Gả Cho Thẩm Tương Uyên FULL


"Gia, phu nhân sẽ không đánh người đâu." A Hữu hảo tâm nói: "Không cần sợ."
Thẩm Tương Uyên như thể bị dẫm phải đuôi, dựng lông, ưỡn ngực để tay sau lưng, gương mặt lãnh khốc, nhíu mày đáp: "Nhìn ta giống người sợ vợ sao?"
Giống, A Hữu nghĩ thầm trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn giả bộ nói: "Không giống."
Thẩm Tương Uyên và hắn ta hai mắt nhìn nhau, lập tức đoán được tên hộ vệ nhà mình đang suy nghĩ gì, thái dương giật giật, vẫy vẫy tay đuổi hắn ta đi, tiếp tục ngồi nghệt mặt trước cửa phòng.
"Kẽo kẹt" tiếng mở cửa vang lên, Thẩm Tương Uyên vui mừng quá đỗi, hớn hở ra mặt, nhưng người đi ra lại là nha hoàn Hỉ Mai.

Nụ cười của chàng lập tức sụp xuống.
"Cô gia, phiền ngài nhường đường."
Thẩm Tương Uyên lập tức dịch sang một bước, ánh mắt xuyên qua khe cửa hẹp lén nhìn vào trong, đáy mắt chạm vào hình bóng nữ nhân thướt tha ngồi trước bàn thêu hoa, trái tim đột nhiên như bị ai cào nhẹ, ngứa ngáy khó chịu.
Trong phòng đã đổi một chiếc bàn khác, làm từ gỗ trầm hương thiên mộc hương hảo hạng, trăm năm mới có một cây, phóng mắt khắp kinh đô, thế gia có được thứ nguyên liệu quý hiếm này làm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Sao lại đến mức phải thay chiếc bàn kiên cố này, nguyên nhân khụ khụ...

Thẩm Tương Uyên thừa nhận đêm hôm trước chàng có chút càn rỡ, khi dễ người ta quá mức, nhưng mà...!chiếc bàn kia đã bao nhiêu năm tuổi, chỉ vì cũ kỹ không chịu được lực mà gãy hỏng cũng đâu thể hoàn toàn đổ hết lỗi cho chàng được, đến nỗi chỉ vì việc nhỏ bằng con kiến này mà giận dỗi chàng?
Nữ tử trong phòng như thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang nhìn thẳng mình, ngẩng đầu thấy chàng lập tức nhíu mày, thậm chí còn xoay người quay lưng về phía chàng.
Chỉ nhìn bóng lưng thì chỉ nhìn bóng lưng, nhưng ai ngờ nha đầu Hỉ Mai kia châm trà xong đã nhanh chóng trở lại, lưu loát bước vào thuận tiện đóng chặt cửa.
Hừ.

Đến bóng lưng cũng không cho nhìn.
Thẩm Tương Uyên đau xót nghĩ địa vị của trong phủ của chàng đã thấp đến thảm hại rồi.

Đúng lúc này Phúc Vinh chạy đến: "Thiếu gia, loại hoa Tây Vực ngài muốn đã đến rồi, giờ reo hạt luôn đúng không?"
"Ta tự mình đi xem." Nghỉ ngơi, tắm gội xong không cần đến doanh trại điểm binh, một thân sức lực tràn trề chẳng biết phát tiết chỗ nào.
Diệp Thê nghe tiếng bước chân càng lúc càng xa, mới dám quay lại nhìn về phía cửa: "Đi rồi à?"
"Dạ vâng, Phúc tổng quản nói cái gì mà loài hoa cô gia đặt đã được đưa đến.

Cô gia nghe xong liền rời đi." Hỉ Mai cung kính đáp.
Hiện tại Thẩm phủ đã khác ngày xưa, ngay hành lang chính giàn tử đằng nở hoa rực rỡ, mềm mại rủ xuống như một tấm rèm dệt từ mây nơi đường chân trời sớm bình minh.

Đương độ hè về thủ vệ đứng gác bên dưới được hưởng ké bóng dâm mát mẻ không ít.

Bọn họ nhớ ân phu nhân, mỗi lần đến đều hỏi thăm phu nhân nhà tướng quân, nhớ lần đầu nghe thấy việc này, Hỉ Mai còn kinh ngạc đến hoảng hốt.
Không chỉ hàng lang chính, ngay cả kỳ môn độn giáp, toàn núi giả dữ tợn sau hậu hoa viên Thẩm Phủ cũng bị bao phủ bởi ngàn hoa, chẳng còn cảnh tượng âm u, quỷ dị trước kia.


Lão thái thái ngẫu nhiên đến thăm tôn tử ban đầu cũng bị cảnh tượng này làm cho giật mình, còn tưởng cháu trai mình đang say mê nghiên cứu thứ trận pháp kỳ lạ nào đó.
Lại gần xem xét thì thấy có một thân ảnh đang chăm chỉ cuốc đất, kia chẳng phải Thẩm Tương Uyên hay sao, tôn tử để mình trần, ống quần xắn cao đến gối, chân đất, chuyên tâm làm vườn.
Cơ bắp săn chắc theo từng động tác của chàng mà hằn lên, hôm nay trời nắng chói chang, mồ hôi theo ngực chàng đầm đìa chảy xuống, thấm xuống đất, mồ hôi chảy xuống cả mí mắt chàng, Thẩm Tương Uyên không nề hà dùng khuỷu tay lau đi, ngồi xổm xuống tay không vốc đất, đem hạt giống mai gieo xuống.
Thẩm Tương Uyên làm việc cực kỳ nghiêm túc, không hề nghỉ ngơi, chuyên chú gieo một lượt thẳng một mạch đến tận khi trước mặt xuất hiện một đôi giày thêu hoa, làn váy mỏng khẽ bay trong gió, có thể nhìn thấy mắt cá chân tinh tế quen thuộc, một chân bị tật cho nên dấu chân in trên đất sâu hơn bình thường.
Nam nhân nhanh trí nghĩ đến nên đưa cái gì làm tín vật cho phu nhân mình.
"Không giận nữa?" Thẩm Tương Uyên ngẩng đầu nhìn thê tử, trên mặt dính bùn đất nhem nhuốc, thoáng nét thiên chân.
Rõ ràng là một đại tướng quân cao cao tại thượng, hô mưa gọi gió, thế nào cứ đứng trước mặt nàng là lại không khác gì một đứa trẻ, chắc chắn là cố ý khiến nàng đau lòng.
"Ừ." Diệp Thê kéo váy ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đáy mắt chàng, hàm hồ nói: "Thiếp đâu tức giận, chỉ là sau này chàng đừng thế nữa."
"Như thế là thế nào? Nàng nói nghe thử xem?" Thẩm Tương Uyên nâng tay, che nắng cho Diệp Thê.
Trời nắng gắt, chàng phơi nắng đã quen, nữ nhân của chàng thì không thể được.
Diệp Thê nhìn động tác nhỏ này của chàng, đột nhiên nhớ tới ngày nàng và Hỉ Mai tỷ tỷ bước vào phủ, Hỉ Mai vừa nhìn thấy tướng quân còn cảm thấy kinh sợ, bởi vì chồng trước của nàng ấy là một hán tử cao lớn, thô kệch, cho nên cực kỳ lo lắng cho tiểu thử bé nhỏ nhà mình, sợ cô gia lỗ mãng không thể chăm sóc tốt tiểu thư.

Dù sao Thẩm đại tướng quân cũng là công tử thế gia cao quý, ngạo mạn.
Chỗ nào cao ngạo, rõ ràng là một lão hổ tâm mềm!
Diệp Thê mỉm cười để lộ lúm đồng tiền duyên dáng, móc từ trong ngực chiếc khăn tay thêu của mình, tỉ mỉ lau bùn trên mặt, trên tay cho phu quân.


Loại chuyện này nàng đã làm nhiều lần, móng tay cũng lau cẩn thận sạch sẽ: "Tướng quân còn nói nữa, thiếp sẽ trở lại phòng đấy."
Khi nói lời này, nàng cụp mi, rũ mắt, không hề có chút uy hiếp nào, nhưng về phương diện tinh thần hoàn hảo đánh đúng tử huyệt của nam nhân trước mặt.
Thẩm Tương Uyên lập tức ngoan ngoãn, không dám khua môi múa mép trêu chọc nương tử nhà mình nữa, để nàng tùy ý lau khô tay cho mình, sau đó âm thầm tựa đầu lại gần đối phương, sợi tóc hai người theo làn gió quấn lấy nhau.
Khoảng cách dần dần được rút ngắn, thời điểm hai phiến môi sắp chạm đến nhau, thì tiếng bước chân vội vã truyền đến: "Thiếu gia! Thiếu gia."
Thẩm Tương Uyên hít sâu một hơi: "Phúc bá, thúc tốt nhất là cho ta một lý do chính đáng."
"Trưởng công chúa tới." Phúc bá nói.
Trưởng công chúa, tỷ tỷ của đương kim bệ hạ, quý nữ cao quý nhất gầm trời này, trong đầu Diệp Thê nhanh chóng xẹt qua những thông tin đứng quãng, giữa Thẩm Tương Uyên và trưởng công chúa tựa hồ chút...
"Ở đâu?" Chuyện tốt bị cắt ngang, Thẩm Tương Uyên hỏa khí bốc lên tận đỉnh đầu.
"Đã ở trước cửa lớn rồi." Phúc bá tỏ vẻ khó xử, trưởng công chúa muốn vào, ông muốn ngăn cũng lực bất tòng tâm..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận