Em Nghĩ Em Chạy Thoát Được Sao


Nếu có thể, Trâm Anh muốn bóp chết ý định của Quỳnh Anh ngay từ trong trứng.

Cô ta đương nhiên không muốn khả năng này xảy ra.
“Đây là chuyện của tôi với Vĩnh Hải, cô không cần lo lắng.

Tôi có chuyện muốn gặp Vĩnh Hải, tránh ra.” Quỳnh Anh bình tĩnh nói rồi điều khiển xe lăn đi vào trong phòng.
“Cô..” Trâm Anh nghiến răng gọi với theo, nhưng sợ Vĩnh Hải tức giận nên chỉ có thể giậm chân bất lực, chửi thầm trong lòng.
Tiến vào trong phòng, Quỳnh Anh đảo mắt nhìn xung quanh, ấn tượng lớn nhất chính là rộng lớn nhưng đơn giản.
“Vào phòng làm việc của người khác rồi tùy ý nhìn xung quanh.

Nhà cô không dạy cô lễ phép sao?” Giọng nam lãnh đạm đầy mia mai đột nhiên vang lên.
Quỳnh Anh quay sang và bắt gặp ánh mắt sắc bén của Vĩnh Hải trong một giây.
“Thực xin lỗi” Cô nhẹ giọng nói.

“Hì!” Vĩnh Hải cười chế nhạo rồi quan sát Quỳnh Anh từ dưới lên trêи.
Chỉ trong vài ngày, cô đã sút cân rất nhiều, chiếc cằm trước đây cũng có da có thịt nay đã trở nên nhọn hoắt.

Cô còn phải ngồi trêи xe lăn, như một quả bóng nhỏ.

Quỳnh Anh xuống sắc như vậy khiến nét mặt của Vĩnh Hải càng thêm phức tạp, trong đôi mắt sâu thẳm chợt xen lẫn một chút thương hại.
Nhưng ngay lập tức, anh trở lại vẻ thờ ơ thường ngày, và sự ghê tởm trong mắt Vĩnh Hải không che giấu được:
“Đám tang của bố cô đã kết thúc.

Cô không quay lại bệnh viện và mà lại ở đây tìm tôi.

Để tôi đoán xem là vì chuyện gì.

Lại thiếu tiền sao?”
Những lời giễu cựợt như cứa vào tim Quỳnh Anh, và cơn dau khiến cô khó thở.

Cô cúi đầu cắn môi, định thần lại, sau đó nhẹ nhàng mở miệng:
“Em lần này tới đây, không phái xin anh tiền.”
Cô ấy cảm thấy có lỗi và tự trách bản thân về những tổn hại mà cô ấy đã làm với người đàn ông này 4 năm trước, và cô hứa sẽ bù đắp trong tương lai.

Cô sẽ làm theo bất cứ điều gì anh ta muốn.
Nhưng bây giờ, Quỳnh Anh không thể quên mục đích đến đây.
“Ồ?” Vĩnh Hải hơi bất ngờ, giọng điệu có chút bối rối.
Quỳnh Anh hít sâu một hơi, bắt gặp ánh mắt thăm dò của Vĩnh Hải.
“Lần này em tới đây để hỏi anh một
chuyện.” Quỳnh Anh rè rặt hỏi.
“Nói nhanh đi.” Vĩnh Hải thúc giục.
“Việt Anh, em trai em đã biến mất ba ngày trước .” Quỳnh Anh ngập ngừng.
“Cô đang muốn nói gì vậy?” Vĩnh Hải có chút mất bình tĩnh.
‘Người phụ nữ này lại muốn giở trò gì để lừa gạt anh?’ Vĩnh Hải thầm nghĩ.
Quỳnh Anh ủ rũ một hồi, tiếp tục nói: “Em đã kiểm tra camera giám sát, Việt Anh bị bắt đi.

Ở thành phố này chỉ có một người dám trực tiếp làm vậy ngay trước cửa tập đoàn Nguyễn Thị.”
Vĩnh Hải cau mày: “Vậy cô cho rằng tôi đã làm điều đó?”
Quỳnh Anh bối rối nói: “Em nghe nói Việt Anh đã đánh anh vào đêm em nhập viện.

Nếu đúng là anh đã bắt cóc Việt Anh vì việc này, thì em sẽ thay mặt em trai xin lỗi anh.

Em trai tôi là đã sai.


Em hy vọng anh có thể thả em trai em về.”
Lời nói của Quỳnh Anh khiến Vĩnh Hải nổi gân xanh trêи trán, giọng điệu u ám:
“Trong mắt cô, Vĩnh Hải là người như thế?”
Quỳnh Anh tỏ vẻ nghi hoặc, không
nhìn rõ ý tứ của Vĩnh Hải.

tôi!” Vĩnh Hải cười nhạt: “Đúng vậy! Là
Bàn tay của Quỳnh Anh đặt trêи tay vin của xe lăn đột ngột siết chặt.

Hóa ra đúng là anh ấy …
Mặc dù Quỳnh Anh đã nghi ngờ rằng chính Vĩnh Hải đã bắt Việt Anh đi, nhưng trong lòng cô vẫn hy vọng điều đó không xảy ra.

Vì vậy cô nói vừa rồi, chỉ là một bài kiểm tra.
Nhưng bây giờ hy vọng này đã tan vỡ bởi sự thừa nhận của chính Vĩnh Hải.

“Tại sao …” Nét mặt Quỳnh Anh ủ rũ,
nước mắt chỉ trực tràn ra.
Vĩnh Hải càng tức giận hơn khi thấy cô như thế này.

Người phụ nữ này không có não sao? Cô không hiểu những gì anh vừa nói?
Giờ thì cô đã xác định sự việc là do
anh gây ra.


Anh cũng không thể để lộ cảm giác xấu hổ khi làm cô thất vọng.

“Cô đến đây để xin lỗi thay Việt Anh?” Vĩnh Hải lạnh lùng nói.
Quỳnh Anh có chút bất an, nhưng cô vẫn gật đầu nói: “Em trai em đánh anh là sai.

Em xin lỗi anh! Em xin lỗi! Em sẽ dạy dỗ lại em ấy đàng hoàng.

Bây giờ anh có thể thả em ấy ra được không?”
Cô nhìn anh cầu xin, giọng điệu càng thêm nhún nhường và khiêm tốn.

Tuy nhiên, những điều này càng kich thích Vĩnh Hải nhiều hơn.
Anh nhớ tới cái đêm mưa gió bốn năm trước, anh cũng dùng tư thế nhún nhường như vậy để cầu xin cô, cầu xin cô đừng chia tay anh.
Cô nhìn anh với ảnh mắt khinh bỉ và nói rằng anh không xứng với cô.
Sau một hồi suy nghĩ, Vĩnh Hải nhìn bộ dạng vừa lo lắng vừa đáng thương của Quỳnh Anh, trong lòng dâng lên cảm giác vui sướиɠ sau khi đã trả thủ được phần nào.

Nhưng như vậy là chưa đủ.
Anh nheo mắt, đứng dậy đi tới chỗ Quỳnh Anh, vươn tay nâng cằm cô, kéo cô về phía mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận