Hệ Thống Thiên Hoàng Của Siêu Sao FULL


Vệ Tây Lẫm V: Định luật Murphy chính là một câu tục ngữ của quốc gia: Lúc quan trọng thì tuột xích.
(*Hay còn gọi là định luật bánh bơ được phát biểu: "Việc gì có thể sai thì sẽ sai")
Tiếu Thành Nghị cùng người quay phim nhận thấy mùi ngon.
Vệ Tây Lẫm giơ tay tỏ vẻ nhận thua, "Được, để tôi hát cho mọi người nghe một ca khúc mới viết trong khoảng thời gian này, quân ca, [Khi mái tóc em lướt qua lưỡi thương anh]*."
(*Ca khúc bên trên)
Tiếu Thành Nghị vỗ vỗ cánh tay người quay phim, ý bảo hắn chú ý quay phim.
Vừa rồi có binh lính đã dùng đàn ghi-ta, Vệ Tây Lẫm đúng lúc mượn dùng.

Không có giá đỡ để đặt microphone, Vương Trình cầm giúp hắn.
Tất cả mọi người ngồi an tĩnh, mong chờ ca khúc mới, yên lặng cảm nhận, [Khi mái tóc em lướt qua lưỡi thương anh] có vẻ là một bài hát vừa có cương vừa có nhu.
"Khi mái tóc em lướt qua lưỡi thương anh,
Đừng trách anh vẫn vẫn duy trì khuôn mặt lạnh lùng,
Kỳ thật anh đã có khí phách cũng có nhu tình,
......
Khi bàn tay mềm mại của em đáp lên vai hắn,
Anh cũng sẽ quay đầu lại lệ rơi hai hàng,
......
Tuy thế giới chiến hỏa cũng có hương hoa,
Ngày mai anh cũng sẽ lãng mạn như em,
......"
Binh lính đều đỏ hốc mắt, có chút nhịn không được mà lén lút nghẹn ngào, nhớ tới người yêu trước khi nhập ngũ, không biết cô ấy còn đang đợi hắn hay không, hay là đã có một 'hắn' khác.
Vệ Tây Lẫm tràn đầy chân thành nói: "Bài hát này dành tặng cho tất cả các quân nhân, hy vọng tương lai các anh sẽ ngày càng tốt hơn!"
"Rào rào......" Tiếng vỗ tay như sấm, hồi lâu không dừng.
Vệ Tây Lẫm không muốn làm không khí tiếp tục thương cảm nữa, giương giọng nói: "Sau đây có phải đến lượt tiết mục biểu diễn của người phương trận hai hay không?"
Người phương trận hai không cam lòng yếu thế mà hô: "Gió Đông thổi, trống trận lên, muốn kéo ca, ai sợ ai!"
Vệ Tây Lẫm thành công lui thân, truyền microphone qua.
Vương Trình và Nghê Ngưu thấp người dịch đến bên người hắn.

"Vệ Tây Lẫm."
"Vương huấn luyện viên, Nghê huấn luyện viên." Vệ Tây Lẫm dịch sang bên cạnh, nhường cho bọn hắn hai vị trí.
Nghê Ngưu nói: "Sáng hôm nay, người bên trên gọi điện thoại, bảo chúng tôi thúc giục cậu mau hoàn thành bài hát."
Vệ Tây Lẫm vừa nghe liền nghĩ tới vị Cố thượng tướng kia, "Tôi đã viết xong, lát nữa là có thể đưa cho các anh.

Tổng cộng sáu bài, tôi chỉ giữ lại bản quyền lời và nhạc, từ bỏ tất cả quyền lợi khác."
Vương Trình ngẩn ra, "Phí bản quyền cậu cũng không cần?"
Vệ Tây Lẫm cười gật đầu, "Không cần."
Vương Trình cùng Nghê Ngưu nhìn nhau, có cho phí bản quyền hay không, bọn họ không phải người làm chủ.
Sau khi kết thúc hội diễn quân huấn, bọn học sinh lưu luyến không rời cáo biệt huấn luyện viên, ngồi trên xe quân đội, bước lên lộ trình trở về trường học.

Các nữ sinh ở trên xe khóc lớn, tâm tình các nam sinh cũng đều suy sụp.

Một tháng quân huấn này sẽ trở thành một trong những hồi ức khó quên nhất trong cuộc đời bọn họ.
Khi tới trường học đã gần hai giờ chiều.
Cho đến khi nhìn thấy cổng trường, tâm tình các sinh viên mới tốt lên một chút.
Tiếu Thành Nghị cùng người quay phim nhảy xuống xe, tính tìm xe trở về tòa soạn, một người đối diện đi tới hướng bọn họ, cho bọn họ xem một thứ.
Tiếu Thành Nghị bảo người quay phim đi về trước, cầm camera cùng camera đi theo người nọ đi đến một nơi cách cổng lớn của đại học Hoa Thanh không đến trăm mét, xe bảo mẫu màu đen của Vệ Tây Lẫm đang đỗ ở đó.
Lên xe, nhìn thấy Cố Duyên Tranh, Tiếu Thành Nghị vô cùng ngoài ý muốn.
"Cố tiên sinh, người bảo người gọi điện thoại cho tôi ngày đó chính là ngài?"
Cố Duyên Tranh gật đầu, duỗi tay.
Tiếu Thành Nghị tự giác giao camera và máy quay ra, "Trước khi chúng tôi rời đi, người phụ trách quân doanh có kiểm tra camera và máy quay chúng tôi, đã cắt bỏ một số nội dung nhỏ."
Trong lòng Cố Duyên Tranh hiểu rõ, không nói chuyện, nội dung trong hai máy sang laptop, xem từ đầu tới đuôi.
"Ảnh này xóa đi......!Ảnh này......!Còn có một ảnh......!Đoạn video này cắt chỗ này ......"
Tiếu Thành Nghị làm theo toàn bộ, phát hiện mấy ảnh bị xóa có một điểm giống nhau.

Vệ Tây Lẫm vì vận động, hoặc nhiều hoặc ít đều lộ ra một ít da thịt.

Tiếu Thành Nghị bỗng nhiên suy đoán đến gì đó, trong lòng kinh ngạc.

Cố Duyên Tranh với Vệ Tây Lẫm......
Nhưng trên mặt hắn không hề thể hiện ra, từ ngày xuất phát đó trên biểu tình của Vệ Tây Lẫm, có thể nhìn ra Vệ Tây Lẫm biết tâm tư Cố Duyên Tranh với hắn, thậm chí hai người vốn dĩ chính là một đôi!
Tiếu Thành Nghị luôn luôn thích tin nóng, mấy năm nay làm phóng viên lâu rồi, huống chi còn đăng không ít tin, lúc này phát hiện một bí mật lớn, lòng ngứa khó nhịn, hận không thể lập tức công bố ra ngoài, đáng tiếc cũng chỉ có thể ngẫm lại mà thôi.

Lý trí nói cho hắn biết rằng đừng ngu ngốc.
Cố Duyên Tranh sau khi xem xong, ngoảnh mặt về Hứa Hi ra dấu.
Hứa Hi lấy ra một cái bao lì xì đưa cho Tiếu Thành Nghị.
Tiếu Thành Nghị hoảng sợ, "Không cần......"
Cố Duyên Tranh cười nhạt, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào hắn, ngữ khí thực ôn hòa, lại làm Tiếu Thành Nghị giật mình.
"Tiếu phóng viên, nhận lấy đi.

Đây cũng không phải hối lộ, chỉ là cảm ơn cậu đã chiếu cố Tây Lẫm nhà tôi bấy lâu nay."
Tiếu Thành Nghị nghĩ nghĩ, thản nhiên nhận lấy, "Vậy cảm ơn Cố tiên sinh." Hắn đưa tin Vệ Tây Lẫm trước nay đều là xuất phát từ bản tâm của chính hắn, sau này hiểu biết nhiều hơn về Vệ Tây Lẫm, lại thành fan của hắn.

Cho dù Cố Duyên Tranh có cấp số tiền này hay không, đều sẽ không thay đổi lập trường của hắn.

Nhận lấy thì đã sao?
Vệ Tây Lẫm ở cửa nhìn xung quanh nửa ngày, không thấy Cố Duyên Tranh, đành phải thất vọng mà kéo hành lý trở về phòng ngủ.
Thấy hắn vào cửa, Hách Tuấn Lang gào to nói: "Tây Lẫm, hoa cỏ này của cậu mua ở chỗ nào vậy? Một tháng không tưới nước còn sống được tốt.

Phòng ngủ chúng ta lâu như vậy không có người, không khí so với những phòng khác tươi mát hơn nhiều."
Vệ Tây Lẫm qua đó nhìn, mấy bồn hoa cỏ quả nhiên vẫn sinh cơ bừng bừng, đất đai ướŧ áŧ.
"Là bạn tớ đưa.


Cậu giúp tớ tưới nước? Cảm ơn."
Hách Tuấn Lang lắc đầu, "Tớ không chăm sóc qua mấy thứ này, cũng không dám tùy tiện tưới nước, là Chuột tưới giúp cậu."
Tiêu Hạo Nhiên dùng khăn lông lau mặt ra khỏi phòng tắm, "Nhà tớ cũng có không ít bồn hoa, cũng có chút kinh nghiệm.

Lúc nãy nhìn thấy đất trong chậu đều khô hết rồi, tớ đã tưới nước một chút."
"Cảm ơn." Vệ Tây Lẫm vỗ vỗ bả vai Tiêu Hạo Nhiên, khởi động điện thoại trước, sau đó cầm quần áo sạch sẽ đến phòng tắm tắm gội.
Tiêu Hạo Nhiên nói với Hách Tuấn Lang: "Chuột lớn, cậu có biết ngày mai Vệ Tiềm muốn đi Thượng Hải gặp mặt fans không? Tôi cũng định đi."
Tên Hách Tuấn Lang vừa vặn cũng có 'Hách'*, Hách Tuấn Lang gọi cậu là 'Chuột', cậu dứt khoát gọi Hách Tuấn Lang là 'Chuột lớn'.

Hách Tuấn Lang hoàn toàn không ý kiến, cảm thấy cái biệt hiệu này còn rất không tồi, nghe như 'anh em' với Tiêu Hạo Nhiên.
(*Cũng đồng âm với 'chuột')
Hách Tuấn Lang tiếc hận than một tiếng, lười biếng duỗi chân, "Tôi cũng muốn đi.

Nhưng điều kiện của nhà chúng tôi cũng bình thường, tôi không dám tiêu tiền loạn.

Cậu ký tên giúp tôi đi."
"Không thành vấn đề." Tiêu Hạo Nhiên gật đầu.
Vệ Tây Lẫm tắm rửa xong, cả người thoải mái nhẹ nhàng.
Tiêu Hạo Nhiên nói: "Di động của cậu kêu rất nhiều lần."
Vệ Tây Lẫm vừa thấy là Cố Duyên Tranh liền mở ra, vội vàng gọi lại.
"Bảo bối, vừa rồi sao lại không nhận điện thoại?" Cố Duyên Tranh ôn hòa hỏi.
"Vừa rồi đang tắm rửa, buổi sáng hội diễn quân huấn ra toàn mồ hôi.

Không tới đón em? Lúc nãy không thấy anh dưới tầng." Vệ Tây Lẫm mở hành lý, một lần nữa dọn quần áo vào tủ, nhiều quần áo phải giặt bỏ vào rương hành lý nhỏ mang về nhà giặt.

Đại học năm nhất còn chưa nhập học, hôm nay là bắt đầu kỳ nghỉ dài hạn mười một ngày.
Trong đầu Cố Duyên Tranh xoay quanh hai chữ 'tắm rửa', hô hấp cứng lại, bình tĩnh nói: "Có chút việc đến chậm, hiện tại đang ở cổng trường."
Âm thanh của Vệ Tây Lẫm cũng mang theo vài phần nhẹ nhàng, "Anh cứ từ từ, em còn muốn sắp xếp một chút."
"Không vội."
Vệ Tây Lẫm sắp xếp ra một cái rương hành lý nhỏ, nhìn về phía Tiêu Hạo Nhiên cùng Hách Tuấn Lang cũng đang thu dọn đồ đạc.

Hai người bọn họ đều ở nơi khác.

"Các cậu mười một nghỉ dài hạn về nhà sao? Nếu không trở về, hai ngày nữa tôi đưa các cậu đi dạo ở Đế Kinh."
Hách Tuấn Lang cười nói: "Cảm ơn.

Mười một ngày này tôi muốn tìm công việc kiếm một chút thu nhập thêm.

Không bằng tìm ngày cuối tuần lại đi dạo cùng nhau đi?"
Tiêu Hạo Nhiên liền nói: "Mai tôi đi Thượng Hải gặp Vệ Tiềm ra mắt, sau đó trực tiếp bay từ Thượng Hải về nhà."
Vệ Tây Lẫm sửng sốt, "Đi gặp Vệ Tiềm?"
"Tôi nhớ ra rồi, lúc tôi nói chuyện phiếm với Hách Tuấn Lang, Trương Khiên ngày đó, cậu mang tai nghe chắc là không nghe được." Tiêu Hạo Nhiên giải thích, "Vệ Tiềm là một tác giả trên internet, truyện của hắn vô cùng hay.

Ngày mai hắn sẽ tham dự lễ ra mắt ở Thượng Hải."
Vệ Tây Lẫm đóng cửa lại, ngăn cách ánh mắt ngoài phòng ngủ, nghiêm nghị nhìn bọn họ, "Tôi chính là Vệ Tiềm." Tiêu Hạo Nhiên cùng Hách Tuấn Lang đồng thời sửng sốt, ngay sau đó đồng thời cười ha ha.
"Đừng đùa bọn tớ." Hách Tuấn Lang nhìn thoáng qua hành lý của Vệ Tây Lẫm, "Cậu đã sắp xếp xong? Vậy đi nhanh thôi, không tiễn."
Tiêu Hạo Nhiên cũng không tin, ngồi ở trước bàn làm việc, vội vã mở laptop ra, xua xua tay phía sau, "Không tiễn.

[Thiên Long Bát Bộ] đã tích chương một tháng, tôi muốn xem cho đã ghiền."
Vệ Tây Lẫm buông tay, "Được rồi, ngày mai nhìn thấy tôi ở Thượng Hải đừng trách tôi không nói cho cậu.

Tạm biệt."
Nghe được âm thanh đóng cửa, Tiêu Hạo Nhiên cùng Hách Tuấn Lang nhìn nhau.
Tiêu Hạo Nhiên chần chờ nói: "Cậu ấy sẽ không phải Vệ Tiềm thật đi?"
Hách Tuấn Lang nói chắc như đinh đóng cột, "Chúng ta thành bạn cùng phòng với một minh tinh lớn, còn thành bạn cùng phòng với một tác giả nổi danh trên internet, hơn nữa đại minh tinh này đúng lúc chính là nhà văn nổi danh trên internet ấy.

Cậu cảm thấy xác suất phát sinh chuyện này là cao hay thấp?"
Tiêu Hạo Nhiên cảm thấy chính mình bị thuyết phục rất nhanh, "Nhưng nhìn dáng vẻ của cậu ấy cũng không giống nói đùa."
Hách Tuấn Lang cười nói: "Cậu cũng đừng quên cậu ấy đồng thời là một diễn viên.

Nếu cậu ấy muốn nói đùa với chúng ta, khả năng thành công vô cùng lớn."
..........
Đừng trách tôi không nói mấy cậu nha ┐(︶▽︶)┌  À với đừng quên vote cho tôi đó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui