Gian Tặc, Hoàn Ngã Thân Thể (Gian Tặc, Trả Lại Thân Thể Cho Ta!)

Trong phòng dày đặc mùi son phấn làm Cố Ngôn Chi cùng Trần Khiêm Quân đều đứng cửa cân nhắc có muốn đi vào hay không.

Một trong các cô nương quay đầu nhìn lại, lập tức không để ý tư thế của mình đủ lại hoặc là ôn nhu hay quyến rũ, nhìn về phía hai người đòi ôm.

Điều này làm cho hai người vốn còn đứng cửa do dự chưa quyết định lập tức đi về phía phòng bỏ trống.

Phòng cũng này rộng rãi sáng sủa, xung quanh treo đủ loại tranh kiểu dáng mỹ nhân, chính giữa có một người ăn mặc hơi lôi thôi đang nhìn hai người như kẻ thù vì quấy rầy hắn vẽ tranh.

Nhưng trong ánh mắt của hắn khi tiếp xúc hai người trong nháy mắt lại sáng sủa. Hắn lập tức bỏ lại bút trong tay của mình, xông lên lôi kéo Trần Khiêm Quân nhìn trái nhìn phải một cái, giống như gặp phải một thứ bảo bối hiếm thấy.

Cố Ngôn Chi thấy ánh mắt của hắn nhất thời cho rằng hắn hèn mọn đến cực điểm, lập tức đẩy tay hắn ra, xen vào giữa hai người, không chút khách khí hỏi: “Ngươi chính là kêu là Phượng Châu tiên sinh?”

Phượng Châu ngẩng đầu nhìn Cố Ngôn Chi, rồi không để ý y, mà lôi kéo Trần Khiêm Quân đến một chiếc ghế làm bằng cây lê ngồi xuống, nói: “Mỹ nhân, ngươi muốn tới vượt ải?”

Cố Ngôn Chi nhịn, nhưng không thể nhịn được nữa, nhằm phíe Phượng Châu một nắm đấm. Nhưng nhìn dáng dấp Phượng Châu không phải như vô dụng, động tác lại rất linh hoạt, ung dung né tránh công kích của Cố Ngôn Chi, tiếp tục quay về Trần Khiêm Quân hoa si.

Trần Khiêm Quân đứng lên, hơi đẩy ra một bước, kéo dài khoảng cách cùng Phượng Châu tiên sinh, nói: “Chúng ta chính là đến vượt ải, tiên sinh có chỉ thị gì?”

Hai tay Phượng Châu nắm lấy nhau trước ngực, liên tục xoa bóp, chảy nước miếng gần chảy ra ngoài, cuối cùng hút một hơi, nói: “Rất đơn giản, chỉ cần các ngươi vẽ mỹ nhân đẹp hơn ta là được.” Vừa nói, vừa một bên nhìn chằm chằm mặt Trần Khiêm Quân.

Cố Ngôn Chi cực kỳ khó chịu có người nhìn mình chằm chằm mặt mình, lại đi tới giữa hai người, bày tỏ sự tồn tại của y.

Phượng Châu rất không thích người trẻ tuổi kia luôn chặn ở trước mặt hắn. Mặc dù nói là một nhân tài, nhưng hắn ghét nhất chính là một nam nhân có tài!

Lý do? Cũng bởi vì những người có tướng mạo như vậy, làm những mỹ nhân danh gia không muốn để cho hắn vẽ, còn chạy tới những người như thế quăng mị nhãn! Những mỹ nhân kia thật không tinh mắt!

Không, mỹ nhân làm sao có khả năng không có mắt, mà là do những kẻ kia lừa dối. Phượng Châu sẽ không thừa nhận nguyên nhân là do sức quyến rũ của mình không đủ.


Toàn bộ vốn còn vây quanh hắn, để hỗ trợ hắn vẽ những mỹ nhân kia, hiện tại chuyển động xung quanh người này, thật sự thấy thế nào cũng chướng mắt làm sao!

Cố Ngôn Chi nói: “Đẹp hơn sao với ngươi? Ngươi cho chúng ta thời gian bao lâu?”

Phượng Châu không biết xấu hổ nói: “Một phút!”

Trần Khiêm Quân hỏi: “Ngươi cũng ở trong vòng một phút vẽ xong một bức mỹ nhân?”

Phượng Châu thấy đối phương nói chuyện với hắn, một đôi mắt thật muốn dính vào trên người kia, lập tức nói: “Ta không cần vẽ, ta nhìn ngươi là được.”

Cực kỳ cực kỳ không biết xấu hổ. Hắn bày tỏ, trên tường hắn treo tất cả tranh mỹ nhân đều là do mình vẽ, chỉ cần bọn họ vẽ có thể hơn được bất kỳ một bức nào, coi như qua ải.

Thấy Cố Ngôn Chi hơi nhíu mày, Phượng Châu lại có chút đắc ý nói: “Đều nói Đường Dần* họa mỹ nhân đẹp, dưới cái nhìn của ta, cũng không bằng mỹ nhân có linh khí của ta.”

*Thời nhà Đường – Đường Bá Hổ.

“Ngươi chưa bao giờ có ý muốn cho bất luận ai qua ải, bởi vì hầu như không thể có ai ở trong vòng một phút vẽ xong một bức mỹ nhân đồ.” Trần Khiêm Quân cũng đánh giá vách tường xung quanh, nhiều bức tranh như vậy tuyệt đối không phải một sớm một chiều thì có thể vẽ xong. Hơn nữa hắn không phải không thừa nhận, người này vẽ quả thật có trình độ.

Phượng Châu gật đầu nói: “Mỹ nhân quả nhiên lợi hại.”

Trần Khiêm Quân hỏi: “Nếu như ta dùng mỹ nhân kế, có thể để cho ta qua ải hay không?”

Cố Ngôn Chi lập tức ho sặc một cái, cầm lấy ống tay áo Trần Khiêm Quân liên tục ho khan. Cái tên này tại sao có thể ra tổn chiêu như vậy! Lại muốn dùng thân thể của y chơi mỹ nhân kế!

Phượng Châu quả thật có chút khó khăn nhíu mày, giống như đang suy tư tính khả thi trong lời nói của Trần Khiêm Quân. Mỹ nhân xung quanh cửa đã đánh rơi mất rụt rè, đi về phía Cố Ngôn Chi chen chúc.


Lúc Cố Ngôn Chi còn ở Duy Ninh thần giáo, khoảng cách y gần các cô nương nhất chỉ có một Cố Vọng Chi. Mà Cố Vọng Chi chính là loại khác Duy Ninh thần giáo, cả ngày không làm việc đàng hoàng,  biết xướng tiểu khúc, ngâm thơ, vốn là hài tử cha y từ trên đường kiếm về!

Thấy mùi son phấn xung quanh càng thêm dày đặc, Cố Ngôn Chi không khỏi nhích gần lại về phía Trần Khiêm Quân, sau đó thấy Phượng Châu biến sắc mặt nói: “Quy củ chính là quy củ, không thể bởi vì ngươi là mỹ nhân thì sẽ phá hoại quy củ.”

Trần Khiêm Quân hiểu rõ gật đầu, lại nói: “Nếu ngươi bỏ xuống một quy định không thông ân tình như vậy, thì chứng tỏ rõ chúng ta chỉ có thể đầu cơ trục lợi.”

Nói xong Trần Khiêm Quân nhìn về Cố Ngôn Chi khẽ cười cười. Giống như đã biết trong lòng Trần Khiêm Quân nghĩ cái gì làm Cố Ngôn Chi không tình nguyện cầm lấy một cây bút bôi chu sa, gắt gao nhìn chằm chằm Trần Khiêm Quân.

Trần Khiêm Quân hỏi: “Làm sao?”

Cố Ngôn Chi nói: “Ta cảm thấy ngươi càng ngày càng không giống ngươi.”

“Vậy ta giống ai?”

“Giống ta” Hai chữ này thiếu chút nữa thốt ra, Cố Ngôn Chi chỉ cảm thấy cảm giác trong lòng càng ngày càng quái dị. Thậm chí cảm thấy chính y cũng thay đổi, dường như đang ở trong thân thể của người này, làm chính y cũng biến thành hắn vậy. Lẽ nào thân thể một người còn có thể thay đổi linh hồn?

Xưa nay chỉ nghe nói tương do tâm sinh, lại không ai nói tâm do tương sinh.

Bỏ qua cảm giác quái dị trong lòng, Cố Ngôn Chi đưa tay để ở lông mày Trần Khiêm Quân nhẹ nhàng điểm một nốt ruồi chu sa.

Nguyên bản có chút anh khí bởi vì được điểm nốt ruồi chu sa trở nên càng thêm nhu hòa, làm cho cả người xem càng thêm thiên về nữ tính, nhưng cũng càng thêm ôn nhu, thật giống như tơ lụa thượng hạng được thêu mỹ lệ, quả thật chính là vẽ rồng điểm mắt(1).

(1)vẽ rồng điểm mắt; làm nổi bật nét chính (ví với việc thêm vài câu quan trọng ở phần then chốt trong bài văn hoặc bài nói làm nội dung phong phú sinh động hơn. Do tích Trương Tang Do vẽ bốn con rồng nhưng không vẽ mắt, vì lo rằng nếu vẽ mắt thì rồng sẽ bay mất. Mọi người không tin. Nhưng khi Trương lấy bút điểm mắt cho một con rồng thì sấm sét nổi lên, bức vách lung lay và con rồng có mắt bay vút lên, ba con kia vẫn ở yên chỗ cũ)


Cố Ngôn Chi rất không thích bộ dáng này, y muốn đường đường ngọc thụ lâm phong phong lưu phóng khoáng người gặp người thích, hoa kiến hoa khai trước không có người sau cũng không có người bằng Duy Ninh thần giáo giáo chủ, bây giờ bởi vì màu sắc đỏ tươi trên mặt này, làm cả người xem ra cực kỳ cực kỳ nữ khí. Ngay sau đó giáo chủ trong bóng tối bỏ xuống một quyết định, chờ sau khi y bắt được tin tức mình muốn, nhất định phải một đuốc thiêu hủy tòa tháp chán ghét này, cùng với tên điện chủ chán ghét kia!

Làm họa điện điện chủ Phượng Châu cũng không biết vì chính một ý nghĩ sai lầm vùa hắn, để Côn Luân điện gặp phải nguy cơ lớn như vậy, giờ khắc này chỉ vô cùng cẩn thận cẩn thận mà nhìn Trần Khiêm Quân, mới chỉ nhìn một chút, như muốn đem đối vương vỡ nát.

Trần Khiêm Quân: “…”

Nhưng Phượng Châu cũng không nhớ mục đích cuối cùng của hắn, hỏi: “Vẽ đây?”

“Không phải trước mặt ngươi sao?” Cố Ngôn Chi nói ra không hề áp lực.

Phượng Châu nói: “Đây là một người.”

Tuy rằng câu nói phía sau Cố Ngôn Chi cực kỳ không muốn nói, nhưng vào lúc này y vẫn phải nói ra: “Chưa từng nghe nói mỹ nhân như họa sao? Ta ở trên trán hắn điểm một điểm chu sa, đây chính là hoa mỹ nhân, đồng thời khẳng định so với bất kỳ một vị treo trên tường đều đẹp hơn.” Cố Ngôn Chi nói xong nhìn quét xung quanh một vòng, nói bổ sung: “So với đó còn đẹp hơn.”

Câu này nói  xong, Cố Ngôn Chi càng thêm chắc chắn quyết tâm muốn thiêu hủy Côn Luân điện. Y hận nhất người khác nói y đẹp, bây giờ lại vì cái tên đáng ghét khốn nạn này, làm tự y nói ra cài từ đáng ghét nhất.

Phượng Châu tiên sinh nhìn Trần Khiêm Quân còn đang sững sờ. Hắn tự nhận duyệt qua vô số mỹ nhân, nhưng nam tử trước mặt vẫn đẹp nhất trong các nam tử hắn gặp, đặc biệt là trên đầu một điểm chu sa, khiến người ta nhìn thấy có một chút phù sa mà không nhiễm tiên khí.

Nửa ngày, Phượng Châu mới phản ứng được chức vị chính, lập tức nói: “Các ngươi có thể qua ải.”

Trần Khiêm Quân khẽ gật đầu, liền muốn rời khỏi, lại thấy Phượng Châu nói: “Ngươi không thể rời đi, hắn có thể rời đi.”

“Có ý gì?” Cố Ngôn Chi có chút nguy hiểm nhìn Phượng Châu, hơi thở Phượng Châu tiên sinh dài nhỏ đều đều, nhìn dáng dấp nội lực quả không kém.

“Hắn là ngươi dùng để vượt ải đạo cụ, tự nhiên không thể dễ dàng rời đi.”

Nghe vậy, khóe miệng Cố Ngôn Chi nhẹ nhàng co giật một hồi, cái tên này đến cùng muốn làm gì?

Trần Khiêm Quân lại nói: “Lẽ nào ngươi muốn đem ta như những bức họa kia treo lên?”


“Không ” Phượng Châu phi thường nghiêm túc lại nghĩa chính ngôn từ từ chối, nói tiếp: “Ta sẽ đem ngươi lên trưng.”

Cố Ngôn Chi vừa nghe lập tức bạo phát, nói: “Ngươi dám đem lão tử như là cúng Phật tượng thử xem! Lão tử một hơi dời đi tám cái chân của ngươi.” Không đủ tám cái? Không liên quan, y có thể trước tiên giúp hắn đem chân nối liền nhau, lại chém tới, khi chém đủ tám cái mới thôi!

Song phương giằng co không xong, Cố Ngôn Chi liền nói với chúng mỹ nhân đang vây xem: “Các tỷ tỷ, hắn không cho chúng ta đi, các tỷ tỷ giúp chúng ta cầu xin nha?” Nói xong, còn thuận tiện nhìn các cô nương chớp chớp mắt, lúc này có mấy cô nương hai gò má đỏ mặt.

“…” Trần Khiêm Quân bày tỏ, hắn chỉ nói thôi, Cố Ngôn Chi trực tiếp dùng hành động.

Các cô nương thấy anh chàng đẹp trai lại đi cầu mình, lập tức như có trách nhiệm, bắt đầu vì Cố Ngôn Chi bất bình dùm, vây quanh Phượng Châu cầu xin.

Phượng Châu vốn là loại đối với mỹ nhân không có bất luận sự chống cự nào, bây giờ có nhiều mỹ nhân vây quanh hắn, làm hắn vừa cao hứng vừa lo lắng. Nhưng vẫn không chịu buông tha Trần Khiêm Quân.

Cố Ngôn Chi ở một bên thêm mắm dặm muối nói: “Các tỷ tỷ, người này ghét bỏ các ngươi cũng không bằng công tử bên cạnh ta lớn lên đẹp đẽ, gặp phải tình cảnh như thế, các ngươi nên làm gì?”

Hầu như tất cả phụ nữ đều có một vùng cấm, chính là tuyệt đối không được ở trước mặt các nàng nói ra hoặc là biểu hiện ra các nàng không đẹp bằng người khác. Mà ở chỗ này tụ tập các cô nương lại xác thực đều là đại mỹ nhân trăm người chọn một, bây giờ thấy Phượng Châu lại nói như vậy, lập tức bạo phát bất mãn đối với Phượng Châu.

Phượng Châu lúc này khó lòng giãi bày, đối với những cô nương bình thường nhu nhược lại xinh đẹp, tất cả tài năng hùng biện đều biến thành bọt biển, chỉ có thể hấp thu công kích của mấy cô nương này, tuyệt đối đánh không nói mà mắng không đáp lại.

Đã thấy Cố Ngôn Chi lôi kéo tay Trần Khiêm Quân muốn rời đi. Phượng Châu lập tức vội vàng nói: “Các ngươi thật sự muốn gặp hắn sao? Hắn căn bản không phải như các ngươi tưởng tượng”

Cố Ngôn Chi chỉ nhàn nhạt quay đầu lại nhìn Phượng Châu một chút, sau đó vênh vang đắc ý giống như hùng Khổng Tước lôi kéo thư Khổng Tước rời khỏi họa điện.

Chờ đi tới chỗ không có ai, Cố Ngôn Chi một mặt quái dị nhìn Trần Khiêm Quân, muốn nhìn xem trên mặt hắn nhìn ra được cái gì. Nhưng Trần Khiêm Quân vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt, giống như chuyện gì cũng không có.

Một lúc lâu, Cố Ngôn Chi đột nhiên mở miệng nói với Trần Khiêm Quân: “Này, hình như thân thể của ngươi đối với ta có phản ứng.”

Trần Khiêm Quân khẽ cau mày, cũng không hiểu ý của Cố Ngôn Chi.

Cố Ngôn Chi đưa tay chỉ phía dưới của mình…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận