Em Là Ai Trong Anh

Paris, ngày XX tháng 10 năm 2017

Thân gửi Jake D.,

Tớ đã làm được, Jake D.

Nhưng có vẻ như không được thành công cho lắm.

Thế nào nhỉ? Ừm... Cuối cùng thì một tuần trước tớ đã cầm điện thoại trong tay và bấm số cậu. Tớ rất run. Vừa thầm mong cậu không nhấc máy lại nửa muốn nghe giọng cậu. Hơn hết là hi vọng cậu không đổi số.


Giống như đang chơi cá cược vậy. Hay thật!

Và tớ đã giật thót mình rồi lóng ngóng đến suýt rơi điện thoại khi đầu bên kia bắt máy “Alo?”

Đó là một giọng nữ the thé. Và cô gái đó nói với tớ bằng một giọng điệu khá hằn học, bảo rằng cậu đang có hẹn. Sau đó còn hỏi tớ là ai, rồi nói rằng cậu không lưu tên cho nên có gì gọi lại sau.

Có vẻ như chỉ là một cái cớ để cô ấy có thể nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại vô nghĩa đó.

Thực ra là tớ hơi thất vọng. Nhưng có lẽ đó chỉ là một trong những cô bạn nào đó. Một nhóm bạn của cậu đang đi ăn? Một cô giáo? Thủ thư? Ôi mặc kệ đi tớ nghĩ tớ sẽ gọi lại cho cậu vào một dịp nào khác. Giáng Sinh thì sao nhỉ? Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện thật lâu trong khi nhâm nhi những tách cà phê nóng cùng vài chiếc bánh quy gừng? Nếu như cậu vẫn còn độc thân...


Tớ đã bao giờ kể cho cậu về tình yêu của tớ với Paris này chưa nhỉ? Hôm nay tớ rảnh rỗi và đã lang thang dọc vài con phố của Paris. Những ngôi nhà xây bằng gạch mang hơi cổ kính, cứng cáp, mà không hề làm mất đi phần tinh tế. Những công trình tráng lệ với các hình trạm khắc tinh xảo... Những quán cà phê với ghế sắt uốn hoa mềm mại hay ghế mây vững chãi... Tất cả đều hoà vào nhau, tạo nên một Paris đúng chất. Vừa quý phái cổ xưa, vừa tao nhã thơ mộng. Tớ yêu từng ngóc ngách nơi này.

Đối với tớ, Paris thường mang một vẻ ảm đạm nhẹ nhàng. Có lẽ là do lớp sương mỏng mỗi sáng, màu xám nhàn nhạt trong trẻo của bầu trời, màu trầm đặc của các ngôi nhà? Tớ cũng không rõ. Tớ chỉ biết là tớ yêu Paris nhất, là ở cái không khí này. Nó cho tớ cảm giác bình ổn, trầm lắng, hơi kín đáo. Camile và mẹ tớ thì khác. Họ thích sự náo nhiệt, rực rỡ đậm chất lãng mạn về đêm của nơi này. Tớ cũng yêu buổi đêm, nhưng là khi mà được lặng lẽ đi dưới ánh đèn đường vàng lờ mờ, đủ để soi được những giọt hơi nước li ti đang bay nhảy theo nhịp điệu của riêng chúng, hít hà cái lạnh trong không khí. Khi đó, tớ chợt nhận ra, ngay đến hơi nước cũng có sân khấu riêng. Thế đấy, đơn giản là thế. Tớ yêu Paris vì nó cho tớ một tình yêu mà tớ chưa bao giờ có cơ hội được cảm nhận từ Chicago.

Dù sao thì, Camile và tớ đang dự định bay một chuyến tới Ý. Bọn tớ muốn thử sức kiếm đủ số tiền đặt vé trong vòng sáu tháng tới. Và hơn nữa ở Ý có một số tư liệu vô cùng hữu dụng cho bài tốt nghiệp của bọn tớ. Đi chơi xa một chuyến cũng không phải ý tồi chứ?

Thời gian tới đây sẽ rất bận bịu đây! Jake D., khi nào tớ đặt chân đến Ý, tớ sẽ kể cho cậu về mọi điều hay ho nhất ở đó.

Mà việc học của cậu thế nào rồi? Tớ biết cậu sẽ cố gắng hết mình nhưng hãy nhớ phải ăn ngủ điều độ nhé. Tớ không muốn nghe thấy một Jake D. với giọng khản đặc. Và tớ cũng không muốn gặp lại (nếu có thể) một Jake D. với râu tóc xồm xoàm gầy trơ hoặc béo phệ đâu.

Chúc may mắn. Tớ chắc chắn cậu sẽ cần điều đó.

- Colleen -


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận