Dục Thần Chi Quả (Yêu Hồ)



Hoa mua hồng nhạt bay đầy trời, điểu thú khổng lồ tạo thành đội ngũ rước dâu đồ sộ, điểu thú cầm đầu ngực đeo hoa đỏ thẫm hoa, trên lưng là một cỗ kiệu hoa dát vàng, vâng lời quỳ rạp trên mặt đất.

Trong tiếng kèn cùng chiêng trống, Phi Lệ một thân hỉ bào đỏ thẫm, được hai nữ hầu giúp đỡ, bên trái bên phải hai hàng thần tử chăm chú quan sát, bước lên điểu thú ở phía sau lưng.

Nàng ở trước kiệu hoa chậm rãi xoay người, mắt hạnh phiếm lệ quang, hướng phụ mẫu đứng ở cầu thang xa xa cùng hai đệ đệ vẫy tay.

Tử Nhã cũng hướng nàng phất tay, hắn nhìn chăm chú vào nữ nhi duy nhất ngồi vào trong kiệu hoa, trong lòng tràn đầy thương cảm. Giữa một mảnh hỉ nhạc vang dội, điểu thú run run cánh, từng trận gió xoáy cuồn cuộn nổi lên, hàng ngũ rước dâu từ từ bay vào không trung.

Các điểu thú càng bay càng xa, mãi cho đến khi biến mất ở phía chân trời.

Vào đêm, trong Vương thành đèn đuốc huy hoàng, tiến hành yến hội mừng Đệ Nhất công chúa Phi Lệ xuất giá.

Hắc Chước dẫn hai đứa con trai, nâng cốc chúc mừng khách quý. Tử Nhã bởi vì tửu lượng không tốt, có thể an tâm ngồi ở thượng tọa. Nhìn ba phụ tử như cá gặp nước, lại nghĩ tới nữ nhi vừa mới xuất giá, Tử Nhã đáy lòng dâng lên một cỗ cảm giác cô tịch. Hai đứa con trai —— Đằng Lam cùng Toại Cảnh đã muốn lột xác thành thiếu niên ngọc thụ lâm phong, đặc biệt Toại Cảnh, tuy rằng còn chưa trưởng thành, nhưng đã có thể một mình đảm đương một phía, thoạt nhìn so với kẻ làm ca ca như Đằng Lam vẫn thành thục ổn trọng.

Bộ dạng trẻ con tròn vo hồ hồ thịt của bọn họ vẫn khắc sâu trong đầu Tử Nhã, như thế nào mới chỉ chớp mắt, bọn họ liền lớn như vậy, không bao giờ … nữa cần chính mình chiếu cố… Cảm giác người thân cách mình càng ngày càng xa xôi, Tử Nhã trong lòng ê ẩm. Lúc này, một gã quan nhân đi đến bên cạnh hắn, cung kính mà thấp giọng nói:

“Nương nương, Đại vương nói ngài nếu mệt, có thể về phòng nghỉ ngơi trước, việc chiêu đãi khách nhân liền không cần quan tâm. ’

Tử Nhã kinh ngạc nhìn về phía Hắc Chước cách đó không xa, đối phương còn cùng tân khách tán gẫu —— không nghĩ tới y còn có thể phân tâm chú ý chính mình, Tử Nhã trong lòng có điểm cảm động, bất quá rất nhanh đã bị hắn áp chế đi.

Tử Nhã đối với quan nhân gật gật đầu, cùng vài người hầu li khai hội trường.

Đầu óc vì yến hội náo nhiệt mà hỗn lạon, nay được trở lại phòng liền nhất thời thanh tỉnh lại. Tử Nhã không có việc gì làm, lại không muốn nghỉ ngơi, vì thế đi đến trước cửa sổ, cầm lấy trúc đao, đem búp bê Đại A Phúc đang dang dở hoàn thành.

Cũng không biết qua bao lâu, phía sau truyền đến tiếng cửa mở. Tử Nhã không nhìn cũng biết là ai, hắn nói: ‘ Đại vương, yến hội đã xong sao? ’

Tiếp theo buông lưỡi dao, đi đến chậu nước trên chiếc bàn bên cạnh rửa tay.

Hắc Chước kéo bảo thạch cúc áo trên cổ áo, ngồi ở mép giường hướng hắn ngoắc … một cái tay. Tử Nhã thấy y gương mặt huân hồng, đôi mắt che sương mù, tựa hồ có điểm men say, nói vậy đã uống không ít.

Tử Nhã ngoan ngoãn đi đến trước người y, Hắc Chước đột nhiên giữ chặt cổ tay của hắn, đưa hắn kéo vào trong lòng ngực. Tử Nhã có điểm chấn kinh, nhưng vẫn là an phận tựa vào trước ngực y.

Hắc Chước nâng lên cằm hắn, hôn hắn một hơi.

“Nột… Tử Nhã… Ngươi cảm thấy được ta thế nào? ” – Hắc Chước không đầu không đuôi toát ra một câu như vậy.

“… ” – Tử Nhã có điểm phản ứng không kịp, xem bộ dạng Hắc Chước, tựa hồ không quá giống bình thường, hắn cẩn thận hỏi thăm: “Ngài là chỉ… tất cả? ”

“Toàn bộ ”

Tử Nhã nghĩ nghĩ, mới nói: ” Ngài đúng một vị Đế vương vĩ đại… ’

“Còn gì nữa?”

“Cũng là một phụ thân tốt…….”

“Còn gì nữa?” – Hắc Chước nửa tỉnh nửa nhìn chằm chằm hắn, Tử Nhã cảm thấy được y giờ phút này nhất định là tương đối thanh tỉnh, say rượu bất quá là là bề ngoài thôi.

“Còn có… ” – Tử Nhã biết y muốn mình nói cái gì, nhưng hắn vẫn là dừng lại.

“Trừ bỏ đế vương cùng phụ thân, đối với ngươi mà nói, ta không phải còn có thân phận khác sao? ’

Tử Nhã nhẹ nhàng đẩy ra hắn, đứng lên.

“Đại vương là muốn nghe kỹ (lời tán dương) nói hay là nghe nói thật?” – hắn sâu kín hỏi.

“Đương nhiên là nói thật.”

“Ngài có thể là một vị phu quân tốt… ’ – Tử Nhã không có nhìn thẳng y mà trả lời.

“Có thể?” – Hắc Chước “a” một tiếng. “Nói như vậy, ngươi đối với ta vẫn chưa hài lòng?”

“Trên đời vốn sẽ không có chuyện làm cho người ta tuyệt đối vừa lòng.”

“Nhưng muốn cho ngươi vừa lòng.” – Hắc Chước bá đạo nói. “Ngươi đối với ta bất mãn làm sao, ngươi có thể nói thẳng.”

Tử Nhã lắc đầu. “Chính mình cũng không thập toàn thập mỹ, ta không có tư cách yêu cầu ngươi này đó… ’

“Trong mắt của ta ngươi chính là thập toàn thập mỹ, là người tốt nhất trên đời để ta bầu bạn.” – Hắc Chước ngắt lời.

Tử Nhã đỏ hồng mặt, cười nhẹ: “Bệ hạ quá đề cao ta rồi.”

“Ta toàn tâm toàn ý yêu ngươi, thế nhưng ta cảm thấy được ngươi đối với ta tựa hồ có điều cố kỵ.” – Hắc Chước nói rõ. “Hiện tại bọn nhỏ đều trưởng thành, cũng là nên hảo hảo xử lý quan hệ của chúng ta.”

Tử Nhã không nói, Hắc Chước nói tiếp: “Ta trước kia nói qua, một ngày nào đó khiến ngươi một lần nữa yêu ta, ta cảm thấy được chính mình đã làm được không tệ, nhưng ngươi nghĩ như thế nào? Ngươi không có nói với ta, có lẽ ta còn có điểm làm không tốt. Ta còn có điểm nào khiến ngươi bất mãn, mời ngươi nói cho ta biết.”

“Bệ hạ, ngài đã làm thật đủ, vượt qua kỳ vọng ban đầu của ta, ta không có gì không hài lòng.” – Tử Nhã chi tiết nói.

“Vậy ngươi vì sao vẫn là đem thực tâm của chính mình giấu đi? ’

Hắc Chước muốn nói, chính mình trước kia đối với Tử Nhã còn không có tốt như vậy, đối phương lại có thể toàn tâm yêu mình, sau khi trải qua “hết thảy chuyện kia”, chính mình vất vả thay đổi, lại không đổi được thực tâm của Tử Nhã. Nhưng y sợ nếu nói ra câu này gợi Tử Nhã nhớ đến chuyện thương tâm, cho nên chưa nói ra.

Tử Nhã cúi đầu, thật lâu sau không có mở miệng, điều này làm cho Hắc Chước càng thêm bất an.

“Vì cái gì ngươi không có biện pháp lại yêu ta? Là ta làm không tốt sao?” – Y truy vấn.

Tử Nhã hạ mắt suy nghĩ, rốt cục mở miệng nói: “Bởi vì, ta không nghĩ tái bị thương… ’

Hắc Chước nghẹn lời, Tử Nhã nói nhỏ: “Bởi vì ta hiểu được, có một số việc, không phải ngươi toàn tâm nỗ lực là có thể được hồi báo, nói không chừng, kết quả cuối cùng vẫn là cùng mong muốn của ngươi tương phản, như vậy, ta cái gì cũng không muốn cầu, liền như vậy thuận theo tự nhiên.”

“Ngươi vẫn là không có biện pháp tin tưởng ta sao…” – Hắc Chước thanh âm có điểm nghẹn ngào.

Tử Nhã ngẩng đầu. “Bệ hạ, ta trước kia, trong mắt chỉ có ngài, chỉ cần có thể thay đổi được tâm của ngài, chỉ cần có thể ở lại bên cạnh ngài, cho dù đánh mất lòng tự tôn, cũng nguyện ý tiếp nhận. Nhưng là, ta chẳng những không chiếm được tình yêu của ngài, lại làm cho mình sa vào vực sâu thống khổ. Ta cũng thực oán hận chính mình trước đây không có tự ái, chính mình tình nguyện… ’

Hắn vừa nói Hắc Chước vừa mãnh liệt lắc đầu.

“Không phải! Không phải ngươi tình nguyện, là ta không hiểu phải quý trọng ngươi!”

“Ta trước kia, nghĩ rằng Đại vương ngài chính là hết thảy, ngài chính là trời và đất của ta, ly khai ngài ta cũng không biết còn có thể tiếp tục sống thế nào.” – Tử Nhã tự ý nói, “Nhưng ta sau lại biết, trừ bỏ yêu ngài, ta còn có rất nhiềulý do sống sót, ít nhất ta có các con của ta… Ta cũng không hối hận chính mình từng như vậy yêu ngài, bởi vì ta có được bọn nhỏ mà ta trân quý, này so với được ngài yêu càng làm cho ta thỏa mãn, nhưng ta cũng không muốn biến trở về Tử Nhã của trước đây.”

“Thế nhưng bọn nhỏ đã trưởng thành!” – Hắc Chước cao giọng nói: “Một ngày nào đó bọn họ sẽ rời đi chúng ta, cùng nhau sống đến cuối đời chính là ngươi cùng ta! Như vậy ngươi cũng vô pháp toàn tâm đối với ta sao?”

“Thực xin lỗi… Đại vương… ” – Tử Nhã sầu não nói: “Ta không nghĩ lại bị thương tổn… Ta chỉ là muốn yêu chính mình nhiều một chút, sẽ không phản bội bản thân, chỉ có chính mình mà thôi… ’

“Ta cũng sẽ không phản bội ngươi! Chỉ cần ngươi cho ta cơ hội!” – Hắc Chước hổn hển nói, thật muốn moi ra tim chính mình cho hắn xem.

“Thực xin lỗi, Đại vương… Ta không có biện pháp… ” – Tử Nhã lần nữa giải thích. “Ta không có biện pháp lại cho ngươi tình yêu si mê say đắm… Nếu ngài muốn tìm một tình yêu như vậy, có thể tìm người khác… ”

Phanh! Tử Nhã vừa dứt lời, Hắc Chước một chưởng đánh nát giường.

Tử Nhã kinh ngạc nhìn hắn đá cửa phòng, thẳng tắp chạy như điên đi ra ngoài.

Qua một lúc lâu, quan nhân trốn ở ngoài cửa mới dám lặng lẽ nhô đầu ra.

“Nương nương… Xin hỏi muốn thu thập sao… ”

Tử Nhã biểu tình thực bình tĩnh, nói nhỏ: “Tốt, phiền toái các ngươi…”

Đêm đó, Hắc Chước trắng đêm chưa về. Có lẽ y đi tìm “người có thể cho y tình yêu si mê yêu say đắm” mà mình đã nói? Tử Nhã tự giễu mà mong mỏi, nếu thật là như vậy, hắn cũng sẽ thản nhiên tiếp nhận, bởi vì chính là hắn đưa Hắc Chước đẩy ra, chính hắn không thể cho đối phương tình yêu mà y mong muốn, khiến cho y tìm người khác…

Tử Nhã nằm trên giường, ôm lấy khuôn ngực đau đớn —— đã lâu chưa thử qua cảm giác đau đớn xé nát tâm can này, vì cái gì lại muốn hắn chịu đựng? Nhưng là, chính mình không phải cũng làm cho Hắc Chước đau lòng sao? Tử Nhã nhớ tới ánh mắt bị thương của y trước khi rời đi……

Cứ như vậy tiếp tục bình yên mà sống không tốt sao? Vì cái gì nói muốn chân ái thiệt tình, tình yêu thật khổ, hắn đã muốn chịu đủ…

Mười ngày sau cuộc cãi vã, Hắc Chước như trước chưa có trở về, hơn nữa một chút tin tức cũng không có, tuy rằng chính sự do Đằng Lam cùng Toại Cảnh xử lý, nhưng thân là Vua một giới, bỗng nhiên mất tích, không thể không khiến người lo lắng.

Tử Nhã biết Hắc Chước đúng là loại người thiếu trách nhiệm, lần này lại làm ra sự tình như vậy, khiến hắn không khỏi miên man suy nghĩ —— y có thể hay không gặp cái gì bất trắc? Chẳng lẽ sẽ không trở lại sao?

Sau khí buổi chầu sáng kết thúc, Tử Nhã ngăn cản Đằng Lam cùng Toại Cảnh hướng thư phòng.

“Mẫu hậu, có chuyện gì không?” – Đằng Lam ngây thơ hỏi.

“Cái kia… Phụ vương đã thiệt nhiều ngày chưa có trở về, các ngươi xem, muốn hay không phái người đi tìm?” – Tử Nhã hỏi hai đứa con trai.


Toại Cảnh đáp trả: “Dựa vào năng lực của phụ vương, nếu hắn không muốn trở về, chúng ta phái người nào đi cũng vô dụng.”

“Thế nhưng… Nói không chừng y gặp cái gì bất ngờ… ”

“Sẽ không, ở kỹ viện còn có thể gặp được cái gì bất ngờ.” – Đằng Lam khoái ngôn khoái ngữ nói (nhanh miệng nhưng thiếu suy nghĩ).

“Ngươi nói cái gì?” – Tử Nhã lập tức cảnh giác, Đằng Lam cuống quít che miệng. “Ngươi nói phụ vương ở kỹ viện?”

Đằng Lam cầu cứu nhìn về phía Toại Cảnh, người sau thấy giấu diếm không được, rõ ràng cung khai: “Phụ vương hôm trước liền đưa tin cho chúng ta.”

“Vậy ngươi các vì sao không nói cho ta?” – Tử Nhã nhíu mày.

“Các ngươi không phải cãi nhau sao? Trước tách ra vài ngày yên tĩnh một chút là được rồi? Ta cùng Vương huynh đúng nghĩ như vậy.” – Toại Cảnh nói xong, Đằng Lam gật đầu phụ họa.

“Vậy ý phụ vương ngươi là, y không nghĩ trở về?”

“Là hắn nói như vậy, nhưng nếu thật sự không nghĩ trở về, cũng sẽ không nói cho chúng ta biết vị trí của y đi. ’

Mặc dù là nhi tử chính mình, nhưng Tử Nhã rất lâu đều không rõ Toại Cảnh đang suy nghĩ gì.

“Vậy ngươi cảm thấy được… Chúng ta nên làm như thế nào?”

“Thời gian mười ngày, cũng đủ bình tâm.” – Toại Cảnh nói: “Mẫu hậu, ngươi vẫn là đi tìm y đi.”

“Ta sao… ’

“Không phải có câu “Ai gây ra phiền toái thì tự người đó giải quyết” sao? Phụ vương là cùng ngài giận dỗi mới trốn đi, chỉ có ngài tự mình đi, hắn mới có thể ngoan ngoãn trở về đi?”

“Ân…” -Khúc mắc giữa hai người, hẳn là phải dựa vào song phương đến cởi bỏ đi… Tử Nhã nhắm mắt, quyết định lần này nhất định phải đưa sự tình giải quyết.

Đi đến đại sảnh âm u, xông vào mũi chính là một cỗ huân hương nồng đậm, chính giữa đại sảnh bày hơn mười bàn tròn lớm, vũ nữ vén vạt áo bày ra đôi chân ở trên bàn nhảy múa, khách nhân mỗi người đều nắm giữ một tiểu quan hoặc một kỹ nữ, có tán tỉnh, cũng có cụng rượu, trên khán đài, mấy người tạo thành dàn nhạc diễn xuất nhạc khúc phong tình của nước ngoài, chung quanh đại sảnh còn bị phân cách thành nhiều phòng lớn nhỏ kh6ong đồng nhất.

Không nghĩ tới trong Phù U Giới có loại địa phương này, Tử Nhã đứng ở cạnh cửa, nhìn xem mà há hốc mồm. Nghe Toại Cảnh nói, đây là thú vui học từ Nhân Gian Giới, tính chất cùng kỹ viện không sai biệt lắm… Gần đây Nhân Gian Giới càng ngày càng phát đạt, cũng càng ngày càng nhiều ngạc nhiên cổ quái gì đó, Phù U Giới cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc.

Tử Nhã lấy lại bình tĩnh, hòa vào những khách nhân trong đó thong thả đi qua, vừa đi vừa cẩn thận tìm kiếm thân ảnh Hắc Chước.

Nơi này ít nhất cũng có ba trăm yêu hồ, hơn nữa ánh sáng âm u, hơi thở hỗn tạp, muốn tìm được Hắc Chước cũng không phải chuyện dễ. Tử Nhã ở đại sảnh dạo qua một vòng, cũng không thu hoạch được gì.

Chẳng lẽ y không ở trong này? Tử Nhã buồn bực, hắn nhìn nhìn chung quanh, ở bên trong sao? Bất quá xem ra, nơi đó tựa hồ là phải đặc biệt được cho phép mới có thể đi vào, chính mình cũng không thể tùy tiện xông vào tìm người.

Hắn đang nghĩ ngợi, một gã nam tử hồng phát (tóc hồng) khuôn mặt tuấn lãng hướng hắn đi tới.

“Ngươi đang tìm người sao?” – nam tử quơ chén rược trong tay hỏi.

Tử Nhã thấy hắn cẩm y ngọc đới (đai ngọc), tựa hồ giá trị con người xa xỉ, hơn nữa yêu khí cũng không yếu, hẳn là khách nhân nơi này, chẳng biết tại sao chú ý đến mình mà đến đây, bất quá, hẳn không phải là ác ý đi…

“Đúng vậy.” – Tử Nhã hướng hắn lễ phép cười. Đối phương bởi vì nụ cười của hắn mà giật mình, bất quá rất nhanh liền che dấu đi.

“Ngươi muốn tìm người nào? Tại hạ Xích Luyện, ta là khách quen nơi này, có thể thay ngươi hỏi thăm.” – nam tử thực hữu hảo mà nói.

Tử Nhã đang muốn cự tuyệt khéo léo, nhưng hồi tâm tưởng tượng, mình lúc này cũng như rắn kh6ong đầu chạy tán loạn, chẳng bằng để người quen thuộc nơi này hỗ trợ một chút, nói không chừng có thể tìm tới Hắc Chước mà.

“Tốt, cám ơn ngài, nếu ngài không chê phiền toái.”

“Chờ ta thay ngươi tìm được rồi, ngươi sau đó cảm tạ ta cũng không muộn.” – Xích Luyện ẩn ý nói. “Đúng rồi, người ngươi muốn tìm có đặc điểm gì?”

“Đầu của hắn tóc….” – Tử Nhã đang muốn nói ra đặc thù của Hắc Chước, bỗng nhiên nghe thấy trong một gian phòng bên cạnh truyền đến tiếng nổ vang, ngay sau đó, một thân ảnh từ bên trong bay ra, đụng ngã cái bàn bên ngoài, trong đại sảnh lập tức kinh hô.

Tất cả mọi người một màn bất ngờ hù dọa, bao gồm cả Tử Nhã.

Người phi ra là một hạt phát (tóc nâu) nam tử, hắn từ trong một mảnh đống hỗn độn đứng lên, vẻ mặt phẫn hận, lần thứ hai vọt vào phòng, nhưng rất nhanh lại bị quăng ngã ra.

Vừa lúc mọi người phát hiện ra người gây họa là ai, đối phương đã muốn thoải mái từ trong phòng đi ra.

Mái tóc dài màu ngân bạch tượng trưng cho huyết thống hiển hách, phối trên gương mặt tuyệt mỹ anh tuấn cùng dáng người khôi ngô, dễ dàng khiến cho không khí toàn cảnh thay đổi.

Tử Nhã đứng ở trong đám người, nhìn vị nam tử vô luận đi tới chỗ nào đều có thể khiến mọi người kính sợ, có phải hay không bởi vì đứng phải quá xa, như thế nào đối phương thoạt nhìn trở nên như vậy xa lạ? Tuyệt không như Đế vương trầm ổn tà mị mà mình quen thuộc.

Đúng rồi, có thể là bởi vì bên cạnh đối phương dựa sát vào mỹ thiếu niên tóc vàng, Tử Nhã không nhớ rõ chính mình đã bao nhiêu lâu không thấy được Hắc Chước ôm nam nhân khác…

Hắn còn đang thất thần, bên này giằng co cũng bắt đầu.

Hạt hồ bị ngã sấp xuống lần thứ hai bò lên, hướng thiếu niên bên cạnh Hắc Chước rống to: “Ngươi trước kia còn nói yêu nhất chính là ta! Hiện tại lại không muốn theo ta trở về! Ngươi là cùng nam nhân này thông đồng, cho nên ghét bỏ ta đi! Ta đã nhìn lầm ngươi!”

Thiếu niên chỉ lúng túng tránh ở bên người Hắc Chước, không đợi hắn mở miệng, Hắc Chước bỗng dưng cười ha hả.

Nam tử tức giận quát: “Ngươi cười cái gì! Ta trước đây không nghĩ liên lụy người vô tội mới đối ngươi xuống tay lưu tình!”

Hắn ngưng tụ yêu khí, đột nhiên trong tay bắn ra một viên quang cầu. Người chung quanh kêu lên sợ hãi, quang cầu kia nếu nổ mạnh, này điếm sợ là tan nát một nửa.

Thiếu niên dẫn phát sự tình cũng sợ tới mức né ra Hắc Chước, chỉ thấy Hắc Chước khí định thần nhàn mà vươn một tay —— két két két…

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, kia quang cầu uy lực mười phần lại giống như không khí bị Hắc Chước chộp trong tay. Hắc Chước lạnh lùng cười, nhẹ nhàng sờ, quang cầu ‘ ba ’ một tiếng vỡ tan, lập tức biến mất vô tung.

Hạt phát nam tử nghẹn họng nhìn trân trối, Hắc Chước dựng thẳng lên ngón cái, nói: “Cảm tạ ngươi đối với ta thủ hạ lưu tình, ta cũng đáp lại ngươi một chút.”

Một viên quang cầu thủy tinh hiện trên đầu ngón tay Hắc Chước, y hơi hơi bắn ra, quang cầu nhanh chóng đánh thẳng hướng nam tử, nam tử bị văng lên cao, đánh vỡ nóc nhà lại còn hung hăng ngã xuống.

Người vây xem khẽ xuýt xoa, nam tử lúc này không dễ dàng đứng lên, gian nan quỳ rạp trên mặt đất thở, Tử Nhã vẫn dấu thân trong đám người, lẳng lặng nhìn Hắc Chước mình không quen thuộc.

Hạt phát nam tử hướng thiếu niên đưa tay, hô tên của đối phương: “Tiểu Nhiên…..”

Thiếu niên tóc vàng tựa hồ không đành lòng, đang muốn tiến lên hỏi thăm, lại ngại Hắc Chước mà không dám hành động.

Hắc Chước thình lình một tay đem Tiểu Nhiên nắm lại, bước đến trước mặt nam tử, trên cao nhìn xuống hắn, châm chọc nói:

“Ngươi hiện tại mới đến vãn hồi có ích gì? Ngươi nếu thật sự thương hắn, nên đối với hắn hảo một chút! Lúc trước không hiểu phải quý trọng, hắn đối với ngươi hết hy vọng mới chạy tới làm phiền! Ngươi cho là mình đúng chỗ nào? Có ai sau khi bị ngươi vứt bỏ, bị coi thường lại còn ở bên ngươi a! Ngươi thực nghĩ đến toàn bộ người trong thiên hạ đều nên vây quanh ngươi sao? Đáng đời ngươi không ai dám yêu!”

Y càng rống càng kích động, mọi người cũng không biết hắn giận vì đâu, chỉ có Tử Nhã biết ý tứ trong lời y nói, biết y vì cái gì tức giận như vậy.

Hạt hồ bị Hắc Chước mắng không dám ngẩng đầu lên, Hắc Chước sau đó đem Tiểu Nhiên ném lên trên người hắn. Nhìn Tiểu Nhiên vẻ mặt sợ sệt, Hắc Chước dung ngữ điệu sắc bén đối với y nói:

“Ngươi xem chính ngươi, rõ ràng đối với hắn còn có chút ý tứ, mà vẫn giả bộ không cần! Hắn đã không để ý thể diện mà chạy tới cầu xin ngươi, ngươi không thể cho hắn một chút cơ hội nào sao? Hắn dù trước đây thật sự đã làm nhiều điều sai, nhưng không có nghĩa là không được tha thứ đi? Đáng để cho ngươi phủ định toàn bộ sao? Hắn có bao nhiêu thành ý ngươi nhìn mà đoán không ra sao?”

Tiểu Nhiên cùng hạt phát nam tử ngược lại không nói gì, đều hổ thẹn cúi đầu.

Hắc Chước hướng hạt hồ nói: “Nhớ, hắn hiện vẫn còn yêu thương ngươi, về sau phải toàn tâm toàn ý đối với hắn! Cho hắn thấy thành ý của ngươi! Đừng làm cho hắn xem thường!”

Hắc Chước mắng xong, xoay người bước vào trong phòng, vài tên thiếu niên mỹ mạo lập tức theo sau hắn đi vào. Còn lại Tiểu Nhiên nâng dậy hạt phát nam tử, đi ra ngoài cửa, chỉ có Tử Nhã còn tại chỗ cũ.

Xích Luyện nghĩ là y chắc chưa thấy qua loại tình cảnh này, là bị dọa rồi, mềm giọng an ủi: “Đừng sợ, ngân hồ ban nãy là khách mới tới, nghe nói là quý tộc, y đến đây không được vài ngày, mỗi ngày cơ hồ đều gây nháo sự, nhưng bởi vì thanh toán rộng rãi, ông chủ đối với y thực dung túng. Bất quá, chỉ cần ngươi không đi trêu chọc y sẽ không có việc gì.”

Tử Nhã nhẹ “ừ” một tiếng, Xích Luyện tiếp tục nói: “Nhưng ta xem y cũng không phải nhân vật gì ghê gớm lắm, làm sao có bản lĩnh mỗi ngày tới đây gây rối? Chỉ có kẻ vô công rồi nghề mới có thể lấy đánh nhau mắng chửi người khác làm phương pháp phát tiết, nhìn hắn cũng chính là bề trên phù hộ, trong nhà có chút quyền thế thôi, nói không chừng còn là một kẻ bất lực bị gia tộc xa lánh, a… Kỳ thật cũng không uất ức, ít nhất năng lực đánh nhau vẫn còn rất cao.”

Tử Nhã nhìn hắn một cái, từ chối cho ý kiến, Xích Luyện không quên tâng bốc chính mình: “Chúng ta đi nơi này là để nghỉ ngơi, lại bị loại sâu bọ này hại cho không an bình, Gia phụ của ta là xích hồ tộc phó tộc trưởng, rất nhanh ta có thể thăng nhiệm chính tộc trưởng. Ta đã từng cùng gia phụ yết kiến qua Hồ Vương bệ hạ, xem ý tứ của bệ hạ, tựa hồ khen ngợi gia phụ… ”

“Ngươi diện kiến hồ vương?” – Tử Nhã cảm thấy nghi hoặc, đối phương nghĩ y là nghe được đại danh Hồ Vương mà chấn kinh, càng thêm đắc ý thổi phồng: “Đúng vậy, ngay tại ngày công chúa xuất giá, là bệ hạ tự mình hướng ta mời rượu, vẫn cố ý một mình hội kiến phụ tử chúng ta, mãi cho đến khuya, Vương hậu nương nương phái người đến thúc giục mới chấm dứt hội đàm.”

“Ách… Phải không…” – hắn nói rành mạch rõ ràng, nhưng mọi chuyện nghe thật xa lạ, Tử Nhã không biết là chính mình trí nhớ thác loạn hay là đối phương cân não có vấn đề.

Xích hồ tộc nhiều lần làm phản, Hắc Chước từ trước đến nay đối với bọn họ không hảo cảm, mấy trăm năm qua nhiều lần trấn áp, cho nên hiện tại xích hồ tộc cuối cùng là bộ tộc không có địa vị nhất. Yến hội mừng Phi Lệ xuất giá, thiệp mời phát ra đều là Tử Nhã đích thân phê duyệt, trong đó căn bản không có phó tộc trưởng xích hồ tộc. Đừng nói đến con phó tộc trưởng, ngay cả chính tộc trưởng cũng chưa tư cách một mình gặp Hắc Chước.

Mà Xích Luyện cảm thán: “Chúng ta lúc ấy đàm luận kế hoạch tương lai phát triển Phù U Giới, Hồ Vương nói xích hồ tộc từ trước đến nay đúng là trụ cột của Phù U Giới, ngày sau muốn chúng ta phụ trợ ngài nhiều hơn. Hồ vương khả năng quan sát thật độc đáo, không hổ là đế vương vĩ đại nhất Phù U Giới, tư thế oai hùng của ngài ta đến nay còn nhớ rõ ràng, a… Đã quên nói, tuy rằng cùng là ngân hồ, nhưng tên vừa rồi nháo sự cùng Hồ Vương quả thực khác nhau một trời một vực, không thể so sánh nổi, vô luận là bộ dạng hay là khí độ.”

“…” – hắn càng nói càng hăng say, Tử Nhã chỉ lảnh lặng không nói gì. (beta: anh này ôm nhìu bom wá, chắc chuẩn bị đi khủng bố =)))

Sau đó, Xích Luyện kề sát vào bên tai y nói: “Có thể một mình gặp Hồ Vương là vô cùng quang vinh, bất quá việc này ta rất ít đối với người nhắc tới, tránh khiến người khác sợ hãi.”

“A… ”

“Cho nên, lấy quyền thế của gia đình ta, ta sẽ không sợ ngân hồ vừa rồi, nếu ngày nào đó y làm ra chuyện gì quá đáng, ta nhất định sẽ thu thập y. Nhưng ngươi cũng biết, chúng ta là người có danh dự, cùng loại người này so đo, chỉ có mất thân danh thôi.”

Tử Nhã không nghĩ có thể tiếp tục nghe hắn khoác lác nữa, khéo léo cười nói: “Cái kia… Cám ơn ngài giới thiệu, ta còn muốn tìm người, sẽ không trì hoãn thời gian của ngài…”

“Ai? Không phải nói để ta giúp ngươi sao?” – Xích Luyện đuổi kịp cước bộ của hắn.


“Cái kia… Không cần làm phiền ngài…” – Tử Nhã hướng phòng Hắc Chước đi đến.

“Ngươi mới đến, muốn làm cái gì đều không có phương tiện, hãy để ta giúp ngươi đi, đúng rồi, người ngươi tìm hình dáng ra sao?”

“Ách… Thật sự thực cảm tạ ngài, nhưng ta đã muốn tìm được y…” – Tử Nhã đứng ở ngoài phòng, có điểm thẹn thùng mà nói.

“Tìm được rồi?”

Tử Nhã xấu hổ chỉ vào trong phòng. “Hắn đang ở bên trong…”

Hắc Chước nhìn thấy Tử Nhã ở ngoài cửa, trên mặt toát ra kinh ngạc.

“Ngươi tìm người chính là hắn??” – cằm xích hồ muốn rơi xuống đất- hỏi Tử Nhã.

Thấy một nam tử lạ xuất hiện bên cạnh Tử Nhã, sắc mặt Hắc Chước lập tức trầm xuống. Tử Nhã chậm rãi đi vào phòng, đối với Hắc Chước cung kính mà khom người.

“Đại nhân.”

Hắc Chước đặt chén rượu xuống, theo dõi y, biểu tình lạnh lùng.

“Xem ra vẫn còn tức giận”, Tử Nhã thở dài, nói nhỏ: “Đại nhân, mời theo tiểu nhân trở về, được không?”

“Một mình ngươi tới?” – Hắc Chước mi tâm nhẹ cưỡng. (–‘‘—)

Tử Nhã lắc đầu, “Thị vệ đang ở bên ngoài chờ.”

Biết hắn không phải mạo hiểm một mình ra ngoài, Hắc Chước mi tâm thoáng thư khai, hắn cao ngạo hất cằm về phía Xích Luyện. “Hồng mao tiểu tử này là ai?”

Đối phương cảm thấy bị sỉ nhục, sắc mặt đại biến, Tử Nhã vội nói: “Hắn chính là khách nhân nới này.”

“Ngươi cùng khách nhân thân thiết như vậy để làm chi?” – Hắc Chước cay cú nói.

“Đại nhân, ngài theo ta trở về, ta sẽ chậm rãi hướng ngài giải thích được không?” – Tử Nhã sợ y sẽ nháo sự, dựa vào tâm trạng hiện tại của Hắc Chước mà nói, không phải không thể.

“Ta hiện tại không muốn trở về.” – Hắc Chước hờn dỗi nói.

“Đại nhân, tất cả mọi người thực lo lắng ngài…”

Nghe bọn họ nói chuyện, xích hồ nhận định Hắc Chước là một tên công tử ăn chơi trác táng, Tử Nhã là người hầu nhà y. Hắn xen mồm nói: “Y không muốn về nhà coi như xong, loại cậu ấm mê muội này, quan tâm y để làm chi?”

Tử Nhã đang muốn nói chuyện, Hắc Chước thanh âm lạnh lùng truyền đến: “Việc này với ngươi có liên quan sao? Tiểu hồng mao?” (beta: anh ghen sao Ò.ó)

Nghe ra giọng điệu hết sức khinh miệt của Hắc Chước, Xích Luyện rốt cục nhịn không được, hơn nữa muốn trước mặt Tử Nhã trình diễn uy phong, hắn cũng không chút nào yếu thế mà phản kích: “Ngươi ở trước mặt người khác có thể tự cao tự đại, đừng tưởng rằng tất cả đều sợ ngươi, Nhân Gian Giới có câu “Nhân ngoại hữu nhân” (người giỏi có người khác giỏi hơn), ta cũng nói cho ngươi biết, Phù U Giới cũng là “Hồ ngoại hữu hồ”.”

“Ngươi là muốn nói giỡn với ta sao?” – Hắc Chước lắc lắc đầu. “Đáng tiếc, tuyệt không buồn cười.”

“Hừ, dốt nát, khó trách nghe không hiểu, ý của ta chính là địa vị của ta cho đến bây giờ lớn hơn ngươi, đừng có mà không biết xấu hổ!”- xích hồ kiêu căng nói, Tử Nhã thẹn thùng khuyên bảo:

“Xích Luyện công tử, cám ơn ngài giúp ta, chuyện này vẫn là để ta tự mình giải quyết đi…”

Xích Luyện dường như muốn che chở y nói: “Ngươi làm việc dưới một kẻ như thế, nhất định đã chịu không ít khổ đi? Ngươi đừng sợ, từ hôm nay trở đi, ngươi liền theo ta đi.”

“Ách…” – đến phiên Tử Nhã rớt cằm, bên kia đích Hắc Chước sắc mặt càng khó coi, tức giận mơ hồ càng chồng chất.

Xích Luyện vẫn không sợ chết tiếp tục nói: “Ta cam đoan nhà của ta so với nhà hắn không thể kém hơn, ngươi theo ta tuyệt đối sẽ rất khá, ta cũng sẽ không bỏ ngươi, ta…” (beta: vẫn nổ –_–)

Xích Luyện nói xong, đang muốn kéo tay Tử Nhã, một viên quang cầu đột nhiên hướng hắn bay tới, bay qua ngay phía trước tay hắn, quang cầu phần phật một tiếng phi ra bên ngoài, bắn trúng vách tường đại sảnh, truyền đến tiếng nổ mạnh cùng thanh âm khách nhân kêu thảm thiết.

Xích Luyện nhìn nhìn bên ngoài, đầu đầy mồ hôi lạnh, nếu hắn ở gần một chút, nói không chừng tay đều bị tước đoạn —— tuy rằng có thể tái sinh, nhưng tư vị đứt tay phi thường khổ sở…

Hắn quay đầu giận dữ trừng Hắc Chước, y cũng lạnh lùng mà trừng lại hắn.

“Ngươi cho là ngươi rất lợi hại có phải hay không? Dùng loại thủ đoạn đánh lén!” – Xích Luyện cả giận nói, đúng lúc này, một gã hôi phát (tóc màu tro) thanh niên —— cũng chính là chủ điếm, vội vã chạy vào:

“Đại nhân, ngài không phải đã đáp ứng ta cả đêm sẽ không nháo hai lần sao? Cầu ngài thương xót đi! Ta còn muốn làm ăn …”

Hắn nói được một nửa liền ngừng, bởi vì thấy được Tử Nhã đã ở đây.

“A a… Ngài cũng tới… Thật sự là thất kính…”

Ông chủ gấp gáp hướng Tử Nhã hành lễ.

“Ngươi là…” – Tử Nhã khó hiểu nhìn thanh niên tú lệ trước mắt.

“A a, ngài không nhận ra ta cũng không có gì kỳ quái, ta trước kia chính là quan nhân trong cung, hơn nữa ngài cùng công chúa… Cùng tiểu thư cùng thiếu gia trở về không bao lâu, ta liền đi, cũng chưa cơ hội hầu hạ ngài.”

“A… Thật sự xin lỗi, ta đường như không có ấn tượng…”

“Không nhớ cũng không sao, quan nhân nhiều như vậy, cộng sự của ta mà ta cũng nhận thức không rõ mà.”

Bên này hai người còn hàn huyên, bên kia Hắc Chước cùng xích hồ mắt thấy sẽ đánh nhau.

“Có gan ngươi liền theo ta công bằng quyết đấu!” – xích hồ ngoan cố nói.

“Không cần, ngươi đứng ở chỗ này để ta đánh là được.” – Hắc Chước đáp lại.

“Hừ! Ngươi nghĩ rằng ta là tiểu nhân vật để ngươi khi dễ sao? Vậy ngươi hoàn toàn sai lầm!”

“Kia cứ xem như là ta sai đi.” – Hắc Chước cười lạnh, trên tay bắt đầu ngưng tụ một viên quang cầu thật lớn.

Xích hồ cũng ở trong tay phóng xuất ra hỏa cầu, các thiếu niên vây quanh Hắc Chước thấy thế, kêu lên sợ hãi mà đào tẩu, Tử Nhã cùng lão bản cuống quít chấm dứt cuộc nói chuyện.

“Đại vương! Ngài muốn đánh xin rời ra bên ngoài!” – ông chủ quên che dấu thân phận Hắc Chước. Tử Nhã hướng qua đi:

“Đại vương! Đừng làm liên lụy người khác!”

Nhưng hai người mắt điếc tai ngơ, đồng thời ra tay —— ầm vang long!! Từ sương phòng nổ ra, lan đến mấy gian gần vách, tường trong đại sảnh bị chấn động mà sụp đổ, khói đặc cuồn cuộn nổi lên.

Giữa tiếng kêu gào thê thảm, bụi mù dần dần tán đi, lão bản mặt xám mày tro như tượng đá đứng trong đống gạch ngói vỡ vụn, người khởi xướng Hắc Chước sớm mất đi bóng dáng, ngay cả Tử Nhã cũng không biết khi nào thì biến mất.

Bên chân truyền đến tiếng rên rỉ, là Xích Luyện bị nổ thành nửa con heo đen thui. (beta: heo xông khói =))) Hắn đứng lên, đã không còn thấy Hắc Chước, oanh liệt mà mắng: “Rùa đen rút đầu! Sợ đánh không lại ta cho nên đào tẩu!”

Xích Luyện cũng coi như tu luyện không tồi, đi ra bên ngoài, hấp thụ tinh khí thực vật, thương thế rất liền nhanh khôi phục. Hắn rống to: “Dám đắc tội với Xích Luyện công tử ta, đừng tưởng rằng có thể dễ dàng bỏ chạy như vậy!”

Hắn hô to, nhảy lên không trung.

Ông chủ vẫn không nhúc nhích, nhìn tàn viên mái ngói xung quanh, cùng khách nhân sớm chạy trốn không còn một mảnh, không khỏi ngửa mặt lên trời ai oán:

“Đại vương… Ngươi nhớ rõ bồi thường kim bạc cho ta mới tốt…”

Gió lạnh gào thét qua tai, Tử Nhã mở nửa mắt, nhìn rừng cây dưới chân bay nhanh xẹt qua.

Hắn giờ phút này giống như cái bao tải trong tay Hắc Chước, thị vệ nguyên bản đi theo phía sau bọn họ bị Hắc Chước quát lui, Hắc Chước kéo hắn về phía trước phi đi, không biết muốn đi chỗ nào.

“Muốn đi đâu?” – Tử Nhã ở trong tiếng gió nhẹ nhàng mà hỏi, tựa hồ đang độc thoại, cũng không mong y sẽ nghe thấy. Nhưng không nghĩ tới, Hắc Chước ngay sau đó liền dừng lại, ôm hắn dừng ở trên một trảng cỏ.

Tử Nhã nhìn chung quanh, cảm thấy được nơi này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.

“Còn nhớ rõ nơi này không?” – Hắc Chước hỏi một câu, càng thêm gợi lên nghi hoặc trong Tử Nhã —— xem ra chính mình thật sự đã tới nơi này, rốt cuộc là khi nào thì…

Hắn lao lực mà hồi tưởng, lại nhìn kỹ hoàn cảnh chung quanh.

“Đã bốn trăm năm, ngươi nghĩ không ra cũng không kỳ quái, ta cũng vậy, mấy ngày hôm trước đi ngang qua nơi này mới nhớ tới.” – Hắc Chước thản nhiên nói.

Bốn trăm năm… Là thời điểm Tử Nhã cùng Hắc Chước gặp nhau, hắn bừng tỉnh đại ngộ.

“Nơi này là… Ta lần đầu tiên nhìn thấy ngài…” – Tử Nhã nhớ tới quá khứ xa xôi.


Hắc Chước gật đầu. “Lúc ấy ta bị xích hồ tộc đả thương, đuổi tới chỗ này, là ngươi đã cứu ta.”

“Không có…” – Tử Nhã khiêm tốn nói: “Ta không có giúp đỡ cái gì…”

“Nếu không phải ngươi, liền không ta hôm nay.” – Hắc Chước cắt ngang.

“Đại vương, ta cũng không có…”

Hắc Chước tiếp tục cắt ngang hắn: “Ngươi cứu tánh mạng của ta, khoan nhượng ta mọi việc, vẫn ôn hòa đợi ở bên cạnh ta, vì ta lén lút lẻn vào thiên giới, bị thương mang về dục thần chi quả, nhịn đau sinh hạ con cho ta, đem bọn họ nuôi nấng, ngươi cho ta làm nhiều như vậy, ta nhưng không có thay ngươi làm bất cứ gì!”

Câu nói cuối cùng của Hắc Chước, mang theo cảm giác bức rức.

Chính mình quả thật đã làm qua rất nhiều “việc ngốc”, bất quá hắn cũng không hối hận, Tử Nhã thản nhiên nói: “Ta nguyện ý làm như vậy, hơn nữa ta cũng không có vĩ đại như Đại vương nói, ta trộm dục thần chi quả, kỳ thật cũng vì chính mình, vì muốn củng cố địa vị của mình trong lòng ngài.”

“Nhưng ngươi là bởi vì yêu ta mới nguyện ý nỗ lực như vậy đi?” – Hắc Chước cao giọng nói.

“Ta cũng không phải vô tư mà nỗ lực, mục đích nỗ lực, chỉ là muốn đổi lấy tình yêu của ngài.”

“Cho nên, bởi vì ta lúc ấy không đáp lại ngươi, ngươi liền quyết định không hề yêu ta?”

Hai người tựa hồ lại nhớ tới cuộc cãi vã mấy đêm trước, Tử Nhã không muốn sự kiện tái diễn, vì thế thay đổi phương pháp đáp án.

“Đại vương, chúng ta cùng nhau sống lâu như vậy, gắn bó chúng ta không chỉ là tình yêu, mà là tình cảm giữa thân nhân, với ta mà nói, ngài cùng bọn nhỏ vĩnh viễn đều là người trọng yếu nhất, không ai hay vật gì có thể thay thế được, như vậy ngài hiểu chưa?”

“Nếu như là trước đây bọn nhỏ còn nhỏ, ta nghĩ ta có thể tiếp nhận, nhưng bọn nhỏ hiện tại đều đã trưởng thành, ngươi không thể lấy cớ vòng vo quanh bọn họ.”

Nghe khẩu khí Hắc Chước, dường như giống đứa nhỏ ăn dấm chua (ghen).

“Vậy Đại vương hy vọng ta làm như thế nào?”

“Đối đãi ta giống như trước đây, đương nhiên, ta cũng sẽ lấy đồng dạng tâm tình đáp lại ngươi.”

“Đại vương… Vì cái gì nhất định phải cố chấp níu kéo quá khứ…?”

“Đây không phải là quá khứ? Quá khứ chỉ có ngươi nỗ lực, bây giờ là chúng ta cùng nhau đều nỗ lực.”

Tử Nhã trầm mặc, Hắc Chước hình như đã sớm dự đoán được, tự giễu cười: “Làm không được, phải không?”

Tử Nhã không trả lời, mà là hỏi: “Đại vương, ngài trong khoảng thời gian này đều ở trong này sao? Vì cái gì không quay về?”

“Ta cảm thấy được chúng ta cần thời gian yên tĩnh một chút, mà ta cũng muốn chuyển hoán một chút tâm tình, cho nên đầu tiên là chạy đến Nhân Gian Giới.” – Hắc Chước thành thật nói rõ.

“A… Vậy ngài đã chơi đùa thỏa mãn chưa?” – Tử Nhã cúi đầu hỏi.

Hắc Chước lắc đầu: “Tuyệt không, Nhân Gian Giới biến hóa rất nhiều, thế nhưng ta lại một chút tâm tư vui đùa cũng không có, chung quy cảm giác thiếu chút gì đó.”

“Phải không…”

“Cho nên ta liền lại trở về Phù U Giới, ngẫu nhiên băng qua nơi này, nhớ tới ngươi trước kia là ở tại đỉnh núi này, cũng muốn nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia… Vừa vặn kế bên này có địa phương vui chơi, ta nguyên bản chính là muốn đi xem náo nhiệt, nhưng ta nhìn thấy nam hài tên Tiểu Nhiên kia…”

Y dừng lại liễu, Tử Nhã khó hiểu mà nhìn y. Một lát sau, Hắc Chước tiếp tục nói: “Lúc ấy hắn bị đặt ở trên đài, để khách nhân ra giá, ta nhìn bộ dạng của hắn, cảm giác hắn với ngươi cực kỳ giống…”

“Nam hài kia ta vừa rồi có thấy, ta cùng hắn… Bộ dạng cũng không tương đồng nga…” – Tử Nhã nhớ lại bộ dạng Tiểu Nhiên, tuy rằng lúc ấy ánh sáng không tốt, nhưng y cũng đại khái nhìn được hình dáng đối phương, y thực khẳng định hắn và chính mình cũng không giống nhau.

“Ta không phải nói mặt của hắn…” – Hắc Chước bổ sung: “Là thần thái của hắn, đặc biệt ánh mắt của hắn…”

Hắc Chước nhớ tới một việc, nghẹn họng nói: “Giống ngươi lúc mang thai đứa nhỏ, đứng trên lan can, chuẩn bị nhảy xuống sông…”

Tử Nhã ngực căng thẳng, Hắc Chước đau lòng nhớ lại, khó chịu xoa bóp cái trán: “Giống như đối với hết thảy đều đã tuyệt vọng… Chuẩn bị bỏ rơi hết thảy…”

Tử Nhã cũng hồi tưởng chuyện cũ, ánh mắt của hắn mờ ảo nhìn xa xăm, Hắc Chước còn tiếp tục kể:

“Ta nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, liền nhớ lại ngươi, bỗng nhiên cảm thấy được thực không đành lòng, cho nên liền mua hắn.” – Y không quên bổ sung: “Nhưng ta cùng hắn không có thân thiết quá, ta cam đoan với ngươi.”

“Tiếp theo nào…” – Tử Nhã hỏi.

“Tiếp theo, ta biết một ít về chuyện của hắn, hắn vốn là nam sủng của một gã quý tộc hạt hồ, chính là gia khỏa vừa rồi bị ta đánh. Kia hạt hồ cùng Tiểu Nhiên đúng là thanh mai trúc mã, từ nhỏ liền cùng nhau lớn lên, sau đó hạt hồ gia cảnh sa sút, Tiểu Nhiên liên tục ở bên cạnh hắn, hai người đồng tâm hiệp lực, cuối cùng đưa gia tộc hạt hồ chấn hưng. Thế nhưng… Kia hạt hồ không biết cảm ơn, có vinh hoa phú quý, mà bắt đầu chăm sóc luyến đồng, khắp nơi phong lưu, hoàn toàn đem Tiểu Nhiên ném qua một bên… Nghe nói còn cùng luyến đồng trước mặt Tiểu Nhiên…”

Hắc Chước nói tới chỗ này, lại nghĩ tới chính mình trước đây phạm lỗi, thanh âm có điểm run nhè nhẹ: “Tiểu nhiên đối với hắn hoàn toàn thất vọng, tuyệt vọng… Cho nên một mình rời đi, sau lại vô ý bị bán đến nơi đây… Hắn nói dù sao người nọ cũng không cần hắn, hắn bị đối đãi như thế nào cũng không sao cả… Ta nghe xong cảm thấy được thực tức giận, đối với hạt hồ tức giận, cũng đối với mình… Ta cùng Tiểu Nhiên nói, nhất định sẽ thay hắn báo thù, đưa gia tộc hạt hồ phá đổ, hắn lại bảo ta không được… ’

“Đại vương không trở về, chính là vì chuyện này sao?” – Tử Nhã thực bình tĩnh hỏi.

Hắc Chước sợ hắn hiểu lầm, cuống quít giải thích: “Ta đối với Tiểu Nhiên hoàn toàn không có cảm giác, chính là… Chính là cảm thấy được hắn với ngươi rất giống… Cho nên muốn… Thay hắn xả giận mà thôi…”

“Đại vương cảm thấy làm như vậy sẽ làm cảm giác tội lỗi của ngài giảm bớt một chút sao?”

Hắc Chước gật đầu: “Ta cũng biết mình thực nhàm chán.”

“Không có, vậy Tiểu Nhiên quả thật cần ngài trợ giúp… Sau đó thế nào? Sự tình tiến triển như thế nào?” – Tử Nhã tò mò hỏi.

“Vài ngày sau khi ta mua Tiểu Nhiên, hạt hồ kia liền tìm tới, hắn cầu xin Tiểu Nhiên cùng hắn trở về, bị cự tuyệt sinh ra tức giận, liền kiên quyết mang người đi, ta nghe người ta nói hắn đã đem luyến đồng trong nhà đều đuổi đi, lại cùng tình nhân khác đoạn tuyệt quan hệ, cho nên khuyên Tiểu Nhiên cho hắn cơ hội, nhưng Tiểu Nhiên… Liền với ngươi lúc trước giống nhau, đích thực quật cường, vô luận như thế nào cũng không chịu tha thứ đối phương.”

“Vì thế ngài lại nhìn không được?”

“Ừ… Tận lực bồi tiếp chuyện vừa rồi.”

“Nếu hạt hồ kia ngày sau hướng Tiểu Nhiên không tốt, lại tìm tới người khác hoan ái…?” – Tử Nhã nói nhỏ.

“Nếu hắn dám như vậy, ta nhất định để hắn vĩnh không siêu sinh! Ta tuyệt không tha thứ cái loại nam tử phụ tình này!” – Hắc Chước nói xong phát giác chính mình quá mức kích động, vội vàng thu lại một chút: “Ta cũng không biết bọn họ tương lai sẽ làm như thế nào, nhưng ta chỉ có thể làm đến như vậy…”

Y cẩn thận quan sát Tử Nhã. “Ngươi cảm thấy chuyện ta làm như thế nào?”

“Nếu bọn họ có thể hạnh phúc, ngài liền đúng.”

“Nếu bọn họ bất hạnh thì thế nào?”

“Vậy ngài chính là hại Tiểu Nhiên.” – Tử Nhã nói thẳng, Hắc Chước biết vậy nên nhụt chí.

“Ngươi không biết là phải cho đối phương một chút cơ hội sao? Hắn đều thành tâm thành ý đến vãn hồi rồi…”

“Gương vỡ khó lành, có một số việc một khi đã xảy ra, liền vĩnh viễn hồi không được đâu.” – Tử Nhã nói một câu, tựa như hắt nước vào đầu Hắc Chước, y run giọng hỏi:

“Ngươi nói rõ một chút… Ngươi cũng giống như vậy?”

“Tiểu Nhiên có ngài quan tâm, người yêu đối với hắn không tốt, hắn còn có thể báo thù… Đối với ta? Liệu có ai tới giúp ta?”

“Ta nói rồi, ta tuyệt đối sẽ không thương tổn ngươi lần nữa!” – Hắc Chước cấp bách như kiến bò trên chảo nóng.

Tử Nhã thanh âm thay đổi, trở nên trầm thấp: “Mấy ngày nay ngài không ở trong cung… Ta luôn suy nghĩ, ngài có phải hay không lại tìm kiếm niềm vui mới…”

Hắc Chước mãnh liệt lắc đầu, Tử Nhã hai tay che ánh mắt, tiếng nói cơ hồ nghe không thấy: “Muốn… Nói không chừng vài ngày sau, ngài lại sẽ mang theo một công tử xinh đẹp trở về… Nghĩ đến đây, ngực của ta tựa như bị lưỡi dao tước từng mảnh thịt… Nếu thật như vậy, ta nên làm cái gì bây giờ… Ta không dám nghĩ tới…”

“Sẽ không, ta sẽ không…” – Hắc Chước từng bước ôm lấy hắn, Tử Nhã nhẹ nhàng nức nở, hắn đã lâu không có ở trước mặt Hắc Chước rơi lệ.

Hắc Chước ghé vào lỗ tai hắn nỉ non: “Ta sẽ không lại phản bội ngươi… Tuyệt đối sẽ không… Tử Nhã, ta yêu ngươi… Ta yêu ngươi… Ta không thể không có ngươi… Ngươi là không thể thay thế được… Xin ngươi tin tưởng ta…”

Tử Nhã đỏ mặt mà nghe y tuyến bố, xoa xoa nước mắt, muốn từ trong ngực y đi ra, lại bị siết chặt. Hắc Chước nâng lên mặt của hắn, vươn đầu lưỡi liếm đi nước mắt trên gương mặt.

Tử Nhã ngượng ngùng mà quay đầu, bị y giữ cằm lên.

“Ân…” – môi Hắc Chước từ gương mặt chuyển tới ngoài miệng Tử Nhã, một bàn tay cũng bắt đầu không an phận mà dò xét vào vạt áo của hắn. Tử Nhã biết y muốn làm cái gì, thẹn thùng mà phụ giúp y.

“Không nên ở chỗ này!” – Tử Nhã khẽ gọi.

“Nơi này không phải rất có tình thú sao?” – Hắc Chước nâng lên tiểu mông mượt mà của hắn, đặt lên khố hạ của mình. Tử Nhã cảm giác được thứ đang nóng lên kia chạm vào mình, khuôn mặt phải càng hồng.

“Đừng…” – hắn chính muốn ngăn cản, Hắc Chước bỗng dưng dừng động tác, Tử Nhã ngẩng đầu, thấy y vẻ mặt âm trầm nhìn về phía xa xa. Tử Nhã cũng nhìn theo, rất nhanh, hắn cảm giác được vài cổ yêu khí không tốt hướng bên này tới gần.

Tử Nhã nhìn về phía không trung, đối phương đã muốn tiếp cận, cùng đi theo có năm người, kẻ cầm đầu đúng là Xích Luyện vừa rồi hao tổn khí lực đối chiến Hắc Chước. Tử Nhã được Hắc Chước bảo hộ ở sau người.

“Đại vương…”

Xích Luyện khí thế tới to lớn, tiêu sái mà dừng ở trước mặt bọn họ, đi theo phía sau hắn đều là xích hồ, xem mô dạng đúng là gia phó của Xích Luyện. (beta: Ách, ảnh kéo hết gia phả đi chắc định tổ chức đánh hội đồng)

“Không ai đắc tội ta mà có thể an toàn trở ra!” – Xích Luyện nghiến răng nghiến lợi đối Hắc Chước nói, nhìn Tử Nhã phía sau y, hắn nghĩ đến tư thế anh hùng cứu mỹ nhân nói: “Ngươi đừng sợ, ta sẽ rất nhanh đả bại kẻ này, đem ngươi cứu ra.”

“Ách… Ta…” – Tử Nhã đang muốn khéo léo cự tuyệt, bị Hắc Chước ngăn trở lại.

Hắc Chước dù bận vẫn ung dung mà vòng hai tay trước ngực, nghiêm nghị nói: “Như thế nào lão bà của ta mỗi lần ra ngoài, đều phải rước lấy một ít ruồi bọ không biết tốt xấu, chẳng lẽ về sau ta ở trên quần áo hắn thêu “người này đã có chồng, thông đồng đùa giỡn sẽ phải chịu cung hình” sao?” (cung hình: hoạn, chắc cái này ai cũng hiểu rồi ha)

“Nói cái gì đó…” – Tử Nhã dở khóc dở cười ở phía sau nhẹ đấm y.

Xích Luyện từ lúc nghe thấy hai chữ “lão bà”, đã muốn cả kinh đến nỗi tròng mắt đều rơi ra.

“Ngươi nói… Cái gì?”

“Ta nói, hắn là lão bà của ta, coi trọng hắn coi như ngươi thật tinh mắt, muốn đánh bại ta thôi đi?” – Hắc Chước khinh miệt mà đối với hắn ngoắc ngoắc ngón tay: “Đến a.”

Xích Luyện đã đâm lao phải theo lao, cho dù biết bọn họ là vợ chồng, nhưng hiện tại thu tay lại không khỏi thật mất mặt, hắn nổi giận nói: “Cho dù không phải vì hắn, vì hành vi của ngươi lúc trước, ta hôm nay cũng muốn giáo huấn ngươi!”

Hắn tìm cho mình một lý do thực đường hoàng, thét to vài tên hạ nhân: “Lên cho ta!”

Bốn gã yêu hồ lập tức tiến lên bao vây, Hắc Chước đối với Tử Nhã nói: “Tử Nhã, ngươi trốn xa một chút, chú ý một chút, đừng để bị thương.”

Tử Nhã nghe lời chạy đến bên kia, Hắc Chước cười lạnh nhìn bọn xích hồ vây quanh.


“Mỗi lần đều là các ngươi tác loạn, một ngày nào đó ta sẽ diệt xích hồ tộc các ngươi,”

“Hừ! Nhìn ngươi có năng lực hay không đi!” – Xích Luyện nháy mắt ra dấu, bọn thủ hạ đồng thời sử xuất hỏa cầu. Hắc Chước triển khai kết giới, nháy mắt đem hỏa cầu bắn ngược trở về.

Bọn xích hồ ngăn hỏa cầu chính mình phóng ra, phi thân lên, Hắc Chước cũng bay theo lên không trung. Trong trời đêm nhất thời triển khai giao chiến kịch liệt, ánh lửa cùng tia chớp không ngừng.

Tử Nhã nhớ tới, mình cùng Hắc Chước lần đầu tiên gặp mặt, cũng là loại tình cảnh này, hơn nữa còn là ở cùng một chỗ, không biết là trùng hợp hay là ý trời.

Mà xích hồ căn bản không phải là đối thủ của Hắc Chước, trừ bỏ Xích Luyện, những xích hồ còn lại đã sớm không chịu nổi, bị đánh té trên mặt đất.

Xích Luyện cũng biết mình không phải đối thủ của Hắc Chước, nhưng còn ngoan cố chống lại, cuối cùng cũng bị Hắc Chước một chưởng bổ xuống.

Phanh! Xích Luyện ngã trên cỏ, Hắc Chước lắc đầu dừng ở trước mặt hắn.

“Xích hồ trước đây sức chiến đấu đáng khen, hiện tại như thế nào thụt lùi?”

“Xú tiểu tử…” – Xích Luyện nhảy dựng lên, đối thủ hạ quát: “Dùng chiêu đó!”

“Thế nhưng…” – bọn thủ hạ chần chờ đứng lên.

“Nhanh lên! Bày trận!” – Xích Luyện lại rống.

Xem ra hắn còn có tuyệt chiêu chiến thắng? Hắc Chước nhíu mày, bên kia Tử Nhã cũng lo lắng.

Thủ hạ khó xử mà nói: “Thiếu gia, lão gia nói đó là tuyệt chiêu bí mật mà chúng ta tu luyện, muốn dùng trong chiến trường… Nếu tiết lộ ra ngoài…”

“Đem người này giết, sẽ không sợ bại lộ!” – Xích Luyện tràn đầy tự tin nói.

Hắc Chước lúc này thực sự cảm thấy được cuộc vui bắt đầu, khiêu khích nói: “Vậy nhanh lên, sử xuất đến để ta khai mở nhãn giới đi.”

“Nhất định khiến cho ngươi ân hận!” – Xích Luyện triển khai trận hình, bốn gã thủ hạ không lay chuyển được, đành phải theo hắn bày trận, năm người đứng tách biệt, đột nhiên vỗ tay về phía trước bắn ra với vận tốc ánh sáng, hình thành ngũ tinh kết giới trận, Hắc Chước đã bị vây quanh ở trung tâm.

Năm tên xích hồ di động, kết giới kia bị thu nhỏ lại gần với Hắc Chước. Hắc Chước bay vọt lên, bọn xích hồ tùy cơ biến hóa thủ thế, nhanh chóng biến thành bức tường ánh sáng, miệng trên đỉnh cũng được phong kín, Hắc Chước hoàn toàn bị vây trong kết giới, tình huống xem ra không ổn.

Xích hồ tiếp tục tới gần, Hắc Chước thử bắn ra một quả quang cầu,lại bị năng lượng của kết giới dễ dàng dung hợp. Xích Luyện thấy mình thắng thế, kiêu ngạo cao giọng cười to: “Ha ha ha! Hiện tại ngươi đã biết sự lợi hại của ta chưa!”

Tử Nhã vì lo lắng mà bước ra từng bước. Hắc Chước kỳ thật đã nghĩ ra biện pháp thoát thân, nhưng y thình lình ngắm được bộ dạng lo lắng của Tử Nhã ——

Đã lâu không thấy được hắn quan tâm chính mình, Hắc Chước thay đổi chủ ý, cảm thấy không nên đánh đổ những tên kia vội, khiến cho Tử Nhã bận tâm chính mình một chút thì tốt lắm.

“Ha! Biết trốn không thoát, chuẩn bị chờ chết đúng không?” – Xích Luyện thấy y không có ý phản kháng, càng phát ra đắc ý, hắn hạ lệnh: “Giết chết hắn!”

Xích hồ nhảy lên, chuẩn bị xuất ra một chiêu cuối cùng.

“Đại vương!” – Tử Nhã nhìn xem nóng lòng, dưới tình thế cấp bách bắn ra một viên quang cầu, quang cầu chạm được ngũ tinh kết giới, toàn bộ kết giới đều rung chuyển, Hắc Chước chọn đúng thời cơ, bỗng dưng quỳ một gối, một quyền đánh về phía mặt đất.

Chỉ nghe ầm vang một trận, bề mặt đất sụp đổ, toàn bộ kết giới bị phá, những mảng bùn đất nhỏ bị kích,khởi hướng không trung vọt tới, đánh trúng các xích hồ.

Xích Luyện cùng bọn thủ hạ lại ngã trên mặt đất, Hắc Chước đang muốn thừa thắng xông lên thì xa xa truyền đến tiếng kêu to: “Đại vương! Nương nương!”

Nguyên lai là bọn thị vệ cảm thấy được bên này có yêu khí biến hóa, cho nên chạy đến. Không đợi Hắc Chước hạ lệnh, bọn họ đã sẵn sàng chờ bắt Xích Luyện.

Hắc Chước vốn đang nghĩ muốn phát ra uy phong đùa giỡn một chút bỗng cảm thấy có điểm vô vị, bất quá cuối cùng cũng không nói gì, đi qua ôm Tử Nhã.

“Ngươi..” – Xích Luyện vẫn không phục, bị một thị vệ áp quỳ xuống. “Ngươi hỗn đản này! Liền ỷ vào nhiều người…”

Hắn còn chưa mắng xong, đầu đã bị thị vệ dùng sức ấn trên mặt đất, vừa rồi không biết là ai ỷ vào nhiều người… Hắc Chước không để ý đến hắn, ngược lại cùng Tử Nhã khanh khanh ta ta.

“Cám ơn ngươi lại cứu ta.” – Hắc Chước vuốt ve gương mặt Tử Nhã.

“Đại vương… Kỳ thật ngài vừa rồi có năng lực chính mình tự đào thoát đi?” – Tử Nhã theo y lâu như vậy, sao lại không biết năng lực của y.

“Ta không có a, ta lúc ấy thật sự một chút biện pháp cũng không có.” – Hắc Chước giả ngu.

Xích Luyện vừa rồi vẫn ở trạng thái mơ hồ, lúc này cuối cùng nghe ra chút manh mối, hắn quỳ rạp trên mặt đất hỏi Tử Nhã: “Ngươi… Ngươi gọi hắn… là gì?”

Gã thị vệ đá cho hắn một cước. ” Cuồng đồ lớn mật! Dám cả gan đối với nương nương bất kính!”

“Nương nương?” – Xích Luyện trợn tròn mắt.

Hắc Chước lười cùng hắn giải thích, trực tiếp đưa Tử Nhã kéo vào trong ngực, đối với thị vệ hạ lệnh: “Đem bọn họ giải đi, ta sau này xử trí, trong phạm vi năm dặm quanh đây bố trí kết giới, bất luận kẻ nào cũng không được tiến vào.”

“Dạ!” – bọn thị vệ giải Xích Luyện lui ra.

Tử Nhã có điểm hiểu được Hắc Chước ra lệnh không cho người vào là vì cái gì, hắn thử hỏi: “Đại vương, chúng ta đi ra đã lâu như vậy, có cần phải trở về hay không?”

“Hiếm khi đi ra, vội vả trở về để làm chi?” – hiện tại chỉ còn lại có hai người bọn họ ở đây, Hắc Chước lại không đứng yên, vén lên vạt áo trường bào của Tử Nhã, mau mau mà đem bàn tay đi vào. “Gia khỏa gây rối đều xử lý xong, chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi…”

“Ách!” – Tử Nhã vẻ mặt đỏ bừng mà né tránh, “Đại vương, ngài không thể đợi đến lúc hồi cung… Lại làm sao?”

“Không thể.” – Hắc Chước vô lại nói: “Ta nhịn không được.”

Y kéo áo choàng đặt trên mặt đất, đè Tử Nhã nằm xuống.

“Đại vương…” – Tử Nhã hai tay giao nhau ở trước ngực, ngăn cản không để y đưa y phục của mình lấy hết. Hắc Chước cúi đầu ngậm phân thân của Tử Nhã, Tử Nhã run rẩy, thấp giọng ai kêu, vặn vẹo thân hình tránh né.

Hắc Chước nâng lên chân của Tử Nhã, đầu toàn bộ chôn ở khố của hắn,miệng nhắm ngay hậu huyệt mẫn cảm của hắn mà tăng cường nhấm nháp.

“Ô…” – Tử Nhã cảm giác vừa xót vừa dương, còn có loại khoái cảm khó có thể nói, khiến hắn muốn lên tiếng rên rỉ.

Hắc Chước chỉ là xem phản ứng của lão bà mình,cũng đã cương cứng lên, y thô lỗ thở gấp cởi bỏ dây lưng chính mình, lấy ra dương cụ sưng nóng. Tử Nhã cảm giác được phân thân y đã muốn đính trên u huyệt của hắn, bởi vì dục vọng đã muốn bị khơi mào, hắn cũng không lo ngượng ngùng, thắm thiết thở một hơi, nhắm mắt lại chờ đợi.

Hắc Chước đi lên hôn môi hắn, nhưng hạ thể để ở cái động khẩu lại lề mề, vẫn chưa tiến vào.

Tử Nhã có điểm không chịu nổi, lắc mông về phía trước cọ y, Hắc Chước dán lên môi hắn hỏi: “Muốn sao?”

“Ân…” – Tử Nhã ngượng ngùng đáp lại, Hắc Chước lôi kéo tay hắn, để hắn cầm nam căn của y.

“Chính ngươi để nó đi vào…”

Tử Nhã cắn cắn môi, giúp đỡ côn th*t đã vô số lần xỏ xuyên qua chính mình, nhắm ngay u huyệt của bản thân. Hắc Chước phối hợp đưa người về phía trước, u huyệt mềm mại lập tức bao vây lấy tinh khí phía sau, Tử Nhã “a…” mà than nhẹ, lắc lắc tiểu mông trắng nõn.

Hắc Chước hô hấp dồn dập, y ôm lấy Tử Nhã, để hắn ngồi mặt đối mặt với mình, tư thế thay đổi khiến côn th*t sáp càng sâu, Tử Nhã phát ra từng trận tiếng kêu mất hồn.

Hắc Chước đang cầm cái mông tròn chĩnh vễnh lên của hắn, để hắn kẹp chặt chính mình cao thấp bộ lộng, mỗi khi ngọc hành đâm vào, Tử Nhã thu lại hậu huyệt bó buộc nó, để vật rắn thô to kia ở trong cơ thể mình vờn quanh quấy rối.

Đôi chân tuyết trắng của Tử Nhã quấn quít lấy thắt lưng Hắc Chước, thân thể không ngừng cao thấp run run. Hắn hai mắt mê ly, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, sắc mặt ửng hồng, vài sợi tóc bởi vì mồ hôi mà dán trên trán cùng gương mặt, bộ dạng xinh đẹp làm Hắc Chước lâm vào điên cuồng, y điên cuồng mà hôn đối phương. Tử Nhã ôm cổ của y, cũng nhiệt tình đáp lại. Hắc Chước hút lấy đầu lưỡi của hắn, đôi môi cuồng nhiệt mà cắn mút, giống như muốn đem Tử Nhã toàn bộ nuốt vào trong bụng.

Mà ở bên dưới, tinh khí thô to tiếp tục mãnh lực xỏ xuyên qua u huyệt trắng mịn, Hắc Chước một tay cầm phân thân Tử Nhã, thành thạo mà xoa nắn song hoàn của hắn, Tử Nhã dục hỏa tăng vọt, tiểu mông càng co chặc hơn, dường như muốn đưa Hắc Chước cắn đứt.

Hắc Chước tiếp đó nằm xuống, một tay tiếp tục chà xát tính khí của Tử Nhã, một tay kia giúp đỡ cái eo nhỏ của hắn, Tử Nhã khóa ngồi ở trên người y, eo nhỏ như cưỡi ngựa trước sau đong đưa, để côn th*t ở trong u huyệt tận tình lấy ra lại áp sát mà chọc, Hắc Chước cũng ăn ý mười phần đỉnh về phía trên. Phốc, phốc, phốc —— chất lỏng từ nơi giao hợp chảy ra.

“Ân, ân, ân…” – Tử Nhã thoải mái mà ngâm kêu, di chuyển càng lúc càng nhanh.

Hắc Chước lại lôi kéo hắn, để hắn ghé vào trước ngực mình, mông hai người kề sát nhau, dâm tục hàm đong đưa bộ lộng. Hắc Chước thở phì phò: “Ngươi có thoải mái ko?”

“Ân… Hảo… Thật thoải mái..” – Tử Nhã mất đi lý trí mà nói, mông dùng sức áp xuống, thầm nghĩ để côn th*t sáp càng sâu.

“Chỉ có… Đại vương có thể làm cho Tử Nhã thoải mái… Đúng hay không?” – Hắc Chước tiếp tục mạnh đĩnh vài cái.

“A, a…” – điểm khoái cảm của Tử Nhã bị đĩnh một chút, hắn sung sướng mà rên rỉ đứng lên, Hắc Chước rất rõ ràng thân thể hắn, y lập tức nhắm ngay về điểm này, rất nhanh hết lực đâm tới.

Tử Nhã lập tức lên đến cao trào, ngâm kêu phóng xuất ra, Hắc Chước cũng theo sát mà ở trong cơ thể hắn phát tiết mầm móng nóng rực.

Sau khi hạ nhiệt, Tử Nhã xuất ra khăn tay mà hắn luôn mang theo, đang muốn thay Hắc Chước rửa sạch, lại bị y một tay lấy.

“Đại vương…” – Tử Nhã ngạc nhiên, Hắc Chước cầm khăn tay, ôn nhu vì hắn chà lau hạ thể. y lau xong, trực tiếp đem khăn tay đặt vào trong ngực.

“Đại vương, khăn tay đã muốn ô uế, không bằng ném đi…” – Tử Nhã đề nghị.

“Không được, đây chính là bằng chứng của chúng ta.” – Hắc Chước nói xong, lại vì hắn mặc vào quần áo.

“Đại vương, ngài nói bằng chứng là có ý gì?”

“Bằng chứng chúng ta cùng hảo như lúc ban đầu a…” – Hắc Chước chấp khởi đôi tay trắng nõn của hắn, trên mu bàn tay hôn hôn, “Chúng ta là ở chỗ này quen biết, hiện tại cũng muốn ở chỗ này một lần nữa bắt đầu.”

“Đại vương, một lần nữa bắt đầu là chỉ…”

Hắc Chước đem Tử Nhã ôm vào trong lòng ngực.

“Một lần nữa bắt đầu yêu nhau, từ giờ trở đi, trong mắt chúng ta chỉ có thể có đối phương, không chút nào cố kỵ mà yêu nhau.” – Hắc Chước đặt môi trên mái tóc đen bóng của hắn ma sát. “Ta dùng tánh mạng của ta cùng danh dự cam đoan với ngươi, về sau chỉ yêu ngươi mà thôi.”

“Nếu ta làm không được, thì sao bây giờ?” – Tử Nhã cố ý hỏi.

“Ta đây liền mang ngươi tới nơi này, tiếp tục với ngươi thân thiết đủ, khi nào ngươi làm được mới thôi!”

“Đại vương… Ngài đây là uy hiếp ta sao?”

“Ta như thế nào có thể uy hiếp ngươi, chính là nói trước cho ngươi biết mà thôi.” – Hắc Chước cười đến gian trá.

“Vậy ta sẽ tận lực mà làm tốt lắm…” – Tử Nhã đưa đầu vùi vào trong ngực y.

Hắc Chước nâng lên mặt của hắn, mềm nhẹ hôn môi hắn.

Xa xa phía chân trời xuất hiện ánh bình minh đầu tiên, đêm tối nhanh chóng bị xua đi, nghênh đón bọn họ là một khởi đầu hoàn toàn mới.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận