Giai Nhân Là Trộm

Tư Không Hàn hừ lạnh một tiếng.

“Chủ tử, ngài không có việc gì chứ?”

Tư Không Hàn nhìn về phía Hiên Viên Hủ dò hỏi. Đám hắc y nhân quá mức khó xử lý làm hại hắn hiện tại mới chạy tới. Hiên Viên Hủ khoát tay tỏ vẻ cũng không đáng lo ngại.

“Xem ra nơi này chúng ta không thể ở lại, hành tung đã bại lộ, chúng ta phải chạy suốt đêm thôi, tranh thủ nhanh chóng tới Võ Lâm Minh.”

“Dạ, chủ tử.”

Tư Không Hàn lĩnh lệnh rời đi, chuẩn bị mau chóng khởi hành.

Đợi Tư Không Hàn rời đi xong, Hàn Vận vẫn như cũ không có phản ứng, ngơ ngác nhìn Hiên Viên Hủ đi tới.

Hiên Viên Hủ có lẽ biết Hàn Vận bị dọa, khó có được có lúc không nói móc hắn. Hắn đi đến ôm thân thể cứng ngắc vào trong ngực, nhẹ nhàng trấn an.

“Không có việc gì, đổi quần áo, chúng ta tiếp tục lên đường.”

Hiên Viên Hủ ôn nhu nói.

Hàn Vận cũng không ngốc lâu, có phản ứng lại liền đánh Hiên Viên Hủ một quyền. Đương nhiên Hiên Viên Hủ cũng không có để Hàn Vận thuận lợi đánh trúng. Dù sao một người nhẫn nại cũng có giới hạn, huống chi hắn là Vương gia cao cao tại thượng.

“Hàn Vận, ngươi sao không biết tốt xấu!”

Hiên Viên Hủ ánh mắt nheo lại đầy nguy hiểm, dùng sức cầm lấy cổ tay mảnh khảnh kia của Hàn Vận, thậm chí nghe được âm thanh của khớp xương kêu, có thể thấy hắn dùng lực rất lớn.

Hàn Vận bị đau nhíu mày, lập tức trong lòng phẫn nộ. Ta không biết tốt xấu? Nếu không đi theo ngươi, ta phải đối mặt loại sự tình này sao?

“Hàn Vận, ngươi muốn rời khỏi ta cũng có thể. Trừ phi chết đi!”


Hàn Vận bị giọng âm lãnh của Hiên Viên Hủ làm chấn động.

“Những lời này cũng có thể hiểu nếu muốn rời khỏi trừ phi ngài chết đi?”

Hiên Viên Hủ xì một tiếng bật cười.

Hàn Vận lại không ngừng nói thầm trong lòng. Hiên Viên Hủ thật đúng là hỉ nộ vô thường.

“Đi thay quần áo, hay là muốn ta thay hộ.”

Hiên Viên Hủ từ trên xuống dưới đánh giá thân mình Hàn Vận, ánh mắt làm Hàn Vận nổi da gà.

“Ta tự mình thay.”

Hàn Vận đẩy Hiên Viên Hủ ra, trút bỏ quần áo dính máu, thay một bộ màu xanh lam.

Đợi Hàn Vận thay xong y phục, Tư Không Hàn đã đưa xe ngựa đến cửa sau. Ba người rất nhanh rời khỏi khách điếm, đi suốt đêm.

Rời Phượng Lạc Thành, đến thành trấn kế tiếp ít nhất còn có ba ngày lộ trình, hơn nữa đường đi phần lớn đều là rừng núi, thập phần khó đi.

Hừng đông hôm sau, Tư Không Hàn cho xe ngựa dừng ở chân núi.

“Chủ tử, chúng ta không thể đi xe ngựa tiếp.”

Tư Không Hàn nói không chỉ là xe ngựa, ngay cả ngựa cũng không dùng được.

Hiên Viên Hủ gật đầu, nhìn về triền núi. Con đường này tuy rằng khó đi một chút, nhưng dễ dàng ẩn giấu hành tung.

Hàn Vận nhảy xuống xe ngựa, không khí lạnh làm Hàn Vận rùng mình một cái. Tuy rằng đi đường núi vất vả nhưng dễ chịu hơn phải tiếp tục cùng Hiên Viên Hủ ngồi chung xe.


Ba người thu dọn một chút hành lý, đem xe ngựa cất giấu, bắt đầu lên núi.

Đối với con đường này, Tư Không Hàn thập phần quen thuộc, bởi vì hắn thường xuyên từ nơi này đi tới đi lui Vương phủ cùng Võ Lâm Minh.

Trong núi cỏ dại mọc đầy, nếu không có Tư Không Hàn ở phía trước mở đường, Hàn Vận cũng sẽ gặp nhiều khó khăn. Lần này để Hàn đại thúc triệt để có cơ hội trải nghiệm cảm giác ở thâm sơn rừng già.

Đi bộ một ngày, ba người đều có cảm giác mỏi mệt, Hiên Viên Hủ mở miệng nói:

“Hàn, tìm một chỗ sạch sẽ chúng ta hạ trại nghỉ ngơi một đêm.”

Tư Không Hàn nhận lệnh, tốc độ dưới chân không có giảm bớt nửa phần. Lại đi ước chừng một khắc thời gian, Tư Không Hàn phía trước rốt cục ngừng lại.

“Chủ tử xin chờ một lát.”

Tư Không Hàn tiến lên vài bước rút bội kiếm, chỉ thấy một trận kiếm khí như cuồn phong, bốn phía cỏ dại biến mất không còn. Tư Không Hàn dọn sạch sẽ bắt đầu hạ trại.

Hàn Vận thì ở một bên nhìn sửng sốt lại sửng sốt. Đã biết Tư Không Hàn võ công bất phàm, nhưng không có nghĩ đến đạt tới trình độ biến hóa như thế.

Xem ra lúc trước hắn động thủ vẫn chưa ra hết sức, nếu không ta cũng giống cỏ dại này chết không toàn thây. Thật kinh khủng!

Dựng xong một cái lều đủ để chứa hai người, Tư Không Hàn cáo lui đi tìm củi nhóm lửa. Hiện đã là cuối thu, buổi tối sẽ lạnh, nếu không đốt lửa trại rất khó chịu nổi.

Hiên Viên Hủ dẫn Hàn Vận đi vào nghỉ ngơi một chút. Thương thế Hàn Vận tuy rằng cũng không đáng lo ngại, nhưng cũng chưa khôi phục hoàn toàn. Hàn Vận tất nhiên biết tình trạng của bản thân, cũng không khách khí, trực tiếp chui vào lều nghỉ.

Một lát sau, Hàn Vận là bị mùi thơm thịt nướng làm tỉnh lại. Lúc này sắc trời đã tối đen, ngoài đống lửa bên cạnh lều xung quanh là một mảnh âm trầm cô tịch.


Hàn Vận rời lều, nhìn hai người ngồi bên đống lửa, vẫn là lựa chọn ngồi ở bên cạnh Hiên Viên Hủ. Tuy rằng Hiên Viên Hủ này đáng ghét một chút, nhưng không khủng bố như Tư Không Hàn.

“Ăn một chút gì đi.”

Hiên Viên Hủ cầm một miếng gà đã nướng chín đưa cho Hàn Vận. Hàn Vận nuốt một chút nước miếng, động tác có chút mất tự nhiên tiếp nhận gà nướng.

“Cám ơn.”

Hiên Viên Hủ không có đáp lời, mà lấy qua một miếng gà khác tiếp tục nướng trên đống lửa.

Núi rừng ban đêm thập phần yên tĩnh, ba người ở cùng nhau lại không lời nào để nói.

Tư Không Hàn vốn không phải người nói nhiều, nhưng Hiên Viên Hủ vì sao cũng ra vẻ thâm trầm, một câu cũng không nói? Hàn Vận cuối cùng chịu không được, muốn chấm dứt loại yên tĩnh quỷ dị này, bắt đầu tìm kiếm một ít đề tài để nói.

“Ta nói Vương gia đại nhân, ngài muốn ta đi trộm lệnh bài rốt cuộc là cái gì, cũng nên nói ra đặc thù của thứ đó đi.”

Hiên Viên Hủ nhìn nhìn Hàn Vận, thản nhiên mở miệng nói:

“Võ Lâm Lệnh, là một thẻ bài mạ vàng, ước chừng lớn bằng bàn tay khép lại, đỉnh lệnh bài có một viên bảo thạch màu đen, sau lưng khắc một con phi hùng ưng giương cánh, vừa thấy liền biết.”

Hàn Vận đã sớm đoán được lệnh bài này sẽ không đơn giản, nhưng không có nghĩ đến mọi người trên giang hồ đều muốn có Võ Lâm Lệnh. Dù lệnh bài ở trong tay ai đều có thể kêu gọi quần hùng, xưng bá giang hồ.

Võ Lâm Lệnh được giữ ở Võ Lâm Minh, hiện nay rơi vào tay ma giáo, xem ra sự tình không đơn giản.

Ma giáo đối đầu nhân sĩ võ lâm, nghe nói giáo chủ ma giáo Tà Thiên Viêm tính tình ác liệt người chết ở trên tay hắn là vô số kể. Bởi vậy Võ Lâm Lệnh bị Tà Thiên Viêm đoạt được, trên giang hồ nhất định phong ba bão táp.

“À, sao ngài cho rằng ta có thể trộm Võ Lâm Lệnh từ trong tay Tà Thiên Viêm được, phải biết nhân vật này cũng không phải là dễ chọc vào.”

Hàn Vận cười mà như không cười nhìn Hiên Viên Hủ.

“Hơn nữa ngài sao cho rằng ta sẽ đáp ứng làm, dù sao lệnh bài này là của võ lâm, cho dù là trăm vạn lượng vàng ta cũng sẽ không ra tay.”

Hàn Vận ta còn chưa có ngu ngốc đến mức đi đối đầu cùng ma giáo nha!


Hiên Viên Hủ lại tự tin cười.

“Nếu là người khác ta không dám cam đoan, nhưng ta tin tưởng ngươi sẽ đi.”

Hàn Vận tò mò nhìn về phía Hiên Viên Hủ, đại thúc thật muốn nghe lý do vì sao Hiên Viên Hủ tự tin đến vậy.

Hiên Viên Hủ đem gà nướng chín bóc ra một mẫu, chậm rãi đưa tới trong miệng, chậm rãi ăn.

“Ta điều tra, trước đây ngươi đều trộm nhà giàu, hơn nữa khó khăn càng cao ngươi càng thích. Nếu không ngày đó ngươi trùng hợp đụng phải ta cùng Tư Không Hàn, ta tin tưởng dù bị phát hiện ngươi cũng sẽ thuận lợi đào thoát.”

Hàn Vận gật gật đầu, thân là thần trộm thích độ khiêu chiến cao, nhưng cũng không thể chứng minh sẽ đáp ứng yêu cầu của Hiên Viên Hủ.

“Vả lại ngươi yêu tiền, hơn nữa rất yêu. Theo ta được biết, ma giáo tài phú vô số, tin tưởng nhất định sẽ thỏa mãn ngươi.”

Hiên Viên Hủ mỉm cười. Rõ ràng trời tối như mực mà đôi mắt Hàn Vận lại sáng như vậy, như thể được đốt đuốc.

“Ngài nói thật đi, thù lao ngài tính trả ta như thế nào.”

Lời Hiên Viên Hủ thật sự làm Hàn Vận động tâm.

“Ngươi nói đi.”

“Ngài đã thống khoái như vậy ta cũng tỏ thành ý, ngân lượng ta từ bỏ. Chỉ là sau khi sự tình hoàn thành, ngài dẫn ta đi thăm hoàng cung một vòng là được.”

“Ngươi sẽ không động tâm đi lấy những vật trong hoàng cung chứ?”

“Sao lại như thế, ta cam đoan sẽ không ở trước mặt của ngài trộm đạo gì đâu mà.”

Hàn Vận không xấu hổ khi bị vạch trần.

“Được, cứ quyết định như vậy. Ngươi đem Võ Lâm Lệnh đến, ta liền thực hiện lời hứa mang ngươi vào hoàng cung dạo một vòng.”

Tiểu hồ ly sao có thể đấu qua lão hồ ly, Hàn Vận vui rạo rực lại không biết bị Hiên Viên Hủ tính kế.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận