Em Muốn Gặp Lại Anh FULL


Edit: Điềm
Beta: Sara
Hàn Khâm hạ thấp người, nhìn vẻ mặt cô như là hổ rình mồi: “Tôi khóa xe, cậu có thể đừng nhìn tôi như thế không?”
“Nếu như cậu chạy thì làm sao đây? Nhanh lên.” Thời Nghiên cau mày nhưng vẫn không dời tầm mắt.
Hàn Khâm khóa xe xong, chìa khóa bỏ vào túi, đứng dậy: “Có thể đi được rồi.”
“Đi thôi.” Cô kéo tay anh vào vườn bách thú mua vé.

Thời Nghiên vừa định lấy tiền ra thì Hàn Khâm đã đưa hai mươi đồng qua.
“Tớ lấy tiền của tớ là được rồi.” Cô cười híp mắt, Hàn Khâm gật đầu rồi giơ tay ra: “Mười đồng, vừa nãy không có tiền lẻ.”
Thời Nghiên cũng không tức giận, đưa mười đồng cho anh.

Nhân viên bán vé nhìn hai người bọn họ hừ hừ nói: “Con trai bây giờ đúng là keo kiệt từ nhỏ.”
“Dì ơi, con trai cũng là người đó, con gái á, từ nhỏ đã có khí phách, đến lúc gả đi rồi, tiền của họ không phải chính là của dì sao?” Thời Nghiên mặt mày ra oai.

Nhân viên bán vé cười một cái, đưa vé cho hai người bọn họ.
Hàn Khâm nhìn cô: “Suy nghĩ rất hay đó.”
“Lúc trước cậu… ” Thời Nghiên uốn họng lại: “Sau này cậu kết hôn rồi, quyền tài chính trong nhà đương nhiên là đưa cho vợ rồi.”
“Nhà tôi chính là của tôi.”
“Nhà cậu không phải là nhà tớ sao?” Thời Nghiên cười híp mắt, không quan tâm câu trả lời của anh, kéo anh đi vào: “Đi thôi, chim cánh cụt ta đến đây.”
“Chim cánh cụt?” Hàn Khâm trợn mắt.
Không phải là chưa từng tới vườn bách thú, nhưng lần này Thời Nghiên lại rất phấn khích.

Đi bên cạnh cô là Hàn Khâm, người đã từng có nhưng lại mất đi, có lẽ đúng như lời anh nói, sau này bọn họ có khả năng không có cách nào giống như đời trước nữa, nhưng ở cùng với anh, có một ngày thì vui một ngày.
Thời Nghiên cầm điện thoại vừa đi vừa vừa chụp hình trên đường, Hàn Khâm thì buồn chán ở phía sau cô, người ở bên trong rất nhiều, ngày nghỉ trẻ em đều sẽ đến đây.
“Tớ ra câu đố, cậu đoán nhé.”
“Có thể từ chối không?” Hàn Khâm đau đầu, cô lập tức nói: “Câu đố là “Chim giả”, đánh một con động vật nhỏ.”
Hàn Khâm nghiêng đầu xuống nhướng mày nhìn cô: “Ngây thơ quá đi?”
“Không có mà, cậu từ từ đoán đi.” Cô nói xong thì chạy đi.


Hàn Khâm lập tức kéo cô lại: “Người đông như thế, cậu đừng chạy lung tung.”
“Được rồi.” Cô ngoan ngoãn thu chân lại, đứng song song với anh, nhìn bản đồ hướng dẫn trong tay.
Hai người cùng nhau đi về phía trước, Thời Nghiên đột nhiên chần chừ nói: “Cậu với Tô Vũ rất thân sao?”
“Lúc nhỏ, nhà của cô ấy ở cạnh nhà tôi.”
“Vậy chắc hẳn quan hệ rất tốt rồi?” Trong lòng cô bồn chồn, giống như là đang trôi nổi bập bềnh trên mặt biển.
“Tốt sao?” Hàn Khâm cau mày, con ngươi đen nhánh sâu thẳm: “Không có đâu.”
“Có phải cô ấy thích cậu không?” Thời Nghiên hỏi một lèo.
Hàn Khâm hết sức kinh ngạc nhìn cô: “Cô ấy có người mình thích rồi, cậu xem nhiều tiểu thuyết quá rồi đấy, ai quy định tất cả mọi người đều phải thích người đẹp trai chứ.”
Thời Nghiên nhíu mày một cái: “Câu cuối cùng của cậu, cậu hãy tự hỏi lương tâm mình rồi lặp lại một lần nữa.”
Yết hầu của anh lăn xuống: “Không phải chứ? Lời của tôi nói có chỗ nào không phải sự thật đâu?”
Thời Nghiên nhìn khuôn mặt này của anh, nhẫn nhịn lại: “Được rồi, được, tớ chấp nhận.”
Hàn Khâm lúng túng ho khan một cái.

Thời Nghiên lại nói: “Có điều liên quan tới được người ta thích với tướng mạo chỉ chiếm một chút thôi, tính cách của cậu thì không được.”
“Vậy cậu còn… “
“Ơ kìa, tớ nhìn thấy chim cánh cụt rồi.” Thời Nghiên biết câu sau của anh là gì, lập tức che lỗ tai chạy về phía trước, Hàn Khâm bất đắc dĩ thở dài.
Chim cánh cụt là chim cánh cụt hoàng đế, cơ thể mập mạp, hết sức kiêu ngạo đi qua đi lại trong cái chuồng băng mà công nhân chế tạo.

Tuy rằng Bắc Thành không lớn, nhưng mà vườn bách thú này không tồi, có rất nhiều động vật.
Thời Nghiên chụp một tấm hình chim cánh cụt, nhìn thấy Hàn Khâm ở bên ngoài, vẫy tay gọi anh.
Hàn Khâm rất muốn làm như không nhìn thấy liền nhanh chóng đi chỗ khác, nhưng người nào đó đắc ý không thèm đi tới bèn ra vẻ la to.
“Làm gì đó?” Hàn Khâm chen chúc đi vào.
“Chúng ta chụp chung đi.” Ánh mắt của Thời Nghiên sáng lên, Hàn Khâm nghiêng đầu đi: “Không.”
“Thôi mà, chỉ một tấm thôi.” Thời Nghiên nghiêm túc nhìn anh, Hàn Khâm nghiêng đầu qua: “Có ý nghĩa gì sao?”
“Có!” Cô gắng sức trả lời anh, Hàn Khâm không biết phải làm sao: “Tôi không thích chụp ảnh.”
“Tớ biết, nhưng ảnh chụp có thể chứng minh thời gian, nếu như… đi xa, người trong nhà có thể xem hằng ngày.” Cô thất thần nói.


Hàn Khâm cau mày, nghe rất kỳ lạ.
“Chụp nhé, tớ chụp cậu đẹp một chút.” Thời Nghiên kéo anh qua, hai người đưa lưng về phía chim cánh cụt nhìn về phía ống kính.

Thời Nghiên chỉ hơi mỉm cười, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chụp lại, giống như sợ bỏ sót.
Hàn Khâm không được tự nhiên dịch sang hai bước: “Xong chưa?”
Thời Nghiên gật đầu: “Được rồi.”
“Lần sau cậu có thể dẫn Hi Hi cùng đến vườn bách thú nhé, trẻ em chắc rất thích đến đây?” Cô kéo anh đi về phía trước.

Lúc mang thai, anh còn chưa xảy ra chuyện, cô luôn nghĩ đến việc rất nhiều đứa trẻ sau khi sinh đều sẽ làm việc tương tự.
“Em ấy không thích động vật nhỏ.” Hàn Khâm nói, Thời Nghiên khó hiểu: “Em ấy không thích?”
“Ừ, không phải sợ mà là không thích, cảm thấy phiền phức, cảm thấy bọn chúng cũng giống người.

Em ấy không thích ở chung với người lạ, động vật nhỏ cũng vậy.”
“Vậy tớ… ” Thời Nghiên mong chờ nhìn anh.

Hàn Khâm gật đầu: “Ừ, cậu là ngoại lệ.”
Cô nhịn không được có chút kiêu ngạo, lại buồn phiền: “Nhưng như thế này cũng không được, sau này lên trung học đổi giáo viên, đổi bạn cùng bàn thì phải làm sao?”
Hàn Khâm đang định mở miệng, có chút ngây người, miệng đổi ý: “Sau này rồi nói.”
“Sau này dẫn em ấy đi khám bác sĩ tâm lý đi, nhưng mà có lẽ để em ấy trưởng thành rồi thì tốt hơn.” Thời Nghiên không chú ý đến hành động chậm chạp của anh, vừa cười vừa nói một mình.
Anh giật giật khóe miệng, không nhiều lời.
Trước kia, bất kể anh xảy ra chuyện gì, đều sẽ đi theo nguyên tắc, hết lần này đến lần khác, bây giờ lại thêm một Thời Nghiên.

Anh suýt chút nữa thì không chế được mà đi con đường mới, điều này khiến anh rất không hài lòng.
Sắc trời đã tối, Thời Nghiên theo anh đi ra.

Hàn Khâm đưa cô về nhà, thực ra anh cũng muốn đi về một mình, nhưng người nào đó nửa bước không rời, hoàn toàn không để anh rời khỏi tầm mắt.
“Hàn Khâm, sau này cậu sẽ rời khỏi Bắc Thành sao?” Cô ngồi phía sau đột nhiên hỏi.
Anh nghiêng đầu xuống, không lên tiếng.

Cô cũng không đợi, cười trả lời: “Nhất định sẽ có, nhưng sau này cậu không gặp được tớ nữa rồi.”
Hàn Khâm dừng xe, liếc mắt nhìn cô: “Có ý gì?”
“Bởi vì cậu bây giờ gặp được tớ rồi.” Thời Nghiên ha ha cười lớn, anh trợn mắt, tiếp tục đạp xe, anh như thế lại bị dọa giật mình.
Về đến nhà, Thời Nghiên lập tức nhảy xuống: “Có điều người Tô Vũ thích là ai vậy?”
Hàn Khâm ở hành lang khóa xe, đầu cũng không quay lại nói: “Liên quan gì tới cậu, sao cậu lại nhiều chuyện thế?”
“Tò mò chút thôi, cô ấy lớn lên xinh đẹp như thế, người thích cũng rất đẹp trai nhỉ?”
“Cậu không đẹp ư?” Anh thốt lên, giật mình, Thời Nghiên cũng sửng sốt, từ từ mở to hai mắt nhìn anh: “Cậu nói cái gì?”
Hàn Khâm hít một hơi vào mũi: “Tôi nói cậu đẹp hơn.”
Thời Nghiên nghi ngờ nhìn anh.

Anh đứng dậy nhìn cô: “Là cậu đẹp hơn.”
“Hả?” Thời Nghiên hừ một tiếng, sờ sờ mặt: “Tớ cũng không xấu mà, cậu đánh giá như thế nào vậy?”
“Thích… ” Anh cười một cái, nhìn cô ở hành lang, nói một cách công bằng cô thực sự không xấu, mắt không phải là loại mắt hai mí to kia, là mắt một mí mỏng.

Các ngũ quan tách rời ra thì rất bình thường, nhưng xếp chúng lại cùng nhau thì rất hài hòa, là kiểu càng nhìn càng đẹp.
“Cho nên nói cho cùng là ai vậy?”
“Là người cậu không biết, ở trường khác.”
“Vậy tớ không biết.” Thời Nghiên gật đầu.

Nhưng cảm thấy là lạ, nếu như Tô Vũ có người thích.

Ban đầu tìm đến Cao Kiều chỉ là muốn đào góc tường của cô thôi sao? Đối với Hàn Khâm cũng chỉ là trùng hợp sao?
Cô nghĩ như thế nào cũng không ra, giống như thiếu đi một thứ, giống như có thể nối Cao Kiều, Tô Vũ, Hàn Khâm với chuỗi liên tiếp của cô.
“Cậu đang nghĩ gì đó?”
Hàn Khâm gọi cô.

Cô lấy lại tinh thần cười nói: “Không có gì, chỉ là thấy kỳ lạ, cậu với bọn Tạ Dương làm sao mà quen biết?”
Sắc mặt của anh hình như có chút thay đổi: “Trước kia là bạn học thôi.”
“Đúng ha.” Thời Nghiên gật đầu, là bạn học nhưng vẫn là không giống nhau.
“Cậu với Lưu Toàn, Tề Gia Tắc cũng là bạn học hết, sao tớ lại có cảm giác không giống nhau?”
“Bởi vì Lưu Toàn quan hệ với bọn họ là quan hệ tiền bạc.” Hàn Khâm tùy tiện nói: “Đi vào thôi.”
Thời Nghiên nhìn anh đi vào, đúng vậy, là quan hệ chép bài tập buổi sáng.


Vậy Tạ Dương chắc là quan hệ đánh nhau rồi.
Cô cố gắng suy nghĩ lại, nghĩ ngày hôm đó lúc gặp được Hàn Khâm, người bên cạnh anh, bên cạnh Lưu Toàn là xác định rồi.

Nhưng những người khác cô lại nghĩ không ra, thực sự là không rõ ràng.

Bọn họ đánh nhau hình như cũng không tính là chuyện lớn.
Cô vào đến cửa, Thời Giai đang xem Ultraman ở trên ghế sofa, mẹ đang ở một bên xếp quần áo.

Bà ấy biết hôm nay cô đi gặp Lê Hiểu Văn, hỏi: “Đứa nhỏ Hiểu Văn đó ở đâu vậy?”
“Cậu ấy ở khách sạn, chắc là không có vấn đề gì.” Hôm nay cô gửi tin nhắn cho Lê Hiểu Văn.

Bởi vì làm chuyện xấu nên cô quyết định giả chết một ngày, ngày mai hẹn lại.
“Vậy thì được, vậy tiền tiêu vặt của con có đủ không? Mời người ta ăn một bữa cơm đi.”
“Đủ, con biết rồi.” Thời Nghiên cười một cái, nhìn Thời Thiên Việt ở phòng sách: “Cha lại ở bên trong à?”
“Cha của con gần đây đang bận, đừng làm phiền ông ấy.”
“Cha gần đây đang bận cái gì vậy, lần trước ngày nào cũng ăn cơm với thị trưởng.” Thời Nghiên cố ý nói.

Mẹ Thời thở dài: “Cha của con đang lật lại việc lúc trước, công việc của ông ấy con cũng biết đó.”
“Việc lúc trước… là án oan sao?” Thời Nghiên nhỏ tiếng hỏi.
Mẹ Thời lườm cô một cái: “Đừng đoán bậy bạ, cha con là luật sư, không phải cảnh sát.

Có oan hay không là việc của cảnh sát, cha con chỉ cần làm tốt việc kiện tụng của mình là tốt rồi.”
Thời Nghiên gật đầu: “Là như vậy à, con muốn hỏi một chút, không biết trong nhà thị trưởng kia có phải là gia đình mâu thuẫn không?”
“Nói bậy bạ cái gì đấy!” Mẹ thời tức cười: “Thị trưởng là muốn giúp đỡ cha con một chút việc thôi, làm sai rồi, thời gian dài khiến người ta cảm thấy khó chịu, ngược lại không bằng sớm ngày giải quyết.”
Thời Nghiên gật đầu: “Vâng mẹ, con đã sai rồi.”
“Cái gì?” Mẹ Thời trừng mắt một cái.

Thời Nghiên rụt đầu nói: “Hôm qua con ngồi ở trên giường ăn dưa hấu.”
“Thời Nghiên.” Mẹ thời xuýt xoa đứng dậy: “Con qua đây, xem mẹ xử lý con như thế nào.”
“Mẹ, mẹ nói giải quyết là được rồi mà, thời gian dài sẽ khiến người ta khó chịu.”
“Giải quyết, đánh con chính là giải quyết rồi.” Mẹ Thời vén tay áo lên muốn đánh một trận..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận