Em Là Ước Muốn Cả Đời Anh


Ngụy Tô Linh từ từ đứng dậy khỏi bồn tắm, chiếc váy trên người đã ướt sũng cả.

Sở Sinh Trang vội trùm khăn tắm lên người cô ấy rồi nói:
"Em ở trong này đợi chị ra ngoài lấy bộ đồ khác cho em thay."
Nói xong cô nhanh chóng rời khỏi phòng tắm, trông thấy cô, hai người đàn ông đang ngồi ngoài phòng khách liền đứng dậy đi đến hỏi thăm tình hình của Ngụy Tô Linh.
"Em ấy đã ổn hơn rồi.

Anh Khâm, anh có bộ đồ nào có thể cho Linh Linh mượn mặc tạm được không?"
Mặc Kiều Khâm liền chạy vào trong phòng lấy ra một cái áo hoodie cùng với quần dài đưa cho cô, nhận được đồ xong Sở Sinh Trang liền mang vào cho cô nhóc bên trong.
Ngụy Tô Linh vừa thay xong bộ đồ rộng thùng thình của người nào đó đi ra thì bác sĩ cũng đã đến nơi, ông nhanh chóng kiểm tra tình hình sức khỏe cho cô ấy:
"Cũng may lượng thuốc đi vào cơ thể không quá lớn, Ngụy tiểu thư đã kịp thời ngâm mình trong nước nên tạm thời không có vấn đề gì, hiện tại vẫn còn cảm thấy hơi khó chịu trong người nhưng một lát nữa sẽ hết.

Có điều đang là mùa đông mà Ngụy tiểu thư lại ngâm nước lạnh lâu như vậy dẫn đến bị cảm, tôi đã kê cho cô ấy một số loại thuốc cần thiết, chỉ cần nghỉ ngơi mấy hôm là được."
"Vậy thì tốt rồi.

Cảm ơn bác sĩ Đông."_Ngụy Thế Quân nhận lấy đơn thuốc từ tay bác sĩ rồi tiễn ông ra về

Sở Sinh Trang mang một ly trà gừng vào trong phòng nơi cô nhóc kia đang nằm nghỉ:
"Nè em mau uống đi cho ấm người."
"Chị cứ để ở đó đi xíu nữa em uống ạ."_Ngụy Tô Linh hiện giờ vẫn còn cảm giác nóng trong người do tác dụng của thuốc, chỉ sợ uống ly trà gừng kia vào sẽ không kiểm soát nổi bản thân mất
Sở Sinh Trang nghe vậy thì cũng hiểu được phần nào lý do liền đặt ly trà xuống, lại đi lấy một ly nước lọc khác cùng với số thuốc mà bác sĩ vừa kê đưa cho cô nhóc kia uống.

Nhận thấy như giữa Mặc Kiều Khâm và cô nàng này cần phải nói chuyện riêng, Sở Sinh Trang cũng biết ý mà rời khỏi phòng ngủ trả lại không gian riêng cho hai người.
"Em...không sao rồi chứ?"_Mặc Kiều Khâm ngập ngừng hỏi
"Em không sao.

Chuyện khi nãy...thật sự xin lỗi anh!"
Ngụy Tô Linh cúi gằm mặt xuống không dám đối diện với người đàn ông trước mặt vì hiện giờ chỉ cần nhìn thấy anh ấy thì cô sẽ lại nhớ đến những hành động ngông cuồng của mình lúc tối, thật đáng xấu hổ mà!
Khi cả hai vừa bước vào phòng của Mặc Kiều Khâm thì Ngụy Tô Linh đã mất kiểm soát mà xông đến ôm lấy khuôn mặt anh mà đặt môi mình hôn xuống môi anh, Mặc Kiều Khâm bất ngờ muốn đẩy cô nhóc ra nhưng Ngụy Tô Linh cứ như một con bạch tuộc không ngừng bám chặt vào người anh.
Cô nàng là lần đầu tiên hôn môi một người con trai nên chẳng có chút kinh nghiệm nào cả cứ mơn trớn ở bên ngoài, nhưng điều này ngược lại khơi dậy chút hứng thú nho nhỏ trong lòng người nào đó khiến anh ta bất giác đáp lại nụ hôn vụng về ấy.

Nhiệt độ cơ thế cô truyền sang khiến cả người Mặc Kiều Khâm như dần nóng lên, giây phút lý trí sắp bị người con gái này cướp mất anh liền dứt khoát đẩy cô ra mà nói lớn:
"Ngụy Tô Linh! Em bình tĩnh lại đi! Có biết mình đang làm gì không hả?"
"Em...xin l...lỗi!"

Ngụy Tô Linh lúc này mếu máo như sắp khóc, cô biết mình không nên hành xử như vậy nhưng cô đâu thể kiểm soát được bản thân trước tác dụng của thuốc.

Cô đoán chắc là anh đã giận mình rồi nên đã cố khống chế bản thân cách xa anh ra một chút, dùng tay véo vào đùi tự làm đau chính mình chỉ mong có thể giúp tinh thần tỉnh táo hơn, môi dưới cũng đã bị cô cắn chặt đến bật máu.
Mặc Kiều Khâm nhìn cô nhóc trước mặt như vậy thì không khỏi đau lòng, anh tiến lại gần gỡ tay cô ra, trên đùi liền hiện ra dấu tay đỏ ửng khiến anh phải nhíu mày.

Giây sau anh liền bế Ngụy Tô Linh lên bước vào phòng tắm, suốt quãng đường đó cô không ngừng cựa quậy, áo quần cũng không yên vị mà xộc xệch lung tung hết cả làm lộ ra những thứ không nên lộ, thi thoảng thậm chí còn lớn gan thở hơi nóng vào cổ anh khiến Mặc Kiều Khâm sắp nhịn không nổi mà thầm chửi thề trong bụng_Chết tiệt! Ngụy Tô Linh cô nhóc này, muốn hại chết mình sao?
Mặc Kiều Khâm nhanh chóng đặt "mối đe dọa đến sự chính trực trong lòng anh" xuống bồn tắm rồi vặn vòi xả nước ra, Ngụy Tô Linh lập tức co người lại vì lạnh nhưng sau đó dần thích ứng, cơ thể cũng cảm thấy dễ chịu hơn phần nào.

Tuy anh biết là nước rất lạnh và nếu cứ ngâm mình như vậy thì cô nhóc này sẽ bị cảm nhưng ngoài cách này ra thì đâu thể làm gì khác, Mặc Kiều Khâm anh lại càng không thể dùng cách đểu cáng kia để giúp cô được.
"Anh Kiều Khâm! Anh mau...ra ngoài đi!"_Ngụy Tô Linh cố dùng chút lý trí còn sót lại để đuổi người đàn ông kia ra ngoài vì nếu anh cứ tiếp tục ở lại đây thì cô cũng không dám chắc bản thân sẽ gây ra những loại chuyện gì
Mặc Kiều Khâm thấy vậy thì nghĩ rằng Ngụy Tô Linh đang ngại liền nhanh chóng rời khỏi phòng tắm rồi đóng cửa lại, sau đó anh lại gọi cho bác sĩ và Sở Sinh Trang đến để trợ giúp...
"Linh Linh, em cảm thấy trong người ra sao rồi?"_Ngụy Thế Quân đột nhiên mở cửa xông vào mặc cho Sở Sinh Trang cô đã cố hết sức ngăn lại
Hai người trong phòng khi nãy còn đang ngại ngùng bây giờ lại bất ngờ có thêm sự xuất hiện của hai người khác đã thành công khiến cho cặp đôi cô nam quả nữ kia càng thêm gượng gạo.
"Em thấy đỡ hơn nhiều rồi, cũng đã uống thuốc nên chắc không sao đâu, anh đừng lo."_Ngụy Tô Linh cười cười nói
"Vậy thì được."_Ngụy Thế Quân gật đầu coi như đã hiểu
"Linh Linh, em có nhớ mình đã ăn hay uống phải thứ gì mà người lạ đưa cho không?"_Sở Sinh Trang lên tiếng hỏi

"...Từ đầu đến cuối em đều chỉ ngồi ở bàn của chúng ta thôi, không có đi đâu hết ạ.

Mà cũng có vài người đến mời rượu em nhưng em đều uống rượu trong ly của mình cả."
"Sinh Trang, khi nãy chúng ta có bắt gặp Mặc tiểu thư..."
Ngụy Thế Quân còn chưa kịp nói hết câu đã bị Sở Sinh Trang chen ngang vào:
"Chuyện lúc trước tôi nhờ anh điều tra Thanh Vy với Hàn Dạ Nam thế nào rồi?"
Nghe cô hỏi vậy thì Mặc Kiều Khâm không khỏi bất ngờ:
"Thanh Vy? Hàn Dạ Nam? Là chủ tịch của Hàn Thị? Sao em lại muốn điều tra em ấy? Thanh Vy có liên quan gì đến Hàn tổng sao?"
"Lần trước em có tình cờ thấy hai người họ đi chung với nhau nên muốn điều tra một chút."_Sở Sinh Trang giải thích
"Chuyện em nhờ anh điều tra đã có thông tin rồi nhưng do dạo này anh bận nhiều việc vẫn chưa có thời gian xem, để anh kêu Kha Vĩnh bây giờ liền gửi qua."
Ngụy Thế Quân nói xong liền nhắn tin cho Kha Vĩnh, chưa đến một phút sau cậu ta đã gửi lại toàn bộ thông tin mà mình thu thập được qua máy của anh.
Đúng như Sở Sinh Trang cô đã suy đoán trước đó Hàn Dạ Nam và Mặc Thanh Vy vẫn luôn lén lút qua lại với nhau được mấy tháng rồi, hai người đó gặp nhau lần đầu tiên tại một quán bar ở Paris Pháp, sau lần đó cứ mỗi tuần Hàn Dạ Nam sẽ lại bay sang Pháp với lý do công việc nhưng mục đích thật sự là gì thì chắc ai cũng đoán ra rồi.

Hai người bọn họ cũng có thể coi như là người tình vụng trộm của nhau.

Khi Mặc Thanh Vy đã trở về nước Z cả hai liền thường xuyên gặp mặt tại một khách sạn thuộc quyền sở hữu của Hàn Thị ở thủ đô W này.
"Vậy mà Thanh Vy lại có mối quan hệ đó với người như Hàn tổng.

Thật không ngờ!"_Mặc Kiều Khâm bày ra vẻ mặt thất vọng

"Anh Khâm, em có một nghi ngờ, mong anh đừng quá ngạc nhiên.

Chuyện chiếc váy em mặc hôm diễn ra khai mạc tuần lễ thời trang MK gặp sự cố có thể là do Thanh Vy làm, ngày hôm đó Châu tiểu thư có tình cờ đi ngang qua và trông thấy em ấy đang đứng trước bộ lễ phục của em."_Sở Sinh Trang liền nói ra hết những nghi vấn trong lòng mình
"Sao cơ?"_Mặc Kiều Khâm bàng hoàng
"Chẳng phải nữ phục vụ ngày hôm ấy giẫm lên váy em là người của Hàn Thị sao?"
Nghe cô nói vậy thì ai cũng đã ngầm hiểu ra được vấn đề, chắc chắn là do Mặc Thanh Vy dựa vào quyền lực của Hàn Dạ Nam rồi sai khiến người khác làm việc cho mình.
Sở Sinh Trang lúc này lại lấy ra chiếc điện thoại của mình rồi mở lên một đoạn video vừa lén quay được khi tối, trong đó không ai khác chính là Mặc Thanh Vy và người phục vụ nam đã đưa Ngụy Tô Linh về phòng nghỉ ngơi.

Đoạn hội thoại giữa hai người bọn họ được quay lại toàn bộ cho đến khi Sở Sinh Trang bị Ngụy Thế Quân kéo vào phòng.
Từng câu từng chữ Mặc Thanh Vy nói ra đều được ghi lại rõ mồn một, người được nhắc đến trong cuộc nói chuyện tuy không rõ tên nhưng "Ngụy tiểu thư" mà nam phục vụ kia nói đến ngoại trừ Ngụy Tô Linh ra thì còn có thể là ai khác?
Chính Mặc Kiều Khâm là người đã đến cứu cô nhóc này thoát khỏi tay tên đàn ông lạ mặt trong căn phòng kia, điều đó đủ để khẳng định rằng người mà Mặc Thanh Vy đang nhắm đến không ai khác chính là Ngụy Tô Linh.
"Sao ạ? L...là em ấy? Nhưng tại sao Thanh Vy lại làm như vậy?"_Ngụy Tô Linh đang nằm trên giường liền bật dậy
"Chuyện này chị cũng không rõ, nhưng bây giờ thì đã có thể chắc chắn rằng Mặc Thanh Vy thật sự không như những gì chúng ta vẫn nghĩ."
"Mặc tổng, anh quản em gái của mình kiểu gì lại để cô ta đi hại người như vậy? Cũng may Linh Linh không bị rơi vào tay đám người đó, nếu không cô ta sống không yên đâu!"_Ngụy Thế Quân gằn giọng giận dữ
"Ngụy tổng, thật xin lỗi! Tôi chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho Linh Linh."
"Tôi mong là Mặc tổng đây sẽ cho tôi một đáp án thỏa đáng, nếu không được vậy tôi đành tự mình ra tay."
"Sinh Trang, về chuyện liên quan đến bộ lễ phục ngày hôm đó anh chắc chắn sẽ làm rõ lại với Thanh Vy, em cứ yên tâm sẽ không để em phải chịu thiệt."
Mặc Kiều Khâm nói với Sở Sinh Trang xong sau đó liền rời khỏi phòng với tâm trạng vô cùng phẫn nộ_Mặc Thanh Vy! Anh không ngờ em lại là con người như vậy!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận