Em Thật Là Tốt H


Trâu Mông rụt tay lại, rời xa khỏi nơi thị phi này, đỡ phải trong chốc lát anh củi khô bốc lửa: "Phòng vệ sinh, tự mình giải quyết.

"

Chờ cô đi rồi, Hạ Vũ Trâu lật mình úp mặt vào gối cô, dùng sức hít hương vị thuộc về cô, sau đó thở dài một hơi.


Anh hỏi chính mình: Sao lại có con sớm làm gì nhỉ?

Dù sao cũng là con mình, cưng chiều chăm sóc nó là đương nhiên.


Buổi tối Hạ Vũ Châu kể chuyện cổ tích cho Tiểu Y nghe, anh không kể tinh tế bằng Trâu Mông nhưng Tiểu Y vẫn rất thích, chỉ cần anh có thể về nhà đúng giờ không có xã giao, thì thời gian gần gũi con cái mỗi ngày đều do anh phụ trách.


"Ba ơi, chừng nào thì ba cảm thấy hạnh phúc?" Tiểu Y tuổi còn nhỏ, đối với chuyện gì cũng tò mò.


"Ừm! " Hạ Vũ Châu ngẫm lại: "Mỗi ngày ở bên mẹ con, ba đều thấy hạnh phúc.

"

"Hả?" Vẻ mặt Tiểu Y khó hiểu, không phải nói hạnh phúc nhất khi một nhà ở bên nhau sao? Sao không có cậu bé: "Còn con thì sao?"

"Con xuất hiện khiến ba càng hạnh phúc, nhưng làm ba hạnh phúc nhất vẫn là mẹ con.

"

Tiểu Y bĩu môi tỏ vẻ không hiểu.


Hạ Vũ Châu sờ sờ đầu cậu bé: "Chờ con trưởng thành, con cũng sẽ gặp được người như vậy.

"

Tiểu Y vẫn không hiểu, nhưng cậu bé không muốn nghĩ nữa liền đổi đề tài: "Vậy từ ngày ba mẹ ở bên nhau, ngày nào là ngày hạnh phúc nhất ạ?" Cậu bé khoa trương cường điệu: "Nhất nhất luôn ạ.


"

"Ngày hạnh phúc nhất?" Hạ Vũ Châu nghĩ, vừa vỗ sau lưng cậu bé vừa ngẫm lại ngần ấy năm.


Mãi cho đến khi cậu bé phát ra tiếng hít thở đều đều, Hạ Vũ Châu cúi đầu nhìn cậu nhóc giống hệt Trâu Mông, anh cúi người hôn lên trán cậu bé rồi chậm rãi rút tay ra.


"Chắc là sau hôm tổ chức lễ cưới.

" Anh nhớ tới buổi sáng ngày hôm ấy, Trâu Mông cũng dùng tư thế này nằm trong lòng anh.


Giây phút đó, anh cảm thấy bản thân hạnh phúc nhất trần đời.


Từ phòng của Tiểu Y đi ra, anh thấy Trâu Mông đang ngồi ở sofa xem phim: "Sao em không xuống dưới lầu xem?" Dưới đó có phòng dành riêng để xem phim.


Hạ Vũ Châu ngồi xuống, Trâu Mông liền ôm lấy tay anh: "Tuỳ tiện xem thôi mà.

"

Thời lượng bộ phim không dài, kể về một câu chuyện tình yêu, kết thúc không mấy tốt đẹp khiến Trâu Mông có chút phiền muộn.


Nghe thấy cô thở dài, Hạ Vũ Châu quay sang hỏi: "Buồn?"

"Cũng không phải.

" Cô chu miệng: "Có thể cùng mối tình đầu ở bên nhau, đúng là không dễ dàng gì.

"

Hạ Vũ Châu cười: "Cho nên chúng ta cũng không dễ dàng.

"

"Anh đang tự khen bản thân đấy à?" Tay Trâu Mông ôm lấy eo anh: "Anh nói xem, nếu anh không gặp được em thì mối tình đầu của anh sẽ là cô gái như thế nào?"

"Không có nếu.

"

"Xuỳ, anh nói đi, chỉ là giả thuyết thôi mà.

" Cô một hai bắt anh phải nói.


Tay Hạ Vũ Châu đặt trên vai cô chậm rãi vỗ nhẹ, anh suy nghĩ một lát rồi mở miệng: "Anh thật sự không biết.

"

Trước khi yêu đương với Trâu Mông, thật sự anh chưa từng yêu bất kì ai, một hai phải nói thích kiểu thế nào, khả năng cũng là rất nông cạn, xinh đẹp là được.


Trâu Mông cũng rất xinh đẹp, nhưng đó là sau này anh mới phát hiện, bởi vì hai năm đầu của cấp ba, anh căn bản không để ý tới có một nhân vật tên Trâu Mông ở trường.


"Dù sao mẫu người lý tưởng của anh chắc chắn không phải em.

" Trâu Mông lẩm bẩm.



"Vậy còn em? Lớp 10 lớp 11 thích ai? Chắc không phải là anh chứ?"

"Chắc chắn là không phải rồi, em thích! " Trâu Mông ấn ấn nút điều khiển.


Trong lòng Hạ Vũ Châu lộp bộp, bọn họ chưa từng thảo luận kĩ càng vấn đề này, anh vẫn luôn cho rằng Trâu Mông giống mình, trước khi hai người gặp nhau đều chưa từng thích qua ai.


Cõ lẽ ở lúc mà anh không biết, cô cũng từng rung động bởi ai đó.


"Là ai?"

"Em thích! " Cô cố tình trêu anh, sau đó tiến gần vào tai anh: "Học tập.

"

Hạ Vũ Châu cảm thấy trái tim đang treo lơ lửng của mình cuối cùng cũng hạ cánh an toàn, lại cảm thấy bản thân bị trêu đùa.

Anh duỗi tay cào ngứa cô.


"Ai nha ai nha.

" Trâu Mông xin tha: "Em sai rồi.

"

Hạ Vũ Châu buông tha cô, một lần nữa ôm cô vào trong lòng: "Cuối cùng không phải anh cũng chiến thắng học tập sao?"

"Trẻ con.

"

"Trẻ con em cũng phải thích anh.

"

"! "

"Em chỉ có thể thích anh.

" Hạ Vũ Châu xoa bóp cằm cô: "À không, em chỉ có thể yêu anh! Biết chưa?"

"Hạ Vũ Châu, em phát hiện anh còn trẻ con hơn cả con trai! ưm! "


Hôn đến nỗi cả người Trâu Mông mềm như bông, Hạ Vũ Châu mới bằng lòng buông ra: "Biết chưa?"

"Không! ưm! "

Không biết thì hôn đến khi cô biết.


"Biết chưa hả?" Ngón tay sờ đến môi cô, ướt át còn có hơi sưng lên.


"Ừm! " Trâu Mông vùi đầu trong lòng anh, rầu rĩ trả lời: "Em biết rồi.

"

Lúc này Hạ Vũ Châu mới chịu buông tha.


"Anh cũng! chỉ có thể yêu mình em.

" Tay cô nắm lấy vạt áo anh, mềm mại nói.


Cô cũng muốn có một lời hứa hẹn.


"Ừ.

" Hạ Vũ Châu ôm sát lấy bả vai cô: "Chỉ có một mình em.

"






Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận