Đông Phương Thần Thám

Người tới đúng là Khang Thoa, thủ lĩnh chi thứ chín ở núi Loan Nguyệt, là thủ lĩnh Thoa của vương tộc Bố Y.

Vương tộc Bố Y tuy rằng không máu me khủng khiếp như trong truyền thuyết, nhưng sự đoàn kết chân thành của bọn họ quả thật giống như trong truyền thuyết miêu tả, tuyệt đối trung thành và phục tùng giống như hiến pháp mà mỗi người phải tuân thủ vậy. Cho nên “Tại Thủy Nhất Phương” tuy rằng là sản nghiệp của Hứa Văn Dũng, nhưng hầu như tất cả nhân viên đều là người của vương tộc Bố Y, bọn họ phục tùng hiệu lệnh của vương tộc Bố Y trước, rồi mới đến lượt tuân thủ nhiệm vụ của nhân viên, đây là điểm mà dù người đa mưu túc trí như Hứa Văn Dũng cũng trăm triệu lần không ngờ đến. Mọi việc có chỗ lợi tất sẽ có chỗ tệ, lúc này, hắn mới ý thức được mình đã hoàn toàn tính sai, đối thủ quả nhiên không phải chỉ vài người mà là cả một dân tộc, làm Hứa Văn Dũng sao có thể không hết hồn được chứ?

Bang Xà Vương dám đối kháng với vương tộc Bố Y sao? Hắn không hề nghĩ ngợi đến khả năng này, nhưng hắn càng không rõ là vương tộc Bố Y vốn không hỏi đến sự phân tranh trên đảo Loan Nguyệt, lúc này lại ra mặt vì nguyên nhân gì?

Hứa Văn Dũng ngồi im bất động, dòng suy nghĩ trong đầu lại lướt nhanh như gió, hắn muốn lập tức quyết định nên xử lý như thế nào, dù sao thì nhiều anh em như vậy đang trông mong nhìn mình ra biện pháp đấy, nếu vô ý một chút thôi là có lẽ bang Xà Vương sẽ không thể tiếp tục sống yên trên đảo Loan Nguyệt được nữa. Hắn chỉ biết là nhiều năm qua như vậy, các bang phái trên đảo Loan Nguyệt đều có chung một nhận thức, đó là không được đụng vào dân bản xứ trên đảo, còn lại sẽ không phải kiêng kị gì, cứ dựa vào bản lĩnh của mình mà sống. Nhưng bây giờ, người mà mình đang phải đối mặt chính là tất cả người dân bản xứ trên đảo, hòa hay chiến, hòa hay chiến? Đầu óc hắn cứ vang ong ong.

A Hải hiển nhiên nhìn ra sự quẫn bách của hắn, cho nên mới mở miệng trước: “Đây là cuộc phân tranh giữa chúng tôi và văn phòng thám tử Bắc Đình, không hề gây trở ngại đến ích lợi của vương tộc, mong vị huynh đài này chớ để bị cuốn vào.... Đảo Loan Nguyệt có quy tắc của đảo Loan Nguyệt, chúng tôi nhất định sẽ tuân thủ quy tắc ấy thật nghiêm ngặt.” Lời nói của anh ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, Hứa Văn Dũng quả nhiên không nhìn lầm anh ta. Người trung gian vốn là Diêu Thư Bỉnh nhưng lại không dám nói câu nào, anh ta cùng lắm chỉ là người hòa giải, dù có trâu bò đến đâu cũng không dám nói năng linh tinh trước mặt vương tộc Bố Y, cho nên sớm đã chuẩn bị chuồn mất rồi.

Khang Thoa không phản bác anh ta, chỉ nói: “Các anh muốn làm cái gì, tôi vốn không muốn hỏi đến. Bắc Đình xem như là bạn bè của tôi, các anh lấy nhiều khi ít, tôi cũng không lạ gì, cách hành xử không quang minh lỗi lạc, xã hội đen cũng có cách nói riêng của xã hội đen, nhưng chuyện xấu xa, sát khí tứ phía như thế, tôi lại không thể không hỏi đến.”


Hứa Văn Dũng không thể không lên tiếng, lúc này, đao đã rút ra khỏi vỏ rồi, không có lý do thích hợp thì không có khả năng tra lại vào vỏ, hắn đứng lên nói: “Bang Xà Vương chúng tôi hôm nay quả thật không đủ quang minh lỗi lạc, nhưng cuộc phân tranh này là do Bắc Đình đã khơi mào trước, không thể chỉ một mình chúng tôi chịu trách nhiệm được, nếu thủ lĩnh chi thứ chín muốn chứng thực thì phải giữ thăng bằng cho bát nước này mới đúng?”

Sắc mặt của Khang Thoa lại trở nên lạnh như băng như mọi khi, anh ta nói: “Vậy anh nói xem nên làm thế nào mới khiến bát nước này được thăng bằng? Tôi có thể nghe thử xem sao.”

Hứa Văn Dũng chậm rãi nói: “Chuyện ngày hôm nay là do Bắc Đình đã hạ chiến thư với chúng tôi, được thôi, chúng tôi ứng chiến! Ba ván thắng hai, thế nào? Thắng bại cứ xem thực lực của từng người, làm vậy cũng coi như công bằng đúng không? Thủ lĩnh chi thứ chín làm nhân chứng, dù ai thắng ai bại, phe bại trận từ nay về sau phải rời khỏi đảo Loan Nguyệt, tự tìm cách kiếm sống, thế nào?...” Hắn bất chấp tất cả, dù thế nào đi nữa, trong đàn em của mình tốt xấu gì vẫn có vài dũng tướng, nếu không thể dùng âm mưu thì giao chiến ngay mặt vậy.

Hắn vừa dứt lời, quả nhiên mọi người trong bang Xà Vương đều không nói gì, xem ra đa số đều đồng ý với phương án giải quyết như vậy, đường đường là bang Xà Vương, đâu thể chỉ vì tên thủ lĩnh chi thứ chín này nói mấy câu mà đã bị dọa chứ?

Khang Thoa nhìn về phía Trần Thiên Vũ, Trần Thiên Vũ gật đầu, không ngờ cũng tỏ vẻ tán thành.


Vì thế Khang Thoa phất phất tay, nhóm người của vương tộc Bố Y lập tức lùi lại, Khang Thoa trầm giọng, nói: “Một khi đã như vậy thì quyết đấu công bằng đi, sống chết tự chịu trách nhiệm. Phe nào bị thua thì vĩnh viễn phải rời khỏi đảo Loan Nguyệt!” Anh ta cũng tìm một chiếc ghế dựa và ngồi xuống, trước mắt thì phương án này hợp lý nhất, anh ta cũng vốn là người có đạo lý.

Trần Thiên Vũ chậm rãi nói: “Chúng tôi vừa lúc đủ ba người, các anh không ngại thì chọn ba người ra đấu đi.”

Hứa Văn Dũng vươn ngón tay cái, khen rất thật lòng: “Có khí khái lắm!... Được, Quỷ Thủ, cậu vào trận đầu.” Hắn liếc nhìn Hổ Tử, lại dời mắt đi: “A Thái, cậu vào trận thứ hai.” Khi đang lựa chọn người thứ ba, Hứa Văn Dũng do dự, hắn chưa từng nghĩ tới cục diện quyết đấu một chọi một như vậy, người thứ ba này lại không thể lựa chọn trong số đàn em trong bang cũ của mình, đâu thể tìm người từ đám thành viên cũ của bang HN chứ, sắc mặt của hắn lúc xanh lúc trắng, có vẻ bị giày vò khi phải suy nghĩ mãi.

Trần Thiên Vũ tất nhiên chỉ liếc một cái là nhìn ra ngay suy nghĩ của hắn, ông bỗng nhiên cười vang, nói: “Đại ca Hứa, tôi thấy chuyện hôm nay, hai chúng ta mà không lên quyết đấu thì chỉ sợ chẳng phe nào phục đâu.” Ông đều có tính toán cả.

Hứa Văn Dũng hơi sửng sốt, thật ra thì hắn luôn chú ý mọi hành động của người vùng khác trên đảo Loan Nguyệt, tuy rằng không phải cực kỳ chuẩn xác, nhưng vẫn biết người trước mắt này từ ngày đầu tiên lên đảo, chưa bao giờ ra tay đánh nhau với ai cả, buồn cười nhất chính là ông lại còn là người què nữa, xem ra nhất định là một văn nhân, không ngờ bây giờ lại khiêu chiến với mình?


Đừng nhìn Hứa Văn Dũng trông giống thư sinh non kém, nhưng muốn sinh tồn trên đảo Loan Nguyệt mà không có kỹ năng phòng thân thì gần như không thể nào, cho dù là đại ca cũng không được; muốn đấu tranh trên đảo Loan Nguyệt thì phải có năng lực, cái gọi là năng lực chính là thực lực của bang phái và đại ca, Hứa Văn Dũng dám đến tranh vị trí đại ca này thì tất nhiên phải có bản lĩnh thâm sâu.

Trần Thiên Vũ chủ động khiêu chiến khiến hắn hơi kinh ngạc khó hiểu, theo lý thì đánh nhau với một người què chẳng khác gì hắn đã nắm chắc thắng lợi, nhưng thực lực chênh lệch rõ ràng như thế, tại sao tên Trần Thiên Vũ này lại không nhìn ra? Điều duy nhất mà Hứa Văn Dũng đang lo lắng chính là rốt cuộc trong chuyện này có âm mưu gì hay không.

“Được, nếu vị tổng thanh tra Trần này có hứng thú như thế, tôi tất nhiên sẽ phụng bồi.” Hứa Văn Dũng tin tưởng dù thế nào thì mình cũng không có khả năng bị thua, huống chi Trần Thiên Vũ còn cố ý giáp mặt đưa ra khiêu chiến, lúc này không dám ứng chiến thì mình đâu còn mặt mũi nào nữa? Trần Thiên Vũ mỉm cười, biết mục đích đã đạt thành, cái gọi là đánh giặc thì trước hết phải bắt chủ tướng trước, nếu không ép Hứa Văn Dũng ứng chiến, trận Hồng Môn Yến này chẳng phải không có thu hoạch gì hay sao?

Nhưng Trần Thiên Vũ vẫn tỏ ra vô cảm, ung dung thản nhiên, ngược lại còn nói: “Vậy mong đại ca Hứa nương tay nhé.”

Hứa Văn Dũng cười hì hì: “Yên tâm, chúng ta dùng võ kết bạn, điểm đáo tức chỉ*.” Trong lòng hắn tất nhiên lại không nghĩ như vậy, bang Xà Vương lần này có thực sự nổi danh hay không, có lẽ đây mới là trận mấu chốt.

* Điểm đáo tức chỉ: đối người thông minh, không cần nhiều lời, chỉ cần nói một chút thì sẽ hiểu rõ.

Ba chiến ba đã được quyết định, bang Xà Vương có Quỷ Thủ, A Thái dẫn đầu, Hứa Văn Dũng kết trận; đánh với lần lượt là Kim Hoán Chiêu, Bách Vị Bích và Trần Thiên Vũ. Thật ra, Kim Hoán Chiêu hơi lo lắng cho Bách Vị Bích, tuy rằng bọn họ là chiến hữu, nhưng võ nghệ lại có điều khác nhau, có lẽ năng lực của Bách Vị Bích không kém nhiều so với mình, nhưng anh ta vừa mới bị trọng thương nhiều lần, hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn lành lại. Đang do dự thì Vạn Vĩnh Khôn đã bước tới, vỗ nhẹ bả vai Bách Vị Bích, tỏ ý để mình ra đấu, tuy rằng anh am hiểu bố trí mưu kế bẫy rập hơn, nhưng võ nghệ lại được chân truyền từ Lý Nhất Đình, so với người bị thương chưa lành như Bách Vị Bích, tất nhiên nắm chắc hơn rất nhiều. Không ngờ Bách Vị Bích lại không đồng ý, anh ta chỉ mỉm cười khoát tay với Vạn Vĩnh Khôn. Ở trong lòng Bách Vị Bích, chưa lần nào có thể quyết đấu công bằng như lần này, đây có thể là cơ hội cuối cùng cho mình đòi lại lý lẽ. Nhưng anh ta vẫn còn có vài cách nghĩ riêng của mình, cho nên đột nhiên đứng lên.


“Anh Dũng, nhắc đến mới nhớ, ngày thường chúng ta vốn không thù không oán, nếu muốn truy xét kĩ thì anh còn có ân với tôi. Cho nên tôi nghĩ, tôi sẽ không tham gia vào trận quyết đấu giữa các anh và Bắc Đình; nhưng A Hải và tôi có chút mâu thuẫn, nam tử hán đại trượng phu, ân oán rõ ràng, tôi muốn cùng A Hải luận bàn riêng, không biết ý của anh Dũng thế nào?”

Hứa Văn Dũng hơi sửng sốt, không lập tức mở miệng, hắn quay sang nhìn A Hải với ý hỏi, một tia sáng lướt qua ánh mắt A Hải trong giây lát, anh ta cũng không lập tức đáp lời.

Vạn Vĩnh Khôn nói tiếp: “Tôi cảm thấy đề nghị này rất tốt, còn chuyện quyết đấu với người anh em này thì để tôi đi, mối ân oán của Vị Bích không nên dính đến Bắc Đình chúng tôi.” Anh chỉ vào A Thái, tỏ vẻ mình sẽ ứng chiến.

A Hải im lặng hồi lâu mới gật đầu, Hứa Văn Dũng ngầm lau mồ hôi thay anh ta, A Hải ngày thường vốn không dựa vào đánh nhau để sống, tên Bách Vị Bích này thì hiển nhiên có võ nghệ, “quân sư” thật sự không sao chứ?

Nhưng bây giờ đã đâm lao thì phải theo lao, nếu bản thân A Hải cũng đã đồng ý thì hắn không tiện phản đối nữa: “Được.” Phương án đã được quyết định, hai phe lập tức tách ra, vào tư thế sẵn sàng.

Mọi người đều tránh đường, dành ra đủ không gian trống, rất nhiều người của vương tộc Bố Y còn ngồi xếp bằng dưới mặt đất, yên tâm chuẩn bị xem trò náo nhiệt, đương nhiên đa số là nôn nóng chờ đợi kết quả. Bách Vị Bích kiên quyết lấy từ trong túi ra thanh mã tấu mà Vạn Vĩnh Khôn mới mua lần trước, anh ta cũng là người từng luyện võ, lần trước sở dĩ bị chém trọng thương như vậy là vì tay không luôn sợ dao bầu, bây giờ, hai bên đều cầm mã tấu nên không thể so sánh với lần trước được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận