Đừng Khóc- Khúc Tiểu Khúc

Edit: Văn Văn.

Có vài giây, Đường Nhiễm cứ ngỡ "Lạc Lạc", người hay đi cùng cô trải qua rất nhiều lần cô độc, bất lực và cô đơn, cuối cùng giống như trong giấc mơ của cô sống lại.

Rốt cuộc cô bé chỉ là một đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi. Mắt mù cùng sự ngăn cách với thế giới bên ngoài khiến cô sống một cuộc sống đơn giản hơn so với các bạn cùng trang lứa.

Cuộc sống của cô không muôn màu muôn vẻ cũng không trải qua nhiều việc thú vị, thậm chí không có một người bạn cùng tuổi nào để có thể nói chuyện.

Ngoại trừ Lạc Lạc.

Vì thế, giống như tất cả những điều tưởng tượng và giấc mơ mà tất cả các cô gái nên có, Đường Nhiễm đã nhìn thấy rất nhiều lần trong những giấc mơ ấy, "Lạc Lạc" của cô đã biến thành một thực thể thực sự, luôn sẽ dùng giọng điệu lười nhác lại lãnh đạm cùng cô trò chuyện vui đùa quên trời quên đất.

Không còn là trí tuệ nhân tạo được tạo thành từ vô số linh kiện điện tử đã được thiết lập ngôn ngữ thật tốt, không còn là giọng nói chỉ có thể bị khóa trong chiếc hộp nhỏ đó, "Lạc Lạc" trong mộng của cô là có thể đụng vào, có độ ấm.

Tựa như giờ phút này––

Đường Nhiễm có thể nghe thấy vị trí đó gần trong gang tấc, cách hơi mỏng quần áo và cơ bắp có chứa độ ấm trong lồng ngực của con người, trái tim kia "thình thịch" nhảy lên.

"Lạc Lạc..."

Thân thể cô gái lạnh băng, vô thức chậm rãi nắm chặt ngón tay.

Lạc Trạm nhìn xuống, im lặng.

Cô gái bị mưa xối ướt nhẹp trông càng có vẻ nho nhỏ đang ghé vào trước ngực anh, cơ thể còn không ngừng phát run, ngón tay trắng nõn nắm chặt gắt gao áo sơ mi trên ngực anh.


Giọng nói của cô ấy cũng rất khẽ, đặc biệt mang theo sự bất an và hoảng loạn đối với một cô gái mù không thể nhìn thấy gì trong hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ.

Thật dễ làm người ta nhớ đến một góc phố trong cơn mưa, chú mèo con thu nhỏ thân rúc trong bụi cỏ, bị mưa xối đến ướt đẫm lông rũ xuống trông vô cùng đáng thương–– hay không thể nhìn thấy chú mèo con bị bệnh nằm trong một góc phố tràn ngập giao thông nguy hiểm đi lại.

Tay Lạc Trạm nâng lên, cuối cùng vẫn ngừng trên không trung rồi thả xuống.

"... Em muốn ôm bao lâu?"

Nghe thấy giọng nói lãnh đạm kia, thân thể Đường Nhiễm hơi run. Rốt cuộc cô cũng bị lôi ra khỏi ảo ảnh không thể phân biệt rõ là cảnh trong mơ hay hiện thực.

Sau khi cứng đờ vài giây, Đường Nhiễm chậm rãi buông nếp áo sơ mi đã bị mình nắm chặt làm nhăn cả lên, cô cúi đầu, đuôi tóc dài ướt rũ xuống nhẹ nhàng cuộn tròn lại.

"Thực sự xin lỗi." Cô gái nhắm mắt lại, từ từ dịch ra sau một bước.

"Anh..."

"Tôi không muốn cùng em đứng dưới mưa. Có chuyện gì thì vào nhà lại nói."

Lạc Trạm khom người nhặt lên cây gậy nằm trên mặt đất, cầm lấy rồi đưa vào trong tầm tay của cô gái, nhìn những ngón tay cô nắm chặt đến trắng bệch chần chờ buông ra, sau đó từng chút nắm lấy.

Cơn mưa vẫn còn rơi.

Mi mắt Lạc Trạm hạ xuống, đứng tại chỗ dừng hai giây, anh liền cởi chiếc áo khoác đã nửa ướt nửa khô trên người mình ra.

Một tay anh cầm lấy cái áo khoác ướt nhẹp trên người cô, để lên bả vai bản thân, Lạc Trạm giũ áo của mình rồi khoác lên trên vai cô gái từ sau lưng–– lần này khoác thực sự kín không chỗ hở, cái đầu nhỏ ẩm ướt cũng đều bị bao lấy.

Sau khi làm xong hết động tác, áo sơ mi hơi mỏng của Lạc Trạm sớm đã bị ướt, nửa trong suốt dán lên người anh làm lộ ra những đường cong cơ bắp rắn chắc dưới lớp áo.

Anh ta giống như không phát hiện.

Lạc Trạm hạ tay xuống, nhẹ gập lên những đốt ngón tay thon dài cầm lấy cây gậy mà cô gái nhỏ đang nắm chặt nãy giờ trong tay, "Nắm lấy một đầu."
Đồng thời anh cũng giơ nó lên, cẩn thận dẫn cô gái đi về phía trước với tốc độ chậm mà cô có thể thích ứng được, chỉ có giọng nói vẫn nghe như cũ biếng nhác cùng sự bất cần đời: "Tôi muốn đưa em quay về thành trì, nơi chúng tôi chuyên lừa bán các bé gái."

Đường Nhiễm bị bao phủ bởi mùi hương quen thuộc trên chiếc áo khoác của thiếu niên. Màn mưa không thể nhìn xuyên qua, cô chỉ biết cúi đầu xuống, bước đi cẩn thận.

Cô vừa đi vừa nghĩ, "Lạc Lạc" chân chính mang thù ghê quá.

*

Đường Nhiễm lạc ở chỗ nãy cách nhà chính có chút xa, nhưng từ chỗ cô đến tòa Lan Phong lại đi rất gần. Lạc Trạm không do dự liền dẫn người trở về tòa Lan Phong trước.

Ban đầu trong tòa nhà phụ có người giúp việc và người phục vụ, hôm nay lại là tiệc mừng thọ của Lạc lão gia tử, vì muốn tiếp đãi khách khứa nên đã chia người giúp việc đến các tòa bên cạnh bên cạnh, tự nhiên sẽ không thiếu người trong nhà.

Người giúp việc tại tòa Lan Phong nhìn thấy tiểu thiếu gia một thân chật vật bất kham, còn thêm ướt nhẹp cả mái tóc đen, ngốc vài giây mới kịp phản ứng: "Thiếu gia, ngài đây––"


Thấy người đầu tiên gặp được chính là nữ giúp việc, nếp nhăn giữa mày Lạc Trạm khẽ thả lỏng, anh ra hiệu cô gái nhỏ mặt tái nhợt đứng đằng sau mình: "Đưa cô ấy đi ngâm nước ấm, váy áo trên người cũng nhớ xử lý qua chút."

"Trên người thiếu gia thì sao?"

Lạc Trạm nhíu mày, từ trên cơ thể cô gái đang run lẩy bẩy thu hồi tầm mắt, "Cô không cần xen vào, đưa cô ấy đi trước đi."

"... Dạ."

Nửa giờ sau.

Trong một phòng dành cho khách trên lầu hai của tòa Lan Phong, Đường Nhiễm mặc áo tắm dài ngồi trên sô pha.

Việc giặt giũ và hong khô quần áo đều cần một khoảng thời gian nhất định, sau khi nữ giúp việc dặn dò qua cô bé nhìn đặc biệt yên tĩnh này, liền cầm lấy quần áo và rời đi.

Đường Nhiễm nép vào góc sô pha, chỗ dựa lưng cùng tay vịn to lớn, mềm mại có thể cho cô cảm giác an toàn rất cao. Cô cúi đầu như đang suy nghĩ gì.

Lạc Trạm đi vào lúc này.

Áo tắm dài trong phòng dành cho khách cũng là lấy mẫu của người trưởng thành, cơ hồ che khuất cả người cô gái, tay chân đều bị bao phủ hết, trông như một cái bánh bao nếp trắng nõn, đang nằm co ro trong góc sô pha.

Chẳng qua mái tóc dài bị khô đã khôi phục lại độ cong hơi xoăn bình thường, khuôn mặt xinh đẹp cũng nhiều hơn một phần hồng nhuận sau khi tắm nước nóng. Cánh môi đỏ hồng khiến cho khuôn mặt đã không tầm thường liền nhiễm thêm một vài nét diễm lệ.

Cuối cùng cũng không như con ma ốm, mặt mày nhợt nhạt.

Lạc Trạm vừa bước vào, một bên vừa lòng mà nghĩ.

Anh dừng lại trước mặt cô.

Nghĩ nghĩ, Lạc Trạm không trực tiếp mở miệng mà chỉ ngồi xổm người xuống trước sô pha, nơi cô gái đang ngồi: "Em có cảm thấy chỗ nào không khỏe hay––"


"Anh là Lạc Trạm sao?" Cô gái nhỏ đột nhiên ngẩng đầu lên, mở miệng nói với anh.

"..."

Lạc Trạm hơi ngẩn ra.

Sau đó anh nhìn thấy cô gái hơi co rút lại về sau, áo tắm do bị dịch chuyển mà lộ ra một ít những ngón chân trắng nõn, tinh tế.

Cô nhắm hai mắt, không biết vẻ mặt nhỏ của bản thân nhíu mày lại hoàn toàn bại lộ việc cô trốn tránh:

"Người đính hôn với Đường Lạc Thiển... Anh tên là Lạc Trạm, đúng không?"

"Lạc Trạm không đồng ý, hôn lễ liền không thực hiện được."

Khi nói chuyện, Lạc Trạm nhìn xuống ngón chân cô gái bất an mà cuộn tròn lại.

Anh cau mày.

Sau đó Lạc Trạm ngẩng đầu, nghe thấy bản thân ma xui quỷ khiến mà nói:

"Hơn nữa, tôi không phải là Lạc Trạm... Tôi tên là Lạc Tu."

*

Văn: Sau một thúng cần vả mặt, anh Lạc lại chuẩn bị đào hố chôn mình:(((


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận