Đừng Hòng Bẻ Cong Được Tôi


Thẳng nam độ tuổi này đều không thích bị khen là đáng yêu.
Có thể thấu hiểu được.
"Nhưng tôi hiện giờ lại cảm thấy đáng yêu là đánh giá cao nhất đối với một nam sinh rồi đó".

Cố Ký Thanh đút hai tay vào túi áo, quay đầu, dường như chỉ đang tùy ý nói một câu, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc và chân thành.
Chu Từ Bạch vốn đã đỏ bừng hai tai: "..."
Hình như gần đây tim hắn không được tốt cho lắm.
Chuyện đầu tiên Chu Từ Bạch làm sau khi được dìu về phòng ký túc xá chính là lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng lên Baidu: [Một nam sinh khen một nam sinh khác đáng yêu là có ý gì?]
Câu trả lời nhanh chóng hiện ra: [Đáng yêu chính là lời đánh giá có giá trị cao nhất đối với một nam sinh.

Nếu đối phương là cong, vậy thì chúc mừng bạn, người ta rõ ràng đang có ý với bạn đó.]
Đánh giá cao nhất.
Rõ ràng đang có ý.
Chu Từ Bạch: "..."
"Sao vậy?" Cố Ký Thanh dọn thức ăn ra xong, phát hiện Chu Từ Bạch ngồi đối diện anh đang ôm lấy điện thoại, mím môi, hai tai đỏ hồng, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì, thuận miệng hỏi một câu.
Chu Từ Bạch lại giống như bị người ta hù dọa, đột nhiên giật mình, sau đó vội vàng chột dạ cất điện thoại đi: "Không có gì".
Kết quả điện thoại vừa nhét vào túi áo lập tức rung lên một cái.
Hắn lại lấy nó ra xem thêm lần nữa.
Bên trong nhóm chat ký túc xá, Lộ Bình đang điên cuồng thét gào: [Đờ mờ nhà nó chứ!!!! Lão Tứ!!! Không phải chứ!!! Mới có một ngày trôi qua mà mày đã phát triển đến mức tranh giành tình cảm vì Cố Ký Thanh rồi hả???]
Cái quái quỷ gì vậy.
Mỗi lần Chu Từ Bạch đọc xong tin nhắn của Lộ Bình, trong đầu luôn hiện lên mấy chữ này, hắn cau mày lại.
Lộ Bình nhanh chóng gửi thêm một tấm ảnh: [Sao mày lại đánh nhau với Hạ Sưởng Chi?!]
Trong tấm ảnh, Chu Từ Bạch đang đứng chắn trước người Cố Ký Thanh, nét mặt lạnh lùng đưa tay đẩy Hạ Sưởng Chi ra, Hạ Sưởng Chi thì tức giận nắm chặt tay ngước lên nhìn hắn.
Cho dù là ảnh chụp trộm, lại là ảnh chụp ban đêm, gương mặt người nào cũng mơ hồ, nhưng không khó nhìn ra tình trạng giương cung bạt kiếm giữa hai người họ.
Lại thêm gương mặt ở bất cứ trạng thái nào cũng đẹp đến mức khiến người ta khó quên của Cố Ký Thanh phía đằng sau, xem qua tấm ảnh cũng cảm thấy đúng là từng có chuyện như vậy.
Nhưng rõ ràng chuyện lại chẳng phải như thế.
Sao có thể tự liên tưởng thành câu chuyện như vậy cơ chứ?!
Chu Từ Bạch lười nói những chuyện như thế này với kẻ có mạch não cong vẹo khó hiểu như Lộ Bình, chỉ hỏi thẳng: [Tấm ảnh này từ đâu mà có?]
Lộ Bình nhanh chóng trả lời: [Trong một diễn đàn ẩn danh của khóa chúng ta.]
Sau đó lại bổ sung thêm một câu: [Nhưng mày nói xem đám người này có thiếu đạo đức không cơ chứ.

Biết rõ Giản Linh cũng ở trong nhóm này mà còn thả ảnh vào trong đây, không sợ con gái nhà người ta đau lòng hả].
Chu Từ Bạch: [Giản Linh?]
[Ra đường gặp chuyện bất bình gào to một tiếng: Bạn gái của Hạ Sưởng Chi ấy.]
[Ra đường gặp chuyện bất bình gào to một tiếng: À, không đúng, hiện giờ là bạn gái cũ.]
[Ra đường gặp chuyện bất bình gào to một tiếng: Mặc dù nói là Hạ Sưởng Chi chia tay Giản Linh xong mới thổ lộ với Cố Ký Thanh, nhưng đang yên đang lành đột nhiên lại có một người bạn trai cũ, mới chia tay chưa đầy một tháng đã đi thổ lộ với một cậu con trai khác.

Bây giờ bạn trai cũ của mình còn ở bên ngoài tranh giành tình cảm, con gái nhà người ta sao có thể dễ chịu cho được.]
[Ra đường gặp chuyện bất bình gào to một tiếng: Cho nên loại người như Cố Ký Thanh, phá hoại tình cảm của người khác, nhân phẩm tuyệt đối chẳng ra sao, đẹp nữa tao cũng không thiết!]

Sao tự dưng lại thành nhân phẩm không ra gì rồi?
Chu Từ Bạch không hề nghĩ ngợi đã cau mày, nhanh chóng trả lời: [Mày không biết hết ngọn nguồn câu chuyện, đừng nói bừa nữa.]
Lộ Bình lập tức nhắn lại: [Cho nên ý mày là mày biết ngọn nguồn câu chuyện?]
Chu Từ Bạch: "..."
Hắn có biết cái đếch gì đâu.
Hắn chỉ ở phía sau nghe được vài câu từ cuộc đối thoại của Cố Ký Thanh và Hạ Sưởng Chi, trừ xác nhận được Hạ Sưởng Chi thích Cố Ký Thanh thật lòng chứ không phải chơi bời gì khác thì cái gì hắn cũng không biết.
Mà lúc này Trần Kỷ vẫn luôn sủi mất tăm lại đột ngột trồi dậy: [Nhưng cho dù mặc kệ ngọn nguồn của sự việc thì chuyện Cố Ký Thanh biết Hạ Sưởng Chi đã có bạn gái mà còn làm những chuyện ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ chính là sự thật không thể chối bỏ, có phải không?]
Chu Từ Bạch không hề nghĩ ngợi đã đáp lại lần nữa: [Tại sao mày lại chắc chắn Cố Ký Thanh biết chuyện?]
Trần Kỷ cũng lập tức trả lời ngay: [Đương nhiên là anh ta phải biết rồi, chính anh ta chủ động đi tìm Giản Linh, nói chuyện gì đó với cô ấy, thế rồi Giản Linh và Hạ Sưởng Chi mới tranh cãi rồi chia tay, không phải chủ động phá hoại tình cảm của người ta thì là gì?]
Nhưng Chu Từ Bạch vẫn trưng cái mặt thối ra như cũ: [Mày tận mắt trông thấy sao?]
Trần Kỷ: "..."
Cậu ta cảm thấy cách ăn nói của Chu Từ Bạch hôm nay hơi cố ý gây sự rồi đó.
[Ji Chen: Được, vậy lùi một vạn bước nói tiếp, coi như tất cả lời đồn đều là giả, Cố Ký Thanh bị oan, vậy tại sao lâu đến vậy rồi mà anh ta một câu giải thích cũng không nói nổi? Chả lẽ anh ta đúng thật là tiên trên trời không quan tâm đến chuyện thế gian phàm tục?]
"..."
Một khoảng thời gian ngắn ngủi chìm vào yên lặng.
Chu Từ Bạch mặt không đổi sắc như cũ: [Chuyện của người ta thế nào trong lòng người ta tự biết, đừng nhàn rỗi không có việc gì, cả ngày đi bàn luận chuyện của người khác].
Nhắn xong tin nhắn này, hắn trầm mặt, ấn tắt điện thoại di động, ném sang bên.

Sau đó hắn nhấc đũa lên, chuẩn bị ăn cơm tối.
Cố Ký Thanh phát hiện cảm xúc của hắn không đúng, anh chọn một miếng xương sườn nhỏ có dáng dấp đẹp đẽ nhất trong hộp giữ nhiệt, sau đó mới cất lời hỏi han: "Có ai nói chuyện gì hả?"
Chu Từ Bạch hơi dừng lại, che giấu cảm xúc, thấp giọng đáp: "Không có".
Nói xong lại vô thức mím nhẹ khóe môi.
Xem ra là đang nói dối.
Thực ra Cố Ký Thanh chẳng để trong lòng mấy lời bàn tán cũng như cách nhìn của người ngoài, chẳng qua xuất phát từ chuyện chung sống hòa thuận của đôi bên, anh vẫn gảy miếng sườn trong bát, nhẹ giọng nói ra: "Nếu như có chuyện gì thì nên nói thẳng, như thế vấn đề sẽ được giải quyết nhanh chóng hơn, cũng tránh được nhiều hiểu lầm không cần thiết".
Giọng điệu của Cố Ký Thanh nhẹ nhàng nhưng lại hờ hững, cứ như tầm quan trọng của vấn đề này chẳng bằng nổi miếng xương sườn nhỏ xinh đẹp trong bát cơm kia của anh.
Lúc đầu Chu Từ Bạch không muốn hỏi, bởi vì hắn cho rằng hỏi chuyện riêng tư của người khác là chuyện mất lịch sự, trước giờ hắn chưa từng có hứng thú với mấy tin tức đồn đại bên ngoài như vậy.
Nhưng không biết vì sao, khi nhân vật chính trong tin đồn đổi thành Cố Ký Thanh, hắn lại cảm thấy hỏi một chút hình như cũng không đến nỗi không ổn.
Dù sao thì mối hiểu lầm có thể giải quyết rõ ràng vẫn là tốt nhất.
Không thì khi Lộ Bình cùng Trần Kỷ trở về, mọi người ở chung trong một căn phòng ký túc xá sẽ thật lúng túng.

Chu Từ Bạch cảm thấy lý do của mình vừa đầy đủ vừa chính nghĩa, thế là hắn cúi xuống gắp đồ ăn, làm bộ không quan tâm lắm, hỏi: "Cũng chẳng có gì, nghe được người ta nói Hạ Sưởng Chi chia tay Giản Linh là vì anh".
Cố Ký Thanh gật đầu: "Ừ, đúng là vì tôi".
"?"
Bàn tay gắp đồ ăn của Chu Từ Bạch sững lại.
Cố Ký Thanh ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, chân thành nói: "Đúng là vì tôi đi tìm Giản Linh nên hai người họ mới chia tay".
Ánh mắt của anh thản nhiên giống như cảm thấy chuyện này chẳng có gì là không đúng.
Đốt ngón tay cầm đũa của Chu Từ Bạch vô thức siết chặt: "Cho nên trước đó anh đã biết anh ta có bạn gái rồi sao?"
Chu Từ Bạch không rõ lúc mình hỏi câu này ra trong lòng hắn đang có cảm xúc gì, hắn chỉ biết có một nỗi không thoải mái khó mà tả nổi đang trào dâng trong đó.
Cố Ký Thanh lại hình như hoàn toàn chẳng quan tâm, cúi đầu tiếp tục róc thịt trên xương sườn: "Ừ, biết.


Khai giảng năm nhất chưa lâu, cậu ta đã dẫn bạn gái đến ăn cơm cùng chúng tôi rồi".
"Vậy mà anh còn..." Chu Từ Bạch định nói, vậy mà anh còn đùa giỡn người ta, nhưng mới nói được một nửa, lại cảm thấy lời này của mình hơi quá đáng, thế nên hắn lạnh mặt nói một cách sâu xa hơn: "Vậy mà anh còn đối xử tốt với anh ta như vậy".
Cố Ký Thanh không hiểu được logic của Chu Từ Bạch: "Tôi đối xử tốt với cậu ta thì có liên quan gì đến chuyện cậu ta có bạn gái đâu".
Chỉ đơn giản là anh có thói quen đối xử tốt với người khác, anh đối xử với đám anh Lục cũng chẳng khác gì.
Nhưng lời này nghe vào tai Chu Từ Bạch lại thành một ý nghĩa khác – việc anh trêu đùa Hạ Sưởng Chi và việc Hạ Sưởng Chi có bạn gái là hai việc không liên quan gì đến nhau cả.
Cuối cùng Chu Từ Bạch không nhịn được nữa: "Anh không cảm thấy mình như vậy là không tôn trọng tình cảm sao?"
Tại sao lại không tôn trọng?
Mặc dù Cố Ký Thanh cảm thấy chuyện đối xử tốt với người khác không phải trả giá bằng bất cứ thứ tình cảm nào, nhưng không có nghĩa anh không tôn trọng tình cảm của người ta.
Chẳng lẽ cứ nói vì anh là Gay, cho nên anh đối xử tốt với người cùng giới là không tôn trọng tình cảm?
"Tôi đối xử với cậu hẳn cũng được coi là khá tốt, cậu cảm thấy tôi đang không tôn trọng tình cảm của cậu hả?" Cố Ký Thanh nhìn Chu Từ Bạch, khẽ chớp mắt, vô tội mịt mờ hỏi thăm.
Chu Từ Bạch lập tức nhớ đến chuyện Cố Ký Thanh giúp mình quấn băng vải, còn mua thuốc cho mình, nhịp tim không tài nào khống chế được.
Vì thế lời hỏi thăm đơn thuần của Cố Ký Thanh trong mắt hắn biến thành một câu khiêu khích mập mờ không rõ.
Lại thêm trước đó nghe được lời nói 'dù sao chuyện em giỏi nhất vẫn là bẻ cong đám thẳng nam, không thiếu gì một kẻ như Chu Từ Bạch' ở bến xe bus, nỗi thất vọng xẩu hổ cùng tức giận tức khắc dâng lên trong lòng Chu Từ Bạch.
Cái con người này đùa giỡn người ta không chịu trách nhiệm thì thôi đi, nhưng sao lại có thể làm ra chuyện phá hoại tình cảm người khác, còn cảm thấy mình không làm gì sai?!
Loại người ngay cả ranh giới cuối cùng cơ bản nhất cũng không có, làm sao có thể hiểu được tầm quan trọng của lòng chung thủy và trách nhiệm trong tình cảm.
Nghĩ đến trước đó thế mà mình còn đi nói chuyện thay Cố Ký Thanh, thậm chí còn tưởng tượng anh giống với nữ thần của mình, Chu Từ Bạch cảm thấy mình đúng là một thằng ngốc.

Hắn cũng không thể nói rõ tại sao, một người mới quen có hai ngày đã làm cho cảm xúc của hắn lên xuống thành như vậy.
Nhưng trước nay hắn luôn chú trọng vẻ lịch sự, cuối cùng lại không kiềm chế được, lạnh mặt nói ra một câu: "Không phải không tôn trọng, tôi ăn no rồi, bát cứ để đấy chút tôi rửa đi.

Ngày mai anh đừng quan tâm đến tôi nữa".

Sau đó một mình hắn quay về chỗ của mình, tự hờn tự dỗi.
Để lại Cố Ký Thanh đang gắp cục xương sườn nhỏ, nhướng mày khó hiểu.
Sao lại đột ngột mất vui thế.
Được rồi, nam sinh mười mấy tuổi, cảm xúc không ổn định cũng rất bình thường.
Cố Ký Thanh hoàn toàn không đem chuyện này để trong lòng, chỉ tiếp tục thong thả ăn cơm.
Anh rất ghét chuyện rửa bát, cho nên Chu Từ Bạch đã nhận việc thì anh không quản nữa.

Cơm nước xong xuôi, Cố Ký Thanh rửa mặt rồi trèo lên giường.
Chu Từ Bạch cũng thật sự vén tay áo lên, xụ mặt, nghiêm túc rửa sạch cái hộp giữ nhiệt màu hồng.
Cố Ký Thanh nằm bên kia nghe tiếng nước chảy tí tách, an ổn chìm vào giấc mộng đẹp.
Thế là khi Chu Từ Bạch rửa xong bát đĩa đi ra, cảnh tượng hắn được trông thấy là: Cố Ký Thanh quay mặt vào tường, quấn chặt chăn, co tròn cả người lại, không nói một lời nào, cũng không chơi điện thoại, nhìn qua giống như gặp phải chuyện thương tâm khổ sở gì đó.
Chu Từ Bạch hơi siết nắm tay, cuối cùng cũng không nói gì, lê cái chân bị thương, một mình trèo lên giường.
Hiếm có một đêm Chu Từ Bạch bị mất ngủ.
Trong đầu lặp đi lặp lại những suy nghĩ về chuyện của Cố Ký Thanh.
Đến mức sáng hôm sau tỉnh giấc thì trời đã sáng rõ.
Hắn ngồi dậy, nhìn sang giường ngủ sát vách, phát hiện bên đó không còn ai.


Hắn nghĩ Cố Ký Thanh đã thật sự mặc kệ mình, thế là cúi đầu bực bội vò đầu, sau đó mới đứng dậy bước xuống khỏi giường ngủ.
Lại sau đó nữa, hắn trông thấy hộp giữ nhiệt màu hồng trên bàn.
Cạnh đó có một tờ giấy nhắn:' Tuyết rơi, cậu không tiện ra ngoài, nhớ ăn cháo lúc còn nóng, uống thuốc sau khi ăn, nhớ thay băng ở mắt cá chân nhé.'
Nét chữ thanh tú xinh đẹp.
Cháo ngọt trong hộp giữ nhiệt còn bốc lên từng đợt hơi nóng.
Chu Từ Bạch: "..."
Đột nhiên hắn cảm thấy mình không khác gì một thằng đàn ông cặn bã lòng lang dạ sói.
Nhưng hắn lại không thể nào làm bạn với một người không tôn trọng sự thủy chung và trách nhiệm trong vấn đề tình cảm.
Thế là hắn do dự trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, cuối cùng vẫn chọn cách đóng chặt hộp giữ nhiệt lại, gọi thức ăn bên ngoài đến.
Vì để tránh nhân viên giao hàng chờ bên ngoài quá lâu, Chu Từ Bạch vịn thành cầu thang, tự mình đi xuống trước.

Vừa mới ngồi xuống ghế dài tầng một chưa lâu, hắn đã gặp Vương Quyền phòng sát bên hùng hùng hổ hổ trở về.
"Sao mày lại tự mình xuống chỗ này, đóa hoa khoa bên cạnh đâu rồi?" Vương Quyền thuận miệng hỏi một câu.
Chu Từ Bạch rũ mí mắt: "Không biết".

Truyện Cung Đấu
Vương Quyền tối qua còn chứng kiến hai kẻ ngọt ngào tình cảm đỡ nhau về ký túc xá: "?"
Chuyện gì đây?
Cãi nhau rồi hả?
Vương Quyền nghi ngờ mấy giây, sau đó nhanh chóng hiểu ra: "Không phải là hai chúng mày cãi nhau vì chuyện Hạ Sưởng Chi đấy chứ?"
"Không, sáng nay tao dậy muộn".

Chu Từ Bạch rất ít khi bày tỏ cảm xúc tiêu cực trước mặt người ngoài, trả lời rất bình thản tỉnh táo.
Vương Quyền nhẹ nhàng thở phào: "Vậy là tốt rồi, tao còn tưởng mày vì mấy lời nói đùa trong nhóm, bảo mày vì Cố Ký Thanh mà đi tranh giành tình cảm nên tức giận cơ đấy".
Nói xong, cậu ta lại thở dài: "Chẳng qua Cố Ký Thanh cũng thật không may, Hạ Sưởng Chi kia chính là một cái thuốc cao da chó, nếu không phải vừa may mày gặp được thì có khi lại xảy ra chuyện khác rồi ấy chứ.

Tối qua Giản Linh cũng lo lắng gần chết".
Lúc đầu Chu Từ Bạch chỉ định đối phó qua loa lấy lệ cho xong cuộc trò chuyện này, nhưng khi nghe được câu sau cùng, hắn lập tức ngẩng đầu dậy: "Giản Linh lo lắng cho Cố Ký Thanh?"
"Đúng thế".

Vương Quyền bày ra nét mặt đương nhiên: "Cô ấy sợ thằng đàn ông cặn bã tâm cơ Hạ Sưởng Chi kia chó cùng rứt giậu".
"Không phải, ý tao là tại sao Giản Linh phải lo lắng cho Cố Ký Thanh?" Giọng điệu và sắc mặt Chu Từ Bạch tỏa ra nét vội vàng ít khi thấy.
Vương Quyền lúc này mới ý thức được hóa ra chuyện gì Chu Từ Bạch cũng không biết: "Ôi đờ mờ nó chứ, Cố Ký Thanh không kể cho mày nghe à? Hạ Sưởng Chi là một thằng chó cong giả thẳng đấy, nếu không phải Cố Ký Thanh đi tìm Giả Linh nói chuyện này cho cô ấy nghe, cô ấy đã bị thằng đó lừa cưới rồi, cho nên quan hệ của hai người họ không tệ lắm đâu".
"Mày chắc chứ?" Lúc Chu Từ Bạch hỏi câu này, chính hắn cũng không cảm giác được mình đang căng thẳng.
Vương Quyền gật đầu: "Chắc chắn đó, vợ tao là chị em tốt của Giản Linh, chính miệng Giản Linh kể với hai chúng tao đấy".
Chu Từ Bạch căng thẳng trong lòng: "Vậy tại sao chuyện này lại truyền ra ngoài thành như thế?"
"Còn vì sao được nữa chứ, vì muốn con gái nhà người ta dễ chịu hơn chứ sao".

Vương Quyền nói, ngồi xuống bên cạnh Chu Từ Bạch: "Mày nghĩ xem, nếu Hạ Sưởng Chi vốn là trai cong, Giản Linh yêu đương với nó từ thời trung học, còn định kết hôn, vậy thì Giản Linh thành cái gì rồi chứ? Những kẻ nhiều chuyện kia sẽ bàn tán gì sau lưng cô ấy? Hiện giờ truyền ra ngoài thành như vậy, tốt xấu gì cũng xem như chia tay Giả Linh rồi mới cong, lời ra tiếng lại hầu hết ở chỗ Cố Ký Thanh, con gái nhà người ta cũng ít bị bàn tán hơn nhiều."
"Với lại chuyện này Cố Ký Thanh cũng chủ động bảo Giản Linh không cần giải thích gì với bên ngoài cả, nếu không phải tối qua Giản Linh vội vã tìm tao hỏi chuyện thì đến giờ tao với vợ tao cũng có biết gì đâu".

Vương Quyền vừa nói vừa thở dài: "Mày khoan đừng nói gì hết nha, đóa hoa học viện chúng ta mặc dù dáng dấp đẹp như con gái, nhưng làm việc gì cũng rất đàn ông, chút nữa mày cho tao Wechat của người ta, tao cũng phải kết bạn với người ta một phen mới được".
"Dáng dấp người ta đẹp mắt thì mày cũng đừng liên mồm nói người ta giống con gái chứ, bất lịch sự".

Chu Từ Bạch tức giận trả lời một câu.

Vương Quyền không hiểu sao tự dưng bị mắng: "?"
Không phải lời của mình là đang khen người ta hả?
Nhưng Chu Từ Bạch bây giờ làm gì có tâm tư nói đạo lý với cậu ta, đầy đầu của hắn chỉ toàn là suy nghĩ về Cố Ký Thanh.
Vậy nghĩa là Cố Ký Thanh không bẻ cong Hạ Sưởng Chi, anh cũng không phá hoại tình cảm người khác.

Sau khi anh biết Hạ Sưởng Chi thích mình, anh chủ động đi tìm con gái nhà người ta, nhắc nhở cho cô ấy biết chân tướng, mà vì không muốn để con gái nhà người ta chịu nhiều điều tiếng không hay, anh lại chọn cách để cho chính mình bị chỉ trích.
Chu Từ Bạch cong chân ngồi trên ghế, cúi người, hai bàn tay đặt trên đầu gối, mười ngón tay siết chặt, từng đốt ngón tay vì dùng sức quá mạnh mà đã chuyển sang màu trắng.
Hắn không biết tại sao hai ngày nay mình lại lỗ mãng xúc động giống như một cậu học sinh trung học, chuyện gì cũng chưa rõ ràng đã tự mình đưa ra kết luận, còn tự giận hờn.
Cách giải quyết duy nhất hắn có thể nghĩ ra chính là thẳng thắn xin lỗi người ta.
Thế nhưng nếu đối phương là Lộ Bình hay Trần Kỷ, hoặc là bất cứ nam sinh nào khác, hắn có thể nói thẳng tất cả mọi chuyện, sau đó hẹn người ta tới sân bóng rổ giải tỏa cảm xúc một hồi, sau đó đi ăn thịt nướng, coi như chuyện này đã xong xuôi.
Nhưng sao có thể so sánh Cố Ký Thanh với những nam sinh cao lớn thô lỗ kia được chứ.
Tính cách anh dịu dàng như vậy, người lại nhạy cảm, có khổ sở cũng chỉ biết buồn bực không nói ra.
Nghĩ đến bóng dáng anh cuộn chăn co tròn trong góc không nói một lời ngày hôm qua, Chu Từ Bạch lại càng siết chặt mấy đầu ngón tay, dùng nhiều sức đến nỗi chúng nó trắng bệch không còn sắc máu.
Rốt cuộc Vương Quyền cũng nhìn ra chỗ không đúng, vội hỏi: "Mày làm sao thế?"
Chu Từ Bạch vừa định nói không có gì, sau đó đột nhiên nhớ tới chuyện bạn gái Vương Quyền đang học ở Khoa Mỹ Thuật, tính cách của nữ sinh khoa nghệ thuật phải chăng sẽ tương đối nhạy cảm tinh tế nhỉ...
Một khoảng thời gian ngắn ngủi chìm vào im lặng.
"Chuyện đó".

Chu Từ Bạch hơi mất tự nhiên mở miệng: "Nếu như, tao nói là nếu như, mày đã làm ra chuyện gì đó khiến bạn gái không vui, vậy thì mày sẽ dỗ dành cô ấy như thế nào?"
Vương Quyền: "?"
Bạn gái?
Chu Từ Bạch có bạn gái từ khi nào vậy?
Mà sao chủ đề lại đột nhiên nhảy đến chỗ này rồi?
Gương mặt Vương Quyền ngây ngốc.
Nhưng còn chưa đợi cậu ta kịp phản ứng lại, Chu Từ Bạch vốn đang đầy mặt áy náy tự trách bỗng nhiên đột ngột đứng bật dậy.
Kẻ to con cao đến một mét chín này dọa cho Vương Quyền giật nảy mình: "Ôi trời ôi má ơi, mày làm sao vậy, gặp quỷ hả?"
Nói xong quay đầu nhìn lại.
Trong tuyết trắng đầu đông Bắc Kinh rơi lả tả, Cố Ký Thanh mặc áo lông màu trắng, quấn khăn quàng cổ vàng nhạt, cầm ô trên tay đang từ từ đi tới.
Khuôn mặt trắng tinh xinh đẹp, tô điểm thêm chút vàng nhạt, tựa như một gốc Thủy Tiên mới nở.
Đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng có đẹp đến mức một thẳng nam làm ra cái phản ứng lớn như vậy không hả?
Vương Quyền khó hiểu quay đầu lại.
Sau đó cậu ta liền phát hiện ra Chu Từ Bạch đã đứng nghiêm tại chỗ, khóe môi mím chặt, hai tay thẳng tắp không khác gì tay giả mới lắp đặt xong, ánh mắt nhìn chằm chằm không dời khỏi người Cố Ký Thanh, từ đầu đến chân đều mang theo sự quan tâm quá mức cùng một chút căng thẳng lo sợ.
Sắc mặt biểu hiện dáng vẻ đều khiến cho Vương Quyền cảm thấy quen thuộc một cách kỳ quái.
Cố Ký Thanh thong thả đi tới gần, thu ô lại, cuối cùng cũng nhìn thấy người ta, hơi bất ngờ gọi tên 'Chu Từ Bạch', Chu Từ Bạch lập tức càng đứng nghiêm hơn.
Đến mức trong lúc hốt hoảng, Vương Quyền dường như còn trông thấy một cái đuôi 'vụt' một phát lo lắng dựng đứng lên từ sau lưng Chu Từ Bạch.
"..."
Giây phút ấy, Vương Quyền dường như cuối cùng cũng nhớ tới thứ gì.
Cậu ta lặng im lấy điện thoại di động ra, tìm tới cái video chú cún Samoyed nhà mình mấy hôm trước phạm lỗi nên bị nhốt một mình ngoài ban công, giơ lên đặt sang bên trái Chu Từ Bạch.
Một phút hai mươi tám giây.
So sánh toàn bộ quá trình.
Sau đó trong lòng Vương Quyền hiện lên tám chữ to.
Mọe nhà nó chứ, giống y như đúc.
____
Tác giả có lời muốn nói:
Samoyed: Vốn cùng một nguồn gốc mà..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận