Em Cứ Thích Anh Như Vậy

Editor: Vũ Vũ

Dịch Trạch Thành nhìn cô được một tấc lại tiến thêm một thước, anh lập tức buông tay, trên tay tăng thêm sức lực đẩy cô về phía sau, cả người Hoắc Từ đột nhiên đâm vào chiếc xe việt dã bóng loáng.

Hoắc Từ đứng không vững, eo đập vào cửa xe, mặc dù đau đến thấu xé tim gan nhưng cô cũng không nhíu mày ngay cả hừ một tiếng cũng không có.

Người đàn ông bất động, lạnh lùng nhìn cô.

Trên mặt Hoắc Từ không có ý cười nhưng trong ánh mắt lại không để ý, cười như không cười, tựa như người bị đau không phải là cô vậy.

Thẳng đến khi anh mở miệng, nhàn nhạt nói: “Hoắc tiểu thư, mời cô tới đây để chụp hình, không phải tới để liều mạng.”

Trước đó nếu không phải nhìn anh ngồi trong quán bar thì chính là ngồi trong xe, dưới ánh đèn nhìn một người khó tránh khỏi sẽ thấy một khuôn mặt đẹp không rõ ràng, mông lung.

Thế nhưng ngay lúc này, anh đứng trước mặt cô, tóc đen hơi dài chải ngược vuốt ra sau, đôi con ngươi quá mức nhạt lại bởi vì hốc mắt sâu mà lộ ra ánh mắt phá lệ thâm thúy.

Người này mở miệng nói là mời tới, giọng điệu lại giống như là chủ nợ vậy.

Cô nhìn người đàn ông, cười: “Tôi cũng không có quên, dù sao tôi tới đây là do anh mời tới.”

“Buổi chụp hình kết thúc chưa?”

Dịch Trạch Thành thẳng tắp mà nhìn cô, không mảy may để ý giọng điệu trêu chọc của Hoắc Từ.

“Còn một chút nữa là xong rồi.” Cô chính là như vậy, nói đến công việc chưa từng qua loa.

Dịch Trạch Thành gật đầu, chuẩn bị quay người rời đi. Dáng người anh cao lớn, ngay cả lưng cũng thẳng như cốt thép, bộ âu phục định chế màu xanh đậm càng giúp anh gia tăng khí thế.

Hoắc Từ cảm thấy thật thú vị, ở quán bar, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trên tay cầm một ly rượu, ánh đèn chiếu vào làm nổi bật lên dáng vẻ cấm dục của anh.

Mà lúc này dưới ánh mặt trời, chỉ còn sót lại vẻ cứng rắn, kiên cường.

Mạc Tinh Thần nói đúng, tất cả phụ nữ đều muốn ngủ với anh.

Hoắc Từ khẽ cười, hỏi: “Haizzz, anh có thể giúp tôi đem máy ảnh xuống không?”

Dịch Trạch Thành ngẩng đầu, nhìn theo ngón tay thon dài chỉ lên mui xe.

Thời điểm cô xuống, máy ảnh vẫn còn ở trên mui xe.

“Dương Minh.” Dịch Trạch Thành đột nhiên mở miệng kêu một tiếng,

Dương Minh sau lưng lập tức đi tới.

Anh nhìn lên mui xe, mím chặt môi:


“Cậu giúp Hoắc tiểu thư đem máy ảnh lấy xuống.”

“Đem hình của tôi xóa bỏ.” Câu này là nói với Hoắc Từ.

Dương Minh đem máy ảnh lấy xuống, Dịch Trạch Thành cũng không có quay người, đôi mắt anh nhìn chằm chằm Hoắc Từ. Hoắc Từ xưa này không ép buộc ai bao giờ, cô mở máy ảnh dứt khoát đem ảnh chụp xóa bỏ.

Chờ xóa xong, ánh mắt Hoắc Từ đặt trên người anh dò xét, từ cổ một đường xuống lồng ngực. Ánh mắt… thật sự là quá trần trụi.

Dáng người tốt như vậy mà lại bao bọc kín mắt, không thấy chút nào.

Đáng tiếc.

Một bên Dương Minh bồn chồn suy nghĩ, lúc trước anh ta còn tưởng Hoắc tiểu thư là một băng sơn mỹ nhân. Từ khi mới gặp, cô không nói nhiều, ánh mắt lúc nào cũng lạnh như băng, sau khi cầm lên máy ảnh lại là dáng vẻ "người lạ chớ tới gần". Thậm chí Bạch Vũ nói một câu thôi cũng bị cô lạnh lùng liếc, lúc đó cậu ấy chỉ có thể ỉu xìu mà lôi kéo anh trốn đến một bên.

Ai nghĩ, nhìn thấy boss anh lại là một thái độ khác hoàn toàn.

Cũng may rất nhanh, Hoắc Từ đã tập trung vào công việc. Bây giờ là 5h chiều, ngôi nhà bên trong đã có người mở cửa trở về, rửa rau, nấu cơm, thỉnh thoảng từ trong cánh cửa sổ lại bay ra một làn khói bếp, chân thực lại ấm áp, một vùng hoang vu cách xa phố thị lại có những ánh đèn ám áp đến như vậy.

Mãi cho đến khi đèn sáng rực, Hoắc Từ mới hoàn toàn kết thúc công việc.

Cô cúi đầu nhìn ảnh chụp bên trong, không ngừng kéo về phía trước thẳng đến tấm ảnh cuối cùng.

Thật lâu sau, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang hút thuốc cách đó không xa, giữa ngón tay một đốm đỏ tươi đang lập lòe cháy.

“Ba ngày sau, tôi sẽ đem ảnh đưa tới.” Hoắc Từ đi đến trước mặt anh.

“Cảm ơn cô, Hoắc tiểu thư.” Dịch Trạch Thành gật đầu, dập tắt điếu thuốc trong tay, nghiêm túc nói.

Anh biết với thanh danh của cô, đồng ý thử việc đã là rất khó. Mặc kệ mục đích thật sự của cô là gì, anh luôn luôn rõ ràng, một tiếng cảm ơn này hẳn là phải nói ra.

Hoắc Từ ngẩng đầu lên nhìn anh: “Tôi là Hoắc Từ, gọi tôi Hoắc Từ là được rồi.”

Dịch Trạch Thành khôi phục biểu tình.

Chỉ có điều cô cũng không để ý, lại hỏi: “Có thể cho tôi biết vì sao anh lại kêu tôi tới đây chụp hình không?”

Nơi này không phải là anh tùy tiện tìm ra.

“Nơi đây giống nơi tôi đã từng ở.”

Người đàn ông ngước mắt nhìn qua.

Hoắc Từ lần đầu tiên thấy, trong đôi mắt anh ngoài biểu cảm lạnh lùng còn có một loại cảm xúc khác, đó chính là hoài niệm.


Một người mặc âu phục định chế, đi xe Maybach sẽ ở qua những căn phòng cũ nát như vậy?

“Cô ở chỗ nào?”

Anh tựa như một kho tàng, Hoắc Từ muốn đào chính là vị trí ở chính giữa.

Dịch Trạch Thành thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt nhìn cô: “Nếu cô được chọn, tôi sẽ gọi điện thông báo.”

“Tôi sẽ được chọn.” Cô ngẩng đầu, kiêu ngạo lại khoa trương.

**

Trước khi đi, Dịch Trạch Thành khách khí mời cô bữa tối. Có điều lại bị Hoắc Từ thoái thác, cô muốn nhanh chóng rửa xong ảnh sau đó khiến anh cam tâm tình nguyện mời cô ăn cơm.

Sau khi lên xe, vẫn như cũ là Bạch Vũ lái xe. Hoắc Từ ngồi ở ghế sau, không thèm quay đầu nhìn chiếc Maybach khởi động, rất nhanh đã biến mất.

“Tiểu Bạch, chân của tớ nhìn có đẹp không?” Cô mở miệng hỏi.

Bạch Vũ đang lái xe bỗng nhiên quay đầu nhìn Hoắc Từ, chiếc xe lệch sang bên cạnh một chút. Cậu ta nghiêm túc quay đầu lại lần nữa, chăm chú lái xe, miệng hỏi: “Vị Dịch tiên sinh kia chiếm tiện nghi của cậu rồi?”

Vừa rồi Hoắc Từ từ mui xe nhảy xuống, Dịch Trạch Thành đưa tay đỡ cô.

Hoắc Từ ngối ở phía sau, hai cái đùi rung rung, khuỷu tay chống lên đùi, bàn tay kéo lấy má. Nghe được lời của Bạch Vũ, cười nhạo một tiếng: “Vậy đã tốt.”

Chỉ là ánh mắt của anh dừng lại bên bắp chân cô mấy giây mà thôi.

Thế nhưng mấy giây cũng đủ rồi.

Điều này nói rõ, anh đối với cô cũng không phải là không thèm để ý.

**

Đêm đó trở về, Hoắc Từ bắt đầu rửa ảnh. Đối với việc cô có được nhận hay không, cô vẫn luôn luôn để bụng. Lần này cô chọc giận Bạch Vũ rồi, hai ngày nay Hoắc Từ đều có lịch trình.

Tạm thời thay đổi nhiếp ảnh gia, tạp chí xã hội bên kia tự nhiên không vui, mặc dù là tạp chí tuyến ba nhưng Bạch Vũ cũng không muốn đắc tội với người ta, cuối cùng phòng làm việc phải thuê thêm một người mới chỉ là còn chưa có kí kết.

Hoắc Từ cứ như vậy tự giam mình ở nhà hai ngày, vẫn là Mạc Tinh Thần đến ấn chuông cửa.

“Coi như thời gian có gấp thì dù sao cũng phải ăn cơm.” Mạc Tinh Thần mang đồ ăn từ bên ngoài vào.

Chờ Hoắc Từ ăn một miếng, ngẩng đầu: “Vẫn là quán gần trường học kia sao.”


Mạc Tinh Thần nhìn cô đem từng miếng ăn vào, cảm khái nói: “Chỉ có lúc ăn, tớ mới thấy cậu nhiễm khói lửa nhân gian.”

Hoắc Từ nhìn cô: “Bệnh tâm thần.”

Mạc Tinh Thần mua đồ ăn ở quán cơm phụ cận trường đại học, xương sườn ở đây rẻ mà lại ngon, một phần lớn xương sườn có thể đủ cho một phòng ngủ bốn nữ sinh ăn. Nhớ ngày đó, các cô vừa mới nhập học, liên hoan lần thứ nhất đã được chọn tổ chức ở đây.

Khi đó đại học B khoa “Y” phòng 402 chính là một truyền thuyết bởi vì trong phòng có hai cô tiên nữ.

Đương nhiên không có phần của Mạc Tinh Thần, tiên nữ chính là Hoắc Từ và cô nàng nhỏ tuổi nhất, hai người nhập học đã thu hút ánh mắt của không ít người.

Tháng 9 nhập học, Hoắc Từ cao 1m72 mặc một chiếc quần đùi màu trắng kéo theo một cái vali tiến vào trường, dọc đường đi đều là nam sinh đứng xum xoe, hận không thể giúp cô khiêng hành lý tới kí túc xá.

Cô nàng nhỏ tuổi nhất được lái xe riêng đưa tới, mặc dù người xách hành lí ấy mặc thường phục nhưng mơ hồ lộ ra khí chất quân nhân không thể nào dấu được.

Mạc Tinh Thần lúc đầu còn được coi là một tiểu mỹ nhân, kết quả lại thành lá xanh làm nổi bật vẻ đẹp của hoa hồng. Cô vốn cho rằng, hai vị tiên nữ kia sẽ chướng khí mù mịt mà ganh đua sắc đẹp ai ngờ hai người đua cũng không thèm, tựa như không tồn tại.

Hoắc Từ luôn lạnh nhạt, không thích nói chuyện, dường như cái gì cũng không để tâm, ai cũng không thèm để ý.

Nhắc tới cũng buồn cười, lựa chọn quán cơm này cũng coi như là rẻ bởi Hoắc Từ… không có tiền.

Mọi người là sinh viên nhưng nhìn ra trên người Hoắc Từ đều là đồ tốt nhất, tùy tiện xách ra một cái túi cũng là hàng hiệu quốc tế. Kết quả, thế mà ra ngoài liên hoan cùng cả phòng, tiền cũng không bỏ ra. Thời điểm đó Hoắc Từ lạnh lùng lại quật cường, một bộ thần bí ai cũng đoán không ra.

Đừng nói tới nam sinh trong trường, ngay cả nam sinh bên ngoài cũng mượn cơ hội nói chuyện với cô. Đại học B, bao nhiêu người chạm tay có thể bỏng cũng tự mình tới nhưng tất cả đều bị Hoắc Từ từ chối.

Lý do là cô không có tiền, cô tới là để kiếm tiền.

Về sau chụp ảnh, Hoắc Từ cầm tiền thưởng tiến vào cái vòng luẩn quẩn này.

**

“Đêm đó tại sao cậu lại đột nhiên bỏ đi vậy, nam thần sau đó thế nào?” Mạc Tinh Thần đi toilet kết quả gặp được một tiểu thịt tươi, náo loạn một hồi trở về đã không thấy bóng dáng Hoắc Từ đâu. Cô hỏi người bên cạnh mới biết được Hoắc Từ cùng nam thần sơ mi trắng kia rời đi.

Mạc Tinh Thần hiếu kỳ cũng bởi vì hành động ngày hôm ấy của Hoắc Từ.

Con người Hoắc Từ trước nay đều lạnh nhạt, bình tĩnh, chưa thấy Hoắc Từ đối với bất kì người đàn ông nào bày ra hứng thú.

Mạc Tinh Thần đã từng hoài nghi cô là lesbian nhưng sau lại phát hiện có thể Hoắc Từ là lưỡng tính.

Thấy Hoắc Từ không có phản ứng, Mạc Tinh Thần ghé vào bàn ăn bên trên: “Đêm đó tớ đã nói qua, nếu cậu thật thành công tớ sẽ gọi cậu là baba.”

Hoắc Từ quay đầu, một đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Mạc Tinh Thần, nói: “Tớ muốn cậu gọi papa làm gì.”

Chỉ là mới vừa nói xong, con ngươi lại nổi lên hứng thú, đầu lưỡi xẹt qua môi, lộ ra hàm răng tuyết trắng, thanh âm trong trẻo lạnh nhạt mà nói: “Tất nhiên cậu có thể chờ.”

**

Hoắc Từ đậu xe ở phía trước, cầm lấy túi xách bên ghế lái phụ, cô xuống xe.

Chờ đến lúc đi đến đại sảnh, chỗ này rộng hơn mười mét, lát đá cẩm thạch trong vắt, ánh sáng có thể chiếu rõ bóng người. Trước khi tới đây cô đã gọi điện thoại tới, đang chuẩn bị lên lầu lại bị người ta ngăn lại.

“Hoắc Từ, sao cô lại ở đây?”


Cô ngẩng đầu, liếc mắt nhìn một cái, là người quen. Ở tạp chí “Nhân vật” đảm nhiệm chức vụ biên tập, lần trước cô chụp hình một vị lão đại trong giới kinh doanh, người làm phỏng vấn biên tập kỳ đó chính là vị đứng trước mặt này.

Cô nói: “Tôi tới tìm người.”

“Tôi cũng tới tìm người thế nhưng đành bất lực trở về.” Nhạc Tố bất đắc dĩ nói nhưng trong giọng nói không thấy oán giận.

Hoắc Từ luôn luôn lãnh nhạt, đang chuẩn bị cáo từ thì Nhạc Tố lại hỏi:

“Cô đi tầng mấy?”

“Tầng 21.” Cô nói thẳng.

“Cô là đi gặp DK?” Nhạc Tố nhịn không được hỏi, trong giọng nói không thiếu ngạc nhiên.

Cô lắc đầu phủ nhận: “Không phải.”

“Tầng 21 là tập đoàn Minh Thịnh, trừ bỏ DK tôi cũng thật không thể nghĩ ra cô đi tìm ai.”

Hoắc Từ ngoài ý muốn, không nhanh không chậm hỏi: “DK?”

Không cần cô hỏi thêm nữa, Nhạc Tố lấy tư liệu từ bên trong mở ra, Hoắc Từ liền thấy ảnh chụp Dịch Trạch Thành. Chính là trên ảnh chụp anh cũng giống như vậy, một thân tây trang giày da, cả người lộ ra hơi thở tự phụ cấm dục.

Anh mặc một chiếc áo ngắn màu trắng, quần dài màu đen. Trên mặt, trên người đều tràn đầy bụi đất, chiếc áo trắng thậm chí còn có vết máu loang lổ. Trong ngực ôm một đứa nhỏ da đen, đôi mắt nhắm chặt, đầu đều là máu.

Bức ảnh chụp đúng lúc anh quay đầu lại, ánh mắt anh lúc này sắc bén mà lại đen bóng.

Một thân đẫm máu nhưng ánh mắt lại lộ ra sự cứng cỏi.

Hoắc Từ rốt cuộc rõ ràng, vì sao mỗi khi thấy anh, cô đều cảm thấy trên người anh có một loại mâu thuẫn. Bởi vì so với tây trang giày da, trên mặt đeo mặt nạ, tựa hồ như này mới chính là anh.

“Đây là?” Hoắc Từ tựa như mê muội mà nhìn bức ảnh.

Khó trách sẽ có vô số nhiếp ảnh gia sẵn sàng bỏ mạng thâm nhập vào khu chiến loạn. Bởi vì ánh mắt sinh động như vậy, chỉ có ở nơi đó mới có thể xuất hiện.

“Anh ta đã từng là MSF, bác sĩ khoa ngoại kiệt xuất nhất.”

**

Lời của tác giả:

MSF: Tổ chức bác sĩ không biên giới.

Hoắc Tuyết Trắng cáo trạng: Dịch Trạch Thành, có người cùng em đánh cược.

Dịch Băng Sơn hỏi lại: Đánh cược gì?

Hoắc Tuyết Trắng: Nếu em ngủ với anh, cô ấy liền gọi em là baba.

Dịch Băng Sơn nhàn nhạt nhìn cô: Dẹp ý niệm này ra khỏi đầu.

Đồng ca chùi chùi mồ hôi trên đầu: Ta đều đừng sớm như vậy dơ flag.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận