[edit - Hoàn] Cả Đời Sủng Ái - Nghê...

"Tương Tương, tại sao cậu lại quen biết tên côn đồ Phó Tranh vậy?" Trở lại phòng học, Lâm Tây Nham đuổi theo Chu Tương Tương hỏi liên tục.

Chu Tương Tương nhớ tới lời nói vừa rồi của Phó Tranh, theo bản năng liền né sang bên cạnh, giữ một khoảng cách với Lâm Tây Nham.

Không biết có phải bị Phó Tranh ảnh hưởng hay không, cô cũng cảm thấy ánh mắt Lâm Tây Nham đang nhìn vào ngực mình.
3

Hạ Hoan Hoan ở bên cạnh nói: "Bạn học Lâm, cậu nói lời này tôi liền không thích nghe, làm thế nào mà Phó Tranh lại là côn đồ được chứ?"

Lâm Tây Nham nhớ đến vừa rồi Phó Tranh kéo tay Chu Tương Tương, tâm tình cực kỳ khó chịu, hừ lạnh, rất khinh thường nói: "Làm sao lại không phải? Đếm ngược toàn trường, đánh nhau, ẩu đả, hút thuốc, uống rượu, chơi gái, cái gì cũng có! Hừ, nếu không phải do trong nhà cậu ta có mấy đồng tiền dơ bẩn thì loại rác rưởi như vậy đã sớm bị trường đuổi học rồi!"
12

Phó Tranh là nam thần của Hạ Hoan Hoan, vừa nghe lời này, lập tức bùng nổ, cô nàng đập mạnh bàn, "Lâm Tây Nham cậu có ý gì?! Con người Phó Tranh còn chưa từng quen bạn gái đâu, con mắt nào của cậu nhìn thấy cậu ấy chơi gái hả? Mở miệng bịa đặt như vậy, phiền cậu có tố chất một chút được không?"

Hạ Hoan Hoan làm loạn lên, bạn học cùng lớp đều quay lại nhìn.

Lâm Tây Nham bị Hạ Hoan Hoan nói sắc mặt lúc trắng lúc xanh, phẫn nộ chỉ vào Hạ Hoan Hoan nói: "Cậu... Hạ Hoan Hoan cậu đừng quá đáng! Tôi nói đều là sự thật, bên cạnh Phó Tranh có lúc nào thiếu con gái? Tương Tương, cậu là cô gái tốt, ngàn vạn lần đừng để cậu ta đùa giỡn!"
2

Mỗi ngày đều có nữ sinh đưa thư tình cho cậu ta, không phải là không thiếu con gái sao? Sinh hoạt cá nhân cũng không biết hỗn loạn ra sao!
3

Chu Tương Tương nghe thấy câu cuối cùng của cậu ta, sắc mặt có chút khó coi, ngẩng đầu nhìn Lâm Tây Nham, không vui nói: "Bạn học Lâm, vui lòng chú ý lời nói và hành động của cậu."

Lâm Tây Nham quýnh lên, "Tương Tương, tớ nói đều là thật, tớ chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi!"


Hạ Hoan Hoan hừ hừ, trào phúng nói: "Thôi đi, tôi thấy cậu chính là ghen tị, ghen tị Tranh ca của tôi có nhiều cô gái thích! Không còn cách nào khác, ai bảo Tranh ca của tôi lại trông đẹp trai như thế."

Chu Tương Tương lôi kéo tay Hạ Hoan Hoan, lắc đầu với cô ấy, "Đừng cãi nhau nữa."

Hạ Hoan Hoan vểnh miệng lên, lúc này mới ngồi xuống.

Lâm Tây Nham bị oán trách đến nỗi sắc mặt tái mét, bị bạn học kéo ra, không nói được lời nào trở lại chỗ ngồi của mình.

Hạ Hoan Hoan bĩu môi với bóng lưng Lâm Tây Nham, "Hừ, người này chẳng tốt lành gì, bịa chuyện bậy bạ."

Chu Tương Tương bị ầm ĩ nhức cả đầu, sau một lúc lâu cũng không đáp lại.

Hạ Hoan Hoan đến bên cạnh cô, cười tủm tỉm hỏi: "Tương Tương, cậu và Phó Tranh là quan hệ gì vậy? Tại sao từ trước đến giờ không nghe cậu nhắc đến?"

Chu Tương Tương: "Không có quan hệ gì."

Hạ Hoan Hoan rõ ràng không tin, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: "Không phải bạn trai?"

Chu Tương Tương mắt muốn trợn trắng, "Làm sao có thể."

"Haizz --" Hạ Hoan Hoan thở dài, mặt đầy tiếc nuối nói: "Tớ thấy hai người các cậu đứng chung một chỗ, trai tài gái sắc, rất xứng đôi."
2

Chu Tương Tương bị chọc cười. Cô và Phó Tranh? Bắn đại bác cũng không tới.
5

....................

Mười một ban 7, Lục Quýnh nắm lấy Phó Tranh hỏi không ngừng: "Anh tôi ơi, rốt cuộc cậu và Chu nữ thần của tớ có quan hệ gì?"

"Móng vuốt, lấy ra." Phó Tranh rủ mắt, quét mắt nhìn tay Lục Quýnh cầm lấy cánh tay cậu, mặt đầy ghét bỏ.

Lục Quýnh vội vàng bỏ tay ra, cười ha ha, lại hỏi: "Ca, không lẽ cậu và Chu Tương Tương vụng trộm nói yêu đương đó chứ?"

Phó Tranh liếc mắt nhìn cậu, "Có cái đầu cậu."

Lục Quýnh vừa nghe, mặt lộ vẻ vui mừng, "Nói như vậy nghĩa là không phải bạn gái?"

"Con gái của một người chú quen biết mà thôi."

Lục Quýnh hiếu kỳ: "Chú?"


"Một người chú, ở nước ngoài bận rộn làm ăn, sợ con mình không có ai chăm sóc nên đưa đến nhà tôi ở nhờ mấy ngày."
2

"Trời ơi! Ở nhờ!" Lục Quýnh kích động nhảy dựng lên, cầm lấy cánh tay Phó Tranh, "Đại ca, nói vậy, bây giờ nữ thần Tương Tương đang ở nhà cậu?!!"

"Này, cậu nhỏ giọng một chút đi, ồn ào cái gì? Người khác nghe được bây giờ!"

Vẻ mặt Lục Quýnh nịnh nọt, hạ giọng nói: "Ca, cậu phải giúp tớ! ở gần thủy lâu đài*, hạnh phúc nửa đời sau của anh em đều nhờ vào cậu. Hôm nay tan học, tớ đến nhà cậu ở, được không?"

(Gần thủy lâu đài*: Gần quan được ban lộc)
1

Mặt Lục Quýnh đầy mong đợi nhìn Phó Tranh.

Phó Tranh ghét bỏ liếc cậu một cái, "Không, mơ cũng đừng nghĩ tới!"

Lục Quýnh: "Vì sao?"

Phó Tranh liếc mắt nhìn dưới thân cậu một cái, "Cậu nói cậu đã ngủ qua không ít phụ nữ, còn muốn gieo rắc tai họa với thiếu nữ thanh thuần?"
1

"Cái đó... Người không phong lưu uổng phí tuổi trẻ, này không phải rất bình thường sao!?."
2

"Tóm lại, đừng đánh chủ ý lên người Chu Tương Tương."

Lục Quýnh: "Ca, nói thật nha, thời buổi này, đàn ông nào mà không ngủ qua với vài người phụ nữ?"
1


"..."
3

"Thật đó, ca, xã hội bây giờ xử nam còn khan hiếm hơn cả gấu trúc, chỉ cần gặp được tình yêu chân chính thì hồi tâm quay đầu là được."

Phó Tranh nghe đến phiền toái, "Được, bộ dạng đó của mấy người đừng đem nói trước mặt lão tử, các cậu muốn lên giường với mấy cô gái tôi không xen vào, phải có trách nhiệm, làm tốt phòng tránh, đừng làm cho con gái nhà người ta lớn bụng!"
4

Lục Quýnh: "....Vâng, đã hiểu, ca."

Lục Quýnh bị giáo huấn nên ngậm miệng, nhưng nhịn không được liếc mắt về phía dưới thân Phó Tranh xem xét, làm sao mà ca không nghĩ tới chuyện đó? Không quen bạn gái, cũng không có yêu cầu về phương diện kia??

Cậu cũng không dám nói cho Phó Tranh biết, thật ra bọn họ vẫn luôn ngầm thảo luận ở phương diện kia có phải là không được hay không??
4

Tác giả có lời muốn nói:

Phó Tranh: Vợ ơi, bọn họ nói anh không được, em có cảm thấy vậy không?

Chu Tương Tương: "....."

Không biết xấu hổ →_→

Lăn lộn cầu thu thập, mong các bạn yêu thích thật nhiều (*^__^*)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận