Gả Vào Hào Môn


"Quân Dao, em tỉnh rồi sao?"
Trác Du Hiên ngay lập tức lao đến, hắn tóm lấy cánh tay yếu ớt của Thẩm Quân Dao, nhìn người con gái đã ngủ say bao nhiêu lâu nay cũng đã tỉnh lại rồi, trên gương mặt của Trác Du Hiên không dấu nổi được niềm vui.

Hắn mừng rỡ đến luống cuống tay chân, người đàn ông chạy đi chạy lại ở tại chỗ, vừa vui mừng vừa lắp bắp hỏi.

"Em cảm thấy sao rồi? Hay là em có không khỏe ở đâu không? Để anh gọi bác sĩ đến khám cho em nhé!"
Thẩm Quân Dao bất chợt tỉnh lại vào đúng thời điểm mà Trác Du Hiên không ngờ đến nhất.

Thật không ngờ cô lại tỉnh lại sớm đến như thế.

Trác Du Hiên thật sự vui mừng, chẳng lẽ cô đã nghe được những lời nói lúc nãy của hẳn, nên cô mới tỉnh lại, mới nhìn thấy hản có đúng hay không? Tỉnh lại là tốt rồi! Thật may mắn vì Thẩm Quân Dao đã tỉnh lại! Trác Du Hiên nhanh chóng hôn lên cánh tay của người con gái, hắn lẩm bẩm hỏi cô, những câu hỏi dồn dập được người đàn ông đặt ra.

"Quân Dao, em nhìn anh đi! Em có nhận ra anh hay không? Anh là Du Hiên, là Hiên ca ca của em đây.

Vừa nói, Trác Du Hiên vừa chỉ tay vào mặt của mình.

Thẩm Quân Dao không biết có nhận ra hắn hay không nữa.

Dù sao người con gái ấy cũng vừa mới tỉnh lại sau một khoảng thời gian hôn mê dài, hơn nữa cô lại còn bị chấn thương ở đầu nữa, Trác Du Hiên sợ cô sẽ không nhận ra hắn là ai nữa.

Những câu hỏi cứ liên tục phát ra, không cho người con gái nằm ở trên giường bệnh kia có cơ hội lên tiếng.

Thẩm Quân Dao quay sang nhìn chằm chằm gương mặt của người đàn ông này.


Cô nhướn mày từ từ quan sát, đầu bỗng nhiên trở nên đau nhức.

Khuôn mặt không một giọt máu của người con gái ấy bất giác nhăn lại vì đau đớn, Trác Du Hiên thấy thế vô cùng lo lắng, hắn chạm tay lên vai của cô.

"Quân Dao, em sao thế? Em có sao không, hay là không khỏe ở chỗ nào à? Để anh gọi bác sĩ đến đây nha?"
Nhìn cánh tay của Trác Du Hiên đang đặt lên người của mình, Thẩm Quân Dao đột nhiên phản ứng rất kịch liệt, đầu cũng đã giảm bớt cơn đau.

Cô giật mình lùi cả người lại, Thẩm Quân Dao bật dậy hai mắt nhìn chằm chằm người đàn ông ngỡ ngàng ở trước mặt mình.

Từng ký ức bỗng nhiên ùa về ở trong đầu cô, những ký ức đáng sợ ấy dân hiện về.

Hình như là cô đang nhớ lại mọi chuyện trước đây.

Trác Du Hiên vô cùng lo lắng, hẳn đưa tay ra muốn nắm lấy tay của Thẩm Quân Dao, nhưng người con gái ấy đã lùi lại làm cho cánh tay của Trác Du Hiên hơi khựng lại.

Gương mặt của người đàn ông đang vui mừng thoáng chốc trở nên cứng đờ lại, cánh tay căng cứng thụt về.

Có lẽ là do hắn quá vội vàng, Thẩm Quân Dao chỉ vừa mới tỉnh lại thôi, hẳn như vậy là đang làm cô sợ.

Không dám lại gân cô, Trác Du Hiên cũng chỉ lên tiếng hỏi han cô, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

"Quân Dao, em có sao hay không? Em đừng ngồi im như thế chứt"
Trác Du Hiên thật sự không chịu nổi khi Thẩm Quân Dao vừa mới tỉnh lại mà không chịu nói ra hiện giờ bản thân của cô đang cảm thấy như thế nào? Không khỏe thì phải nói ra chứ, vậy mà cô cứ giữ im lặng như vậy, lỡ như có chuyện thì phải làm sao.

Thẩm Quân Dao trừng mắt nhìn Trác Du Hiên đang đứng ở trước mặt mình, cô nheo mắt lại âm thầm quan sát hẳn.

Một lát sau, người con gái mới hơi mấp máy hai cánh môi khô khốc của mình, thanh âm khàn đặc bật ra.

"Tôi không sao, không cần Trác thiếu đây phải quan tâm tôi như thế"
Lâu rồi không nói chuyện, cho nên bây giờ âm thanh phát ra có chút khó khăn.

Tuy hơi thở yếu ớt, âm thanh đứt quãng nhưng lời nói ấy của người con gái lại nang theo đầy sự kiên cường, bất khuất, chứ không còn lắp ba lắp bắp như Thẩm Quân Dao trước đây nữa.

Trác Du Hiên nghe Thẩm Quân Dao nói chuyện như vậy, cả người hắn bỗng nhiên run rẩy.

Đối diện với đôi mắt chứa đầy sự phẫn nộ của người con gái kia, trong lòng của Trác Du Hiên không khỏi run rẩy.

Thẩm Quân Dao nói dõng dạc như vậy, không lẽ cô đã khỏi bệnh rồi hay sao? Người đàn ông run rẩy nói.

"Quân Dao, em khỏi bệnh rồi hay sao?"

"Tôi đây có khỏi bệnh hay không không cần Trác thiếu gia đây phải quan tâm đến.

Tôi sống chết như thế nào hình như cũng không phải chuyện mà anh nên xen vào"
Trác Du Hiên đau nhói, mạch máu trong người như hoàn toàn ngừng trệ nhìn người con gái vừa mới nói ra những lời lạnh lùng tàn nhẫn kia.

Thật không ngờ vừa mới tỉnh lại, Thẩm Quân Dao lại muốn tránh xa hẳn như thể.

Hai từ "Trác thiếu"
ngang nhiên thốt ra từ miệng cô sao lại trở nên xa lạ đến thế? Trước đây, cô hay gọi hắn là Du Hiên, cùng lắm là Trác Du Hiên chứ không hề xa cách như lúc này đây! Người con gái này đã nhớ lại hết rồi hay sao? "Em....!"
Trác Du Hiên còn đang ngập ngừng nói không ra tiếng thì Trác Dương Phong ngoài kia đã xông vào đây.

Vốn dĩ anh đã định rời đi rồi, nhưng trong phòng lại nghe thấy tiếng người nói chuyện nên anh đã chạy vào đây, thật không ngờ lại chứng kiển cảnh chị dâu của mình đã tỉnh lại rồi.

Chị dâu anh như vậy mà có thể tỉnh lại! Vui mừng quá, Trác Dương Phong nhanh chóng thúc giục anh trai của mình.

"Anh, anh còn đứng ở đó làm gì nữa, còn không mau gọi bác sĩ đến xem cho chị ấy đi.

Người chị ấy còn yếu, chắc bây giờ không thể đi bệnh viện được đâu"
Trác Du Hiên ậm ờ chậm chạp phản ứng lại, hẳn còn chưa hết sốc vì những gì Thẩm Quân Dao nói với hắn.

Trong lúc Trác Du Hiên đi gọi bác sĩ, Trác Dương Phong ở lại đó, anh lại gần chị dâu của mình từ từ hỏi han.

"Chị dâu, chị sao rồi? Có cảm thấy không khỏe ở đâu không? Mà chị có nhận ra em là ai hay không?"
Thẩm Quân Dao nheo mắt lại nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình đây.

"Cậu là Trác Dương Phong?"
Thẩm Quân Dao có một chút ấn tượng về người em chồng này của mình, dù sao khi xưa người này cũng đã từng giúp đỡ cô mấy lần.

"Xem ra chị đã khỏe lại rồi!"
Trác Dương Phong gật gù hỏi Thẩm Quân Dao thêm mấy câu thì bác sĩ tới đây.


Trác Dương Phong nhanh chóng bị Trác Du Hiên lôi sang một bên, để bác sĩ khám lại cho Thẩm Quân Dao.

Dù sao người con gái ấy cũng chỉ mới tỉnh lại mà thôi, cho nên cần phải xem xét.

Hơn nữa, dường như Thẩm Quân Dao cũng đã nhận ra được hắn là ai rồi! Sau khi kiểm tra một lượt cho Thẩm Quân Dao, bác sĩ vui mừng hớn hở chạy đến chỗ của Trác Du Hiên, vội vàng nói.

"Chúc mừng Trác thiếu gia, cuối cùng nỗ lực của cậu cũng đã được đền đáp rồi.

Vợ cậu đã tỉnh lại, hơn thế nữa lại còn rất khỏe nữa"
Kỳ tích! Đúng là kỳ tích mà.

Ngay cả bác sĩ cũng không có cách nào tin được một người bị chấn thương nặng như Thẩm Quân Dao được kết luận là phải sống một cuộc sống thực vật cả đời cuối cùng cũng đã tỉnh lại.

Đúng là trên đời này không một ai lường trước được việc gì cả.

"Bác sĩ, ông nói thật sao?"
Trên gương mặt của Trác Du Hiên không giấu nổi sự vui mừng.

Cuối cùng Thẩm Quân Dao cũng đã tỉnh lại rồi, cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực không từ bỏ của hắn cũng đã được đền đáp.

"Tất nhiên là thật rồi, hơn nữa bây giờ đầu óc của thiếu phu nhân cũng đã ổn định, gần như căn bệnh tâm thần phân liệt kia đã khỏi rồi!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui