Duyên Phận Đã Đưa Ta Đến Bên Nhau

Vũ Duyệt nhớ lúc nhỏ, lúc đó cả hai khoảng 8-9 tuổi, vẫn ngây thơ hứa với nhau một câu rằng.

" Nếu sau này chúng ta không tìm được người mình yêu, thì chúng ta sẽ sống với nhau nhé "

Hơn 10 năm rồi, nhưng khung cảnh lúc đó, vẻ mặt lúc đó, mọi thứ vẫn đang tự sắp xếp lại ở trong đầu của cô.

- Ừm, cũng thật không ngờ đó. Nhưng dù chúng ta không sống chung với nhau nhưng bây giờ chúng ta vẫn ở bên nhau mà, có đúng không?

Không ai có thể nói trước được một thứ tồn tại trong bao lâu cả. Có thể là một năm, hai năm, hoặc 10 năm, hoặc chỉ trong vài ngày rồi biến mất.

- Đó thật sự là một điều tốt lành đó.

Hình ảnh hai cô nhóc tinh nghịch chơi đùa cùng với nhau trong mỗi ngày, cả hai chỉ sợ sau này không thể lặp lại chuyện đó nữa.

- Tớ đã nói rồi, chúng ta sẽ mãi là bạn.

Dì Lâm cũng là người chứng kiến tình bạn của cả hai từ nhỏ tới lớn, thật sự thì dì cũng rất ghen tị với tình bạn này, nhưng lại cũng phải cảm thấy rất hạnh phúc cho hai đứa con gái.

Hơn nửa tiếng sau, Vũ Duyệt từ trong phòng bước ra, thấy hai người kia đang tựa vào nhau ngủ, mà đúng ra thì chỉ có Vũ Kha ngủ thôi. Có lẽ anh cũng mệt mỏi đủ chuyện rồi.


" Ôi, cảnh tượng gì thế này "

Lãnh Hàn thấy Vũ Duyệt đi ra liền tươi tắn hơn hẳn, định đứng dậy nhưng nhớ ra trên vai mình còn đang có một người.

Vũ Kha cũng tỉnh sau đó, ở lại bệnh viện để chăm sóc dì Lâm.

Vũ Duyệt vốn cũng định ở lại nhưng không có sự đồng ý của ai, từ gia đình cho đến bạn bè, và cả Lãnh Hàn.

Thế là cô phải về nhà.

- Anh hai của em làm ở cửa hàng vất vả lắm sao? Sao không bảo anh ấy tới công ty anh làm, có thể mà.

- Anh ấy làm vì đam mê thôi ạ.

Vũ Duyệt nghĩ đến lí do anh mình mệt mỏi như thế, chắc là một phần vì chuyện của dì Lâm, một phần vì nhiệm vụ cao cả mà ba mình giao phó.

" Con trai, thay ba làm cho cái kẻ ăn cháo đá bát đó một bài học đi. Chỉ cần tìm thêm chứng cứ thôi "


Không nằm ngoài sự kì vọng của ba, Vũ Kha cũng tìm được không ít hình ảnh và video có bằng chứng phạm tội của ông ta.

Nhưng vì tội ông ta quá nhiều, nên cũng mất không ít thời gian để tìm hết.

- Anh cũng tìm ra được không ít chuyện không tốt của người họ Lâm đó, xem ra trên đời này vẫn còn nhiều loại chuyện phi pháp diễn ra tới vậy.

Lúc này một ý nghĩ lóe lên trong đầu Vũ Duyệt.

Vũ Kha là anh của cô, cũng có kẻ thù là ông ta, cũng đang tìm bằng chứng phạm tội.

Lãnh Hàn là bạn trai của cô, kẻ thù của anh, của Lục Gia cũng là ông ta, cũng là muốn đưa ông ta ra pháp luật bởi những hành vi không tốt đó.

Nếu chỉ cần tìm cách khéo léo một chút, liên kết hai người này lại là có thể nhanh chóng kết thúc những việc đó rồi.

" Cơ mà năm xưa, không thể hiểu nổi tại sao ông ta lại có thể thoát khỏi vòng pháp luật lúc đó nữa "

Nhắc đến ông ta, Vũ Duyệt lại cảm thấy như mình vừa phát hiện chuyện gì đó.

" Nếu như lần trước là nhân viên của Lục Thị do ông ta phái vào để đánh cắp thông tin, hại Lục Thị một phen, thì lần này người giúp việc ở nhà mình... "

Vũ Duyệt nghi ngờ Phi Văn là người của ông ta. Thế nhưng lúc này cô lại nhớ đến hình ảnh một người giúp việc điềm tĩnh, chăm sóc gia đình cô, thì cô lại cảm thấy rối bời.

" Dù gì thì chị ấy cũng mất rồi, đúng là không nên nghi ngờ bất kì ai khi không có chứng cứ, nhưng mà... "

Người tiếp xúc gần với dì Lâm như thế, người quản chuyện thuốc men của dì Lâm cũng chỉ có Phi Văn, thì làm sao không nghi ngờ được


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận