Em Muốn Gặp Lại Anh FULL


Edit: Điềm
Beta: Sara
Cung Tây Thi liếc mắt: “Bây giờ cậu mới để ý? Quá muộn rồi.”
“Kích động dễ làm hỏng việc.” Thời Nghiên lắc đầu thở dài, dáng vẻ chán nản, cô nghiêng đầu nhìn sang Hàn Khâm.

Anh đang cúi đầu chơi điện thoại, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Cung Mai Mai cũng quay đầu nhìn bọn con trai phía sau, có chút hổ thẹn, làm trò trước mặt mấy người này xém chút nữa là bị đánh rồi.
Thời Nghiên vẫn đang mua cái kẹp tóc kia, không biết có phải là kẹp tóc làm quá cẩu thả không, góc bên cạnh kẹp dính tóc, kéo một cái rất đau.
Trên tay cũng không có gương, Thời Nghiên tạm thời che đầu chạy ra ngoài, Cung Tây Thi vốn dĩ muốn hỏi Thời Nghiên làm sao vậy, kết quả vừa quay đầu lại đã thấy mấy người Lâm Thần Thư đang đánh bài thì tức khắc liền đỏ mặt.
Đứng trước bồn rửa tay trước nhà vệ sinh, Thời Nghiên làm ướt một ít tóc, thử xem có thể kéo xuống không, vừa kéo đã đau, Thời Nghiên muốn kéo đứt tóc, nhưng kẹp dính sát da đầu rất chặt.
Phía sau nhà vệ sinh có không ít người đến rửa tay.

Cô đột nhiên ngửi thấy mùi sữa rửa tay hương sữa bò nhàn nhạt, xua đi không ít mùi lạ bên cạnh. 
“Cần giúp không?” Một giọng nam ôn nhu truyền đến, kèm theo mùi hương của sữa rửa tay.

Thời Nghiên nắm chặt chiếc kẹp ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cái cằm bóng loáng trắng nõn, lên cao chút nữa là cánh môi đỏ thẫm.
Hình như cậu ta mỉm cười một cái, đưa tay ra, tay vẫn chưa hoàn toàn được lau khô có chút ướt, đụng phải cái kẹp của Thời Nghiên,  giống như quay tơ bóc kén, gỡ sợi tóc của Thời Nghiên ra.

Cuối cùng lấy kẹp xuống, đưa cho Thời Nghiên, cô nhìn cái kẹp trong tay cậu ta, theo đó ngước lên, một khuôn mặt ôn nhu tựa như ánh mặt trời, nụ cười ấm áp.
“Cảm ơn.” Thời Nghiên vội vàng nhận lấy nói cảm ơn, quay đầu liếc nhìn chai nước rửa tay nhỏ bên cạnh cậu ta, trong lòng không nhịn được bật cười, hóa ra là một người sạch sẽ.
“Chuyện nhỏ thôi, cũng không tốn sức gì.” Cậu ta cầm chai lên, thuận tiện bỏ vào túi áo khoác, hỏi: “Cậu là em gái của Mục Niên?”
Thời Nghiên khó hiểu, cậu ta làm sao biết, gật đầu nói: “Phải, cậu quen anh ấy?”
“Tớ là anh họ của cậu ấy, so với cậu ấy lớn hơn vài tháng.” Cậu ta cười lộ mấy cái răng trắng: “Tớ tên Mục Trình Chi.”
“Tớ tên Thời Nghiên.” Thời Nghiên lịch sự nói tên của mình, Mục Trình Chi cười gật đầu.
“Cậu không ở lớp của tớ, phải không?” Lúc trước Thời Nghiên chưa gặp qua Mục Trình Chi.
Mục Trình Chi gật đầu: “Tớ ở lớp chín.”
Lớp chín… thật là lớp có quan hệ tốt.
“Vậy Tạ Dương, Lâm Thần Thư và cậu học chung lớp phải không?” Thời Nghiên nhịn không được hỏi, Mục Trình Chi mặt cứng đờ, gật đầu “Phải, không quá thân.”
Thời Nghiên gật đầu, không hỏi nhiều nữa.

“Lớp trưởng, cậu đang làm quen à?”
Hình như Tào Kỳ Kỳ muốn đến lớp Thời Nghiên tìm Lâm Thần Thư, vô tình gặp được hai người bọn họ dưới cầu thang, không suy nghĩ mở miệng.

Mục Trình Chi nhàn nhạt nhìn Tào Kỳ Kỳ, cô ta tiếp tục nói: “Lúc trước Thời Nghiên nói thích Hàn Khâm, lúc này lại tìm tới cậu, lớp trưởng phải cẩn thận nhé.”
Thời Nghiên mặt đầy khó chịu, cái người này làm sao thế này.

Cô vừa định mở miệng giải thích thì Mục Trình Chi nhàn nhạt nói: “Có liên quan đến cậu sao?”
Tào Kỳ Kỳ bị ăn đau, hừ một tiếng.
“Tào Kỳ Kỳ chính là như vậy, cậu đừng quan tâm cậu ta.” Mục Trình Chi mở miệng nói.

Thời Nghiên hơi ngây người, gật đầu, cũng không giải thích về việc của mình với Hàn Khâm.
Mục Trình Chi vừa đi vừa nói: “Thành tích của Hàn Khâm rất tốt, cũng chỉ có tính tình là không tốt.

Cậu thật sự xem trọng Hàn Khâm?”
Thời Nghiên không tức giận, vì giọng điệu của Mục Trình Chi chỉ là nghi ngờ, không có ý khác: “Thích chứ.

Một lời cũng không nói hết.”
Thời Nghiên cười đi lên, Mục Trình Chi không đi theo.
Lớp học vẫn rất náo nhiệt, hàng phía sau có thêm mấy cô gái.

Tào Kỳ Kỳ cùng với mấy cô gái ở hàng phía sau đánh bài nói chuyện với mấy đứa con trai, Thời Nghiên nắm lấy quả táo của Cung Tây Thi đang gặm, nhìn mấy con người đang nói chuyện.
Tào Kỳ Kỳ nhìn thấy Thời Nghiên, đột nhiên nói: “Vừa nãy tao nhìn thấy học sinh chuyển lớp kia với lớp trưởng của lớp mình vừa nói vừa cười đùa lên lầu, cũng không biết là có quan hệ gì đây.”
Thời Nghiên liếc mắt, trợn mắt nhìn Tào Kỳ Kỳ một cái, lại liếc nhìn Hàn Khâm.

Anh ngồi ở đó, tay chống cằm hình như đang ngủ, không động đậy.
Ở bên kia, Cung Mai Mai nhìn Thời Nghiên rồi lại nhìn mấy người ở hàng sau.
Nổi lên một ý xấu.
Tiết học buổi chiều của Thời Nghiên rất yên tĩnh.


Vì là môn tự nhiên, cần nghiêm túc nghe giảng, tuy rằng cô rất muốn ngủ.

Hàn Khâm vừa quay đầu thì có thể thấy được cái đầu của ai đấy sắp ngủ gật, nhếch miệng một cái rồi không thèm để ý Thời Nghiên nữa.
Cung Tây Thi cùng với Thời Nghiên thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, nhịn rất lâu mới hỏi Thời Nghiên: “Cậu với Mục Trình Chi quen nhau sao?”
“Không quen, hôm nay mới gặp qua thôi.” Thời Nghiên mua trà sữa cho Cung Tây Thi, có chút kỳ lạ hỏi: “Cậu hỏi cái này làm gì?”
“Quan hệ của Hàn Khâm với Mục Trình Chi không tốt.” Cung Tây Thi nhíu mày.

Thời Nghiên ngây người, đâm ống hút thì đột nhiên nhớ đến câu nói của Mục Trình Chi, chẳng trách đáng nghi như vậy.
Đột nhiên Thời Nghiên hắt xì một cái, xoa xoa lỗ mũi.

Không phải là do tối hôm qua nóng quá mở quạt gió nên cảm lạnh rồi chứ?
“Tại sao quan hệ không tốt vậy?”
“Vì rất nhiều thứ, quan hệ hồi trung học cũng không tốt lắm.

Hơn nữa lớp chín có rất nhiều người chơi với Hàn Khâm, không chơi với Mục Trình Chi nên cũng chẳng rõ.”
“Rốt cuộc lớp chín xảy ra  chuyện gì vậy?” Thời Nghiên buồn bực.
Cung Tây Thi suy nghĩ: “Người ở trong lớp đấy chẳng ra gì hết, cũng chỉ như vậy.”
Cũng có lý.

Thời Nghiên tổng kết lại thấy rất hợp lý: “Tớ với Mục Trình Chi không quen biết.”
“Nhưng mà Mục Trình Chi thân với Mục Niên.”
“Bọn họ là anh em họ.” Thời Nghiên đành chịu: “Chắc chắn quan hệ rất tốt.”
Cung Tây Thi nói: “Đúng vậy, cậu với Mục Niên cũng là anh em họ đó.

Còn Hàn Khâm không phải người thân, cũng chẳng phải bạn cũ.”
Thời Nghiên bị Cung Tây Thi nói đến rối loạn, xua tay: “Phiền phức quá, tớ làm bạn với ai thì làm bạn với người đó, nào có cái này cái kia.”
Hai người ở trước cổng trường chia tay ai về nhà nấy.


Cung Tây Thi uống trà sữa, trên đường vừa đi vừa nghĩ.

Thời Nghiên đối với mình quả thật rất tốt, giúp mình rất nhiều, cũng không sợ phiền phức.
Vừa đến cổng chùa ở ngã tư đường đi vào thì nhìn thấy có mấy người đang hút thuốc nói chuyện ở phía trước sư tử đá, hắn một nhóm người không ra gì. 
Cung Tây Thi rụt người sợ hãi, vứt ly trà sữa, đi qua đó.

Khi đi qua nhóm người đó thì bị gạt chân té, không ngoài dự đoán.

Cung Tây Thi nhẹ nhàng đứng lên, không cần đoán cũng biết là ai.
“Đứng lại, tao cho mày đi à?” Cô gái rất phách lối lên tiếng, Cung Tây Thi giật mình, lập tức đứng lại.

Hướng về chùa bên đó cầu nguyện, hy vọng người nào đó có thể xuất hiện giúp cô nàng thoát khỏi.
“Chậc chậc.

Làm sao? Ðợi con nhỏ ngồi cùng bàn đến cứu mày à?” Tào Kỳ Kỳ quỷ dị bật cười đến rợn người, âm thanh như rắn rết thấu vào xương cốt khiến người ta căm ghét.
Cung Tây Thi hít một hơi thật sâu: “Tôi phải về nhà, không để ý đến cậu.”
“Mắt mày bị mù rồi đúng không?” Tào Kỳ Kỳ đánh vào trán của Cung Tây Thi.

Cô nàng muốn lùi về phía sau, lập tức có người kéo trở về, giống như đá quả bóng da vậy.
“Kỳ Kỳ, đừng nháo.” Chàng trai dịu dàng lên tiếng, Tào Kỳ Kỳ lúc này mới hừ một tiếng dừng lại cánh tay đang định tát, ghét bỏ đẩy Cung Tây Thi ra.
“Cút đi, tao không muốn thấy mày.” Tào Kỳ Kỳ đi đến bên cạnh chàng trai thân mật ôm cậu ta.

Cung Tây Thi thở dài, lập tức chạy về nhà.
Tạ Dương cười nhìn Cung Tây Thi rời khỏi: “Bạn cùng bàn của Cung Tây Thi rất xinh đẹp.”
“Làm sao? Có ý gì? Người ta không coi trọng cậu đâu.” Hồng Mẫn ở một bên bất mãn nói.

Tạ Dương không nói gì, nhìn nhà Hàn Khâm ở bên kia, hỏi: “Hàn Khâm sao còn chưa đến?”
“Kiểm tra bài tập cho em gái.” Lâm Thần Thư cúi đầu xem điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên trả lời, Tào Kỳ Kỳ dựa vào người cậu ta, đột nhiên quan tâm hứng thú hỏi: “Hàn Khâm sẽ thích Thời Nghiên kia không?”
“Không biết nữa.” Ba đứa con trai bật cười.
Đợi đến trời gần tối, ở dưới chân trời tia sáng mặt trời cuối cùng cũng biến mất.

Lúc này Hàn Khâm mới chậm rãi ra khỏi cổng, treo móc khóa, mặc áo khoác thể thao đơn giản, lắc lư đi ra.
“Tao sắp bị con muỗi hút cạn máu rồi, mày mới chịu xuất hiện.” Hồng Mẫn tức giận trừng Hàn Khâm, anh nhếch khóe miệng: “Không biết bao nhiêu con no chết rôi”
Mấy người kia rời khỏi rồi, Cung Tây Thi lén lén xuất hiện từ phía sau chùa, nhìn nhà của Hàn Khâm, thở dài. 

Ðường phố Bắc Thành tương đối cũ.

Thời Nghiên chậm rãi đi trên đường, nhìn mấy căn nhà cũ này mấy năm nữa sẽ phải phá đi rồi.

Nhà được lợp bằng gạch ngói đỏ cổ xưa, bên trong dùng cửa kính ngăn cách, có quán ăn, có bán đồ trang sức.

Thời Nghiên tính mua cho Thất Thất một hộp vệ sinh.
Thời Nghiên đi đến một tiệm trang sức nhỏ, ngửi thấy mùi hương bên trong, đột nhiên hắt xì một cái.

Lần này thì vui rồi, bắt đầu không thể dừng được, Thời Nghiên nghỉ ngơi một chút, xoa xoa cái mũi: “Chắc chắn là bị cảm rồi.”
Tay thả lỏng một chút, Thất Thất lập tức nhanh nhẹn vọt ra ngoài, Thời Nghiên nhất thời căng thẳng, bước chân ra chạy theo Thất Thất: “Mèo của tôi.”
Vẫn may trên người của Thất Thất có dây dắt yếm, không thì Thời Nghiên đã không nhìn thấy được Thất Thất rồi.
Một người một mèo ở trên đường chạy như điên, mọi người đều liếc mắt nhìn.
Hàn Khâm theo bọn họ đến quán ăn ngồi xuống ăn cơm, còn chưa gọi món, thì nhìn thấy phía bên kia có một bóng dáng chạy qua đây.

Hàn Khâm quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Thời Nghiên đuổi theo con mèo nhỏ kia, lúc chạy miệng mở ra, thật xấu.
Lần đầu tiên Hàn Khâm cảm thấy điều này, mắt nhìn con mèo tiêu sái ở đang chạy, cười một cái.
Lúc đó Thời Nghiên cũng không quan tâm xung quanh, cho đến khi có một cái tay kéo cô lại.

Thời Nghiên giật mình, ở phía sau lưng mình có một chiếc xe phóng nhanh đến, tiếng còi xe vang điếc tai nhức óc, dọa cho tim đập loạn xạ.
“Cậu không sao chứ? Sao không nhìn đường?” Người con trai dịu dàng lo lắng nhìn Thời Nghiên.

Cô mờ mịt nhìn cậu ta, ánh mắt có tiêu cự, lúc này mới thấy rõ là Mục Trình Chi, đẩy Mục Trình Chi ra nói cảm ơn rồi nghiêng đầu nhìn con mèo.
Chỉ thấy xa xa ở dưới đèn xanh đèn đỏ một vóc dáng người con trai thon dài, gương mặt bị màu xanh, đỏ chuyển màu chiếu sáng.

Trên mặt không có bất kì cảm xúc gì, một tay nắm con mèo của Thời Nghiên.
Mục Trình Chi nhìn anh, ánh mắt sắc bén nhìn xuống.

Lúc này nhìn Thời Nghiên, cô đã đi trên làn đường dành cho người đi bộ tiến về phía chàng trai.
“Hàn Khâm.” Thời Nghiên gọi anh một tiếng.
Hàn Khâm nhàn nhạt ừ một tiếng, đưa con mèo cho Thời Nghiên, cô lập tức nhận lấy, nói: “Cảm ơn.”
Hàn Khâm không nói gì, nhìn Mục Trình Chi ở đối diện rồi quay lại chỗ bọn Tạ Dương ở bên kia..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận