[gl]kẻ Thao Túng

Từng xấp nhân dân tệ trong chiếc vali kia rất dày, đố ai nhìn mà không rời mắt. Đặc biệt là mẹ của Trác Thế Tuyết, bà thấy cả vali tiền, mặt lập tức niềm nở. Tay như mất tự chủ mà muốn sờ vào từng xấp tiền quý giá ấy.

"Mười, mười triệu... đô la?" Ba của Trác Thế Tuyết không tin được mà nhìn Isabella. Ông chỉ là một kẻ làm công ăn lương, căn bản không có cách nào tiêu hết số tiền kếch xù kia được.

"Đúng thế, mười triệu đô la." Isabella gật đầu, tự tin mà dựng thẳng ngón trỏ lên, ngẩng đầu hỏi. "Hay là ngài chê ít?"

"Không, không phải... Cô..."

Đầu óc của ba Trác Thế Tuyết chợt quay cuồng không kịp suy nghĩ gì. Ông chỉ đành miễn cưỡng quy đổi con số này tương đương với một căn nhà ở Thâm Quyến, mười triệu đô la có thể mua được bao nhiêu căn? Phải chăng ông đã làm rạng danh tổ tiên rồi không? Lúc trở về họ hàng, ông đã thành kẻ giàu có? Lương hưu... ĐCMN lương hưu... Không đúng, chờ đã. Hình như sai sai ở đâu đó...

Nhưng mà, kia là mười triệu đô la đó!

"Nếu ngài chê ít, ờm... Người Trung Quốc chẳng phải rất nhà ở sao? Tôi có thể xem xét việc định cư lâu dài ở Trung Quốc, mua các bất động sản và biệt thự tốt nhất trong thành phố của hai người. Sau này về già, hai người không phải lo gì hết." Isabella làm ra vẻ mặt nghiêm túc, sau đó dõng dạc nói.

"Biệt thự?" Mặt của ba Trác Thế Tuyết càng thêm lú lẫn.

"Nhà ở cũng không thích ư? Lẽ nào ba vợ đây thích xe? Tôi cũng thích xe lắm, Mercedes do nước Đức tôi sản xuất không tệ đâu. Ngài thích Porsche hay là BMW? Tôi có thể gọi cho bên công ty trực tiếp đặt hàng, coi như là sính lễ ra mặt ba vợ."
4

"Không không không... Chúng tôi..."


Một câu ba vợ, hai câu ba vợ, cộng thêm việc ba Trác Thế Tuyết đang choáng váng. Mái tóc bạc của Isabella lúc này lại thu hút sự chú ý của ông. Ông đột nhiên ý thức được vấn đề quan trọng. Điểm mấu chốt quan trọng hơn những vấn đề khác, đến tiền cũng không thể che lấp đi nó.

Cô ta là nữ!

"Không đúng, cô! Cô là nữ! Sao cô có thể cùng con gái tôi..."

Ba Trác Thế Tuyết còn định nói thêm gì đó nhưng lại bị Isabella cắt ngang.

"Cái này ngài chớ lo. Nếu ngài thật sự cho rằng luật pháp không thể bảo đảm cho con gái mình, tôi có thể cùng tiểu Tuyết sang Đức là thủ tục kết hôn. Đất nước tôi chấp nhận và hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính. Sau khi em ấy và tôi kết hôn, em ấy sẽ có được quốc tịch Đức và tôi sẽ chịu sự giám sát của luật pháp Cộng hòa Liên bang Đức. Dựa theo pháp luật, em ấy sẽ được bảo đảm tuyệt đối nên ngài không cần lo việc tôi sẽ ức hiếp em ấy."
1

"Cô làm sao có thể giúp con gái tôi nối dõi tông đường?! Điều này là trái với đạo đức!"

Mỗi câu Isabella đều vô cùng đanh thép, căn bản không có cách nào cự tuyệt. Hại ba Trác Thế Tuyết tức nghẹn đến mức mặt mũi đỏ bừng. Ông đành dùng vũ khí cuối cùng là "nhân luân*" nhằm đâm thủng lớp áo giáp của Isabella.

(*quan hệ đạo đức giữa con người với nhau, như giữa vua tôi, cha con, vợ chồng, anh em, bè bạn, v.v., theo quan niệm nho giáo.)

"Chuyện nối dõi tông đường này tôi cũng đã suy xét qua. Trung tâm nghiên cứu của công ty tôi có các chuyên gia về lĩnh vực này. Tôi tin rằng muốn hoàn thành nhiệm vụ này không thành vấn đề. Vẫn còn một phương án cuối cùng, tôi còn một anh trai, nếu cần thiết chỉ cần yêu cầu anh ấy cung cấp tinh trùng, như vậy không hẳn là không có khả năng."


"Cô..."

Ba Trác Thế Tuyết trừng mắt nhìn Isabella. Tức giận đến mức không nói nên lời.

"Đủ rồi! Đủ rồi!" Trác Thế Tuyết vốn dĩ đang im lặng đột nhiên hét lớn. "Isabella, chị tính dùng tiền mua chuộc ba mẹ tôi, chị xem tôi như một món hàng. Nói mua là có thể mua? Tôi không đồng ý, tôi sẽ không gả cho chị! Có chết cũng không!"

"Hừm, suýt chút nữa em đã bị đem gả cho cái tên đầu heo kia rồi." Isabella tỏ vẻ vô tội, thản nhiên nghịch tóc.

"ISABELLA!"

Trác Thế Tuyết tức điên lên được. Là vì Isabella nói đúng, nếu không nhờ chị ấy chen ngang, phỏng chừng ba mẹ đã đồng ý hôn ước này. Đợi qua mấy ngày phải lập tức kết hôn.

AAAAA nhưng mà! Nó cũng không nghĩa là cô phải kết hôn với kẻ biến thái này!

Chuyện của Lục Hàng rành rành trước mắt, ả điên Isabella này cái quái gì cũng dám làm. Có điều, nó phụ thuộc vào việc chị ta muốn hay không. Ngộ nhỡ, cả hai vừa kết hôn xong, Isabella lại nổi tính chiếm hữu và kiểm soát cực độ. Cô không dám nghĩ tới viễn tưởng phải sống cùng Isabella.

"Với lại, việc này không phải do em quyết định, mà là do ba mẹ em quyết định." Isabella cười với Trác Thế Tuyết rồi nói.


"Hai người thấy thế nào? Về chuyện gả con gái cho tôi." Isabella quay sang phía ba mẹ của Trác Thế Tuyết, sau đó cô dời tầm mắt về phía mẹ của em ấy. "Mẹ vợ cứ việc nói về suy nghĩ của mình."

Mẹ Trác Thế Tuyết so với ba em ấy, có phần dễ chịu hơn nhiều. Bà nhìn Isabella, trong mắt không giấu được niềm vui thầm kín. Ngẫm lại thì, bà gả cho lão già này được bao nhiêu năm rồi, không thể kiếm được số tiền ngần ấy. Vậy mà nhờ vào hào quang của con gái, một bước trở thành phú bà.

"Tôi thấy, chuyện này nó không đến nỗi nào..." Mẹ Trác Thế Tuyết e thẹn cười mỉm, đầu cúi hơi thấp. "Cô bảo sẽ đưa mười triệu đô la làm tiền biếu có thật không vậy?"

"Mẹ nó à!" Ba Trác Thế Tuyết cay cú nhìn vợ mình. Không ngờ bà lại đồng ý.

"Đương nhiên là thật rồi. Trung Quốc có câu, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy*. Lời tôi nói ra, chắc chắn sẽ tuân thủ."

(*Một lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi : Là ý bảo giữ lời hứa thôi chứ không gì.)

"Về phần tôi thì không vấn đề gì, chỉ cần cô không để bụng chuyện con gái tôi thì bất kể là nam hay nữ. Tôi cũng thấy không quan trọng, chỉ cần biết con gái mình sống hạnh phúc là được rồi." Mẹ Trác Thế Tuyết cười toe toét, còn kéo tay chồng mình, nói thêm. "Dù là, để tiểu Tuyết theo cô sang Đức cũng được, thi thoảng vợ chồng có thể sang chơi và thăm con bé luôn."
2

"Mẹ à!" Trác Thế Tuyết không mẹ mình lại bị thuyết phục dễ dàng như vậy. "Sao mẹ lại đồng ý thế kia, con không thích chị ta!"

"Tình cảm có thể từ từ vun đắp con à."

Chúa tôi! Trác Thế Tuyết được phen xây xẩm. Sao mà cô không nhớ được câu, vì trước đây khi mẹ muốn gả cô cho người khác cũng nói y chang vậy.

"Tôi không đồng ý!" Ba Trác Thế Tuyết do dự hết lần này đến lần khác cuối cùng cũng chốt hạ. Ông kéo tay vợ mình về, phớt lờ thái độ ai oán của bà ấy. "Tôi sẽ không đồng ý!"


"Có thể cho tôi biết lý do không?"

Có lẽ, phản ứng của ba Trác Thế Tuyết nằm trong dự kiến của Isabella, nên cô không hề nao núng mà còn hỏi ngược lại ông.

"Không có lý do gì hết! Tôi không chấp nhận con gái mình là bê đê!"

"Kể cả khi gả em ấy có một người kém cỏi ư?"

Trác Thế Tuyết, người có thái độ phản kháng suốt buổi lại bị câu này của Isabella làm cho sửng sốt. Trác Thế Tuyết nhìn chị ta, không hiểu vì sao, cô nhận thấy có sự thay đổi đôi chút từ trong đôi mắt xanh lục của Isabella.

Một chút điềm đạm xen lẫn với bất lực, cộng với cảm xúc cô đơn. Đều vì câu nói ấy mà bộc phát ra.

"Đúng! Bất kể là gả nó cho người kém cỏi." Ba Trác Thế Tuyết cương quyết nói. "Nam nữ yêu nhau mới là đúng! Mới chính xác! Không còn nghi ngờ gì nữa! Nếu cô là bê đê thì tức là cô đã làm trái với đạo đức! Tôi không cho phép chuyện như vậy xảy ra!"

"Tôi rất yêu con gái ngài!"

Isabella chắp tay trước ngực, khom người về phía trước. Dường như vừa đánh mất đi quyền kiểm soát tình hình trước đó, chưa kể còn hạ tông giọng xuống. Bộ dạng này của chị ấy, Trác Thế Tuyết chưa từng thấy qua, kiểu người luôn kiêu ngạo như Isabella thế mà lại cũng dáng vẻ này.

Isabella nhìn Trác Thế Tuyết lần cuối, rồi nói:

"Tôi hy vọng ngài có thể chấp nhận tôi."
2


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận