Gọi Em Là Người Nhà [taekook]

Phía cuối chân đồi, gió từ chiếc cối xay già nua nằm xa tít nhẹ nhàng đưa đẩy đám lá khô khốc ngoan cố ở lại trên cành cây phong đỏ trơ trọi, tình cờ mà rơi lên trên đầu mũi giày thể thao của Jungkook.

Em thơ thẫn nép mình ở một góc khuất trong công viên, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng đan len. Cái này là đan cho học trưởng. Từng câu hội thoại của chị Somie và hắn hôm qua em đều ghi nhớ, chính vì thế mà bất giác lòng lại nhói đau. Hôm đó, hắn không đáp lại chị ấy, có phải Taehyung của em đã thực sự đã tìm được ánh sáng của mình rồi không ?

Tiếc là một con đóm đóm đơn dại như em lại không thể chiếu sáng trái tim anh ấy.

Thế mà Jungkook vẫn ngoan cố mà chấp niệm rằng anh lớn của em vẫn đặc biệt yêu thích em.

Hôm nay em dậy sớm, trên đường ra công viên tiện thể lấy len ra đan một chút, thấy đã sắp đến giờ đi học lại vội vàng nhét hai quả len tròn và dụng cụ đan vào trong một túi đựng lớn màu trắng, cầm theo cặp sách vội vã rời đi.

Xui xẻo thay là đến trường lại bắt gặp học trưởng Kim đang khụy xuống buộc dây giày cho bạn học Min ngay trước cổng. Với em mà nói học trưởng chưa bao giờ hạ mình trước em như thế cả. Cả kể những lúc em giận dỗi hắn chỉ điềm đạm mà hứa dẫn em đi chơi. Một lời xin lỗi vụng về thôi căn bản vẫn là không có.

Hay là vì hắn cho rằng em quá thích hắn nên dù gì em cũng sẽ bỏ qua. Sự thật thì điều hắn nghĩ vẫn luôn là đúng. Jungkook vẫn luôn ngốc nghếch mà làm lơ tất cả.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Em chỉ lặng lẽ cúi đầu, muốn bỏ chạy thật nhanh.

Tiếc là, đi chưa được dăm bước lại bị xách ngược cổ áo lại.

- Bạn tránh mặt anh ?

- Không...không có mà, tại...tại em còn phải làm bài tập nữa, học trưởng và bạn học Min cứ thong thả, em đi trước.


Jungkook nói xong liền nhanh chóng tẩu thoát, Kim Taehyung nhìn lòng bàn tay mình vẫn còn ấm hơi người kia mà thầm tiếc nuối, vì cái gì ?

Hắn có cảm giác với em sao ?

___

Tiết thể dục đầu tiên, em ở phòng thay đồ không ngừng nhìn hắn, mà tên mặt đen kia vẫn cố chấp không quay đầu đáp lại ánh nhìn của em lấy một lần.

Jungkook đành lủi thủi một mình rời đi. Học trưởng chết bầm, có cần phải giữ khoảng cách như vậy không ? Thành thật mà nói từ lúc Min Hani quay về hắn cũng không còn hẹn em cùng ra ngoài nữa, mỗi lần làm bài tập nhóm xong em về kí túc xá thì hắn đã ngủ mất rồi, bằng không nếu có hôm em chủ động về sớm, Kim Taehyung chắc chắn cũng đã cùng Hani ra ngoài.

Jungkook thầm thở dài. Lê chân nhỏ nặng nề đến chỗ tập trung.

- Các em, hôm nay chúng ta sẽ học ném bóng. Các đội bắt cặp đôi và chia người ra, ai bị bóng ném trúng người thì phải rời khỏi sân đấu.

Hani có vẻ rất thích thú khi nghe đến đây, cô ấy thành thật vừa sống ở nước ngoài thời gian không phải là ngắn, khó trách lại hứng thú với trò này như vậy.

- Học trưởng, bạn bắt cặp với ...?

Jungkookie vừa nghe đến đây đã hạnh phúc nhảy chân sáo đến chỗ Kim Taehyung đang đứng một mình. Hắn biết thể lực em kém nên nhất định sẽ bắt cặp với em thôi. Chỉ là nhất thời Jungkook chưa nói hết câu cổ họng đã nghẹn ngay lại, Hani chạy đến bên nhẹ nhàng đan tay vào tay hắn. Miệng còn nở nụ cười thích thú.

- Chúng ta bắt cặp được không ?

- Ừm, đi thôi.

Hắn ngoái lại nhìn Jungkook một cái, không nhanh không chậm cùng người con gái ấy rời đi. Jungkook tủi thân nhìn bóng lưng quen thuộc ấy, thói quen vò vạt áo lại xuất hiện.

- Học trưởng ghét em lắm sao ?

Em dụi dụi mắt quay đầu tìm kiếm một bạn bắt cặp khác, đầu nhỏ vô tình lại đụng trúng lưng ai đó. Là...

- A- chị Somie, sao chị lại ở đây ?

- Chán chết được, chị xuống đây để giáo huấn đám đàn em khóa dưới mấy đứa đó.

- Chị được cử xuống giúp bọn em thực hành ạ ?

- Ừ, mà sao nhóc chưa bắt cặp, tên đáng ghét kia đâu ?

Jungkook phụng phịu, hai má lớn giận dỗi mà phồng ra.

- Đã bảo Kim lớn không phải đồ đáng ghét mà, nhưng anh ấy bắt cặp với Hanie rồi.


Đàn chị nhìn xung quanh một lượt, nhanh chóng kéo tay Jungkook về phía hai người kia. Chân chọn đại một quả bóng ném sút vào đầu học trưởng Kim.

Hắn bất ngờ bị đau, hàng lông mày nhăn lại nhìn về phía người vừa tấn công mình.

- Đàn chị xấu tính lại muốn giở trò gì ?

- Không phải đàn chị, tôi sẽ chung đội với Jungkook thách đấu hai người.

Kim Taehyung không thèm chất vấn, trực tiếp nhặt bóng dưới đất lên mạnh tay ném về phía Somie. Rất nhanh đàn chị đã chụp được, hai bên ném qua ném lại rất lâu. Hại Jungkookie nhìn đến buồn ngủ. Somie tất nhiên đủ tinh tế để nhận ra điều đó, nhẹ nhàng ném bóng sang cho Jungkook. Em hào hứng chộp lấy bóng, vui vẻ ném qua. Không ngờ vì Hani đang chăm chú nhìn vào điện thoại nên đã bị đập trúng đầu. Cô ngã ngay xuống sàn, điện thoại cũng rơi ngay sau đó.

Taehyung nhìn một màn mà đầy hốt hoảng, vứt luôn cả bóng trên tay chạy đến đỡ người dậy. Căm phẫn mà đối chất Jungkook.

- NÀY !? Bị sao vậy ? Sao lại ném vào cô ấy ?

- Nhưng...nhưng đây là trò ném bóng mà...

- Rõ ràng là thấy Hani không để ý vẫn cố tình ném, em vừa phải thôi !?

Thành thật quả bóng ném cũng chỉ nhẹ, Hani của hắn ta hoàn toàn không có xây xước gì hết, nhưng...tim Jungkook thì có.

Jungkook vội vàng lấy tay chà xát hốc mắt đỏ hoe. Giọng lạc hẳn.

- Em không cố ý ...

- Cố tình ?

- Yaa Kim Taehyung, chị thấy mày hơi quá rồi đấy...

Somie còn chưa kịp trách hắn hết câu, Jungkook đã cuống quít gập đầu.


- Xin...xin lỗi, là lỗi của em, đừng đánh em, nhất...nhất định sẽ không có lần sau.

Em vừa hoảng loạn vừa khóc nấc lên, mặc cho Kim Taehyung đã bỏ xa được một đoạn.

Jungkook đau lòng nhìn theo bóng lưng ấy. Ngực trái đau không thở được, tưởng như sự băng lãnh của hắn đã xuyên phá hết tâm can em rồi, nhưng sao cảm giác hụt hẫng vẫn rõ rệt như vậy.

Hồi nhỏ mẹ có dạy Jungkook rằng đứa trẻ không ngoan chắc chắn sẽ không được thương yêu.

- Em...không ngoan ạ ?

Jungkook đưa mắt nhìn Somie.

- Không có, Jungkookie của chị rất ngoan.

- Vậy sao anh ấy không thương em ?

Somie nhất thời im lặng, Jungkook chỉ nhìn một màn đành gắng gượng cười trừ.

- Phải rồi, người như anh ấy sẽ không thích một bạn nhỏ bị tự kỉ, phải không chị ?

________

Chắc là ngược nhanh thôiiii


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận