Dục Uyển - Phần Ii Full

''Áh...ah...ah..."

Tiếng rên rĩ ngọt ngào mềm mại, cứ lên rồi lại xuống nhịp nhàng gây rối, âm vang vọng đến tận cầu thang, khiến cho những người hầu đang làm việc ở dưới lầu phải buông bỏ dụng cụ hành nghề trong tay mình, chạy nhanh về phòng, đóng sập cửa lại và cầm điện thoại lên.

Ông Tận, quản gia của ngôi biệt tự siêu to khổng lồ, kim luôn nhân viên tình báo của Hoắc Khiêm. Tay trái cầm điện thoại, giọng điệu khẩn trương .

''Chủ tịch! cậu mau về nhanh, tôi không biết Hoắc viện trưởng đang làm gì phu nhân trong phòng nhưng, tôi nghe bà ấy rên dữ lắm..."

Bà Tụy, tổng quản nhà bếp kim luôn tình báo mật của Hoắc Luật. Tay phải cầm điện thoại, thở gấp liên tục.

''Hoắc tổng! Hoắc viện trưởng đang vượt rào, cậu mau về nhanh cứu phu nhân"

Trên lầu

Đằng sau cánh cửa phòng ngủ, thứ âm thanh lên trầm xuống bổng, ngắt quãng có nhịp vẫn đều đặn phát ra.

''Áh..áh...ah...!!! nhẹ thôi"

"Áh...ah.. Hoắc Phi..."

Không chỉ có người dưới lầu, ngay cả người trong phòng cũng không thể kiềm chế hơn. Hắn thật sự muốn làm người đứng đắn, một hình mẫu lý tưởng của bọn đàn ông nhưng, cô có cho hắn làm người đứng đắn không.

''Hoắc Dục Uyển! em đừng có quá đáng"

Hoắc Phi tức giận ném cái kiềm cắt và cây dũa móng xuống giường, sau đó đẩy cái bàn chân xinh đẹp đang nhàn rỗi vắt trên đùi hắn sang một bên, nhảy dựng xuống giường.

"Anh biết rõ mình không được em sủng ái nhưng, em không cần chơi khâm anh như vậy?"

Hoắc viện trưởng quen với việc cầm dao phẫu thuật giờ lại cầm kiềm cắt móng chân cho vợ. Hắn an phận ngồi dũa móng cả nửa ngày, chưa hề than trách nửa câu, vẫn nâng niu đôi bàn chân đẹp đó xem nó là hạnh phúc, vậy mà cô lại cố tình chơi hắn.

Nhưng nếu hắn có làm gì khiến cô phải rên rĩ ''Ah..ah..'' thì dù bị đánh cũng cam tâm, đằng này hắn chỉ có mỗi việc ngồi đó cắt móng chân, vậy mà cô hét như đang bị hắn hiếp đến nơi.

Ba anh em họ đã lập ra quy tắc là cho đến khi Dục Uyển sinh ra đứa bé, ba anh em họ không ai được phép động vào người cô. Ai làm trái luật sẽ bị ăn đập. Lần trước cũng vậy, cô nằm trong phòng hắn rên một cách vô tội vạ, hai ông anh kia không hỏi lý do đã tông cửa, tặng cho hắn một con mắt bầm tím.

''Em còn nhớ lần trước vì em rên rỉ như vậy...mà anh bị hai người họ đánh cho bầm mắt, giờ em lại muốn anh bị đánh nữa có đúng không?"

Chính là cái bộ dạng này, dễ yêu như vậy làm sao cô có thể ngừng trêu chọc hắn. Dục Uyển đặt quyển tạp chí xuống giường, đẩy dĩa trái cây sang một bên.

''Anh giận sao? em chỉ đùa với anh, lại đây em thương...chồng ngoan."

Dục Uyển đã dùng những lời nói ngon ngọt nhất để dỗ giành Hoắc Phi.

"Lại đây với em..."

''Không! Em đừng nghĩ anh dể dụ...Hoắc Dục Uyển, anh biết rõ kế hoạch của em, chờ khi anh bước gần đến em...em sẽ nhảy bổ vào anh như lần trước, rồi hét lên là anh cưỡng bức em...sau đó hai người đó sẽ ập vào đánh anh một trận."

Dục Uyển tự nhận bản thân là một người vợ xấu tính, thích trêu ghẹo chồng mình. Nhưng vì dáng vẻ bị cấm dục lâu ngày của Hoắc Phi khi giận lên rất có ích cho tâm trạng vui vẻ của cô, những lúc hắn quạu là đáng yêu nhất, cô bị nghiện với bộ dạng trẻ con đó của hắn.

Một ngày không trêu chọc Hoắc Phi cô cảm thấy thiếu đi sức sống. Cái lạc thú đó cô sẽ không thể tìm thấy trên người của Hoắc Luật hay Hoắc Khiêm.

''Phi! nếu anh không qua đây, vậy...em sẽ sang chỗ anh" Dục Uyển từ từ bò đến chỗ Hoắc Phi

Dục Uyển không mặc áo lót, còn chọn chiếc áo ngủ rất sexy cố tình khiêu khích Hoắc Phi. Trong lúc di chuyển, hai bầu vú tròn trịa cứ lay động trên người cô. Đôi mắt của Hoắc Phi như bị hút sâu vào cái khe rãnh không thể tách rời.


Dù hắn biết rõ phía trước là cái bẫy nhưng, vẫn không đủ nghị lực để di chuyển tầm mắt sang chỗ khác, chỉ tập trung nhìn vào một chỗ duy nhất là hai đầu nhũ xinh đẹp của Dục Uyển. Cổ họng khô đắng, hạ thân bứt rứt.

Dục Uyển như con rắn quấn lấy Hoắc Phi. Hai tay cô vòng qua cổ kéo hắn từ từ ngã xuống giường, đôi chân thon dài như gọng kìm kẹp lấy thắt lưng của hắn.

"Chồng ngoan! vợ anh có xinh đẹp không? Có muốn chạm vào em? "

Hoắc Phi dù đang mê muội trước dáng vẻ gợi tình của Dục Uyển nhưng vẫn nghĩ đến an toàn cho bản thân nên hai tay vẫn kiên định chống xuống giường, chưa vội đặt trên người cô.

''Khiêu khích anh như vậy... không sợ anh sẽ ăn sạch em?"

Dục Uyển đưa tay chạm vào tóc hắn, ngón tay cô di chuyển dọc theo đường nét trên mặt hắn, đôi mày rậm, sóng mũi cao, và miệng hắn..

''Rất sợ..sợ anh không có đủ dũng khí để làm"

Dục Uyển nắm lấy một tay Hoắc Phi chủ động đặt lên ngực cô và bóp mạnh xuống, kéo theo đó là âm thanh khiêu khích từ chính miệng cô phát ra. ''Ưm..m..!"

"Em thì luôn sẵn sàng...chờ anh ăn "

Hoắc Phi nghe xong tái tê cả người, tay còn lại đang chống đỡ trên giường đổ cụp xuống. Hắn nuốt vào một ngụm nước bọt thông thoát ngọn lữa đang rừng rực cháy nơi cổ họng.

''Hoắc Dục Uyển! Em...chết chắc, tối nay anh sẽ ăn sạch em.''

Hoắc Phi bị cấm dục lâu ngày, nhịn đến nhức nhói toàn thân cho nên trước sự khiêu khích dồn dập của Dục Uyển, hắn đã không thể kiềm chế hơn. Hoắc Phi gấp gáp cởi thắt lưng, kéo khóa quần và cúi người xuống lột sạch váy ngủ trên người Dục Uyển, quăng mạnh ra cửa .

Lúc này cánh cửa bị đẩy vào.

''Rầm...m..!!"

Hai ông anh thượng hạng của hắn đang đứng trước cửa, nhìn giọt mồ hôi lăn tăn trên mặt họ. Hoắc Phi hiểu họ đã vội về nhà bắt gian tình thế nào.

Chiếc váy ngủ của Dục Uyển được Hoắc Phi ném ra cửa, đang chậm rãi rơi xuống dưới chân của Hoắc Luật và Hoắc Khiêm.

Hoắc Phi lập tức bật người dậy, giơ tay hai tay lên trời như kẻ thua cuộc đang đầu hàng.

''Hai anh nghe em nói, lần này là Dục Uyển chủ động dụ dỗ em trước, cô ấy khiêu khích em...em .."

Dục Uyển liền kéo chăn lên che khắp người mình.

''Em không có...Hoắc Phi nói muốn giúp em cắt móng chân nhưng sau đó anh ấy lại cởi quần ra, lột sạch váy ngủ của em... đòi làm chuyện đó đó với em.."

Trong lúc Hoắc Phi đang kêu gào mình vô tội, Dục Uyển lại bày ra bộ mặt đáng thương của kẻ bị hại.

"Uyển! lúc này không thể đùa được, em muốn hại chết anh sao?"

''Khiêm...Luật...là Dục Uyển cố tình giăng bẫy em, hai anh phải tin tưởng thằng em này" Hoắc Phi vỗ ngực lớn tiếng bào chữa.

Hoắc Khiêm và Hoắc Luật đang từng bước ép sát giường, và thủ thế sẵn...

"Biết rõ là cái bẫy nhưng vẫn nhiệt tình phối hợp ....Luật, theo em thì có nên tha không?"

Hoắc Khiêm lướt nhìn cái bộ dạng không đoan chính, quần tuột xuống hơn nửa, khóa kéo gần hết của Hoắc Phi, rồi nhìn sang Hoắc Luật.

Hoắc Luật không nói vòng vo, trực tiếp hỏi thẳng Hoắc Phi.


"Nếu bọn anh không vào...em có tiếp tục không? "

"Em..." Quần áo cũng đã lột sạch sẽ, nếu không làm gì chẳng lẽ ôm nhau ngủ tới sáng.

Hắn không phải thầy tu mà nói không với cám dỗ, Dục Uyển còn là yêu nghiệt hại nước. Chuyện nên xảy ra chắc chắn sẽ xảy ra.

Thái độ do dự của Hoắc Phi là nguyên nhân khiến hắn bị hai ông anh lôi ra khỏi phòng và tẩn cho một trận.

''Ngày mai em có cuộc hợp với những trưởng khoa trong bệnh viện, hai người hiểu...em muốn nói gì phải không?"

Ý của hắn chừa cái mặt ra còn gặp người khác nhưng, chỗ chịu đau nhiều nhất lại cũng chính là mặt.

"Bốp!"

''Bốp!"

Mười phút sau...

Sau khi bị đánh, hắn đã giận dỗi bỏ về phòng riêng, không nhìn mặt ai và gọi điện cho tiểu công chúa bé bổng của hắn.

Nhưng không phải than trách hắn ở nhà bác bị bắt nạt thế nào, chỉ đơn giản nói vài câu ''Chúc ngủ ngon, con gái ...cha yêu con'' như hàng tối hắn vẫn hay làm.

Có điều con gái yêu của hắn hình như không muốn nhấc máy.

"Cốc..cốc..!!!"

Hoắc Phi vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.

''Chồng ngoan! là em..."

Dục Uyển đang đứng ở ngoài phòng, toàn tâm toàn ý xin lỗi với một rỗ trứng gà luộc trên tay. Cô biết rõ lần này mình chơi hơi lớn, áy náy với Hoắc Phi.

''Ngủ rồi!"

Hoắc Phi cởi áo ra ném xuống sàn, nhảy lên giường và kéo trùm kín chăn ra vẻ như mình đã ngủ. Chồng ngoan con khỉ...cô chỉ giỏi chơi khâm hắn. Hoắc Phi tức giận chửi rũa trong chăn. Vừa đánh vừa xoa, cô có xem hắn là chồng hay không.

"Chồng ngoan! Sáng mai không phải anh nói có cuộc họp...mở cửa ra, để em vào giúp anh lăn trứng gà, được không?"

"Anh ngủ rồi...em mau về phòng với hai ông chồng đứng đắn của em"

Nhưng trái tim cứng rắn, hành động đầy bản lĩnh đàn ông đó lại không thể kiên trì hơn vài giây.

''Hoắc Phi! em xin lỗi..."

"Em biết lần này em đùa hơi quá, nếu anh không mở cửa...tối nay em sẽ ngủ ở ngoài này, chăn gói em cũng đã chuẩn bị sẵn.''

Dục Uyển chỉ vừa mới dọa có một câu, thì cánh cửa phòng đã rộng mở. Hoắc Phi ra tận nơi, nắm tay cô mà lôi vào trong phòng.

"Đi vào! Em đang muốn hù dọa ai?"


Vẻ mặt lạnh lùng thật sự không hợp với Hoắc Phi một chút nào. Dọa anh chứ còn dọa ai, chồng ngoan của em.

Dục Uyển mỉm cười nhìn dáng vẻ cậu bé đang hờn mát của hắn, cô đóng cửa phòng lại và đi theo hắn vào trong phòng.

Hoắc Phi ngồi trên giường, còn Dục Uyển ngồi bên cạnh giúp hắn lăn trứng gà.

Thời gian cứ im lặng trôi qua, cô cũng đã lăn đến quả trứng thứ hai nhưng, hắn vẫn không nhìn đến cô dù chỉ nửa con mắt.

''Còn giận em sao?" Cô mỉm cười muốn làm hòa.

"Không!"

Hoắc Phi trả lời mà không thèm nhìn mặt cô, còn xoay mặt đi nơi khác.

Dục Uyển nắm lấy cái cằm ương ngạnh của Hoắc Phi xoay hẳn đến trước mặt cô.

Sau đó cô nhướng người, hôn lên môi hắn.

Sau chút bất ngờ, Hoắc Phi đã lặng người vài giây, rồi để mặc cô tự tung tự tác trên môi hắn.

Dục Uyển từ từ tách ra và ngồi xuống giường. Cô mỉm cười nhìn Hoắc Phi.

''Còn giận nữa không?"

''Một chút"

Hoắc Phi dù đã ngọt từ ngoài vào trong, cao hứng miệng cũng muốn cười nhưng, giọng điệu lại tỏ ra lạnh lùng.

Còn một chút, nghĩa là thành ý của cô thể hiện vừa nãy vẫn chưa đủ. Dục Uyển quyết chí lần này sẽ xử gọn Hoắc Phi, cô nắm đầu hắn giựt xuống. Lần này không phải kiểu hôn mầm non khi nãy, mà mãnh liệt kiểu hôn của Pháp.

Hoắc Phi trở nên trống rỗng, hàng trăm tiếng pháo đang nổ bên tai hắn, hắn mãi không thể thắng được người phụ nữ này.

Bờ môi mềm mại của cô đang áp lên môi hắn, hoang dại ngang ngược không thương tiếc, tham lam nuốt chửng toàn bộ môi hắn, môi cắn ngấu nghiến rồi lại mãnh mẽ mút vào.

Hơi thở ấm áp và mùi vị ngọt ngào trong miệng cô khiến hắn đê mê. Lưỡi mềm mại chui vào trong khuấy đảo tìm kiếm một nửa còn lại thuộc về hắn, hai đầu lưỡi đan xen vào nhau nhịp nhàng từng chút. Lòng ngực rạo rực nóng dần lên.

Hoắc Phi vòng tay qua người Dục Uyển bế cô đặt lên đùi hắn. Môi của hai người chưa từng tách ra, cứ triền miên mãi không ai muốn dừng lại cho đến khi cả hai cùng ngã xuống giường, Hoắc Phi với tay tắt đèn ngủ.
.
.
.

Dục Uyển đang ngủ thì nhìn thấy Hoắc Phi mở đèn bật người dậy. Cô đoán là hắn chưa hoàn tất thủ tục mỗi tối nên không thể ngủ được.

Dục Uyển cũng ngồi dậy, đáng vẻ ngái ngủ, cô nhướng mắt nhìn hắn.

"Anh lại gọi điện thoại cho Hoắc Phù?"

"Anh gọi điện nãy giờ mà con bé vẫn không bắt máy... "

Người cha thập toàn đại bổ chính là đây, lo lắng thái quá. Dục Uyển ngã lưng xuống giường ngủ tiếp. Nhưng Hoắc Phi lại kéo chăn của cô ra, không để cô ngủ yên.

"Uyển! Hoắc Phù ở bên đó có phải xảy ra chuyện gì không? "

Cô giơ hai tay vuốt lên khuôn mặt đang căng thẳng, kéo giãn từng nếp nhăn đang lằn quằn trên trán của hắn.

"Chồng ngoan! Anh đừng có lo lắng quá...Hoắc Phù chỉ mới không nghe điện thoại của anh có một ngày thì có thể xảy ra chuyện gì? Nếu nó có chuyện thì mẹ đã gọi điện cho em"

Dục Uyển hôn lên trán hắn trấn an, rồi kéo Hoắc Phi nằm xuống. Cô đem hắn nhét vào trong chăn.

Một lát sau Hoắc Phi lại từ trong chăn chui ra. Ngẩng đầu nhìn cô.

"Hay là con bé ở trường xảy ra chuyện gì? gần đây hay thịnh hành kiểu bắt nạt học sinh mới chuyển đến."


Dục Uyển thở dài, trong lòng khâm phục Hoắc Phù. Không biết nó đã giở trò quỷ gì khiến cho Hoắc Phi mu muội như vậy.

"Anh yên tâm, con gái bảo bối của anh sẽ không bao giờ để mình bị thiệt thòi, chỉ có nó bắt nạt người khác..hơn nữa, tuần sau nó mới nhập học, anh quên rồi sao?"

"Nếu anh vẫn không an tâm thì ngày mai em và anh sẽ sang chỗ cha mẹ"

"Chồng ngoan! nằm xuống ngủ sớm ...sáng mai anh không phải còn có cuộc họp "

Dục Uyển tiếp tục đem Hoắc Phi nhét vào trong chăn.

Dục Uyển xem ra rất hiểu con gái mình, cho nên sự lo lắng của Hoắc Phi là dư thừa và đặt sai chỗ...

Vì con gái bé bổng thiên sứ của hắn đang có tâm tư muốn ăn sạch con trai nhà người ta.

''Tiểu Bạch Thỏ! chúng ta lên giường được không ? tôi hứa... lần này sẽ cho anh nằm trên"

Hoắc Phù vì muốn thượng chồng, nên không ngại nhận thiệt thòi phần mình. Cô không rõ bắt đầu từ lúc nào nhưng, với người đàn ông này sự ham muốn mãnh liệt cứ lớn dần, mỗi lần nhìn thấy hắn cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất là đưa hắn lên giường.

''...." Bạch Tổ Nghiệp vẫn không có phản ứng gì, có nghe nhưng cố tình không hiểu.

Hắn giữ nguyên tư thế không đổi, từ phía sau ôm lấy Hoắc Phù, vùi mặt vào hốc cổ, ngửi mùi hương hại hắn điên loạn hàng đêm. Hắn không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần người phụ nữ này đứng yên và ngậm miệng lại.

''Nhưng nếu anh thích nằm dưới, tôi không không phản đối"

''......'' Bạch Tổ Nghiệp vẫn im như gỗ đá, chỉ có sức lực ở tay là dùng nhiều hơn. Sao có loại phụ nữ vô lại như vậy, nói ra những lời xấu hổ không chút ngượng miệng.

Hắn vị trí nào cũng không thích, là cô cưỡng ép hắn.

"Tiểu Bạch Thỏ! Hay chúng ta cứ lên giường trước...rồi từ từ thương lượng ai nằm trên ai nằm dưới, được không? Đứng nãy giờ tôi thật sự rất mỏi chân "

Bạch Tổ Nghiệp không thích loại phụ nữ lỗ mãng hung hãn, hình mẫu lý tưởng của hắn phải ngoan hiền dịu dàng giống như mẹ hắn.

Sự xuất hiện của Hoắc Phù trong cuộc đời hắn là sai lầm, không thể nào tiếp nhận. Hắn chán ghét loại con gái ngang ngược, luôn làm theo ý mình như Hoắc Phù, xúi quẩy hắn lại bị cô dính lấy bởi mùi hương quái ác kia.

Sau khi cơn nghiện có phần giảm nhiệt, Bạch Tổ Nghiệp lạnh lùng buông tay ra và chuẩn bị trèo cửa sổ. Hắn không nhìn đến, cũng không nói lời tạm biệt gì hết.

Nhưng Hoắc Phù vâng lời mẹ dạy, làm thân con gái thì không để bản thân chịu thiệt thòi, đặc biệt là thiệt thòi do bởi đàn ông .

Cô nắm lấy sau lưng của Bạch Tổ Nghiệp, giựt ngược lại, đẩy hắn lên tường.

Bạch Tổ Nghiệp không phải loại sức yếu dể bắt nạt, một mình hắn có thể quật ngã hơn chục người, nhưng mỗi lần gần gũi người phụ nữ này, mùi hương ma quái trên người cô khiến hắn trở nên yếu đuối, thân thủ dù lợi hại cũng trở nên vô dụng.

''Cô đừng có làm bậy...ưm.."

Hoắc Phù nắm lấy cổ áo của hắn kéo xuống, cắn mút lấy môi của Bạch Tổ Nghiệp.

Bạch Tổ Nghiệp một nửa lý trí muốn hắn đẩy cô ra, một nửa mê muội hắn muốn dính chặt lấy cô như bây giờ. Chỉ cần ở cạnh người phụ nữ này tâm trạng của hắn lúc nào cũng lẫn lộn khó hiểu. Hoắc Phù cũng không tiếp tục gượng ép khi đã có được phần lãi mà cô cần đòi trên người hắn.

Cô đưa lưỡi đảo một vòng, liếm sạch mùi vị của Bạch Tổ Nghiệp lưu trên môi mình.

''Ngọt thật..."

''Cô..lưu manh"

Bạch Tổ Nghiệp thì lấy tay lau sống lau chết mùi vị của cô trên miệng hắn, đến xước hết môi.

Hoắc Phù bước tới, đưa tay sờ lên môi hắn, miệng cười tà.

''Tiểu Bạch Thỏ! nhớ cho kĩ anh là của tôi... tôi không thích loại đàn ông không được sạch sẽ, ngoài tôi ra nếu anh để cho người phụ nữ khác đóng dấu, anh chết chắc...biết chưa?"

******** hết*********


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận