Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Một tháng ở nhà Cố Uyên thì có 29 ngày đều ngủ cùng nhau.

“Ha ha, Mạn Mạn còn nhớ rõ à?” Cố Uyên cười gượng.

“Dĩ nhiên.”

Khi đó Từ Du Mạn mới đến nhà của Cố Uyên, người trong nhà Cố Uyên đều xa
lạ, hoàn cảnh lạ lẫm, một cô bé như cô không ngủ được, vì thế ngày đầu
tiên cô không ngủ. Ngày hôm sau bởi vì quá mệt mỏi, thật sự không chịu
được, nên ngủ thiếp đi, nhưng nửa đêm bị cơn ác mộng làm tỉnh giấc, Cố
Uyên liền vội vã chạy tới, ôm cô cùng nhau ngủ.

Đêm đó, Từ Du Mạn có một giấc ngủ yên ổn nhất, kể từ sau khi ba cô mất. Về sau, vẫn luôn
là Cố Uyên ngủ cùng với cô thì cô mới ngủ được.

“Phong thủy luân
chuyển. Lúc trước không có anh thì em ngủ không được, hiện tại đổi thành anh không có em thì ngủ không được.” Từ Du Mạn không thừa nhận, mấy
ngày nay anh về nhà của anh, cô cũng ngủ không ngon giấc.

“Nên em đắc ý.” Cố Uyên không so đo với cô.

“Đúng rồi, thầy Cố, em biết mục đích của Viên Hân rồi.” Nói đến đây, Từ Du
Mạn vẫn có chút mất mát. Nếu như Viên Hân kiên trì thêm một thời gian
nữa, vậy, cô sẽ như thế nào? Thôi, không nghĩ nữa, đó là không thể nào.

“Hả?”

“Bà ta muốn em rời khỏi anh. Nói là có một người phụ nữ uy hiếp bà ta, bảo
bà ta xui khiến em rời khỏi anh. Anh nói có thể là vị hôn thê của anh
hay không?” Từ Du Mạn giảo hoạt nói.

“Hẳn là không phải. Em có hỏi người phụ nữ kia trông như thế nào không?”

“Không, không muốn nói thêm với Viên Hân nữa, em lo em sẽ không nhịn được giết
bà ta.” Từ Du Mạn cười nói “Anh có biết người kia làm sao có thể uy
hiếp được bà ta không? Trong tay cô ta có ảnh chụp bà ta và người khác
vụng trộm, ha ha, thật sự, vĩnh viễn cũng không thay đổi. Trước kia bà
ta ở chung với ba em đã như vậy, sau này ở cùng một chỗ với Mộ Thư Bàng
cũng là như vậy.” Cô châm chọc nói. Thật sự là chó không đổi được quen
ăn phân.

Cố Uyên ôm cô vào trong ngực, hôn khẽ lên tóc mái của cô, “Chuyện này em không cần phải lo, anh sẽ xử lý.”

“Vâng.”

“Vậy em có muốn chuyện của mẹ… chuyện của Viên Hân bị bại lộ không?” Cố Uyên hỏi. Anh muốn biết suy nghĩ trong lòng cô mới xử lý được.

“Thôi
bỏ đi, nếu như nhà họ Mộ không cần bà ta nữa, khó tránh khỏi bà ta sẽ
tìm đến em, đó là phiền toái lớn, em không muốn nhìn thấy bà ta.” Từ Du
Mạn vùi trong lòng anh, rầu rĩ nói.

“Ha ha, nghe lời em.” Mạn Mạn của anh, chính là mạnh miệng, nhưng lòng dạ vẫn rất hiền lành.

Lâm Thiển Tuyết sau khi kết hôn, liền dọn đi. Nhà đối diện trống không, cô
cảm giác có chút không tự nhiên. Hiện tại cô sẽ không còn gặp chị Tuyết ở cửa ra vào nữa, không có ai mua đồ ăn ngon mang tới cho cô, lúc cô đau
lòng không thể đi gõ cửa nhà đối diện nữa rồi, chỉ có thỉnh thoảng đến
chơi nhà Lâm Thiển Tuyết.

Hiệu suất của Cố Uyên rất cao, giống
như chuyện của Yến Trầm Phong lần trước, thấm thoát liền giải quyết xong chuyện đó. Lần này cũng giống như vậy, mới có mấy ngày, anh đã nói
chuyện làm xong rồi.

Thì ra thật sự không phải đơn giản như vậy.

Người phụ nữ uy hiếp Viên Hân không phải Tạ Vận Tư, chỉ là một người phụ nữ bình thường, bị Âu Dương Nhất Phàm lợi dụng mà thôi.

Âu Dương Nhất Phàm chính là muốn mượn tay Viên Hân làm cho Từ Du Mạn chủ động
rời khỏi Cố Uyên, sau đó hắn sẽ có được cô. Nhưng hắn đã đánh giá cao
người đàn bà Viên Hân này, thế cho nên làm hư chuyện rồi, hơn nữa còn
bại lộ thân phận của chính hắn. Bảo một người phụ nữ làm chuyện này là
muốn để người ta nghĩ rằng có người yêu Cố Uyên, bề ngoài là đơn thuần
muốn có được Cố Uyên. Âu Dương Nhất Phàm cũng hoàn toàn đánh giá thấp
năng lực của Cố Uyên, hắn không ngờ kế hoạch của mình tinh vi như vậy
lại chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã bị vạch trần. Chính mình rõ ràng che giấu rất tốt nhưng vẫn bị Cố Uyên điều tra ra.

Cố Uyên rốt cuộc
có thân phận gì? Âu Dương Nhất Phàm vẫn luôn không chú ý tới thân phận
của Cố Uyên, lần này hắn không thể không tốn hao thời gian tinh lực để
điều tra thân phận của anh. Không tra thì không biết, điều tra ra thì
giật mình.

Âu Dương Nhất Phàm tự nhận gia thế của mình thua kém
Cố Uyên, nhưng ít nhất hắn dựa vào hai tay của chính mình, mà Cố Uyên,
trừ gia đình quyền thế, anh cũng chỉ là một thầy giáo dạy trung học, sao có thể so được với hắn chứ? Chỉ có thể nói, Âu Dương Nhất Phàm biết còn chưa đủ nhiều. Mới vừa biết được thân phận của Cố Uyên thì công ty của
Âu Dương Nhất Phàm liền xuất hiện nguy cơ.

Âu Dương Nhất Phàm
vội vàng xử lý nguy cơ của công ty nên cũng không có thời gian đi tìm Từ Du Mạn. Cô lại khôi phục cuộc sống trước kia, nhưng còn có thêm một bạn trai và một cậu em trai. A, còn có thêm hai cậu con trai nuôi một cô
con gái nuôi.

Mỗi lần Từ Du Mạn tới nhà Lâm Thiển Tuyết liền lập
tức ôm lấy đứa bé. Cô thật sự rất thích mấy đứa bé này, thật đáng yêu
.Mấy nhóc cũng thích Từ Du Mân, chỉ từ việc bọn nó khóc lớn cũng có thể
thấy được, anh hai được cô ôm lấy thì đang cười, còn hai đứa khác đều
khóc.

Từ Du Mạn muốn đổi ôm đứa khác thì đứa nhóc được ôm luôn
cười, còn đứa không được ôm liền khóc lớn, khiến cho cô không biết làm
sao làm mới phải, mấy đứa khóc lên thì Lâm Thiển Tuyết cũng dỗ không
được. Cuối cùng suy nghĩ được một biện pháp, đặt ba đứa bé vào trong
nôi, do Từ Du Mạn tới đong đưa.

“Bọn nhóc rất thích em.” Lâm
Thiển Tuyết dịu dàng nói. Đã từng sinh con nhưng vóc người của Lâm Thiển Tuyết vẫn tốt như vậy, điều duy nhất thay đổi chính là trong mắt nhiều
dịu dàng hơn.

Từ Du Mạn cũng dịu dàng nhìn mấy đứa trẻ, nhẹ nhàng vuốt ve bọn nhóc, hát ru cho chúng nghe. Nhưng hiệu quả hình như không
tốt chút nào, hát thật lâu, mấy đứa bé vẫn không có một chút dấu hiệu
buồn ngủ nào, vẫn trợn to mắt nhìn cô, hoạt bát gấp trăm lần. Xem ra hẳn là bọn nhỏ chưa từng nghe qua hát ru, cho nên tò mò đấy mà.

Ở Từ Du Mạn tản ra tình thương rực rỡ của người mẹ, Cố Uyên ở bên cạnh thấy
mà không dời mắt được. Nếu như không phải bây giờ còn đang ở nhà người
ta, còn có người khác ở đây, anh nhất định sẽ hóa thân thành sói nhào
tới, làm cho cô sinh em bé cho anh.

“Có phải rất muốn làm cho Mạn Mạn sinh con cho cậu không?” Mộ Trường Phong nhìn thấy ánh mắt của Cố
Uyên giống hệt như sói xám nhìn thấy thỏ con vậy, bèn trêu chọc nói.

“Khụ khụ.” Cố Uyên nhìn trái nhìn phải nhưng lại không nhìn ánh mắt trêu
chọc của Mộ Trường Phong. Lúc nào mà quan hệ giữa Cố Uyên và Mộ Trường
Phong đã tốt như vậy?

“Ngày đó, Tuyết Tuyết sinh con, tôi thật sự mong muốn mình sinh con thay cô ấy. Tôi đã thề, về sau sẽ không bao giờ để cho Tuyết Tuyết chịu đau đớn như vậy nữa.” Mộ Trường Phong bây giờ
nhớ lại ngày đó, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

“Anh nói chuyện này là muốn tôi không làm cho Mạn Mạn rơi vào tình cảnh khổ sở như vậy?” Cố Uyên hỏi ngược lại.


“Không phải. Ý của tôi là bảo cậu đối xử tốt với Mạn mạn, người phụ nữ vì cậu
phải trải qua chuyện đau đớn như vậy, một lần đi dạo qua quỷ môn quan,
nếu không đối tốt với cô ấy, thì thật sự không phải là người.” Mộ Trường Phong chính mình tự nhủ, cũng là đang nhắc nhở Cố Uyên. Nếu Cố Uyên làm chuyện có lổi với Mạn Mạn, anh nhất định là người đầu tiên không buông
tha cho Cố Uyên.

“Anh cho rằng tôi có thể sẽ phản bội cô ấy sao?” Cố Uyên chợt hỏi ngược lại.

Mộ Trường Phong nhìn thấy tình cảm sâu đậm trong mắt Cố Uyên, dường như
người yêu Mạn Mạn như vậy, chắc sẽ không phản bội Mạn Mạn “Cậu tốt nhất nhớ kĩ lời nói ngày hôm nay.”

Cố Uyên không đáp lại Mộ Trường Phong, mà vẫn yên lặng nhìn Từ Du Mạn.

Ngồi chơi tới tối, Từ Du Mạn mới lưu luyến mà về nhà. Cố Uyên đi theo cô về nhà. Anh bây giờ
đã xem nhà của cô thành nhà mình, quần áo, còn có đồ dùng rửa mặt đều
mang tới đây, cô ngăn cản cũng không được. Hơn nữa rõ ràng còn có một
phòng khách, anh lại nhất định muốn chen chúc với cô trên một cái
giường.

Từ Du Mạn vẫn không có ý kiến gì, thời gian dài như vậy,
anh cũng không làm gì cô, ngược lại cô thường xuyên ăn đậu hũ của anh,
sau đó dồn ép anh đến mức phải tắm nước lạnh, ha ha. Cơ thể của anh rất
khỏe mạnh, dưới thời tiết này mà tắm nước lạnh cũng sẽ không bị cảm.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nửa học kỳ lại trôi qua. Thành tích của Từ Du
Mạn cũng có tiến bộ rất lớn, đặc biệt là môn toán. Cũng có thể nói công
lao thuộc về Cố Uyên. Cố Uyên chuyển tới nhà cô, mỗi đêm đều giúp cô học bổ túc, cho dù là môn học nào, anh chỉ cần xem một lần liền có thể giải quyết tốt, những bài tập rất khó cũng chỉ là xem thêm vài lần mà thôi.
Chẳng qua mỗi lần học bổ túc, cuối cùng đều là lấy hình thức chọc ghẹo
rồi bị chọc ghẹo ngược lại mà kết thúc.

“Thi thế nào?” Cố Uyên hỏi Từ Du Mạn mới vừa từ phòng thi ra ngoài.

Từ Du Mạn vỗ bả vai của anh, sau đó không thèm quan tâm nói : “Cái gì mà
tốt hay không tốt? Khẩn trương như vậy làm gì? Cũng không phải là thi
đại học.”

“Ha ha. Cũng đúng.” Cố Uyên nắm tay Từ Du Mạn, tuyệt
không quan tâm người khác sẽ thấy, đây chính là chổ tốt của tình yêu
công khai, không cần trốn trốn tránh tránh. Nhưng Từ Du Mạn vẫn có chút
không muốn.

“Đừng nắm tay em, đây là trường học.” Từ Du Mạn nhắc nhở nói.

“Cũng không phải không biết chúng ta đang yêu nhau, muốn nhìn thì để bọn họ nhìn chứ sao.”

Cố Uyên giống như tên vô lại, nắm lấy bàn tay của cô. Từ Du Mạn liếc anh
một cái, cũng mặc kệ anh. Dù sao phản kháng của cô đều không có hiệu
quả.

“Mạn Mạn, chờ nhìn thấy thành tích rồi chúng ta liền đi Bắc
Kinh.” Cố Uyên lại nhắc tới chuyện đi Bắc Kinh. Từ sau lần trước đề cập
tới, anh vẫn không chưa nhắc lại, cô còn tưởng rằng anh chỉ nói giỡn,
bây giờ xem ra, hẳn không phải là đùa giỡn rồi.

“Thật muốn đi à?” Từ Du Mạn không xác định hỏi.

“Đó là đương nhiên.” Cố Uyên dùng một loại ánh mắt đương nhiên nhìn Từ Du
Mạn, giống như đang nói không phải thật, chứ là giả sao?

“Anh có
phải muốn nói cô dâu xấu dù sao vẫn phải gặp cha mẹ chồng hay không?” Từ Du Mạn ngước đầu, nhìn anh. Dường cũng không đi nữa, chính là dừng chân tại chỗ.


“Đây cũng không phải là anh nói, là em tự nói. Em nói,
ai là cô dâu xấu hả? Hả?” Cố Uyên cũng không đi nữa, dừng lại nhìn cô,
trong con ngươi không che giấu được vẻ hài lòng.

“Dù sao cũng không phải là em, em không phải cô dâu xấu.” Xem anh muốn nói thế nào.

“Vậy sao? Em không phải là cô dâu xấu của anh thì còn ai là cô dâu xấu của anh nữa?” Cố Uyên nhíu mày.

“Ha ha, em không muốn làm cô dâu xấu, em là cô dâu xinh đẹp.”

“Tốt, em là cô dâu xinh đẹp của anh. Cô dâu xấu cuối cùng cũng phải gặp cha
mẹ chồng, cô dâu xinh đẹp vẫn phải gặp cha mẹ chồng. Trong khoảng thời
gian này hình như ba anh cũng không phải rất phản đối hai chúng ta,
nhưng ông ấy giống như có chuyện gì đó chưa thông suốt. Em có phát hiện
hay không, ngày hôm qua lúc chúng ta ăn cơm chung, ba anh trong lúc lơ
đãng đã để lộ sự yêu mến đối với em?” Đã biết Mạn Mạn của anh người gặp
người thích, xem đi thời gian gặp gỡ dài lâu, ba anh cũng vô tình yêu
mến Mạn Mạn rồi.

“Chú ý tới, nhưng chỉ cần em nhìn thấy ông, ông
sẽ lại làm ra vẻ nghiêm mặt, dáng vẻ nghiêm túc, hơn nữa là không thích
em.” Từ Du Mạn cũng cảm thấy nhất cử nhất động của Cố Bác thật sự rất kỳ quái, rất kì lạ, nhưng cô chính là không biết là nguyên nhân gì mới có
thể như vậy.

“Ừ, anh nghĩ, sau khi trở về liền biết nguyên nhân rồi. Ba anh tại sao như vậy, ngay cả mẹ cũng không biết.”

“A.” Mặc dù nói không khẩn trương, nhưng nghĩ đến phải đi gặp người nhà của
Cố Uyên, thì vẫn sẽ căng thẳng. Sợ người nhà của anh sẽ không thích cô,
không đồng ý cho bọn họ yêu nhau.

“Đừng căng thẳng. Ít nhất thì
mẹ rất thích em.” Cố Uyên an ủi nói : “Ba anh cũng quý em. Thu phục được ông nội đối với em mà nói quả thật quá đơn giản, không phải sao?”

“Ừ.” Cố lên, Từ Du Mạn. Nhất định phải cố gắng, muốn cho người nhà của thầy
Cố đều tán thành tình yêu của bọn họ, phải lấy được sự chúc phúc của mọi người.

Lấy lại được thành tích, Từ Du Mạn thật sự có thể nói là
rất vui mừng. Mặc dù cô không phải đứng thứ nhất, nhưng ít nhất đã trở
lại trong ba vị trí đầu như trước kia, hơn nữa thăng một bậc lên vị trí
thứ hai. Hơn nữa cô và người đứng thứ nhất chỉ chênh nhau một điểm. Nếu
cố gắng thêm chút nữa, vị trí thứ nhất không có vấn đề gì. Nhưng thấy
được thành tích một mặt vui vẻ, mặt khác lại lo lắng. Cố Uyên muốn mang
cô trở về Yên Kinh gặp người nhà.

“A Dư, tớ hồi hộp thì làm thế nào?”

“Không sao, hồi hộp thì hít sâu vào. Không cần lo lắng quá nhiều, chuyện gì thầy Cố cũng sẽ giải quyết giúp cậu.”

“Ừ… ừ…, không khẩn trương, không có gì để tớ phải khẩn trương cả.”

“Ừ, đúng, chính là phải như vậy. Thật không nghĩ tới thầy Cố nhanh như vậy
liền muốn dẫn cậu đi gặp người lớn trong nhà, thấy được thầy Cố đối với
cậu là nghiêm túc rồi.” Thẩm Mặc Dư ra vẻ hâm mộ vô cùng, giọng chua lè
nói.

“Nói cái gì chứ, thầy Cố vẫn luôn nghiêm túc, có được
không.” Bọn họ vẫn luôn rất nghiêm túc nói chuyện yêu đương, vẫn luôn
rất nghiêm túc ở bên nhau.

“Dạ… dạ… dạ…, tớ nói sai rồi được chưa. Thật là thấy sắc quên bạn.” Thẩm Mặc Dư bĩu môi, nói.

“Ha ha, tớ nếu quên cậu thì cậu sẽ làm sao?” Từ Du Mạn chợt nói. Cô hình như còn chưa nghĩ tới vấn đề này.

“Làm thế nào? Nếu cậu dám quên tớ, tớ nhất định sẽ cầm cái nồi nhà cậu gõ
lên đầu của cậu, gõ cho đến khi cậu nhớ ra tớ thì thôi. Được rồi… được
rồi, các cậu mau lên đi thôi, nếu không máy bay liền bay mất nha. Máy
bay cũng không chờ người. Xem dáng vẻ lo lắng của thầy Cố kìa…” Thẩm Mặc Dư đẩy Từ Du Mạn về phía Cố Uyên.

“Được, vậy tớ đi nha.” Từ Du Mạn lưu luyến nói, còn đi một bước quay đầu lại liếc mắt nhìn một cái.

“Đừng như vậy, cũng không phải ở luôn bên kia không trở lại nữa.” Thẩm Mặc Dư trêu ghẹo nói, “Đừng quên mang đặc sản về cho tớ, tớ muốn ăn vịt quay
Bắc Kinh.”


“Được… được. Cậu muốn bao nhiêu, tớ mang về cho cậu.” Chỉ biết ăn thôi, thật là heo. Chẳng qua là heo ăn không mập.

“Càng nhiều càng tốt. Đừng quên , nếu quên mất, xem tớ đánh cho cậu rụng hết răng.”

“Cậu thật lợi hại.”

Lại bị thúc giục lên máy bay rồi, Từ Du Mạn lúc này mới cùng Cố Uyên đi qua cửa kiểm tra an ninh, sau đó lên máy bay. Cố Uyên cùng Từ Du Mạn ngồi
vào chỗ ngồi của mình. Anh săn sóc cài dây đai an toàn cho cô : “Cần
uống thuốc chống say không?” Anh hỏi.

“Không biết, em chưa từng ngồi máy bay. Xe lửa cũng chưa từng đi. Ặc, chưa từng đi xa như vậy.”

“Ừ.” Cố Uyên giúp cô hỏi một ít đồ ăn giúp chống say máy bay. Thuốc chống
say nếu như không phải là thật sự rất say máy bay thì tốt nhất không nên uống, dù sao thuốc cũng có ba phần độc hại.

Từ Du Mạn lúc đầu
còn thấy rất mới mẻ, dù sao chưa từng ngồi máy bay. Nhìn thấy mây ở
ngoài cửa sổ bên cạnh bọn họ, cô tựa như một đứa bé, lôi kéo tay anh,
hưng phấn nói.

“Nhìn kìa, mây đang ở bên cạnh chúng ta đấy. Nếu
cái cửa sổ này có thể mở ra thì tốt rồi, cảm giác chạm tới đám mây nhất
định rất tuyệt.” Từ Du Mạn ước mơ nói.

Một người đàn ông ở bên
cạnh châm chọc nói : “Ngạc nhiên sao, đồ nhà quê chưa từng ngồi qua máy
bay. Cửa sổ trên máy bay có thể mở ra được sao?”

Từ Du Mạn vừa
nhìn, liền chán ghét gã béo đó. Lúc cô mới vừa lên máy bay còn muốn
chiếm tiện nghi của cô. Tiện nghi không chiếm được nên tìm cơ hội châm
chọc cô. Châm chọc đúng không, xem ai có thể nói thắng ai?

Cố
Uyên nghe lời này, ánh mắt thâm thúy nhìn cái gã mập mạp kia, gã béo bị
ánh mắt của anh nhìn tới có chút đứng ngồi không yên. Nhưng lại nghĩ Cố
Uyên không dám làm gì hắn, bây giờ là xã hội pháp trị, lại nhắc tới dũng khí, liền liếc mắt nhìn anh một cái.

Từ Du Mạn cũng không thèm
nhìn gã béo kia, hơn nữa còn phải xoay khuôn mặt của Cố Uyên chuyển về
phía cô, không để cho anh nhìn gã béo kia, cuối cùng còn nhỏ giọng nói : “Cái bộ dạng kia anh còn nhìn, không sợ một lát nữa ăn không ngon sao?
Nếu nuốt không trôi cơm cũng không sao, lúc ấy tiết kiệm được tiền cơm.
Nhưng nếu nôn ra tất cả bữa sáng, vậy thì xem là lãng phí rồi. Chúng ta
tội gì vì một tên ghê tởm như vậy mà lãng phí chứ, đúng không, anh yêu.” Thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể làm cho gã mập kia nghe
được.

“Em cũng không nói muốn mở cửa sổ, chính là nói nếu như có
thể mở cửa sổ ra thì tuyệt, ý tứ chính là em còn biết là không thể mở
ra, chỉ có kẻ đần độn mới có thể hiểu sai thôi. Quả nhiên chính là đần
độn, vẻ mặt giống như có ý gì cũng không biết. Toàn thân nhiều thịt như
vậy thì ra là đầu rỗng.”

Cố Uyên mặc cho cô nhóc Mạn Mạn hành
động, cưng chiều cười cười, không nói gì, để cho Mạn Mạn của anh nói
chuyện thoải mái, buông lỏng tâm tình một chút. Có điều lãng phí tiền
cơm mà cô cũng nói được, anh chẳng lẽ lại thiếu chút tiền này? Câu nói
kế tiếp chính là có hơi độc.

Từ Du Mạn nghi ngờ nhìn chung quanh, cô buồn cười nghe thấy có người đang âm thầm cười cười. Gã mập kia dĩ
nhiên không thể nào cười. Nếu như lúc này hắn còn cười được thì không
chỉ là đần độn, mà là não có vấn đề rồi.

Gã mập nghe vậy rất tức
giận, nhưng trong lòng cũng không nhịn được đắc ý. Hắn nghĩ thầm, vẫn là thằng nhóc nghèo túng thôi, ngay cả tiền một bữa cơm cũng tính toán chi li. Vốn thấy hai người ngồi ở khoang hạng nhất, sợ là nhân vật lớn nào
mới nén giận, nhưng bây giờ xem ra không cần.

“Nói ai là đồ ghê
tởm đó? Cô mới đần độn.” Gã mập uy hiếp nhìn chằm chằm Từ Du Mạn, sau đó phát hiện Từ Du Mạn căn bản cũng không nhìn hắn, lời nói vừa rồi giống
như là đang nói một mình. Một đấm đánh vào đám bông vải rồi.

“Tôi cũng chưa nói người nào, người nào thừa nhận chính là người đó. Ngu ngốc mới phải dò số chỗ ngồi.”

“Phụt…” Cô gái ngồi bên cạnh gã mập chợt cười ra tiếng. Hiển nhiên là nghe được Từ Du Mạn và gã mập nói chuyện.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận