Dưới Bóng Cây Sồi

Chương có nội dung bằng hình ảnh

Max, người đang nhìn quanh với vẻ mặt choáng ngợp, di chuyển đến nơi treo lá cờ của Whedon. Một số quý tộc nhận ra nàng và gửi ánh nhìn tò mò. Nàng ngồi vào một chiếc ghế trống, phớt lờ những quý cô quý tộc giả vờ quen biết nàng. Nàng chỉ không có tâm trạng để giao thiệp.”

“Tôi có thể mang cho phu nhân thứ gì đó để uống không?”

Gabel, người đã đi theo để hộ tống nàng, hỏi, chỉ vào chiếc bàn đặt gần chỗ ngồi. Một chiếc bàn bằng đá cẩm thạch, được trang trí lộng lẫy bằng hoa, trên đó là những chiếc bình và cốc bằng bạc, khay đựng trái cây và những lát bánh mì nhỏ phủ mật ong và kem.

Max cau mày. Nàng hơi rùng mình khi nghĩ đến việc nhét thứ gì đó xuống cổ họng khi đang quan sát cảnh tượng những vết máu văng tung tóe.

"Được rồi, được rồi. Hơn hết... anh có biết ai thi đấu hôm nay không?”

“Tôi đã cử người rồi.”

Vị hiệp sĩ, người đáp lại bằng một giọng bình tĩnh, nhặt chiếc cốc bạc lên và đưa nó ra như thể anh ta không nghe thấy lời từ chối từ nàng. Max miễn cưỡng nhận lấy. Bên trong cốc là một thức uống được làm bằng cách thêm mật ong vào sữa dê. Sau khi nhấp vài ngụm nước ngọt, nàng nhìn xuống sân vận động.

Một người đàn ông ăn mặc sặc sỡ có vẻ là quản trị viên nhìn vào một đống giấy da dày từ một phía của đấu trường. Có vẻ như ông ta đang kiểm tra tên của các thí sinh.

Nàng nhìn chăm chú vào tờ giấy da trên tay người đàn ông như thể nàng có khả năng thấu thị. Những người có quan hệ với linh mục cấp cao dường như đã nắm được thông tin từ trước, nhưng nguyên tắc từ ban đầu là, việc ai đối đầu với ai sẽ được tiết lộ vào ngày diễn ra trận đấu. Max loay hoay với chiếc cốc, đợi quản trị viên gọi tên những người tham gia.

Rồi nàng thấy một hiệp sĩ mặc áo choàng xanh đi lên cầu thang. Max nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi.

“Garrow…”

“Xin chào, phu nhân.”

Vị hiệp sĩ cúi đầu lịch sự. Max vội vàng phun ra câu hỏi mà không thèm chào cậu ta.


“Cậu, cậu có phát hiện ai tham gia cuộc thi không?”

“Đầu tiên, có vẻ như chắc chắn rằng Yuly đã tham gia.”

Max nuốt một tiếng rên rỉ.

"Cũng có thể… đối thủ của Richt Bleston là Yulysion.”

“Tôi vẫn chưa chắc lắm. Sau khi đến Balbon, mọi người đều bắt đầu hành động một mình… Chúng tôi cũng không biết đầy đủ về những người đã tham gia cuộc thi.”

Garrow thở dài nặng nề và nói.

"Có lẽ… khả năng cao là Sir Nirta cũng sẽ tham gia. Không đời nào anh ta lại bỏ lỡ một sự kiện như thế này…”

“Không phải tên đó sẽ không có thời gian vì bạn gái mới của cậu ta sao?”

Gabel, người nhặt một quả táo xanh và nhai ngấu nghiến, vừa nói vừa lau nước quả trên miệng.

“Có vẻ như lần này cậu ta cũng vướng vào một người phụ nữ rất mạnh mẽ. Cậu ta hứa sẽ dành toàn bộ thời gian cho cô ấy trong thời gian cậu ta ở Balbon. Cậu ta nói sẽ không nhìn thấy mặt cô ấy trong một thời gian dài, nên cậu ta đã rời đi, và cậu ta thực sự đã không ló mặt mũi trong vài ngày rồi.”

Anh ta ném hạt táo vào một cái bát rỗng và thêm vào một cách thờ ơ.

“Có lẽ bây giờ anh ta đang tận hưởng trong phòng ngủ của quý cô đó.” =))))

Max tỏ vẻ kinh tởm. Nàng không muốn biết quá sâu về cuộc sống riêng tư của các hiệp sĩ. Nàng nhanh chóng thay đổi chủ đề.

“Còn ai… tham gia không?”


“Người ta nói rằng một số hiệp sĩ cấp thấp đã tham gia để tích lũy kinh nghiệm chiến đấu. Nhưng tất cả dường như đã ngã ngũ ở Ván 3. Ngoài ra, tôi đã không kiểm tra…”

Những lời cuối của cậu ta bị át đi bởi tiếng kèn inh ỏi. Max hướng ánh mắt về đấu trường. Người đàn ông đang xem danh sách những người tham gia leo lên bục và hét lên.

“Những thí sinh đầu tiên là Sir Nell Anthus của Cận vệ Hoàng gia Arex và Sir Edwin Bola của đội Hiệp sĩ Volose! Hai người, xin hãy vào đấu trường!”

Max thở dài một tiếng. Một cái nhìn thất vọng hiện trên khuôn mặt của khán giả, những người đang phấn khích với kỳ vọng cao. Vì hầu hết mọi người đến hội trường để xem hiện thân Uigru chiến đấu, nên các hiệp sĩ khác đều bị bỏ qua.

Tuy nhiên, khi hai hiệp sĩ rút kiếm, bầu không khí trong đấu trường thay đổi ngay lập tức. Cả hai đều thuộc về các hiệp sĩ đại diện cho một vương quốc và có kỹ năng tuyệt vời, và chẳng mấy chốc, khán giả bắt đầu phát cuồng vì cuộc đối đầu khốc liệt giữa các hiệp sĩ.

Max nhìn xuống sân vận động, nín thở. Mỗi khi những lưỡi kiếm đen va vào nhau, những tia lửa bắn ra trong không khí và một đám mây bụi dày đặc bốc lên từ khắp nơi trên đấu trường. Cả hai đều nhanh đến mức khó có thể nói ai là ai. Nàng đảo mắt không ngừng để theo kịp chuyển động của các hiệp sĩ.

Cuộc đấu kiếm kịch liệt như vậy còn tiếp diễn bao lâu nữa, một hiệp sĩ với thân hình nhanh nhẹn đâm thanh kiếm vào vai đối thủ. Những tiếng cảm thán nổ ra từ khắp nơi trong khán giả trước cảnh tượng kịch tính.

Lưỡi kiếm xuyên qua lớp giáp sắt dày lộ ra sau lưng hiệp sĩ, và kẻ thua cuộc đánh rơi thanh kiếm xuống sàn. Cùng lúc đó, tiếng kèn báo hiệu hết giờ đấu vang lên.

“Người chiến thắng là Ngài Nell Anthus!”

Max ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch của mình khi nhìn các linh mục lao vào đấu trường. Cuộc đổ máu đột ngột dường như khiến nàng buồn nôn.

“Nước da của phu nhân không được tốt lắm. Tôi đưa người về phòng nhé?”

Nhìn thấy vẻ mặt của nàng, Gabel lo lắng hỏi. Max lắc đầu.

“Được rồi, không sao đâu. Ta chỉ mới xem các trận đấu của Riftan... nên ta không quen lắm.”

“Ván đấu của chỉ huy kết thúc mà không có cơ hội để lo lắng.”


Gabel mỉm cười cố ý. Max nhún vai một cách quả quyết. Nàng không muốn trông giống như một kẻ hèn nhát. Nàng giả vờ làm dịu cơn khát của mình bằng một ly nước, cho mình thời gian để sắc mặt dịu lại.

Một lúc sau, quản trị viên bước lên bục và hét lớn.

“Thí sinh tiếp theo là người mà mọi người đang mong đợi! Hiệp sĩ đầu tiên của Livadon, và thủ lĩnh của Hiệp sĩ Volose! Rosem Uigru de Aren!”

Đôi mắt của các quý cô sáng lấp lánh. Không cần phải nói, những tiếng cổ vũ nhiệt tình nổ ra từ đám đông. Người dẫn chương trình đợi tiếng reo hò lắng xuống trước khi gọi tên một thí sinh khác.

“Và người thách thức anh ta là Sir Yulysion Lovar, một thành viên của Hiệp sĩ Remdragon! Hai người hãy vào vị trí!”

Đôi mắt của Max mở to. Nàng nhanh chóng quay đầu sang nhìn Garrow và Gabel, và cả hai đều có biểu hiện ngạc nhiên trước tình huống bất ngờ. Nàng hạ ánh mắt trở lại đấu trường. Sejour Aren, mặc áo giáp hạng nặng màu đen và Yulysion, trang bị áo giáp màu xám bạc, đang bước vào đấu trường cạnh nhau.

'Vậy… ai là đối thủ của Richt Bleston?'

Khi nàng đang cau mày bối rối, tiếng kèn báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên. Max theo phản xạ bịt tai lại. Một tiếng gầm chói tai vang lên cùng lúc khi hai hiệp sĩ bay khỏi mặt đất. Nàng không thể tin rằng một âm thanh như vậy có thể phát ra từ những người va chạm với nhau. Nàng nhìn xuống sàn đấu, thậm chí quên cả thở.

Mỗi khi cả hai va chạm, một cơn gió mạnh thổi lên không trung, để lại vết lõm trên mặt đất. Cứ như hai con thú thép khổng lồ đang điên cuồng nổi cơn thịnh nộ vậy.

"Sẽ không lâu đâu."

Max, người đang há hốc mồm, ngạc nhiên ngước nhìn Gabel. Trong mắt nàng, hai người có vẻ ngang tài ngang sức. Không, thoạt nhìn, có cảm giác như Yulysion chiếm thế thượng phong. Cảnh tượng cậu ta cầm thanh kiếm của mình và vung nó một cách cuồng nộ thực sự đáng sợ. Gabel cười khổ và giải thích, như thể anh ta đã nhận ra suy nghĩ của cô.

“Không một đòn tấn công nào của Yulysion hiệu quả cả. Mặt khác, Sir Aren đang bỏ qua các đòn tấn công của Lovar một cách rõ ràng và anh ta đang tung các đòn đánh từng chút một. Với tình trạng đó, quyết định sẽ đến sớm thôi.”

Max nhìn lại đấu trường. Như anh ta nói, chuyển động của Yulysion đang chậm lại từng chút một, nhưng đáng chú ý. Nhờ đó, nàng có thể nhìn thấy những vết máu vương vãi trên áo giáp của cậu ta. May mắn thay, cậu ta dường như không phải chịu bất kỳ vết thương chí mạng nào, nhưng các đòn tấn công của cậu ta nhanh chóng mất đi sự sắc bén. Max sốt ruột hỏi.

"Tại sao…cậu ta không tuyên bố thất bại?

“Không đời nào cậu ta lại làm chuyện đó với tính khí nóng nảy của mình.”

Gabel lắc đầu.


“Khi bước vào trận chiến, cậu ta sẵn sàng vung kiếm cho đến khi một trong số chúng bị vô hiệu hóa. Lần này cậu ta sẽ cố gắng đến cùng.”

Nàng nhíu mày như không hiểu. Ngay cả trong mắt nàng, một người không quen thuộc với kiếm thuật, có vẻ như trận chiến đã được định đoạt. Tuy nhiên, dường như Yulysion quyết tâm không chấp nhận sự thật đó.

Nàng hít một hơi thật sâu và thẳng người. Vài giây sau, hiệp sĩ lao tới như một viên đạn đại bác. Một lớp bụi dày bốc lên kèm theo một tiếng gầm nặng nề. Nàng che mặt bằng một chiếc áo choàng để tránh những cơn gió dữ dội.

Sau một lúc, lớp bụi bao phủ đấu trường lắng xuống và hình dáng của Yulysion, người đang quỳ một gối và Sejour Aren, người đang cầm thanh kiếm ấn vào đáy mũ của cậu ta, lộ ra. Giọng nói trầm thấp của hiệp sĩ vang lên trong sự im lặng của đấu trường.

"Cậu sẽ tuyên bố thua cuộc?"

Yulysion, người bướng bỉnh trong khi cầm thanh kiếm bằng cả hai tay, nghiến răng và nói.

"Tôi… thua rồi."

“Đúng vậy.”

Vị hiệp sĩ cười toe toét và rút kiếm ra.

“Này, không giống như vẻ bề ngoài của cậu, cậu thực sự rất hung hăng đấy.”

Sau đó, anh ta lắc đầu và nâng Yulysion lên bằng một tay. Những khán giả chứng kiến cảnh tượng đã reo hò ầm ĩ.

- --END OF THIS CHAP ---

cái đoạn Gabel đưa nước cho Max hài sao đâu á. Riết mấy anh hiệp sĩ cũng cứng đầu với phu nhân giống Riftan vậy. Đã nói là không nhưng vẫn đưa ly nước, kiểu thôi phu nhân uống dùm tui đi, cái mặt xanh hết rồi kìa, hông cái gì mà hông =))))))

Web novel (KR): Dưới gốc cây sồi | Under the oak tree

Tác giả: Kim Soo Ji

Dịch bởi: Jen


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui