Đừng yêu tôi! đồ ngốc!

             Một buổi chiều, nó vẫn đi đến bệnh viện thăm TUẤN như thường lệ. chợt nó kinh ngạc khi không thấy TUẤN bên giường bệnh!
Chẳng lẽ…chẳng lẽ…cậu ấy đã……….
Nghĩ vậy, giọt nước mắt nó lại lăn dài! Nó khuỵu xuống bên cạnh giường, khóc nức nở! sao ai cũng bỏ nó mà đi vậy!
“ ai vậy?”
Nó ngước mặt lên khi nghe tiếng nói! Đã lâu rồi nó không nghe giọng nói này!
Là TUẤN! nó dụi mắt…đúng là TUẤN rồi!! nó liền lao lên ôm TUẤN! chợt nó bị đẩy ra!
“cô là ai?” TUẤN gương mặt ngạc nhiên nhìn nó!
Nó kinh ngạc đến nỗi miệng không ngậm lại được, nó vội vàng lấy giấy bút ra ghi.
“cậu không nhớ tôi sao?”
TUẤN đọc xong, liền nhìn nó, rồi nhăn mặt!

“tôi và cô đã gặp nhau???”
Nó có phần hơi tức và khó hiểu, tính ghi tiếp thì y tá bước vào!
“đến giờ bệnh nhân tái khám, mời thân nhân bước ra!” y tá lạnh lùng nói, nó thè lưỡi xong cũng bước đi tìm bác sĩ!
“cậu ta bị mất trí nhớ sao?” nó ghi vào tờ giấy, đưa cho vị bác sĩ coi.
Bác sĩ xem xong, gật gù.
“đúng vậy! nhưng không sao đâu! Chúng tôi sẽ cố gắng tìm cách giúp cậu ấy!”
Nó suy nghĩ một hồi, rồi thở hắt ra, ghi vào tờ giấy.
“tôi không muốn cậu ấy nhớ lại chuyện trước kia! Quá khứ của cậu ấy đau khổ lắm! bác sĩ cứ để vậy được không?” bác sĩ đọc xong, ngước mặt lên nhìn nó, liền thấy nó 2 tay chắp lại, đôi mắt to tròn van xin!
Vị bác sĩ thở dài, xong gật đầu.
Nó mỉm cười, rồi cúi đầu thay cho lời cảm ơn, xong đi về!
Sau khi nó bước đi, vị bác sĩ nhìn vào trong góc tường, nơi có một tấm màn…
“cậu thật sự muốn như vậy à?” bác sĩ hỏi.
Tấm màn được vén lên, phía bên trong, TUẤN bước ra, đôi mắt đăm chiêu.
“cứ cho cô ấy nghĩ vậy! ít nhất…sẽ đỡ áy náy vì tôi!” rồi TUẤN nhìn bác sĩ “cám ơn bác sĩ!” xong bước đi.
hôm đó, TUẤN rời khỏi bệnh viện, bước đi trên đường, cậu cứ nghĩ về nó! trong lòng cậu…mong nó được hạnh phúc! Nó đúng là một đứa tốt bụng…thơ ngây…và ngu ngốc!
TUẤN nhìn quanh, bây giờ cậu không còn nơi nào để đi cả, thôi thì…xem trời là nhà vậy!

“chúc em hạnh phúc! TINH MI!”
Sau khi từ bệnh viện về, nó ghé vào một tiệm cà phê.
Đây là một tiệm cà phê rất nổi bật với màu tím chủ đạo, mọi vật trong đây đều có đặc điểm là dễ thương, lúc nào cũng đông khách và đặc biệt ….đây là tiệm cà phê của anh nó và NHƯ!
1 năm trước cả 2 đã làm đám cưới, tuy cuộc sống có hơi chật vật một tí, nhưng cả 2 rất hạnh phúc!
“em tới rồi à?” anh nó nói khi thấy nó. nó gật đầu.
“NHƯ đâu rồi?” nó ghi vào tờ giấy.
DUY liền lắc đầu, chợt từ nhà vệ sinh, NHƯ gương mặt thất thần bước ra! Thấy NHƯ, nó liền chạy lại, nhưng khi thấy gương mặt của NHƯ, nó liền thắc mắc!
NHƯ đôi mắt rưng rưng nhìn nó…rồi ôm chặt nó!
“MI ơi! Tao…tao…tao có em bé rồi!”
“rầm!”
Nó chợt nghe như có tảng đá vạn tấn rơi ngay bên cạnh!
Nó đẩy NHƯ ra, luýnh quýnh viết vào giấy.

“thiệt không?” nó giơ tờ giấy lên, NHƯ liền gật đầu lia lịa!
Nó nhảy cẫng lên…thế là nó sắp làm cô rồi sao? A! nó thích em bé nga~
Khi nó ngừng nhảy như điên, thì đã thấy anh nó đang ôm NHƯ, có lẽ NHƯ đã nói cho anh nó biết rồi. nó thấy mừng cho cả 2!
Nhưng cái gì vậy nè? Sao…nó lại khóc! Có thể vì vui? Nhưng nó biết rõ…nó khóc vì tủi! nó…nhớ hắn! không ngày nào là không nghĩ về hắn! cái tên đáng gét! Đáng gét! Sao lại bỏ đi chứ? cứ đợi đó đi! Khi hắn trở về, nó sẽ đạp hắn, đánh hắn, sẽ **** hắn…sẽ….ôm hắn thật chặt! chặt đến nỗi cho hắn khỏi thở luôn! Ôm hắn…cho hắn không chạy được luôn! Ôm hắn…để hắn không thể đi được nữa!
Ash! Cái gì vậy nè! Nó đang tức hắn mà! Sao lại nghĩ như vậy chứ?
Nhìn 2 người kia đang hạnh phúc, nó lẳng lặng bước ra khỏi quán!
Nó không về nhà, chợt nó muốn ra công viên! Sau khi gửi xe xong, nó bước vào bên trong.
Tôi hôm nay khá lạnh, nó nghĩ vậy, lạnh đến nỗi…cặp tình nhân nào đi trên đường đều ôm nhau.
Nó lấy 2 tay xoa xoa vào nhau, hà hơi vào cho nó ấm! chợt nước mắt lại ngân ngấn! nó lấy tay quệt đi rồi mạnh mẽ bước tiếp!        


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận