Hệ Thống Ép Tôi Làm Thần Y


Từ biệt thự của Phong gia cách nội thành có chút khoảng cách, khi đi qua một đoạn đường nhỏ rất tối, Mục Vân Đông thả chậm tốc độ.

Anh nhớ rõ lần trước khi đi giai đoạn này chính là có đèn đường, tuy rằng tương đối tối nhưng cũng không giống như hôm nay, một chiếc đèn đường cũng chưa mở, anh âm thầm đề cao cảnh giác.

Đột nhiên từ ngoài cửa sổ xe truyền đến một tiếng "Đương", sau khi uống nước Thần Tiên cường đại thì nhĩ lực của Mục Vân Đông rất tốt, tuy hiện tại lái xe nhưng vẫn có thể phân biệt được là âm thanh của xe hay là âm thanh va chạm của ngoại vật.

"Có tình huống.

"Mục Vân Đông xốc lại tinh thần, mở ra Thiên Nhãn.

Lúc này dưới Thiên Nhãn của anh, một vệt sáng màu trắng bay vụt về phía xe, Mục Vân Đông đột nhiên bỏ tay lái ra, tránh thoát vệt sáng này.

Mới vừa tránh thoát một đạo, lại một đạo ánh sáng màu trắng từ một phương hướng khác bay đến, Mục Vân Đông lại lần nữa đánh mạnh vào tay lái, kịch liệt cọ xát làm cho xe phát ra âm thanh chói tai.

Tránh thoát lần thứ hai còn chưa kịp thở, một mảnh ánh sáng lại lao về phía anh, lần này anh trực tiếp tới đại phiêu di mới tránh thoát được mảnh ánh sáng này.

"Đây là chuyện gì vậy? Là ai đang ép mình xuống xe?"Trong lòng Mục Vân Đông kinh hoàng.

"Không thể ở trên xe, vẫn luôn tránh né giao lộ sẽ làm người ta chết, không né tránh thì lốp xe nhất định sẽ nổ, đến lúc đó không xuống thì cũng phải xuống.

"Chỉ trong thời gian ngắn ngủi phân tích một hồi, Mục Vân Đông lập tức đưa ra quyết định.

Anh dừng xe lại, mở cửa xe ra, dùng tốc độ cực nhanh lăn bánh, ngay khi anh vừa rời khỏi xe không lâu thì lại có vài vệt sáng bay vào trong xe.

"Mẹ nó, người nào, lại muốn mạng của tôi.


"Trong lòng kinh ngạc một chút, sau đó cảm thấy phía sau có một trận kình phong đánh tới, Mục Vân Đông nghiêng người chợt lóe:"Phanh" một tiếng, nhánh cây bên cạnh bị chặt xuống.

"Ai vậy?"Mục Vân Đông quát.

Người tới không nói lời nào, xoay người lại đánh về phía Mục Vân Đông, trời quá tối, người tới lại mặc áo đen thật sự không thấy rõ.

Mục Vân Đông lại mở Thiên Nhãn ra, chỉ thấy trước mắt hiện lên thành một mảnh đom đóm.

"Mẹ nó! Thì ra sinh mệnh nguyên khí của người ở trong đêm tối đẹp như vậy.

"Mục Vân Đông tán thưởng nói.

Cái này dễ làm hơn nhiều, có mục tiêu, Mục Vân Đông trực tiếp bay lên đá một cước vào trong đám đom đóm kia, chỉ nghe "Ngao" một tiếng truyền đến, người nọ bay thẳng ra ngoài.

Còn chưa thở phào một hơi, sau lưng lại là một cơn gió, quay đầu lại thì lại thấy một đám người như đom đóm màu xanh lá đang giơ kiếm lao về phía anh.

Hai chân của anh vững vàng uốn éo thân thể trên mặt đất, tránh thoát công kích của người này, thuận thế giơ tay lên, một chưởng đánh vào sau lưng người này.

"Phanh" một tiếng, người này ngã nhào trên mặt đất.

"Mẹ nó, uống nước Thần Tiên cường đại chính là trâu bò, một chưởng nhẹ nhàng lại có uy lực lớn như vậy.

"Mục Vân Đông mừng rỡ.

Lúc này, người phía trước có đom đóm màu trắng kia đang tới kéo người phía sau lại, vội vàng nói:"Đổi chiến lược, con lợn Đông Phương này biết võ công.

"Hắn cởi quần áo ra, lộ ra một cái hộp, sau đó bỗng nhiên ấn nút trên hộp xuống, thành phiến ánh sáng bay về phía Mục Vân Đông.


Mục Vân Đông vẫn luôn chú ý đến bọn họ, trong nháy mắt ánh sáng nhấp nháy, thân thể của anh bỗng nhiên đảo ngược về sau, hình thành một góc 30 độ với mặt đất.

Chân anh dẫm Phong Thần Bộ, cả người bay nhanh về phía sau, giày và mặt đất cọ xát tạo ra mùi khét nồng đậm.

Ánh sáng kéo dài vài giây sau đó mới dừng lại, ánh sáng đánh vào trên xe của Mục Vân Đông, phát hiện tiếng leng keng.

"Đã trốn được rồi.

"Hai người chấn động:"Đi, người này khó đối phó.

""Muốn đi thì đi, nào có dễ dàng như vậy.

"Mục Vân Đông cũng lấy ra mấy cây châm:"Đừng tưởng rằng chỉ có các người mới có châm, thử kim châm thượng cổ của tôi đi.

"Nhất thời hai vệt sáng màu vàng kim lao về phía hai người, trong bóng tối, hai vệt sáng đâm thẳng vào giữa hai mảnh sinh mệnh nguyên khí sáng long lanh.

"A!"Hai người trúng chiêu phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

"Tôi muốn xem thử là người như thế nào lại dám ám toán lão tử.

"Mục Vân Đông đi về phía hai người trước mặt.

Đột nhiên nơi xa có một ánh đèn chói mắt chiếu qua, Mục Vân Đông nhất thời bị chiếu đến không mở mắt ra được.


Tốc độ của xe rất nhanh, trong nháy mắt đã đến bên cạnh hai sát thủ.

"Lên xe!"Mục Vân Đông chỉ nghe thấy một giọng nữ mơ hồ, xe liền nghênh ngang rời đi.

"Ám toán thêm tiếp ứng, quả nhiên là có chuẩn bị mà đến.

"Mục Vân Đông đột nhiên cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Anh đi về phía xe của mình, mở đèn xe ra, chỉ nhìn thấy phi châm màu trắng rơi xuống đất.

"Đây là phi châm mà người Đông Phương Hoa Quốc cổ đại mình sử dụng, hai người vừa rồi gọi mình là lợn Đông Phương, hiển nhiên không phải người Hoa Quốc, nhưng tại sao bọn họ lại dùng phi châm của Hoa Quốc.

"Không nghĩ ra nguyên nhân, anh liền gọi điện thoại cho Từ Quang Viễn:"Này, Từ lão đại, tôi bị người ám toán.

""Hả?"Từ Quang Viễn bỗng nhiên cả kinh, người này mới đi bao lâu mà đã bị ám toán.

"Anh ở đâu?"Từ Quang Viễn hỏi.

"Ở đường hầm cách nhà các người không xa, nếu như ông không tới thì tìm người giúp tôi tra xem rốt cuộc là ai.

"Từ Quang Viễn cúp điện thoại, trong lòng hộc máu, chưa từng có tổ viên nào ngày đầu tiên nhập tổ đã có phiền phức tới cửa, Mục Vân Đông này thật không hổ là người có dị năng đặc biệt.

Hai sát thủ được một người phụ nữ cứu trở về, kim châm trên người mỗi người đều đâm vào huyệt vị làm người ta thống khổ nhất, hai người này đều đang kêu rên không ngừng.

"Phế vật, hai người đều không trị được một người, còn bị người khác làm thành bộ dáng này.

"Nữ nhân mắng.

"Thật xin lỗi, người nọ biết công phu, công phu không thể tưởng tượng được.

"Một người hoảng sợ nói.


"Được rồi, mấy ngày này các người tốt nhất là tránh đi một chút, đừng để cho người khác bắt được, tôi muốn thay đổi kế hoạch.

"Người phụ nữ hung hăng nói.

Một màn vừa rồi cũng không tạo thành bối rối quá lớn đối với Mục Vân Đông, anh biết mấy ngày nay anh có chút cao điệu, liên tục mấy lần từ chối trị liệu cho Khang Vĩnh Xương, lại liên tiếp làm mất mặt mấy vị đại nhân vật, còn dỗi mấy bác sĩ.

Nhưng chuyện liên quan đến điểm mấu chốt của con người, dưới bất kỳ tình huống nào anh cũng sẽ không đánh vỡ điểm mấu chốt.

Lúc đang chuẩn bị lên xe, Mục Vân Đông đột nhiên nhớ tới vừa rồi khi đánh nhau sử dụng Phong Thần Bộ thì hình như có thứ gì đó đang thiêu đốt, là cái gì vậy?"Nguyên khí, tiêu hao sinh mệnh nguyên khí của anh.

"Trong đầu lại truyền ra nhắc nhở của hệ thống.

"Cái gì? Tôi chỉ là đánh giá, liền sẽ tiêu hao sinh mệnh nguyên khí của tôi.

"Mục Vân Đông khiếp sợ.

"Công pháp mà tôi cho anh không phải do anh sở hữu, uy lực đương nhiên xưa đâu bằng nay, anh không chuyên tu luyện, không có sinh mệnh nguyên khí gia trì, sao có thể tạo ra chiêu thức uy lực cường đại như vậy.

""Thì ra là vậy!"Mục Vân Đông bừng tỉnh đại ngộ:"Thế có phải là sau này khi tôi chiến đấu, sử dụng chiêu thức càng cường đại thì tôi tiêu hao sinh mệnh nguyên khí càng nhiều hay không?""Đúng vậy, bằng không tôi khen thưởng cho anh nhiều sinh mệnh nguyên khí như vậy làm gì, trường sinh à?""Có gì không đúng à? Ai mà không muốn trường sinh chứ?""Hắc hắc, nếu như đến cuối cùng anh hoàn thành nhiệm vụ thì có lẽ tôi có thể suy xét.

"Hệ thống cười ma tính.

"Lại làm tôi hứng thú.

"Chuyện đã xong rồi, Mục Vân Đông cũng không dừng lại nữa, nơi này giao cho Từ Quang Viễn điều tra.

Vốn dĩ những chuyện này nên báo cảnh sát, nhưng anh sợ Đường Yên Mộng có nguy hiểm, vẫn là giao cho mấy tên trâu bò như Ám Ảnh đi.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận