Hệ Thống Show Ân Ái FULL


“Nói như vậy…” Lương Trung Tuyền nghi hoặc nói: “Là chính chúng ta muốn mơ như vậy?”
Hệ thống: “Cái này là mấu chốt sao? Mấu chốt là các người vu oan tôi… Vốn dĩ chính là bản thân hai người muốn, người yêu ký chủ, mong cậu tự mình ngẫm lại, cậu có phải nghĩ tới mình không xứng với ký chủ? Có phải hối hận mình rõ ràng không xứng còn ỷ vào ký chủ thích cậu liền tùy ý thể hiện tính tình? Thế nào cũng phải cảm thấy ngược bản thân một chút mới là công bằng với ký chủ?”
Thẩm Úc Tiều nghe vậy khẽ nhíu mày, vừa định giơ tay đấm lão công đầu óc lung tung rối loạn nhà mình, lại bị hệ thống cắt ngang: “Ký chủ, cậu cũng vậy, tính cách của cậu không ra sao, nhưng đã không phải sửa lại rồi sao! Vì sao vẫn cho rằng tất cả lỗi lầm đều là do mình? Tôi nói cậu không tin, người yêu dỗ cậu, cậu cũng không tin, cậu muốn tin mấy cư dân mạng rác rưởi có phải hay không! Các người có thể đáng trông cậy một chút không? Hồi ức về thời điểm phát sóng trực tiếp không được sao? Một giây đã làm mấy người ngọt đến phát khóc!
Càng muốn đem sai lầm kéo lên trên người mình, dù kéo lên chính mình trên người cũng không vấn đề gì đi, còn muốn cho bổn hệ thống đội nồi! Ấy! Vác theo hai người các cậu cũng quá khó rồi!”
Hệ thống phát ra tiếng thở dài như cha già, căm giận bế quan, đóng cửa tự kỷ một mình, mà trong thế giới hiện thực hai chồng chồng lại thật lâu không nói gì.

Ngày thường sinh hoạt cùng nhau, hai người đều không muốn thừa nhận vấn đề của mình, một người xụ mặt lãnh đạm, một người lại hoạt bát hướng ngoại, tự luyến đến mức thần tiên cũng sợ, ai có thể nghĩ đến, trong tiềm thức của từng người, đều đem sai lầm ôm hết trong người, thậm chí tự trách đến tự ti đâu?
Cuối cùng vẫn là Lương Trung Tuyền phá vỡ sự im lặng: “Bảo bối…… em trước nay đều không có cảm thấy tính cách anh không tốt, thật đó.

Mặc dù đúng là đôi lúc có chút mệt mỏi, nhưng những gì em nhận được từ anh, so với tình yêu của em cho anh đều nhiều hơn.

Em yêu anh, tính cách của anh, cách anh rầy em, cái nắm tay nhỏ của anh, chúng bảo bối cùng nhau tạo ra của em, độc nhất của em, nên em không cho pháp bất kì kẻ nào phủ nhận mọi thứ từ anh, hiểu không?”
Cậu nhớ tới bản thân lúc trước không thành thục, khẽ thở dài một cái: “Những lúc em cáu kỉnh với anh, cũng là vì nhất thời không biết xử lý như thế nào.

Tính cách của anh một chút cũng không xấu, rõ ràng là đáng yêu như vậy, dù anh không tin em, anh cũng nhìn xem trên mạng những người đó khóc la đòi cướp người của em, bọn họ không phải cũng nói anh đáng yêu sao?”
Tổng giám đốc Thẩm vì lời thổ lộ của cậu mà mặt đỏ tai hồng, tiếp đó mất tự nhiên đẩy cậu ra, đưa lưng về phía cậu, tay còn không quên duỗi về sau đấm vào bắp chân lão công nhà mình một chút: “Em mới đáng yêu!”

Lương Trung Tuyền da mặt dày hắc hắc cười hai tiếng: “Em cũng cảm thấy như vậy.”
Tổng giám đốc Thẩm suy nghĩ một hồi, cũng khe khẽ thở dài: “… Nhưng mà, nếu không phải anh vẫn luôn đả kích em như vậy, em cũng sẽ không nghĩ nhiều như thế…”
“Anh như vậy cũng tính là đả kích sao?” Lương Trung Tuyền cười đi đến gần bảo bối, ôm chặt anh lần thứ N: “Anh cũng quá coi thường em rồi.

Bảo bối, cái đó không gọi đả kích, mà là đang làm nũng, gọi em là cái cọc gỗ ngắn mới tính là đả kích.”
Thấp thỏm cùng không tự tin trong lòng đều bị hệ thống chấn động rớt ra ngoài hết, Thẩm Úc Tiều vẫn còn duy trì trạng thái thẹn thùng, không muốn nhìn thẳng cậu, vì thế dứt khoát vùi mặt vào cậu: “Em mới là làm nũng.”
Lương Trung Tuyền: “Được, là em làm nũng, em thích nhất là làm nũng, dù sao cũng có Kiều Kiều nhà em cưng chiều em, có phải hay không, kim chủ đại nhân?”
Thẩm Úc Tiều chôn trong lòng ngực cậu, nhỏ giọng “Ừm.” Một tiếng
Lương Trung Tuyền: “Vậy anh nói, tính cách bảo bối của em có được không?”
Tổng giám đốc Thẩm im lặng, vì thế ảnh đế Lương liền giống một cậu bé, một bàn tay ôm chặt anh vào lòng, một cái tay khác mò đến dưới nách anh, bắt đầu cù lét.
Thẩm Úc Tiều từ trước đến nay không có máu nhột, nhưng bị lão công nhà mình cù, tuy rằng không nhột, nhưng chính là nhịn không được muốn tránh, đối phương ôm anh chặt đến nỗi không thể động đậy được, cho dù là anh trốn như thế nào, tay Lương Trung Tuyền luôn có thể lợi dụng sơ hở khi dễ anh, một bên cù, một bên giả bộ độc ác: “Nói đi, hửm? Nhanh nói đi, ca ca nhà em tính cách tốt không?”
Hai người cứ như vậy náo loạn nửa ngày, cuối cùng vẫn là tổng giám đốc Thẩm bại hạ trận, uất nghẹn mà trả lời: “…Tốt.”
Lương Trung Tuyền: “Bảo bối của em có phải đáng yêu nhất thế giới không?”
Tổng giám đốc Thẩm không đáp, Ảnh đế Lương liền tiếp tục chơi xấu, mãi đến khi khuôn mặt nhỏ của đối phương bị nghẹn đến mức đỏ bừng, cắn răng hùa theo: “…Đúng.”
Khi có được câu trả lời như mong muốn rồi, thì ảnh đế Lương rốt cuộc cũng hài lòng, buông tổng giám đốc Thẩm đã mềm nhũn ra, chính mình nghênh ngang chui vào chăn: “Nào, đứng cạnh giường nói một trăm lần, Thẩm Úc Tiều đáng yêu nhất thế giới, em liền tha thứ cho sự bất kính của anh đối với bảo bối nhà em.”
Yêu cầu này đúng là không biết sống chết, tâm tư tổng giám đốc Thẩm tuy rằng bị hệ thống vạch trần, nhưng cũng không nghĩa là anh vứt bỏ hình tượng bá đạo tổng tài, chỉ thấy Lương Trung Tuyền thích ý mà híp mắt, tiếp tục nói: “Không muốn làm cũng có thể, hôn một cái bằng mười câu, nhớ rõ quyết định nhanh chút nha, bằng không quá giờ chỉ được một câu thôi.”
Tổng giám đốc Thẩm yên lặng từ trên giường xuống dưới, theo hướng ngón tay của ảnh đế Lương mà đứng bên người cậu.

Lương Trung Tuyền thấy thế, không khỏi khẩn trương mà nhướng mày: “Xem ra anh là tình nguyện nói một trăm lần cũng không muốn hôn em, vậy được rồi, vậy chỉ có thể là em tới……”
Lời còn chưa dứt, “soạt” một cái, chăn trên người cậu đã bị tổng giám đốc Thẩm xốc lên, tiếp theo, là một tràn nắm đấm nhỏ từ tay bảo bối nhà mình rơi xuống như mưa.
Lương Trung Tuyền bị đánh đến mức kêu ngao ngao, một bên trốn một bên xin tha.

Lúc này, tổng giám đốc Thẩm không có giống thường mà đuổi theo đánh cậu, chỉ yên lặng đứng ở tại chỗ, nhíu mày hỏi: “Em không phải nói nắm tay của anh cũng là bộ phận tạo thành bảo bối của em? Vì sao không thể tiếp nhận nó?”
Ảnh đế Lương nhất thời nghẹn lời, câm lặng một lúc lâu, chính mình lặng lẽ trở về chỗ cũ, nằm úp mặt vào gối, mang theo tiếng khóc nức nở oan ức nói: “Anh muốn đánh thì đánh đi, vì bảo bối của em, em cái gì cũng có thể chịu đựng được!”
Tổng giám đốc Thẩm rất biết nghe lời, cực kỳ phối hợp mà chứng minh cho cậu thấy —— đánh tới sướng thân.
Ảnh đế Lương từ đầu đến chân bị tra tấn một phen.

Sau khi tổng giám đốc Thẩm đánh xong, còn cẩn thận dè dặt mời “Người bạo hành” cao ngạo vào trong chăn, giống như tiểu minh tinh được bao dưỡng, không dám đối nghịch với kim chủ.
Kim chủ đại nhân cao ngạo mà chui vào chăn, lại cao ngạo mà chỉ chỉ người kế bên mình : “Nói một trăm lần Lương Trung Tuyền mới đáng yêu, nói xong mới được ngủ.”
Tiểu minh tinh oan oan ức ức mà dò hỏi: “Có thể đổi không?”
Kim chủ lạnh lùng mà nhìn cậu, tiếp theo gật gật cái đầu cao ngạo của anh.
Vì thế Lương Trung Tuyền liền giống như một con sói đói đến xanh mắt nhào lên, một ngụm lại một ngụm mà trả nợ, “Kem đánh răng” đến từ năm 2040 lại phát huy công dụng của nó.
Vẫn luôn chờ hai ký chủ đến xin lỗi —— quý ngài hệ thống đang bế quan, không chú ý một cái, đột nhiên bị chương trình bảo vệ ** đá ra khỏi không gian ý thức của ký chủ, trực tiếp bị tức giận đến khóc luôn.
Sáng sớm hôm sau, hai chồng chồng hiển nhiên dậy muộn, mọi người trong nhà cũng tâm lý mà không lên gọi hai người họ, ngược lại là hệ thống chất chứa oán giận trong lòng vào lúc hai người ngủ sâu không phòng bị đột nhiên phóng lên một tràn “Vận may tới”, đánh thức hai chồng chồng, còn giả điên mà nói một câu: 【Ây da thật sự xin lỗi nha, tôi còn tưởng rằng hai người ngất xỉu rồi, ký chủ mệt mỏi cả đêm, mau ngủ đi mau ngủ đi.】

Tổng giám đốc Thẩm buồn cười mà chọt chọt cái trán của mình: “Cậu còn giận sao?”
Hệ thống tiếp tục phát ra liên ngôn liên ngữ: 【Đương nhiên không có rồi, tôi làm gì có tư cách mà tức giận chứ, tôi là vì cậu mà phục vụ, sao có thể dám tức giận với cậu? 】
Tổng giám đốc Thẩm hơi hơi mỉm cười: 【Vậy câm miệng.


Hệ thống bị dỗi đến nói không nên lời, đành phải khóc chít chít mà bế quan, tổng giám đốc Thẩm bị đánh thức liền dựa vào lòng ngực lão công, một lần nữa nhắm mắt lại.
Lương Trung Tuyền nhắm mắt lại, ôm tay anh vân vê: “Muốn dậy sao, bảo bối?
Thẩm Úc Tiều bị cảm lạnh còn chưa khỏi, nói chuyện còn có chút khàn: “Dậy.”
Lương Trung Tuyền: “Được, vậy thì thức dậy thôi.”
Tiếp theo, trong phòng liền đã không còn tiếng động, theo đó là tiếng hít thở đều đều của hai chồng chồng.
Hệ thống nghe tiếng hai người giống như đang hát vậy, kẻ xướng người bè mà khò khè, bị cảnh tượng như vậy làm dễ thương đến số liệu đều biến thành ngọt ngào, một lát sau liền đơn phương tha thứ hai chồng chồng ký chủ, mở ra video ngắn trên trang web, cùng một đám trẻ trâu học tập ngôn ngữ văn hoá của chúng.
Thành phố J là một thành thị sống chậm, hai chồng chồng ở chỗ này nhàn nhã mà nghỉ ngơi hai ngày, liền không thể không trở về thành phố B để làm việc.

Ảnh đế Lương đối với đánh giá của ba ruột dành cho mình còn canh cánh trong lòng, trước khi đi còn tiện thể hề hề mà đâm chọt lão nhân một câu: “Ba, cọc gỗ ngắn của ba, không cho con cái cái hôn gió sao?”
Giáo sư Lương trừng mắt liếc cậu một cái: “Hôn cái rắm, mày cho rằng tao là mày sao! Thứ da mặt dày……”
Bà nội Lương ở bên cạnh vẻ mặt không nói nên lời, quay đầu hướng về phía giáo sư Lương nói: “ Sao sao, là ai nói cháu tôi là cọc gỗ ngắn? Có phải ba con hay không?”
Lương Trung Tuyền uất ức gật đầu, tiếp theo liền lôi bảo bối nhà mình, xoay người đi ra cửa.
Cửa chống trộm trong nháy mắt bị đóng sầm lại, phía sau cửa truyền đến giọng nói của ông nội Lương đang giáo huấn con trai “Thằng ranh con, nói con mình như vậy sao? Nó là con ruột của mày, mày cho rằng mày có thể thoát được!”
Cha Lương: “Vậy cha cũng nói con là thằng ranh con đó.”
……

Tổng giám đốc Thẩm chỉ nghe được một nửa, liền bị lão công nhà mình nắm tay kéo đi, quay đầu liền nhìn thấy mặt Lương Trung Tuyền nở nụ cười đầy xấu xa, thấy tổng giám đốc Thẩm nhìn mình, cười nói: “Gậy ông đập lưng ông, em thông minh chứ.”
Bị bộ dáng đắc ý dào dạt của cậu chọc cười, Thẩm Úc Tiều giơ tay sờ cái đầu to của cậu: “Em thật mang thù.”
Lương Trung Tuyền giống như được khen, khiêm tốn nói: “Quá khen, quá khen.”
Mà một màn này vừa đúng lúc bị người khác đi ngang qua chụp được, người nọ quên tắt đèn flash cùng âm lượng, “Click” một tiếng, bị hai chồng chồng bắt tại trận.
Hai người lập tức liền nhớ tới giấc mơ tối hôm qua của Lương Trung Tuyền, nhịn không được nhìn về phía đối phương, tay thì càng nắm chặt thêm.
Lương Trung Tuyền tựa hồ là khoe ra, đem nắm tay giơ cao cao lên, giống như cùng tổng giám đốc Thẩm, vẫy tay với người đối diện: “Có thể truyền ra, đừng cho thấy địa chỉ là được!”
Phía bên kia rõ ràng là fan bọn họ, thấy thế hưng phấn mà dậm dậm chân, đôi tay bắt thành cái loa nhỏ, hướng bọn họ hô: “Hai người nhất định phải càng ngày càng hạnh phúc nha!”
Ảnh đế Lương cũng phối hợp mà tạo tư thế tương tự, hô: “Cảm ơn, chúc cô tìm được bạn trai.”
Đối diện: “Sau khi gặp được tổng giám đốc Thẩm, bạn trai liền quá khó tìm.”
Lương Trung Tuyền: “Yêu cầu đừng quá cao, toàn thế giới chỉ có một tổng giám đốc Thẩm của tôi, tìm không thấy người thứ hai đâu!”
Đối diện: “Nghĩ đến cũng không được sao?”
Lương Trung Tuyền: “Lấy bảo bối của tôi là tiêu chuẩn, cả đời này đều tìm không thấy!”
Thẩm Úc Tiều một lời khó nói hết mà nhìn Lương Trung Tuyền cùng fan chỉ cách nhau một con phố mà ngay cả xe cũng chen không lọt, lại nhìn nhìn đôi tay bắt thành hình cái loa, tựa hồ như trở về thời kỳ đồ đá, nhịn không được đẩy đẩy cậu, bất đắc dĩ nói: “Nếu không em qua đó nói đi?”
Fan đối diện mỉm cười vẫy tay.

“Đăng đăng đăng” mà chạy đi, đến khi hai chồng chồng rời đi cũng không hề hay biết, phía sau bọn họ, có người đem toàn bộ quá trình chụp lại, âm thầm đăng lên mạng.
Cái video này ngay từ đầu chỉ là truyền trong vòng fans, nhưng ngay sau đó, nó đã bị điên cuồng phát tán, rất nhanh lại lên hot search, khán giả đối với hai chồng chồng như ngồi cứng trên bảng hot seach căn bản cảm thấy mệt nhọc, nhưng vẫn là một bên than thở, một bên nhấn mở, bát cơm chó này vẫn rất thơm ngon nha.
Chờ tổng giám đốc Thẩm cùng ảnh đế Lương lên thang máy về nhà, hot search Chương tên #Ảnh đế Lương trẻ trâu# cùng #thế giới chỉ duy nhất có một Kiều Kiều# đã treo thẻ đỏ “Nhiệt” nho nhỏ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận