Dụ Yêu Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch


Ái Linh im lặng một lúc sau ngước lên nhìn anh, đôi mắt của cô bây giờ dần ửng đỏ lên nói không nên lời.

"Chú tự nhìn lại mình đi.

"
"Từ nay đừng bao giờ đến tìm tôi nữa.

"
Nói rồi Ái Linh bỏ đi vô nhà để lại Khương Duật đứng chết lặng ở ngoài cổng, anh suy nghĩ gì đó không biết bao lâu liền lên xe rời đi.

Ông bà Lâm thấy con gái đi vào không nói gì liền lao thẳng lên trên phòng hai người đưa mắt nhìn nhau, nghĩ rằng bọn trẻ bây giờ có hẹn hò thì có gây lộn nên cũng không quan tâm mấy.

Nằm trên giường trằn trọc cả đêm vẫn không ngủ được cứ mỗi lần nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó thì cô lại lạnh sống lưng.

Đêm đó Ái Linh có đến quán bar của Khương Duật với mục đích cũng chẳng có gì đặt biệt chỉ đơn giản là cô muốn bám anh thôi.

Ái Linh cứ vậy mà đi thẳng lên tầng cao nhất là nơi làm việc của Khương Duật.


Cửa thang máy mở ra cô thấy một đám người đang đứng ở trước sảnh rất đông cố gắng bước lại nhìn kỉ hơn một chút thì cảnh tượng trước mắt làm Ái Linh chết đứng.

"Khương tiên sinh xin cậu tha cho tôi, tôi hứa lần sau sẽ làm việc cẩn thận hơn.

"
Một người đàn ông trên người bê bết máu quỳ dưới đất giọng run rẩy van xin Khương Duật đang chễm trệ một mình ngồi trên chiếc ghế sofa đắt đỏ cùng cả đám người quay quanh trông anh bây giờ rất là quyền lực.

Khương Duật mặt lạnh nhạt nhìn ông ta vẫn không hề có phản ứng gì, vẻ mặt vô cảm đầy sát khí của anh khiến cho ai có mặt ở đây cũng phải toát mồ hôi lạnh.

"Tha cho ông?"
"Bụp.

" Khương Duật thẳng chân đạp tên đó một phát rõ thấy đau.

"Khốn kiếp đã không làm được việc còn xém liên lụy đến tôi"
Anh lớn tiếng, nói với giọng khàn đặc, vẻ mặt vẫn không biến sắc, khóe miệng khẽ cong lên tạo thành một nụ cười tà mị, trên tay vẫn đang cầm một tấm khăn lụa trắng tinh khôi lau chùi khẩu súng lục mà anh yêu thích nhất.

Người đàn ông quỳ dưới đất vẫn không ngừng mở miệng van xin
"Tiên sinh xin cậu cho tôi một cơ hội nữa! tôi nhất định sẽ không để cậu thất vọng! "
"Bằng.

"
Chưa dứt lời một viên đạn xuyên thẳng qua đầu ông ta, máu văng ra khắp nơi dính một chút trên áo vest màu đen của anh.

Người kia thì nằm phơi thân trên vũng máu tươi, mắt vẫn trợn ngược nhìn chằm chằm Khương Duật.

Những người bên cạnh cũng không khỏi sợ hãi vì người đàn ông máu lạnh này.

Lúc này ánh mắt sắc bén của anh vô hồn khẽ lướt qua cái xác của ông ta khóe môi hiện ra một nụ cười hài lòng
"Cơ hội chỉ có một, nhưng ông lại không biết nắm bắt.


"
"Thật đáng tiếc.

"
Khương Duật nhàn hạ nói như những việc này quá sức quen thuộc với anh vậy.

Ái Linh nhìn được cảnh vừa rồi như người mất hồn lấy tay che miệng lại để không phát ra âm thanh của sự sợ hãi.

Người mà cô luôn cho là người tốt theo đuổi hơn nữa năm nay lại giết người sao? Ái Linh không thể tin nổi những gì mà mình vừa thấy không cần nói nhiều cô lập tức phi thẳng xuống lầu bằng cầu thang bộ.

Trước khi bỏ đi hình như có người thấy được Ái Linh cô có nghe mang máng.

"Đại ca hình như phía bên kia có người.

"
"Ting.

"
Tiếng tin nhắn đưa tâm trí của Ái Linh về thực tại cô lười biến bò dậy khó khăn lắm mới với được chiếc điện thoại, mở ra xem là tin nhắn của Nhã Vy.

Nhã Vy đã gửi một ảnh.


Ái Linh tò mò ấn vào xem thì là một người đàn ông đang ôm eo một cô gái đứng trước quầy lễ tân khách sạn, vừa nhìn vào Ái Linh nhận ra ngay tên này là Khương Duật.

Cô vỗ mặt cười chua chát, mới sáng còn anh anh em em đến tối liền cùng người phụ nữ khác vào khách sạn.

Đàn ông đúng là sinh vật toàn sống bằng nữa thân dưới.

"Tao nói rồi không tin ông chú của mày chả có gì tốt đẹp đâu.

" Nhã Vy lại gửi một tin nhắn.

Ái Linh bực bội mở voice lên ghi âm hét lớn.

"Tên súc vật đó giờ có lết dưới chân tao cầu sinh tao cũng không thèm nhé.

"
___________________
Đáng ra là 1 ngày 1 chap nhưng vì mới sáng thức giấc đã thấy bộ này được lọt BXH nên tui mới up chap 3 sớm hơn dự định đó.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận