chút không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận