Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Không phải vừa từ nhà cũ đi ra sao? Tại sao lại phải trở về?

Tiểu Vương vừa khởi động xe vừa kinh ngạc nhìn về phía Cố Dư Sinh qua gương chiếu hậu.

Một bên khuôn mặt lãnh đạm của người đàn ông này khiến cho người ta hoàn toàn không thể đoán được lúc này trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Xe mới vào cửa Cố gia, Tiểu Vương đã nhìn thấy xe của Lương Đậu Khấu, hắn vừa định nói: "Thật khéo, đúng lúc Lương tiểu thư về đến", sau đó giống như hiểu được nói như thế có ý gì, lại đem lời nói kia nuốt xuống bụng.

Thiếu gia nhìn thấy xe của Lương tiểu thư, bảo hắn dừng xe, mãi đến khi tiểu thư lái xe đi, hắn mới nói quay lại nhà cũ, Thiếu gia... không phải vẫn luôn ghét Lương tiểu thư sao?


Tiểu Vương càng nghĩ càng mơ hồ, sau khi dừng hẳn xe, hắn không nhịn được lại nhìn vào kính chiếu hậu, đánh giá Cố Dư Sinh một hồi.

Cố Dư Sinh dập điếu thuốc, ra hiệu cho Tiểu Vương chờ trong xe, một mình xuống xe.

Hắn không gõ cửa mà tự mình nhập mật khẩu, kéo cửa nhà, vừa bước vào một bước liền dừng lại.

"Ăn, má Trương làm đều là những món Dư Sinh thích ăn, anh ấy đều ăn hết sạch! Sau khi ăn no uống say, anh ấy còn muốn cháu ở lại công ty thêm một chút, nhưng buổi chiều Dư Sinh còn phải làm việc nên anh ấy sợ cháu ở lại đó không tiện, vì thế cháu quay trở lại đây..."

Vừa rồi còn đang buồn bực, Lương Đậu Khấu ở trên đường làm như vậy là có ý gì, nhưng khi Cố Dư Sinh nghe thấy những lời của cô trong phòng truyền tới, hắn liền hiểu rõ mọi chuyện.


Cô quay về nói với ông là cô đến công ty đưa cơm cho hắn, thực tế là cô không hề muốn đi...

Cô ở trên đường ăn cơm xong, còn đem hộp rửa sạch, còn nghỉ ngơi, trở lại nhà cũ sẽ làm cho màn trình diễn càng chân thực, giống như cô thật sự đến công ty, cùng hắn ăn cơm xong rồi.

Trước đây Lương Đậu Khấu không phải như vậy, cô biết rõ hắn chán ghét cô, nhưng một mực giả vờ như không biết, chỉ cần có cơ hội, cô ta sẽ chạy đến công ty của hắn.

Nhưng cô hôm nay... Chỉ trong chốc lát, Cố Dư Sinh liền nghĩ đến bảy ngày trước, đêm sinh nhật của ông đó, ở trên xe, cô bị hắn hù đến sợ run cầm cập, trong miệng lải nhải nói thầm: "Tôi thề, tôi sẽ không quấn lấy anh mữa, tôi đảm bảo có thể rời xa anh bao nhiêu liền cách xa anh bấy nhiêu."

Trong ánh mắt Cố Dư Sinh dần trở nên thâm thúy, vừa nãy hắn không nghĩ tới, cô ở trên đường làm một loạt những hành động như vậy, kỳ thực đều không muốn quấy rầy hắn, tách mình ra khỏi hắn, không quấn lấy hắn... Cô thật sự làm theo ý hắn, không quấn lấy hắn?

"Ông, người nghỉ trưa dậy rồi sao? Vậy chúng ta đấu một ván cờ nha?" Trong phòng lúc này lại thay đổi đề tài.

Cố Dư Sinh hoàn hồn, không đi vào trong mà lui về phía sau, nhẹ nhàng đóng cửa, quay lưng đi xuống bậc thang, trở lại xe.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận