Hắc Liên Hoa Nở Rộ

Nhận ly nước mật đào nóng Ngô Sâm Nhược đưa, Mộc Tuyết sau một lúc tổ chức
lại ngôn ngữ, cô đặc biệt nhận biết mình cực kỳ vụng về trong việc an ủi người khác.

“Sâm Nhược, buổi tối ngủ không ngon hả?” Mộc Tuyết thật cẩn thận hỏi.

Gật đầu, cả người Ngô Sâm Nhược đều tản ra mất tinh thần và nóng nảy, hai
người ở cùng một chỗ có vẻ vô cùng quái dị. Khuôn mặt Ngô Sâm Nhược tiều tụy, hốc mắt đỏ lên, môi tím tái, rõ ràng diện mạo anh tuấn phi phàm
lúc này lại biến thành khuôn mặt của quỷ hút máu.

Xê dịch mông,
Mộc Tuyết tiếp tục vắt hết óc: “Em rõ có lần, em làm sai, kết quả bị
người nhà cởi hết quần áo lấy dây nịt đánh vào người, lúc ấy em bị mất
ngũ mấy tuần, đêm nào cũng mơ thấy ác mộng….. Ừ…… Nói sao đây, không ai
có thể quá kiên cường….. Đó chính là một quá trình, chờ thêm một chút,
anh sẽ có thêm năng lực thừa nhận mọi chuyện trước kia…… Không đúng, em
không phải muốn nói như vậy, em muốn nói là, tất cả đều đã qua đi……”

Phất tay ý bảo Mộc Tuyết đừng nói nữa, trên mặt Ngô Sâm Nhược hiện ra một
tia yếu ớt: “Anh biết, anh biết mà, anh chỉ là đang lo lắng…… Nếu thật
sự giống như anh Ngôn Mục nói, bệnh Xida……”

Lòng Mộc Tuyết cũng
trầm xuống, Ngô Sâm Nhược mới mười lăm tuổi, cuộc sống vừa mới bắt đầu,
nếu thật sự bị loại bệnh này, cuốc ống của anh ấy còn có thể kéo dài bao lâu đây? Vốn dĩ anh ấy đã cô đơn tịch mịch, cuộc sống còn lại chút gì
đây?

“Vận mệnh sẽ không tàn khốc đối với anh như vậy đâu.” Mộc
Tuyết vươn tay ôm lấy Ngô Sâm Nhược: “Báo cáo kiểm tra còn chưa có, anh
không cần làm mình cảm thấy áp lực. Có lẽ anh Ngôn Mục nghĩ để anh chuẩn bị tinh thân cho tình huống xấu nhất, có thể làm anh bình tĩnh hơn.
Nhưng mà em cảm thấy, cho dù có đến bờ thung lũng, anh cũng không được
từ bỏ hy vọng.”

Cứng ngắc thật lâu, Ngô Sâm Nhược mới đưa tay ôm
lấy Mộc Tuyết thân hình nhỏ gầy trước mặt. Cô gái này chỉ là cậu ngẫu
nhiên mà gặp được, có một hoàn cảnh tương tự với cậu, là đồng loại của
cậu. Bạn bè chân chính của cậu không nhiều lắm, nhưng cô gái trước mặt
này không hiểu vì sao lại nằm trong số đó.

Khi Ngô Sâm Nhược còn
sống thời điểm chân chính yếu ớt không quá ba cái, hiện tại vừa đúng là
cái thứ hai. Giờ phút này người ở bên cạnh cậu, là Mộc Tuyết.

Hít mũi, Ngô Sâm Nhược nhịn không được vẫn rơi nước mắt: “Anh chỉ nghĩ, nếu là thật, anh sẽ làm những gì. Có lẽ anh sẽ hạ độc, làm cho tất cả mọi
người nhà họ Ngô chết thê thảm trước mặt anh, sau đó bắt đầu chạy trốn,
trãi qua cuộc sống đen tối tuyệt vọng, chết thê thảm ở một xó xỉnh không tên…… Nhưng nếu cả đời của anh sẽ đi qua như vậy, vậy anh sinh ra có ý
nghĩa gì, anh sống thì có ý nghĩa gì……”

“Nếu chỉ là vì cảm thụ oán hận và thống khổ mới đến thế giới này, như vậy thế giới này lại có ý nghĩa gì……”

Bưng khuôn mặt đầy nước mắt của Ngô Sâm Nhược, Mộc Tuyết kiên định trả lời:
“Em cũng không biết. Nhưng, em chắc chắn, chỉ cần còn sống, là có thể
làm chuyện mình muốn. Anh cũng không phải chỉ có thể cảm nhận được oán
hận và thống khổ, anh còn có người an hem tốt như Lưu Sảng, còn có người có năng lực và thông minh như anh Ngôn Mục làm anh, còn có đứa em gái
có dị năng là em. Bọn em đều thương anh, bọn em đều đồng ý vì anh mà bỏ
ra tình cảm chân thành và bảo vệ, anh cũng không phải hai bàn tay trắng. Cho dù, cho dù chuyện anh Ngôn Mục nói trở thành sự thật, em cũng sẽ
không cho anh chết…… Em có thể……”

Ầm, cửa bị mở ra từ bên ngoài, một đám người đi vào vừa vặn nhìn thấy Ngô Sâm Nhược và Mộc Tuyết ôm nhau không có một khe hở.

“Khụ khụ khụ……” Hà Lệ Phong khoa trương ho khan.

Mộc Tuyết buông Ngô Sâm Nhược ra, quay đầu nhìn thấy Tống Ngôn Mục mặt
không chút thay đổi, còn có mẹ Hà há miệng tới nỗi có thể nhét một cái
trứng chim.

Tôi…… Trong lòng Mộc Tuyết vặn vẹo.

Tống Ngôn
Mục trước sau như một ngồi ở chính giữa, bên trái là anh Khâu bên phải
là anh Hà, Mộc Tuyết và mẹ Hà lần lượt ngồi xuống, Lưu Sảng và Ngô Sâm
Nhược ngồi ở bên cạnh.

“Bọn anh nhìn thấy mẹ Hà ở ngoài hành
lang, thiếu chút nữa tưởng là người khả nghi.” Hà Lệ Phong cười du côn:
“Thiếu chút nữa đã gây họa rồi.”

Mẹ Hà thấy, biết con gái đang ở
cùng những người giàu có, còn không phải là người đơn giản, vì thế ngặm
miệng lại miễn cho nói sai.

“Mẹ, tại sao mẹ lại theo con đến
đây?” Mộc Tuyết không cần nghĩ cũng biết, nếu tiếp tục như vậy, sau này
mẹ hà sớm muộn gì cũng sẽ bị cuốn vào chuyện không cần thiết, xem ra hôm nay phải nói rõ ràng mới được.

“Mẹ……” Mẹ Hà không biết nên nói
như thế nào, khí thế của con gái càng ngày càng không giống con nít,

hoàn toàn là tư thế của người trưởng thành.

“Meh, có cái gì thì nói thẳng đi.”

Do dự mãi, mẹ Hà cũng nói thẳng: “Tiểu Tuyết, tuổi con còn quá nhỏ, đừng
giống như mẹ lúc trước, yêu sớm là không có lợi, con phải chuyên tâm học tập……”

“Tốt lắm không cần phải nói, mẹ, con đã biết. Con không
nói chuyện yêu đương, đây là Ngô Sâm Nhược, bạn học chung lớp của con,
mới vừa gặp chuyện nghiêm trọng. Đây là Lưu Sảng, cũng bạn học chung lớp của con, mẹ hẳn là biết, hai người bọn họ đều thường xuyên tới đón con
đến trường, trước kia con bị bắt nạt cũng là bọn họ bênh vực con. Đây là Tống Ngôn Mục, là bạn kiêm anh trai của Ngô Sâm Nhược và Lưu Sảng, anh
ấy là người thành phố B, bây giờ ở đây đi học, võ của con là do hại vị
thầy bên cạnh anh Ngôn Mục dạy.”

Mộc Tuyết rõ ràng giới thiệu
từng người cho mẹ Hà: “Mẹ, trước kia mẹ không quan tâm con, con cũng có
thành tích tốt, bây giờ mẹ cũng đừng quản nhiều. Con có suy nghĩ của
mình, mẹ đừng lo lắng dư thừa, cũng đừng làm chuyện dư thừa, con có thể
tự chăm sóc mình.”

Mẹ Hà ngậm miệng, trước kia bà đối với Mộc
Tuyết không chút quan tâm, tâm tư đều ở trên người Mộc Tiền Trình. Bây
giờ con gái nói như vậy, ngoại trừ đau lòng hối hận, còn có thể nói cái
gì đây.

“Mẹ, Mộc Tiền Trình bên ngoài nuôi đàn bà không bao lâu
sẽ tìm tới cửa, còn có chuyện của cậu, ẹm cần quan tâm nhiều lắm, cũng
đừng quan tâm con, con biết đúng mực.” Để kịp thở, Mộc Tuyết đứng dậy
rót cho mẹ Hà một ly nước ấm: “Mẹ, con đã trưởng thành.”

Con không phải là đứa con gái 14 tuổi, con là một người trưởng thành, một người trưởng thành đã chịu quá nhiều dạy dỗ đỗ máu.

Mẹ Hà dưới đôi mắt kiên định thâm trầm của Mộc Tuyết, trịnh trọng gật đầu.

Để cho anh Khâu đưa mẹ Hà về, Tống Ngôn Mục đưa cho Ngô Sâm Nhược một phần báo cáo.

“Nhanh như vậy đã có sao?” Mộc Tuyết kinh ngạc.

Dường như là có chút kiêu ngạo, Tống Ngôn Mục gật đầu: “Vì không muốn để cho Sâm Nhược quá lo lắng.”

Thật không muốn Sâm Nhược lo lắng, anh cũng đừng nói bệnh Xida, trong lòng Mộc Tuyết oán thầm.

Ngô Sâm Nhược không dám nhận báo cáo, bàn tay đưa ra lại rụt về, nhìn thấy
vậy Mộc Tuyết lo lắng, muốn thay Ngô Sâm Nhược coi báo cáo xét nghiệm
lại bị Tống Ngôn Mục giữ chặt.

“Sâm Nhược không phải người nhu
nhược, cũng không phải không biết chữ.” Tống Ngôn Mục vỗ bàn tay Mộc
Tuyết: “Em không thể thay thế cậu ấy trưởng thành.”

Nghe vậy, tay Ngô Sâm Nhược không còn run, cậu cầm kết quả, mở ra, cẩn thận đọc.

Những thuật ngữ chuyên ngành không cần xem, trực tiếp xem kết luận: Không phát hiện bị nhiễm HiV.

Cuối cùng là thở phào nhẹ nhõm một hơi, xương tủy Ngô Sâm Nhược như là bị
tháo nước, tê liệt ngã xuống sô pha, thấp giọng cười rộ lên: “Vận mệnh
cuối cùng cũng không tàn khốc như vậy……”

“Nhưng chú có thể tàn
khốc đối đãi vận mệnh.” Ngữ khí Tống Ngôn Mục tràn ngập mê hoặc: “Thậm
chí có thể khống chế vận mệnh, Sâm Nhược, chú phải học tập vài thứ.”

Dời mắt, trong mắt Ngô Sâm Nhược lộ ra hung quang (ánh sáng hung ác): “Đúng vậy, em hẳn là phải học tập vài thứ.”

Con nhộng bị nhiều tầng bao vây, rốt cục một khe hở nứt ra. Ngón tay Tống
Ngôn Mục vuốt ve cái trán Ngô Sâm Nhược, giống như vuốt ve như vậy có
thể giúp con bướm chui ra.

“Đi tắm rửa, ngủ hai tiếng, sau đó
chúng ta đi ăn cơm chiều, chú năm muốn gặp chú. Mộc Tuyết và Lưu Sảng
nữa.” Tống Ngôn Mục thu tay, mỉm cười.

Mộc Tuyết và Lưu Sảng gật đầu, Tống Ngôn Mục hạ lệnh, bọn họ không đồng ý cũng vô dụng, anh Hà sẽ trực tiếp ‘kéo’ bọn họ đi.

Kết quả, Ngô Sâm Nhược đi ngủ, Mộc Tuyết cũng ngáp dài nằm ngủ trên sô pha.

Trước khi ngủ, cô đi vào không gian.

Trong không gian – hồ nước tỏa ra ánh sáng lấp lánh, ánh sáng nhiều màu sắc,
Mộc Tuyết không nói hai lời, nhào vào trong hồ nước. Giữa không trung
Mộc Sương cũng đi tới, hai người cùng nhau nằm trong hồ nước nhận chăm
sóc.

Lúc trước Mộc Sương cũng không biết tác dụng cụ thể của hồ
nước này, chỉ có thể cảm nhận được hắc liên hoa (sen đen) của Mộc Tuyết

được tẩm bổ vô cùng tốt, còn có tinh thần của Mộc Tuyết càng ngày càng
mạnh, đối với chuyện khống chế cảm xúc cuốn hút lực cũng càng ngày càng
mạnh, tư duy càng thêm nhanh nhẹn, phản ứng cũng càng thêm nhanh.

Đến khi có một lần, Mộc Tuyết nhịn không được uống một ngụm nước trong hồ,
Mộc Sương mới biết được, nước này có năng lược cải tạo rất mạnh, có thể
cải tạo tế bào hoạt tính của thân thể, đề cao năng lực miễn dịch, thậm
chí có thể cải tạo xương và các đốt ngón tay. Nhưng hồ nước này cũng có
lực bài xích rất mạnh, hễ là không phải đồ của thân thể, cho dù là các
vị thuốc hữu ích, cũng sẽ bị chung một kết cục, tạp chất rơi vào trong
nước sẽ nháy mắt bị hòa tan.

Bao dung, tẩm bổ, bài xích, cải tạo, thuộc về tính chất đặc biệt của Tống Ngôn Mục. Nhưng Mộc Sương tỏ vẻ,
cô ấy còn chưa hiểu hết toàn bộ công năng của hồ nước này.

Nếu là như thế, hai người Mộc Tuyết và Mộc Sương, hoặc là nói một người một
vật, đều bắt đầu không có việc gì thì xuống tắm hưởng thụ. Nhưng, nếu
Mộc Tuyết không tiến vào không gian, Mộc Sương không thể tiếp cận hồ
nước, chỉ có chờ Mộc Tuyết đi vào, Mộc Sương mới có thể đi theo xuống.

Nhìn thấy điểm này, coi như là không gian hóa thân Mộc Sương cũng có thể cảm nhận được cái gì gọi không nói nên lời.

“Mộc Sương, Sâm Nhược không dính HiV.”

Nhìn thấy tâm trạng Mộc Tuyết vô cùng tốt, Mộc Sương gật đầu: “Cho dù thật
sự bị nhiễm, hồ nước này cũng có áp chế bệnh của cậu ấy.”

“Không, không giống nhau. Bệnh là gông xiềng, cho dù thân thể Sâm Nhược không
bị bệnh, tinh thần anh ấy cũng sẽ bị bệnh độc bức đến điên. Sương Sương, nếu tớ không gặp được Sâm Nhược và Lưu Sảng, còn có Ngôn Mục, tớ sẽ
không được như hôm nay. Hồ nước, cây cối trong không gian, là vì bọn họ
đặt tớ ở trong lòng.”

Mộc Tuyết ở trong nước chậm rãi du động, ý
nghĩ của cô vô cùng rõ ràng: “Không có bọn họ, vốn không có tớ hiện tại. Cho nên, tớ sẽ trả giá tất cả, bảo vệ bọn họ.”

Khóe miệng gợi lên một tia mỉm cười, Mộc Sương nghiêng đầu: “Đúng vậy.”

Mộc Tuyết tỉnh lại còn mỉm cười, cô thích ý lăn lộn trên sô pha, đột nhiên ý thức được một chuyện, nếu có thuốc có thể ức chế bệnh Xida, vậy loại
thuốc này hoàn toàn có thể cao đến giá trên trời!!!

Vừa mới nhìn
thấy Tống Ngôn Mục từ cầu thang đi xuống đến, hai mắt Mộc Tuyết tỏa ánh
sáng đánh về phía Tống Ngôn Mụ: “Anh Ngôn Mục! Em mới phát hiện anh là
thần tài nha! So với Lưu Sảng còn thần tài hơn!”

Sau khi kích
động mới nhớ tới đến…… Hồ nước không thể cho người khác dùng…… Mộc Tuyết nhất thời cảm thấy mình là vui đến choáng váng.

Không biết Mộc
Tuyết đột nhiên phát điên cái gì, nhưng Tống Ngôn Mục vẫn là tiếp được
Mộc Tuyết, trực tiếp khiêng người trở về sô pha: “Đi thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.”

Mộc Tuyết vui rạo rực chạy đi thay quần áo, bởi vì chuyện huấn luyện nên ở đây có nhà tắm, quần áo xuân hạ thu đông Tống
Ngôn Mục đều chuẩn bị cho cô hết, thậm chí còn có cả giày dép và nội y.

Nhìn bóng dáng Mộc Tuyết đột nhiên vui tới nở hoa, Tống Ngôn Mục bất đắc dĩ lắc đầu, may mắn Sâm Nhược sẽ ra nước ngàoi.

Nghĩ đến Ngô Sâm Nhược, kế tiếp nghĩ đến nhà họ Ngô, trên mặt Tống Ngôn Mục
đầy hàn ý. Người nhà họ Ngô thương tổn không chỉ có Sâm Nhược, mà còn
giống như tát hai bạt tay lên mặt anh. Tống thiếu chọn người trung
thành, mà lại khinh địch bị cấp dưới đâm sau lưng thiếu chút nữa là hối
hận cả đời, nói ra thật đúng là chê cười. Nếu không cho bọn đó ăn giáo
huấn ngoan độc, họ sẽ nghĩ cháu trai lớn nhà họ Tống dễ đắc tội?!

Cho dù tôi bị trục xuất, cũng không phải mặt hàng như các ngươi có thể tùy ý trêu đùa. Ngón tay Tống Ngôn Mục xoa trên khóe mắt, cười lạnh ra tiếng.

Cơm chiều ăn trong một khách sạn số một số hai thành phố.

Mộc Tuyết ăn mặc giống như đèn lồng, từ mũ đến giày đều là màu hồng, may
mắn bầy giờ cô có làn da trắng nõn, mặt mày cũng xinh, dáng người cũng
bắt đầu lồi lõm, nếu không tuyệt đối là cây pháo hồng. Cô ngồi ở bên
cạnh Tống Ngôn Mục, biết vâng lời ăn này nọ.

Không có biện pháp, ai kêu Tống Ngôn Mục giới thiệu với soái ca Tống Nghĩa Đức như thế nào làm chi:

“Chú năm, đây là bạn gái con, Mộc Tuyết.”

Mới mười sáu tuổi đã dẫn theo bạn gái 14 tuổi đi gặp người thân, Tống Ngôn
Mục mặt than anh đúng thật là dũng mãnh! Mộc Tuyết vừa cắn hải sản vừa
oán thầm, hơn nữa chú năm còn một chút cũng không kinh ngạc, giống như
đây là chuyện bình thường.


Lúc ăn, Tống Nghĩa Đức nói không nhiều lắm, đầu tiên là cảm ơn ba người Lưu Sảng Ngô Sâm Nhược Mộc Tuyết đã
chiếu cố Tống Ngôn Mục một năm này, hy vọng sang năm mới tình bạn và
tình yêu của bọn họ sẽ tiếp tục duy trì và phát triển. Sau đó vừa ăn,
vừa cùng Ngô Sâm Nhược nói chuyện phiếm, nhưng đề tài không chút có đề
cập đến chuyện của Ngô Sâm Nhược, đều dạy sau khi xuất ngoại nên quen
biết với dạng người nào, có thể học được cái gì, tổ chức người Hoa ở chỗ nào mới đáng tin, linh tinh nhiều thứ. Lưu Sảng nghe thật hăng say,
nhiều lúc chen vào nói, Tống Nghĩa Đức vẫn vững vàng dạy, nhưng nhìn ra
được tâm trạng không tồi.

Như vậy xem ra, sự bình tĩnh là duy truyền của nhà họ Tống, Mộc Tuyết ăn xong, bắt đầu tấn công những món khác.

“Ngôn Mục, ngày mốt mấy đứa đưa Sâm Nhược về, nhớ giúp chú trả cái này.” Tống Nghĩa Đức chỉ phong thư đỏ thẩm có hoa văn kim long trên bàn: “Hôm nay
không biết lúc nào, bị nhà họ Ngô đưa cho tài xế.”

Tống Ngôn Mục từ chối cho ý kiến cười cười: “Chú năm, không bằng chuyển vào tài khoản đi?”

Lắc đầu, giọng điệu Tống Nghĩa Đức ý vị thâm trường: “Cái này không phải
chi phiếu cũng không phải tiền, mà là vé du lịch và ăn uống.”

“Con gái lớn nhà họ Ngô hẹn chú đi hưởng tuần trăng mật hả?” Tống Ngôn Mục
trêu đùa: “Chú năm tuổi lớn, nhưng diễm phúc thật sâu nha.”

Lưu
Sảng ở một bên tiếp lời: “Nhanh chóng dâng mình lên giường đàn bà……” Sau khi nói xong Lưu Sảng tự giác nói lỡ, mặt đỏ lên: “Chú năm, con gì cũng chưa nói.”

Nhắc tới Ngô Du Hà, mặt Ngô Sâm Nhược nhất thời tối
đen, Tống Nghĩa Đức thấy thế vỗ vỗ bờ vai của cậu: “Tiểu tử, phải bình
tĩnh.”

Đây là một câu ám chỉ ẩn hình, Ngô Sâm Nhược hiểu được
Tống Nghĩa Đức đứng về phía bọn họ, bọn họ chỉ là vài đứa con nít, nhưng Tống Nghĩa Đức đã coi bọn họ thành tâm phúc mà đối đãi. Tất cả, là vì
Tống Ngôn Mục đi.

Ánh mắt Tống Ngôn Mục và Ngô Sâm Nhược giao
cùng một chỗ, một người như Trường Giang đại hãi (biển lớn), mặt ngoài
bình tĩnh vô ba bên trong ba đào mãnh liệt. Một người như thác nước nhảy múa, ồn ào náo động bốc lên yêu hận đan xen, sau khi hạ xuống lại trở
về bình tĩnh.

Ngô Sâm Nhược gật đâu với Tống Ngôn Mục, không
tiếng động thề độc, ‘tôi sẽ trở nên mạnh mẽ, mạnh đến mức bất kỳ ai cũng không thể làm gì tôi’.

“Tiểu Tuyết, Ngôn Mục rất coi trọng con,
cho nên, con cũng cần bảo vệ tốt chính mình.” Tống Nghĩa Đức bắt đầu dặn dò Mộc Tuyết: “Nếu Ngôn Mục tìm vệ sĩ cho Sâm Nhược, chú cảm thấy con
cũng cần có một người. Vừa lúc có một nữ bộ đội đặc chủng khi chấp hành
nhiệm vụ bị mất một bàn tay, trong nhà cũng không có người thân, vậy cho con làm vệ sĩ.”

Mộc Tuyết ăn vui vẻ mười phần, chờ sau vài giây
Tống Nghĩa Đức nói xong, mới phản ứng lại, lời vừa nói là có ý gì, cô
nhanh chóng ngẩng đầu, bên miệng dính đồ ăn cũng không kịp chùi: “Cám ơn chú, nhưng mà con không cần, con rất mạnh, có vệ sĩ rất khoa trương……”

Tống Nghĩa Đức và Tống Ngôn Mục hai người lẳng lặng nhìn cô, trình độ uy hiếp gấp mấy lần.

“Thật sự…… Không cần…… Anh Ngôn Mục anh cũng biết mà, em không cần ……” Mộc
Tuyết vặn vẹo nghiêm mặt, người phải đi về dễ dàng, tiền ai trả chứ? Cho dù Tống Ngôn Mục hoặc là chú năm trả lương, nhưng một người lớn như vậy sống ở đâu đây? Trong nhà không đủ chỗ ở, huống chi phải giải thích như thế nào?

“Người phải đi về, tiền lương anh trả, trước khi Sâm
Nhược xuất ngoại cô ấy sẽ đi theo Sâm Nhược, chờ Sâm Nhược đi rồi, cô ấy đến phụ trách đưa đón và dạy em mọi thứ. Về phần chỗ ở, ở chỗ huấn
luyện của chúng ta là được.” Tống Ngôn Mục giải quyết dứt khoát, chuyên
quyền độc đoán.

Mộc Tuyết yên lặng lấy khăn mặt lau miệng, nghĩ rằng, tùy mọi người đi em lười lý luận với mọi người.

Nhưng không thể phủ nhận, trong lòng đang rất vui vẽ. Vệ sĩ đó, nữ bộ đội đặc chủng đó, vừa nghe liền cảm thấy sức chiến đấu siêu cường nha, nếu cậu
dám tới tiệm hoa của mẹ quậy phá, để cho vị nữ bộ đội đặc chủng này đi
tát miệng ông ta cho phun ngà voi luôn!

Ăn cơm chiều, Tống Ngôn Mục để anh Khâu đưa Mộc Tuyết về.

Sau Mộc Tuyết mở cửa, phát hiện mẹ Hà ở trong phòng khách xem ti vi chờ cô. Trong lòng ấm áp, Mộc Tuyết tiến lên, khó gặp dùng thân phận hơn mười
tuổi làm nũng với mẹ Hà.

Mẹ Hà kéo tay Mộc Tuyết, chậm rãi kể
chuyện năm đó cho cô nghe. Năm đó bà yêu Mộc Tiền Trình, yêu thiếu niên
cứng cỏi cố gắng kia. Giống nhau đnag ở lứa tuổi manh động, mẹ Hà dùng
tất cả của mình để cảm động Mộc Tiền Trình, trải qua thiên tân vạn khổ
mới đến được với nhau.

Nhưng, bởi vì mẹ Hà chủ động, khi thực lực hai nhà ngang bằng nhau, nhà họ Mộc đã khinh thường nhà họ Hà. Chờ thực lực kinh tế hai nhà chênh lệch rõ, nhà họ Mộc lại càng thêm vênh váo tự đắc không coi ai ra gì. Nhưng mẹ Hà không thể làm gì, bà không có bằng
cấp, hoa tàn ít bướm, cũng không thông minh, lại bị áp chế, ghét bỏ lâu
dài, phai mờ dũng khí và hào quang.

Nếu có thể làm lại một lần,
Hà mụ mụ sẽ không vì Mộc Tiền Trình mà trả giá, chẳng sợ sẽ vì yêu mà
chết, cũng sẽ không ở lúc tuổi còn trẻ, bỏ qua tương lai tươi sáng, mà
đi yêu Mộc Tiền Trình.

“Cho nên, mẹ cũng không phải phản đối con
nói chuyện yêu đương, nhưng con nhất định phải hiểu được thứ quan trọng
nhất là cái gì.” Mẹ Hà khó được lúc nói ra lời cơ trí như vậy: “Bản thân mình, phải tự kiểm soát mình, không thể giao cho người khác.”

Mộc Tuyết thoải mái gật đầu: “Con biết, yên tâm đi mẹ, con sẽ làm cho mình
càng ngày càng ưu tú, con là kiêu ngạo của mẹ, không phải sao?”

Mẹ Hà gật đầu: “Đúng vậy.”

“Mẹ, mẹ cũng phải cố gắng trở thành kiêu ngạo của con. Mẹ nói, người sinh ra có nhiều loại khả năng, bây giờ mẹ mới hơn ba mươi tuổi, nếu mẹ có thể
sống tới tám mươi tuổi, như vậy mẹ vẫn còn hơn một nữa thời gian, không
phải sao? Trở thành tấm gương của con, có thể chứ?”


Nhìn đôi mắt
trong suốt đầy chờ mong của Mộc Tuyết, mẹ Hà cảm thấy máu cả người nóng
lên, dũng khí đi xa giống như đang trở về, có cái đó đã chui từ dưới đất mà ra, đang vô cùng khỏe mạnh trưởng thành.

“Mẹ sẽ cố gắng, nhất định sẽ cố gắng!”

Mẹ con trải qua một lần tâm sự này, lẫn nhau đều thoải mái không ít. Ngày
hôm sau hai người cùng nhau đi dạo phố, mua một đống quần áo và đồ ăn,
vô cùng vui vẽ.

Hai ngày này, bất luận là nhà họ Mộc hay là nhà
họ Hà, đều không có một chút tiếng động. Mộc Tuyết đoán rằng Mộc Tiền
Trình hẳn là đang chuẩn bị chuyện tiểu tam tìm tới cửa, đại khái là đang vội vàng đi. Về phần nhà họ Hà, hơn phân nửa là cảm thấy mẹ Hà thay
đổi, tiền chẳng phải dễ lấy, vậy trước để qua năm mới rồi nói sau?

Nói ngắn lại, Mộc Tuyết sẽ không cho phép nhà họ Hà lấy cớ gì, ép mẹ đi xin lỗi. Bọn họ vì lợi ích của mình, không nghĩ tới tôn nghiêm của mẹ, nghĩ đến đắc ý.

Lại qua hai ngày, Tống Ngôn Mục rốt cuộc gọi mọi người tới nhà họ Ngô gia.

Vẫn xoa tay đợi thật lâu Mộc Tuyết càng kích động, sốt ruột lên xe anh Khâu chở đến chỗ huấn luyện, Lưu Sảng và Ngô Sâm Nhược đã sớm thu thập tốt.

“Đi thôi, hôm nay sẽ rất phấn khích.” Tống Ngôn Mục dẫn mọi người ra cửa.

Cửa lớn nhà họ Ngô dán câu đối, thậm chí còn lộ ra hai cái đèn lồng nhỏ màu đỏ.

Ngô Sâm Nhược mở cửa ra, cũng không có trực tiếp đi vào, mà là để cho Tống Ngôn Mục đi ở vào trước.

Loại này bị thu làm em trai nhỏ là chuyện gì xảy ra? Mộc Tuyết cảm thấy thế
giới dường như có chút không bình thường. Nhưng sau khi trùng sinh cô
cũng là một sự không bình thường của thế giới, cho nên cảm giác quái dị
này cũng chỉ xuất hiện chút xíu, nhanh chóng biến mất.

Phỏng
chừng Hà Lệ Phong đã tìm hiểu trước, hôm nay nhà họ Ngô vô cùng náo
nhiệt, lần trước Mộc Tuyết đến đã nhìn thấy một đại gia đình, hơn nữa
ông bà nội Ngô cũng đến, đây thật đúng là toàn gia đoàn tụ hoà thuận vui vẻ nha.

Đáng tiếc trong không khí hào thuận vui vẻ đó, không có bóng dáng Ngô Sâm Nhược.

Tống Ngôn Mục không mời mà tới, hiển nhiên làm cho Ngô Thiên Tứ và ông bà
nội Ngô tử trở tay không kịp, ngay cả nếu không để Tống Ngôn Mục vào
mắt, nhưng nhà họ Tống bọn họ đắc tội không nổi. Nếu Tống Ngôn Mục đến
chúc tết, họ sẽ chiêu đãi thật tốt.

Ngô Thiên Tứ tự mình đứng lên, nghênh đón Tống Ngôn Mục: “Ngôn Mục à, hoan nghênh hoan nghênh.”

Còn chưa đi tới chỗ Tống Ngôn Mục, Ngô Thiên Tứ đã thấy bóng dáng âm trầm của Ngô Sâm Nhược.

“Sâm Nhược?” Ngô Thiên Tứ giật mình mở miệng: “ Mấy ngày nay con không về,
là tới chỗ của Ngôn Mục à? Sao con không nói tiếng nào, làm mọi người
rất lo lắng.”

Ngô Sâm Nhược hừ lạnh một tiếng,“Các người lo lắng? Tôi thấy các người vô cùng vui vẻ mới đúng chứ.”

“Năm mới, em trai, em đừng cằm súng cầm gậy, ông nội bà nội còn ở đây đó.”
Ngô Du Hà bưng ly trà nóng đứng giửa mấy đứa em trai em gái, trong mắt
đều là đắc ý.

Cúi đầu chào con bà nó ông bà nội, Ngô Sâm Nhược
cách xa phòng khách, xa xa chào hỏi hai ông bà già: “Ông nội bà nội, năm mới vui vẻ. Đây là vài ngày cuối cùng cháu trai sắp bị tống ra nước
ngoài, có thể nhìn thấy hai người, con thật vui vẻ.”

Ông cụ Ngô
là một người vô cùng truyền thống, bà nội Ngô cũng không phải nhân vật
đơn giản, bọn họ có thể toàn thân trở ra từ năm đó, hơn nữa bảo lưu được gia nghiệp, đều là người có bản lĩnh. Dù có bất mãn với hành vi của con trai, ông cụ Ngô cũng không thể nói gì đứa con trai độc nhất này, nhưng trong đàn cháu, ông cụ Ngô chỉ thương một mình Sâm Nhược, đây mới là
cháu trai chính thống.

Nghe Ngô Sâm Nhược nói như vậy, vốn dĩ ông cụ đến sau không có nhìn thấy Ngô Sâm Nhược, nhất thời phát hiện không
thích hợp: “Thiên Tứ, Sâm Nhược cũng bị đưa ra nước ngoài? Quyết định
lúc nào, sao ta không biết?”

Còn chưa kịp nói cho ông cụ Ngô, Ngô Thiên Tứ vội vàng bào chữa: “Là mẹ Sâm Nhược yêu cầu, nói nước ngoài
giáo dục rất tốt, con cũng muốn để cho Sâm Nhược đi ra ngoài quen biết
nhiều người……”

Sắc mặt ông cụ Ngô càng thêm không tốt, ai chẳng
biết Ngô Thiên Tứ đối với vợ hợp pháp chẳng quan tâm, khiến cho quan hệ
nhà họ Phương và nhà họ Ngô càng lúc càng không tốt, nhà họ Phương với
bên hải quan có quan hệ khó gỡ, nháo một trận, chuyện làm ăn bên nhập
khẩu của nhà họ Ngô càng thêm khó khăn. Nói khó nghe một chút, mẹ Ngô
Sâm Nhược cũng là bị Ngô Thiên Tứ ép đưa ra nước ngoài.

“Cha, cha cũng không quan tâm, mấy ngày nay con đã xảy ra chuyện gì sao?” Ngô Sâm Nhược tự giễu mở miệng: “Cha, con thiếu chút nữa đã bị bọn cướp giết
chết, mất tích nhiều ngày như vậy, người trong nhà một chút cũng không
lo lắng…… Có phải là, đang mong con cứ chết ở bên ngoài như vậy, không
phải đó là tâm nguyện của các người sao, nói không chừng còn có thể nói
với ông nội bà nội, con đã xuất ngoại, vĩnh viễn không về?”

Giống như sấm sét giáng xuống, cây gậy trong tay ông cụ Ngô hung hăng đập
xuống: “Thiên Thiên Tử! Anh nói rõ cho ta, rốt cuộc chuyện gì đã xảy
ra!”

————-=== ====== ====== =========—————–

Lời editor:

Để ông cụ Ngô xưng hô là ‘ta’ tại vì ông ấy là trưởng của một gia tộc giàu có, là người gầy dựng, với để vậy nó uy phong hơn nhé! Như đã nói thì
ông cụ là người gia trưởng mà!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận