Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh

“Joe Yu chuyên ngành design tại trường Đại học Công nghệ Nanyang, sau
khi tốt nghiệp bắt đầu khởi nghiệp tại Hồng Kông, trong bốn năm ngắn
ngủi đã có danh tiếng không nhỏ, có thể nói là anh hùng xuất thiếu
niên.” Bảo Thục dùng giọng Quảng Đông tiêu chuẩn mà đọc nội dung trên
tạp chí trong tay, trên đó có tấm ảnh chân dung của Dư Chính được chụp ở văn phòng, nhưng sau hôm anh nhận phỏng vấn này thì liền trở mặt từ
chức với William. Đây là tạp chí danh nhân mà Gia Hoà đã mua tuần trước
rồi gửi cho cô.

Cô ngắm nghía Dư Chính, anh đương nhiên nhất định nghe được nội dung cô đọc, chỉ là không có phản ứng thôi.

Bảo Thục cũng không vì sự hờ hững của anh mà mất hứng, cô đầy hứng thú lật xem quyển tạp chí kia.

Bài phỏng vấn độc quyền của anh có tổng cộng sáu trang, xen kẽ ở giữa
một vài tấm ảnh, cô cảm thấy Dư Chính trên mặt tạp chí không giống như
người cô quen biết.

Dư Chính mà cô quen biết, tuy rằng thích thâm trầm, nhưng cười rộ lên
cũng rất ấm áp; khi anh làm việc liên tục mấy ngày không cạo râu thì
giống như thổ phỉ, mà cạo râu xong anh lại giống như thư sinh; trời sinh tóc xoăn dày đặc, chải thẳng thóm lại rất nhã nhặn; thân trên siêu gầy, chân hơi thô ráp; đeo kính đen khá giống sắc lang, lúc không đeo nếu
nheo mắt lại thì cũng giống; rõ ràng thân trên mặc âu phục áo sơ mi thêm cà vạt, chân lại mang một đôi dép lê kẹp ngón chân; anh không tuấn tú,
nhưng có thể hấp dẫn con gái.

Dư Chính mà cô quen biết chính là một anh chàng bình thường mà lại không bình thường. Mà Dư Chính trong tấm ảnh nhìn qua professional như thế,
man như vậy, khiến cô có chút trở tay không kịp. Ở trong mắt cô anh lại
là một người đàn ông trưởng thành chậm chạp.

“Sao không đọc tiếp đi.” Âm thanh nói chuyện của Dư Chính luôn luôn lạnh lùng trong trẻo, hiếm khi phân biệt được cảm xúc của anh.

“Bởi vì tớ cảm thấy người ở trên tạp chí này không phải là cậu.” Cô ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Dư Chính cũng ngẩng đầu, tầm mắt của hai người giao nhau, anh mỉm cười.

“Thế tớ là ai?”

“Người trước mặt tớ đây.” Bảo Thục đứng dậy đi đến trước mặt anh, cô
vuốt thẳng mái tóc rối bời của anh, không có gì bất ngờ khi nhìn thấy vẻ mặt hậm hực của anh, sau đó cô cười khanh khách.

Thời gian chạy giữa những kẽ tay của cô, mà anh lại đứng ở đầu ngón tay cô.

Dư Chính và Bảo Thục làm sao cũng không đoán được, lần thứ hai gặp Đường Gia Niên, là ở cửa văn phòng của bọn họ.

“Chào hai người.” Cậu ta cười rộ lên, ánh mắt híp lại thành một đường,
không tưởng tượng ra lúc cậu ta không có biểu tình gì thật ra có thêm
một đôi mắt to.

Bọn họ vừa ăn xong trở về, mặc dù hơi giật mình, nhưng Dư Chính vẫn rất
lịch sự mời cậu ta vào văn phòng. Buổi chiều Ben ra ngoài, vừa lúc có dư một cái ghế cho cậu ta ngồi.

“Có việc gì sao?” Tác phong của Dư Chính luôn luôn ngắn gọn rõ ràng.

“À, có.” Đường Gia Niên vốn đang nhìn xung quanh vội vàng ngồi thẳng
người, nghiêm túc trả lời, “Tôi muốn xin hai người tuyển dụng tôi.”

“Hả?” Bảo Thục trợn mắt há hốc mồm nhìn cậu ta.

Dư Chính khoanh tay, cười cười: “Sao cậu lại suy nghĩ đến chỗ tôi làm việc?”

“Bởi vì…” Đường Gia Niên dừng một chút, “Cấp trên của tôi hoàn toàn
không hiểu thiết kế, ông ta học quản lý, tôi và ông ta rất khó hiểu
nhau.”

“Nhưng chỗ của chúng tôi rất nhỏ, tôi biết chỗ làm của cậu là công ty
quảng cáo hạng nhất hạng nhì ở Thượng Hải.” Bảo Thục nói xen vào.

“Tôi không cần cái này, tôi chỉ muốn thiết kế theo ý mình thích là được.” Cậu ta nói nghiêm túc.

“Chúng tôi không có nhiều tiền trả lương cho cậu đâu.”

“Tôi không cần.”

“Hơn nữa chúng tôi không có nhiều case như những công ty lớn.”

“…”

“Cậu suy nghĩ kỹ chưa?”

“Tôi đã suy nghĩ kỹ mới đến tìm hai người, tôi biết Dư Chính rất nổi tiếng ở Hồng Kông.” Vẻ mặt Đường Gia Niên đầy hứng phấn.

Bảo Thục có phần đắc ý, cô nghĩ thầm, đó là đương nhiên.

“Tôi từ chối.” Dư Chính bỗng nhiên lạnh lùng ngắt lời bọn họ.

Bảo Thục và Đường Gia Niên đồng thời kinh ngạc nhìn anh. Với tài hoa của Đường Gia Niên, tuy rằng là người mới, nhưng nếu cậu ta gia nhập, đối
với văn phòng của họ là một chuyện tốt, huống chi công việc thiết kế đều do Dư Chính và Ben làm, hai người bọn họ rất bận bịu.

“Cậu về đi, tôi nghĩ rằng hiện tại cậu không thích hợp đến văn phòng tôi làm việc.” Dư Chính đứng dậy đẩy ghế đến trước bàn làm việc của anh rồi ngồi xuống.

“Anh cho là tôi không có khả năng làm việc sao?!” Đường Gia Niên tức giận hỏi.


“Không phải,” Dư Chính nhìn cậu ta, trên mặt không có biểu tình gì,
“Trước khi cậu chưa có khả năng thích ứng xã hội, không thích hợp ở lại
văn phòng nhỏ loại này của chúng tôi.”

Cậu ta hơi ngạc nhiên.

“Làm bất cứ công việc gì không phải cậu thích là được, công việc quảng cáo càng cần có tinh thần tập thể.”

“…”

“Cậu trở về học cách làm việc với cấp trên của cậu cho tốt, đợi đến lúc
cậu cảm thấy mình có năng lực thì lại suy nghĩ có nên đến tìm tôi không. Lời nói của tôi cậu có thể hiểu, cũng có thể không hiểu…” Dư Chính dừng một chút, “Sau này từ từ nhận thức cũng không muộn.”

Lời nói này chẳng những doạ Đường Gia Niên, mà cũng doạ luôn Bảo Thục.

Hoá ra người trước mắt này không phải Dư Chính chân chính, Dư Chính chân chính là người trong tạp chí. Rất professional, rất man, là một người
đàn ông lợi hại.

Cô đã biết Dư Chính lợi hại từ lâu, nhưng mà, Dư Chính hiện tại càng thiên hạ vô địch hơn.

Sau khi tan tầm, Bảo Thục một mình đi chọn quà cưới cho em họ. Đã thêm
một phần tiền của Dư Chính, đương nhiên cô phải chọn thứ tốt một chút.

Sắp đến tết nguyên đán, Dư Chính và Ben bận tối mày tối mặt, có khi nhìn thấy anh ngủ không đủ giấc và sa sút tinh thần, cô có một loại xung
động muốn rửa mặt cho anh. Có lẽ cô chính là không chịu được đàn ông để
râu lộn xộn, ngay cả Dư Chính cũng không ngoại lệ.

Cô vừa tới Thượng Hải mấy tuần thì tìm được một tiệm bán đồng hồ cổ cách văn phòng mấy con phố. Cô là người mê đồng hồ, hơn nữa thích sưu tầm
phiên bản đồng hồ có giới hạn của những thương hiệu không chính thống.
Cái này có liên quan với ba mẹ của cô, bọn họ là hai người thích đồ cổ
tiêu chuẩn, trong nhà sưu tầm các loại đồ hiếm lạ, cuối cùng hai người
từ chức công việc nhân viên kế toán mà mở một tiệm đồ cổ. Bọn họ cũng
bán bộ sưu tầm của mình, nhưng thật sự kiếm được tiền vẫn là buôn bán đồ cổ tại thị trường chùa miếu ở Trung Quốc.

Kỳ thật cô cũng không tán thành quyết định của ba mẹ, nhưng cô không nói gì. Có lẽ con cái nên duy trì sự trầm mặc đối với ba mẹ.

Chủ tiệm là một ông chủ hơn 40 tuổi, đã bắt đầu hói đầu rồi, mỗi lần
trông thấy ông ta, lúc nào cũng đang hút tẩu thuốc, có vẻ cổ xưa, rất
hợp với hình tượng của cửa tiệm ông ta.

Bảo Thục đi dạo một vòng trong tiệm, cô nhìn trúng một chiếc vòng tay,
đang lúc đợi ông chủ gói lại, cô tiện tay lật quyển tạp chí xếp chồng
trên máy hát kiểu cũ. Bỗng nhiên ánh mắt cô sáng ngời, trên bìa mặt tạp
chí đăng chiếc đồng hồ “Bảo Ký” đã từng xuất hiện mười năm trước.

“Ông chủ, quyển tạp chí này bán thế nào.”

“Cô muốn thì tôi tặng cho cô đấy.” Ông chủ không ngẩng đầu lên, chăm chú cắt hai miếng băng keo.

Buổi tối về nhà tắm rửa xong, cô cẩn thận lật xem tạp chí lần nữa, đây
là quyển tạp chí Nhật Bản vào tám năm trước, trên đó có đăng tin tức
liên quan đến “Bảo Ký”, tất cả tin tức sau này đều đăng lại từ bản tạp
chí này. Cô hơi thất vọng đặt tạp chí trong hộp phía dưới sofa, giấc
mộng không thể dễ dàng thực hiện.

Cô ngẩn ngơi một hồi, nhớ ra phải gọi điện thoại cho em họ.

“Bảo Thái.”

“Vâng.” Âm thanh của em họ nghe ra ỉu xìu.

“Em chuẩn bị xong hết chưa?”

“Gần xong rồi, em mệt chết, em thề sau này không bao giờ kết hôn nữa.”

Bảo Thục cười rộ lên. Cô em họ này thực ra bằng tuổi cô, trước đây hai
cô cùng học chung tiểu học và trung học cơ sở, cho nên tình cảm khá tốt. Nhưng sau khi cô lên đại học thì hai người ít khi liên lạc, nhưng tình
cảm giữa chị em họ không giống với tình bạn bình thường, có lẽ đây chính là quan hệ huyết thống.

Cô cũng đột nhiên nghe nói Bảo Thái nói muốn kết hôn, nhưng cô không cảm thấy bất ngờ. Từ trước đến nay, cô biết, cô gái điềm đạm như Bảo Thái
kỳ thật rất có chủ kiến, chuyện gì đã quyết định thì sẽ làm được. Không
như cô lúc nào cũng “Hữu danh vô thực”.

Cúp điện thoại, một lát sau, cô lên lầu tìm Dư Chính.

Vừa vào cửa đã thấy anh ngậm điếu thuốc, vẻ mặt nghiêm túc ngồi trước
máy tính. Bên cạnh con chuột là đồ gạt tàn thuốc, trong phòng tràn ngập
mùi thuốc lá.

Thực ra Bảo Thục rất thích nhìn Dư Chính hút thuốc, đặc biệt lúc anh hút một hơi thuốc, nhíu mày rồi lại nhả khói ra. Như thế khiến cô cảm thấy, chỉ cần nhả ra thì phiền não gì cũng tan biến.

Hơn nữa cô thích ngửi mùi thuốc lá trên người Dư Chính, như vậy làm cho anh rất có khí phách đàn ông.

Nhưng cô biết, chỉ có lúc gặp phiền toái thì anh mới hút thuốc.

“Cậu ăn bữa tối chưa?” Cô đi qua ngồi trên sofa ở phía sau anh.


Dư Chính tuỳ tiện trả lời cô một câu, rồi tiếp tục công việc của mình.

Bảo Thục không giận, e rằng anh gặp phải vấn đề khó khăn.

Cô đi đến phía sau anh, vuốt thẳng mái tóc xoăn rối tung, anh nhất định
tắm xong chưa sấy tóc. Trên đầu anh có hai cái xoáy, người ta nói, người nào có hai xoáy tóc đều rất thông minh, ví dụ như Chu Bá Thông.

“Cậu xem hai cái này, cái nào nhìn được hơn?” Dư Chính bỗng nhiên hỏi cô, trên laptop xuất hiện hai bản thiết kế.

Cô cúi người xuống nhìn kỹ hai thiết kế trên màn hình máy tính, thật lâu sau cô mới nói: “Cái bên trái đi.”

Nhưng mà Dư Chính không nói gì.

Cô nghi hoặc quay đầu nhìn anh, điếu thuốc vốn kẹp giữa ngón tay thon dài của anh đã rơi xuống đất, anh giương mắt đờ đẫn.

Bảo Thục theo tầm mắt của anh nhìn thấy áo ngực màu da dưới chiếc đầm quay, lúc cô cúi xuống sẽ thấy rãnh ngực mê người.

“Sắc lang!” Bảo Thục đứng thẳng người thét chói tai, thuận tay lấy một
cuốn tạp chí đập vào khuôn mặt đầy râu ria của Dư Chính, sau đó cô vội
vã chạy xuống lầu.

Cuốn tạp chí từ khuôn mặt anh rơi xuống, vẻ mặt anh vẫn đờ ra.

Bảo Thục vừa xuống lầu vừa che hai gò má nóng lên, cô bối rối suy nghĩ,
sao lại quên mình đặc biệt mặc chiếc đầm để tham dự hôn lễ đi lên cho
anh xem chứ.

Bên phải Ben là Dư Chính với nửa khuôn mặt sưng lên, bên trái là Bảo Thục mặt mũi đen thui.

Cậu ta có dự cảm chẳng lành mãnh liệt, vì thế mở cặp ra bắt đầu lục lọi
tìm sổ tay khách hàng của cậu ta, khi tìm được một người khách cần “giao hàng”, cậu ta vô cùng sung sướng.

“I, I go to Odagiri.” Khi căng thẳng cậu ta liền muốn nói tiếng Anh.

Nhìn thấy dáng vẻ chạy trối chết của Ben, Bảo Thục rất muốn cười, nhưng
cô vẫn lấy tay nâng cằm, không cho mình cười ra. Cô giương mắt thoáng
nhìn qua, Dư Chính cũng ở tư thế này, vì thế trong lòng cô khẽ hừ một
tiếng, buông tay xoay người đối diện máy tính.

Bỗng nhiên khung đối thoại MSN nhảy ra: “Sorry…”

Cô nhẫn nhịn không quay đầu lại, đóng khung đối thoại.

Nhưng sau đó nó lại nhảy ra: “I’m so sorry.”

Cô suy nghĩ một chút rồi nhập vào: “Would u invite me to have dinner?”

“Sure sure…”

Bảo Thục mỉm cười, kỳ thực cô cũng không giận, chỉ là cảm thấy có chút
lúng túng. Bởi vì cô biết Dư Chính không cố ý, anh là chính nhân quân
tử.

“In a French restaurant?”

“Sure, but I refuse to have French dressing.”

Cô cười, Dư Chính chỉ cần nếm một chút tương xà lách của Pháp là sẽ nôn mửa.

“But…what did u see last night?”

Cô không nghe tiếng Dư Chính gõ bàn phím, cô rất muốn quay đầu lại nhìn
anh, thậm chí ở trong đầu suy đoán vẻ mặt hiện giờ của anh, nhưng cuối
cùng cô vẫn nhịn xuống.

Dư Chính gõ vài cái, trên màn hình máy tính của cô nhảy ra: “Everything…”

Nửa bên mặt kia của Dư Chính cũng bị đánh luôn.

Vào thứ bảy đi dự hôn lễ của Bảo Thái, Bảo Thục đặc biệt thêm áo khoác dệt kim ngắn mặc bên ngoài chiếc đầm.

Dư Chính mặc âu phục màu đen, càng đẹp trai hơn trước kia.

Lúc trông thấy chú rể cô hơi ngạc nhiên, anh ta nhìn qua khoảng chừng
35, 36 tuổi, cho dù ở trường hợp kết hôn thế này vẻ mặt anh ta vẫn
nghiêm túc, khiến Bảo Thục kinh sợ khi được giới thiệu với anh ta, giống như là gặp mặt nguyên thủ quốc gia.

Khi người điều khiển chương trình yêu cầu cô dâu chú rể nói một câu với
đối phương, hai người mặt không thay đổi lại không hẹn mà cùng nói: “Cám ơn.”

Người điều khiển chương trình đợi hơn mười giây cũng không thấy đoạn
sau, anh ta mới hiểu bọn họ đã nói xong, vì thế cười gượng một tiếng rồi tiếp tục chủ trì. Hai vị tân nhân rất phối hợp đứng ở một bên không lên tiếng, để mặc một mình anh ta kể truyện cười như ngựa thần lướt gió

tung bay đến nửa tiếng đồng hồ.

Bảo Thục quay đầu nói bên tai Dư Chính: “Cậu không cảm thấy có vấn đề à?”

“Tớ cảm thấy.” Anh trả lời nghiêm túc: “Tới giờ cậu vẫn chưa đưa quà cưới cho Bảo Thái.”

Bảo Thục hít một hơi thấp giọng nói: “Không xong rồi! Tớ quên mang theo.”

Hôn lễ của Bảo Thái kết thúc trong bầu không khí quái dị như vậy, mọi
người vốn định đi trêu chọc cô dâu chú rể, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ
mặt u ám của hai vị tân nhân, họ không thể không xoá bỏ tất cả ý nghĩ.

Dư Chính uống chút rượu vang, cho nên đi đứng hơi loạng choạng. Bảo Thục dìu anh ngồi vào taxi, qua cửa xe cô nhìn thấy cô dâu chú rể đi vào xe
hoa, cô bỗng nhiên cảm thấy, thà rằng chú rể của mình say sưa loạng
choạng, cũng không muốn gương mặt anh ta chẳng chút thay đổi.

Dư Chính có lẽ ngủ rồi, đầu anh tựa trên vai cô.

Ngửi thấy mùi dầu gội trên tóc anh, Bảo Thục hơi thất thần.

Có lẽ ngày nào đó, cô cũng sẽ đi tham dự hôn lễ của Dư Chính, ở hôn lễ
anh sẽ cười rất ấm áp, cô ngồi phía dưới cười vui vẻ, mà chỗ ngồi bên
cạnh cô cũng trống không.

Nghĩ đến đây cô chợt cảm thấy mất mát không có lý do, thậm chí có chút muốn khóc.

Vì thế khi bên trong xe vang lên ca khúc “Trong phút đột nhiên” của Karen, cô nhịn không được hỏi:

“Dư Chính, chừng nào thì cậu kết hôn?”

Anh không trả lời cô.

Cô có chút thất vọng, nhưng cô lại không muốn nghe đáp án của anh. Khi
một người trong bọn họ quyết định cùng người khác trải qua năm tháng còn lại, sứ mệnh của người kia đã kết thúc.

Đúng rồi, cô vẫn coi anh là thiên thần bảo hộ của mình, mà cô cũng là thiên thần bảo hộ của anh.

Dư Chính bỗng nhiên ngẩng đầu, rất dịu dàng hôn lên gò má cô, sau đó tiếp tục tựa trên vai cô.

Cô hơi kinh ngạc, khoé miệng bất giác cong lên nụ cười. Anh dùng một cách thức mới để an ủi cô.

Cô không nhìn được vẻ mặt của anh, nhưng cô biết, khoé miệng anh nhất định cũng mang theo nụ cười.

Bảo Thục hẹn Bảo Thái ra Starbucks uống nước, chủ yếu là muốn đưa quà cưới cho cô em họ.

Cô nhìn em họ thật tỉ mỉ mới phát hiện, vẻ mặt của Bảo Thái giống hệt chú rể kia của cô.

“Hai người không đi honeymoon sao?”

Bảo Thái nhướng lông mày: “Không có thời gian.”

“Hai người quen biết thế nào? Anh ta đang làm gì?” Bảo Thục nhịn không được hỏi.

“Khi em về sẽ gửi email cho mọi người, bên trong có đáp án mà mọi người muốn biết.”

Bảo Thục kinh ngạc. Đụng phải phiền muộn, cô xoay đầu về phía ngoài cửa
sổ, vừa lúc thấy Lương Kiến Phi đi qua, hơn nữa không hẹn mà nhìn vào
bên trong. Hai người sửng sốt một chút, sau đó cười ha ha.

“Chúc mừng cậu đã kết hôn.” Lương Kiến Phi ngồi xuống, nói với Bảo Thái. Bởi vì học cùng trường trung học cơ sở, cho nên bọn họ quen biết nhau.

Bảo Thái cười hì hì, không đáp lại.

Các cô nhanh chóng nói đến những chuyện thú vị ở trường hồi đó, về thầy
cô tranh đấu gay gắt, về bạn học nhiều chuyện, một số chuyện bình thường vào lúc này lại có ý nghĩa đặc biệt.

“Kỳ thật sao cậu và Trì Thiếu Vũ lại ở bên nhau thế?” Bảo Thái đột nhiên hỏi.

Lương Kiến Phi uống cà phê, chậm rãi nói: “Giống như nam nữ bình thường thôi.”

“Cậu ta từng là nhân vật phong vân ở trường chúng ta.” Bảo Thục có chút cảm khái nói.

Trì Thiếu Vũ ngoại hình tuấn tú, lại từng là đội trưởng của đội bóng rổ, đương nhiên mê hoặc không ít con gái.

Lương Kiến Phi cười một chút, vẻ mặt dí dỏm: “Hiện tại anh ấy cũng là nhân vật phong vân thôi.”

Bảo Thục không đáp lời, bởi vì cô nhớ tới lần trước ở nhà hàng thấy được cảnh kia. Nhìn thấy khuôn mặt hạnh phúc của Lương Kiến Phi, chỉ một
giây đồng hồ cô liền mất đi ý nghĩ muốn nói với cô.

Cô cũng không thể nói rõ ràng, có lẽ là không muốn nhìn thấy người hạnh
phúc trở nên bất hạnh. Cô có thể hiểu được, một người tự suy đoán người
yêu trong lòng mình rốt cuộc còn ở lại bao lâu có bao nhiêu chán nản.

Hàn huyên một lúc, vị chú rể của Bảo Thái tới đón cô đi đến nhà thông
gia ăn tối. Anh ta rất lịch sự giúp Bảo Thái vén màn, rồi theo cô cùng
vào xe taxi.

“Tớ thấy anh ta có vẻ rất uy nghiêm, rất có khí thế.” Cách cửa kính, Kiến Phi nói.

“Cậu đoán xem anh ta làm nghề gì?”

Kiến Phi suy nghĩ một cách nghiêm túc, biểu tình thừa nước đục thả câu trên mặt Bảo Thục khiến cô ngứa răng.

“Rất giống cấp trên quản lý nhân viên.”

“…” Bảo Thục uống cà phê.

“Kỹ sư?”

“…” Cô bắt đầu ăn bánh ngọt.


“Giáo sư đại học.”

“…” Cô ăn miếng thứ hai.

“Cảnh sát?”

“…”

“Không phải là xã hội đen chứ…” Kiến Phi mất kiên nhẫn.

“Tớ về hỏi Bảo Thái rồi nói lại với cậu.” Cô vươn đầu lưỡi liếm ra bánh
ngọt dính trên hàm răng, nuốt xuống, rồi cười tủm tỉm trả lời.

Vào bữa tối, văn phòng không có một bóng người. Vì thế Bảo Thục ngồi xe
điện ngầm về nhà, lúc đến dưới lầu nhìn thấy lầu ba có ánh đèn, cô vội
vàng chạy lên.

Khi Dư Chính ra mở cửa thì lại ngậm một điếu thuốc, vẻ mặt cũng rất thoải mái, cô biết anh nhất định đã xong việc.

“Cậu đoán xem chồng Bảo Thái làm nghề gì?” Tâm trạng của Bảo Thục cũng vui vẻ.

Dư Chính hút thuốc, nhả khói lên mặt cô: “Quan toà.”

Cô sặc một chút, anh cười giúp cô xua khói thuốc xung quanh.

“Sao cậu biết?”

Dư Chính bĩu môi, lấy danh thiếp trên bàn đưa cho cô, trên đó in hàng
chữ: toà án nhân dân trung cấp số 1 Thượng Hải Diệp An Trạch.

“Đây chính là bên trong danh thiếp.” Anh nhả khói sang hướng khác.

Dư Chính luôn luôn là một người thần kỳ như vậy, ở bên anh, cô vĩnh viễn không cảm thấy buồn chán.

Bảo Thái quả thực đúng hẹn gửi email cho cô, trả lời rất nhiều vấn đề cô muốn biết và không muốn biết. Bảo Thục không thể không cảm thán lần
nữa, hoá ra cuộc sống tràn đầy ngạc nhiên.

Cô không khỏi nâng cằm kinh ngạc mà lẩm bẩm: “Kết hôn thực sự tốt vậy sao…”

“Không tệ đâu, nếu có thể ở chung với người mình yêu.”

Ben vừa nói vừa nháy mắt.

Bảo Thục đưa ra vẻ mặt “đây là lời vô nghĩa”, sau đó bất đắc dĩ nói:
“Nhưng không phải ai cũng có thể tìm được người mình thích, hơn nữa
người đó cũng thích mình, ngoài ra cho dù có người như vậy, kết hôn với
anh ta cũng không nhất định hạnh phúc.”

“Chưa từng có ai nói với tôi kết hôn đại diện cho hạnh phúc.”

“Vậy vì sao người ta còn muốn kết hôn?”

“Là vì trách nhiệm.” Ben nhún vai.

“Thế phụ nữ biến thành máy sinh đẻ sao.”

“No, no, no. Sinh một đứa con không khó, nhưng nuôi một đứa lại không dễ dàng, ba mẹ phải đảm đương trách nhiệm rất lớn.”

Bảo Thục nheo mắt nhìn cậu ta: “Không ngờ cậu có chút nền tảng lý luận nhỉ.”

Ben lắc lắc ngón trỏ: “Tôi có kinh nghiệm thực tế.”

“Cậu có ý gì?”

Dư Chính vẫn làm việc của mình rốt cuộc lên tiếng: “Con trai của Ben đã
được một tuổi, vợ cậu ấy hiện giờ đang mang thai đứa thứ hai.”

Bảo Thục trợn mắt há hốc mồm.

“Tớ chưa từng nói với cậu à.” Ngón tay Dư Chính không ngừng gõ bàn phím, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính.

“Không có.” Cô nhìn Ben, cho dù thế nào, ở trong suy nghĩ của cô, cậu ta vẫn là học đệ hồi trước luôn thích đi theo Dư Chính.

“Đó là vì cậu chưa từng hỏi tớ.” Dư Chính đưa ra kết luận.

Buổi tối Bảo Thục và Dư Chính cùng đi giao bản thiết kế cho khách hàng, cuối cùng kết thúc thời kỳ đầu của văn phòng.

“Sắp đến tết rồi.”

Dư Chính lên tiếng, tiếp tục đi về phía trước. Lá cây rơi rụng hai bên
ngã tư đường, dẫm dưới chân sẽ phát ra âm thanh lanh lảnh, Bảo Thục nhìn bóng dáng của anh từ phía sau, cô chợt cảm thấy hai năm nay anh gầy rất nhiều.

Lúc đi qua đường, anh dừng bước chân chờ cô theo kịp, tự nhiên đi đến
bên trái cô. Cho dù ở nơi nào, cô chỉ cần nhìn thấy anh đứng sang một
bên là biết được phương hướng xe đang chạy tới.

Đèn xanh sáng lên, nhưng Bảo Thục không hề động đậy, anh quay đầu hơi nghi hoặc nhìn cô.

“Dư Chính, nếu cậu kết hôn…tớ làm sao đây.” Bỗng nhiên cô phát hiện, ý
nghĩa của anh trong cuộc sống của cô lớn hơn nhiều so với sự tưởng tượng của cô.

Anh nở nụ cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt, nhìn qua rất con nít: “Đồ ngốc.”

“Cậu không được phép kết hôn trước tớ.” Cô tuỳ hứng nói.

Dư Chính kéo cánh tay cô: “Được rồi, tạm thời hứa với cậu, có thể qua đường chưa?”

Nhận được câu trả lời khẳng định của anh, cô cũng vui vẻ tươi cười.

Dư Chính hứa với cô, nhất định sẽ không lừa cô


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận